Điềm Tĩnh Và Nồng Nhiệt - Lam

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chương 8
Ký ức màu hồng nhạt UN DOLCE RICORDO

❊ ❊ ❊

Thời gian trôi. Những kỷ niệm bị bỏ lại như hành lý bị ném ra ngoài cửa sổ đoàn tàu đang chạy.

Thời gian trôi. Những chuyện chỉ mới như ngày hôm qua, bỗng một lúc nào đó, một khoảnh khắc nào đó bị chôn vùi trong màn sương ký ức như thể đã xa xưa lắm, chẳng thể nào với tới.

Thời gian trôi. Có lúc con người ta bất chợt òa khóc vì muốn được trở về cội nguồn ký ức.

Đầu xuân năm 1999. Mùa đông dài kết thúc, ánh mặt trời cũng đã có chút ấm áp, gió tuy lạnh nhưng dễ chịu báo hiệu mùa mới đang về.

Mùa xuân lại đến.

Hoa mơ trong công viên Hanegi nở bung sắc hồng nhạt, tôi ngước nhìn sắc hồng như đang vạch một đường thẳng bằng màu nước giữa bầu trời xanh và mặt đất, miệng lẩm bẩm xen lẫn tiếng thở dài.

Tôi có Memi bên cạnh, tôi vẫn thất nghiệp, tôi vẫn bị quá khứ níu kéo, vẫn chẳng quên được Aoi.

* * *

Trái tim là một thứ phiền phức. Cũng bởi tôi chẳng biết thứ gọi là trái tim đó nằm ở đâu trong cơ thể. Tim đau không giống các vị trí khác như vai hay cổ chân, đau tim chẳng có cách nào cứu chữa. Tôi không biết cách chăm lo cho thứ mà mình còn không biết nó đang ở đâu. Vì thế, ngẫm lại thì tôi đã để cho trái tim mình đau đớn suốt như vậy. Dù đâu đó trong lòng, tôi vẫn cầu mong thời gian sẽ giải quyết giùm, thời gian trôi đi sẽ xoa dịu chứng bệnh trong tâm tưởng và làm tôi quên đi quá khứ...

Lý do vết thương cũ trong lòng ngày càng nhức nhối chắc chắn là bởi ngày đó đang tới gần. Còn khoảng một năm nữa là đến ngày hẹn. Thật khôi hài khi trông chờ vào lời ước hẹn vô căn cứ, hệt như trao nhau trong giấc mơ. Nhưng trái tim chưa bao giờ nguôi ngoai của tôi rõ ràng đang bắt đầu trông ngóng về ngày đó.

Dù làm tình với Memi khi nàng đòi hỏi nhưng trái tim tôi đã không còn ở đó nữa. Sự phù phiếm của loài động vật được gọi là “đàn ông” nằm ở chỗ không có tình cảm thì vẫn có thể làm tình với phụ nữ. Hành động đó nửa như là thương hại nhưng cũng là xúc phạm tới Memi. Mỗi lần làm tình xong tôi đều hối hận, tự hứa không được tiếp tục nữa nhưng do bản tính chây ì, chỉ muốn cố sao cho hết một ngày nên rốt cuộc tôi đã đầu hàng trước một khoảnh khắc vui thú.

Không phải là Memi không nhận ra hành động chỉ mang tính nghĩa vụ, không có tình cảm của tôi. Mà không, có lẽ vì thế nên nàng mới đòi hỏi thường xuyên như vậy. Nếu ở vị trí của nàng, tôi cũng chỉ biết xác nhận tình cảm qua việc làm tình. Bởi làm tình là cách tốt nhất để xác nhận mối liên kết giữa hai người.

Mỗi khi bất an về tương lai là nàng lại ôm ghì lấy tôi. Nói chính xác là dính chặt vào tôi. Cách duy nhất để nàng buông ra là làm tình. Dù tôi nói gì nàng cũng không nghe, chỉ chấp nhận hành động như máy móc hoặc tỉ mỉ như một quy trình công việc rồi buông tôi ra.

Tuy vậy, về phần tôi, khi làm tình với nàng, đôi khi tôi rơi vào ảo giác. Tôi thấy bên dưới mình không phải là Memi mà là Aoi.

“Sao anh lại nhắm mắt?”

Làm tình xong, Memi quay sang tôi lúc này đang lơ đãng nhìn lên trần nhà hỏi.

“Vì anh chói mắt.”

Trơ trẽn thốt ra câu nói dối trắng trợn, dù thật ra tôi đang nhìn về quá khứ.

Hễ tôi nhắm mắt là lại thấy hình ảnh Aoi thời sinh viên. Một Aoi chìm trong bóng tối. Một Aoi tái nhợt vì sợ hãi. Nơi hai đứa chúng tôi làm tình trong ký ức là tại căn hộ này cách đây mười năm, hoặc trong căn hộ của nàng thời sinh viên ở Soshigaya Okura. Nàng không bao giờ cho phép làm chuyện đó ở chỗ sáng. Vì thế, ký ức của tôi lúc nào cũng là đêm, chỉ có những đường nét mờ ảo của cơ thể nàng và đường viền ướt át của nhãn cầu hiện lên dưới ánh trăng nếu là mùa hè, hoặc ánh sáng đỏ của sợi dây đốt ở lò sưởi bằng điện.

“Junsei.” Giọng Aoi vang lên.

“Cậu vẫn chưa tha thứ cho tớ sao?”

Tôi dồn sức vào mí mắt. Người Aoi rung lên. Tôi cảm thấy có thứ gì ấm nóng nơi khóe mắt. Mất vài giây tôi mới nhận ra đó là nước mắt.

“Junsei.”

Tiếng nói ấy lại vang lên. Lần này ngay sát tai và sống động hơn lần trước. Tôi mở mắt, thấy Memi đang nhìn mình.

“Anh thấy tâm trạng khá hơn chưa?”

“Tâm trạng?”

“Thôi bỏ đi, anh không để ý thì thôi.”

Trước khi làm tình, tôi và Memi đã cãi nhau vì một chuyện lặt vặt. Gần đây chúng tôi hay cãi vã vì những chuyện không đâu, như một đôi vợ chồng cãi nhau như cơm bữa. Chuyện bắt đầu từ việc chúng tôi đã định đi bảo tàng mỹ thuật nhưng đột nhiên tôi lại bảo không đi nữa. Chúng tôi làm tình như một cái cớ để làm lành.

Buổi chiều, tôi nhận được tin ông nội đột nhiên trở bệnh đúng lúc tôi và Memi tự ý treo tranh của ông lên tường phòng khách mà chưa xin phép.

Làm tình xong, chúng tôi đã vào xem tranh ông cất trong căn phòng được dùng làm nhà kho. Cũng như tôi, Memi rất thích những tác phẩm thời đầu ông vẽ khi đi qua Trung Nam Mỹ. Nhìn những bức tranh ấy, Memi đã cảm động rớt nước mắt, bảo rằng nàng nhìn thấy cuộc sống của những người không xuất hiện trong bức tranh.

Memi vẫn chưa nguôi ngoai sau cú sốc không thể trò chuyện được với bố mình. Đó cũng là một trong những lý do khiến nàng không chịu rời khỏi tôi. Rõ ràng là nàng đang coi tôi là gia đình của mình. Đó chỉ là những ảo tưởng tự nàng vạch ra. Thỉnh thoảng, nàng lại nhìn xa xăm và lầm bầm chọc tức tôi: “Ước mơ của em là trở thành vợ Junsei, tương lai của em là sinh con cho Junsei.”

“Mình treo bức tranh này ở phòng kia đi.”

Nàng nói vậy, tôi chẳng còn cách nào khác đành nghe theo, khiêng ra bức tranh to nhất đánh số một trăm có tên Mối liên kết và treo lên tường. Vừa treo xong thì có chuông điện thoại.

Sau khi ngoái lại nhìn bức tranh độ một giây, chúng tôi chẳng ai nói lời nào, sửa soạn đi luôn. Memi khăng khăng đòi đi theo. Tôi bảo để mình tôi đi xem tình hình thế nào đã nhưng nàng lắc đầu bảo: “Vì em và ông là bạn.”

Chúng tôi đến bệnh viện ở Mitaka. Người gọi điện cho tôi là cô Agata Fumie, em gái bố. Cô Fumie cũng là họa sĩ, từng kết hôn một lần nhưng không êm ấm, từ đó sống bên ông nội, chăm sóc cả bà nội Kinue đang trong tình trạng sống thực vật.

Bệnh viện ở Mitaka cũng là nơi bố tôi được sinh ra và cũng là nơi bà tôi trút hơi thở cuối cùng. Mấy năm gần đây, bệnh viện được cải tạo nhiều, khang trang hơn, không còn cảnh tối tăm như hồi tôi đến thăm bà nằm viện nữa. Bước qua cổng bệnh viện, làn gió mát lành từ trong vườn thổi tới khiến tâm trạng tôi thoáng được xoa dịu.

Khi về Nhật, tôi được ông nội khuyên về sống cùng ông ở Mitaka nhưng tôi không quen được với cái vẻ khó tính, rất giống bố tôi toát lên từ cô Fumie. Vì thế, rốt cuộc tôi sống một mình ở Umegaoka. Lâu lắm tôi mới gặp lại cô nhưng có thể nhận thấy cô đang bối rối, gương mặt sầu muộn, sợ hãi đến mức tôi nghĩ ấn tượng ban đầu rằng cô khó tính có lẽ chỉ là suy nghĩ chủ quan của tôi.

“Đột nhiên ông bị ngã.”

Cô nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn nước.

“Giờ ông sao rồi ạ?”

“Vẫn chưa tỉnh. Cháu có thể vào nhìn ông.”

Chúng tôi được cô Fumie dẫn đến phòng ông. Rèm đang được hạ xuống một nửa nhưng có thể thấp thoáng thấy cây xanh trong công viên Inokashira. Ông đang nằm trên chiếc giường hơi quá cỡ tại một phòng riêng trên tầng cao nhất. Mũi ông gắn ống thở, khuôn mặt thiếu sức sống băng bó khắp cả cho thấy ông đã đau thế nào lúc bị ngã.

Ngoại trừ vài lời trao đổi lúc giới thiệu Memi với cô Fumie, ba người chúng tôi chỉ lặng lẽ nhìn ông, hầu như không chuyện trò gì. Tôi nhớ tới gương mặt khỏe mạnh của ông khi ông hét “có sơ hở” rồi đấm vào bụng tôi lúc ở Firenze. Tôi không rõ liệu sức khỏe của ông có xấu đi không.

“Bố cháu nói là sẽ về.”

Cô Fumie nói, mắt vẫn nhìn ông. Tôi bối rối không biết trả lời thế nào. Từ khi tốt nghiệp cấp ba, tôi và bố chưa bao giờ nhìn mặt nhau. Bởi tôi có cảm giác như bố chính là người đã đẩy mẹ, cũng là một họa sĩ, tới chỗ tự vẫn.

“Ông ấy có thực sự muốn về không nhỉ?”

“Có chứ.”

“Sao cô biết?”

“Vì có tài sản thừa kế.”

Tôi lại nhìn cô Fumie. Trên gương mặt nhìn nghiêng của cô, những đường gân xanh đang nổi lên bên thái dương. Khi bố tôi nổi giận, những mạch máu to cũng nổi lên như thế. Hồi nhỏ, tôi tin như đinh đóng cột rằng máu của ông màu xanh.

Ông nội có rất nhiều tài sản, đầu tiên là căn biệt thự rộng xấp xỉ 991 mét vuông ở Mitaka, rồi đến bộ sưu tập tranh khắp thế giới mà ông thu thập được suốt một thời gian dài. Đương nhiên, bố tôi có quyền thừa kế những thứ đó.

* * *

Chúng tôi chờ ở hành lang đến sát giờ vào thăm nhưng vì bác sĩ thông báo “đã qua cơn nguy kịch” nên rốt cuộc tôi quyết định đi về.

Tối hôm đó, tôi cùng Memi vừa uống rượu vừa ngắm nhìn bức tranh của ông treo trên tường. Tôi nốc một hơi, tự nhủ rằng năm tháng dành cho ông cũng có giới hạn. Nếu chuyện không hay xảy ra, tôi không biết phải làm sao. Với tôi, ông đã vừa là bố vừa là mẹ.

“Anh còn nhiều chuyện muốn bàn với ông quá.”

Thấy tôi nói vậy, Memi dịu dàng ôm lấy tôi và gật đầu:

“Không sao đâu. Chắc chắn ông sẽ khỏe lại thôi.”

“Nhỡ có chuyện xảy ra, anh chỉ còn lại một mình.”

Memi khẽ thở dài:

“Còn có em.”

Hai đứa nhìn nhau. Tôi thấy một giọt nước lấp lánh trong khóe mắt sâu của Memi. Rất tự nhiên, hai đôi môi áp vào nhau, lưỡi quấn lấy nhau, má tôi ướt đẫm nước mắt nàng. Cánh tay Memi siết chặt lấy tôi nhưng tôi không thấy đau mà cảm thấy được xoa dịu.

Ngày hôm sau, tôi bất ngờ được một người bạn viếng thăm. 10 giờ sáng, chuông cửa kêu. Đẩy cánh tay đang quấn chặt của Memi, tôi vừa dụi mắt vừa đi ra thì thấy trước cửa là cậu bạn thời đại học.

“Tao không nghĩ là mày ở đây.”

Cậu bạn cũng giật mình.

“Gì thế? Ai đấy anh?” Giọng Memi càu nhàu phía sau. Tôi lại rơi vào ảo giác như thể quay vụt lại thời sinh viên.

“Gì vậy, thế này là thế nào?”

“Tao tưởng mày đang ở New York.”

“Nào, tại sao, à, gì vậy, thế này là sao?”

“À, tao có việc ngay gần đây, đến lấy tài liệu í mà. Lúc đi ngang qua đây, thấy căn nhà vẫn y nguyên như ngày xưa nên...”

“Mày làm tao giật mình.”

“Thấy biển tên đề là AGATA, tao nghĩ có lẽ nào... Tao không ngờ mày sẽ ra mở cửa.”

“Nào, lâu lắm mới gặp!”

Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Memi mặc bộ đồ ngủ đi ra, nhìn hai thằng đàn ông ôm nhau đầy nghi ngại: “Ai vậy, gì thế, có chuyện gì vậy?”

Ando Takashi là bạn cùng lớp thời đại học của tôi. Một sinh viên ưu tú, chẳng hề nói quá khi bảo rằng nhờ có cậu ta mà tôi tốt nghiệp được.

“Mỗi lần kiểm tra là anh lại được cậu ấy cho xem bài.”

Takashi chẳng khác gì ngày xưa, vẫn đứng đắn, nghiêm chỉnh, cần mẫn, mà không, còn hơn xưa, cậu ta nhìn thẳng vào tôi rồi gật đầu, nở nụ cười độ lượng như thể một người lớn tuổi dù cậu ta bằng tuổi tôi.

“Cảm ơn tao đi, nhờ có tao nên mới có mày bây giờ đấy.”

“Bây giờ, tao bây giờ à, ... xin lỗi nhé. Có nên cảm ơn không nhỉ.”

“Gì thế, ít nhất cũng cúi đầu xuống chứ.”

“Tao đang thất nghiệp đây!”

Hai thằng lại nhìn mặt nhau rồi cùng cười.

Memi nói sẽ chuẩn bị bữa trưa nhưng tôi bảo thôi, quyết định đi ăn ngoài. Tôi không muốn cho Takashi thấy mình chỉ ru rú trong nhà. Tôi giới thiệu Memi là “người yêu” nhưng khoảnh khắc ấy, tôi biết ánh mắt của Takashi đang lần về quá khứ.

Chúng tôi rôm rả nói về kỷ niệm thời sinh viên. Nhưng có một người vắng mặt. Một người tuyệt đối không được nhắc tới trước mặt Memi.

Đang ban ngày nhưng chúng tôi đã kéo nhau ra uống rượu tại một quán ăn trước ga. Câu chuyện kỷ niệm vẫn tiếp tục sôi nổi.

Chuyện đêm lễ hội văn hóa, tôi uống quá chén rồi gây gổ với sinh viên khóa trên, bị đánh cho tả tơi ngay trước mặt mọi người, chuyện tầm phào tôi buôn với anh em sau giờ học ở hội trường sinh viên, chuyện hai đứa thành lập câu lạc bộ thơ tanka[1] và haiku[2]. Chuyện tham gia hoạt động tình nguyện theo lời Takashi, chuyện Takashi đã đổ cô nàng quen trong đợt tình nguyện ấy...

“Hồi đó anh Junsei hẹn hò với người như thế nào ạ?”

Chúng tôi đã né tránh mãi một chủ đề. Đáng lẽ phải nói chuyện này ngay từ đầu nhưng chúng tôi cứ loanh quanh thăm dò nhau như những kẻ ngốc đi đường vòng về nhà. Chúng tôi cùng quay về phía Memi. Takashi bật cười thành tiếng như thể muốn cứu vãn tình hình.

“Anh chẳng hiểu tại sao nhưng thằng này nổi lắm. Xung quanh lúc nào cũng có bao nhiêu em.”

Tôi không cười nổi.

“Rõ là anh tốt hơn nó nhiều...”

Thấy tôi không định lảng đi, Takashi cố giữ nguyên nụ cười. Dù vậy, nỗ lực ấy không có mấy tác dụng, chẳng mấy chốc, khuôn mặt cậu ta cứng đờ lại. Memi nhanh chóng so sánh hai khuôn mặt của tôi và Takashi rồi cuối cùng trừng trừng nhìn vào mắt tôi.

“Anh đang giấu giếm gì đó.”

“Giấu gì cơ?” Takashi giả nai.

“Memi, nếu em cứ định làm bộ mặt ấy thì về trước giúp anh được không? Lâu lắm anh và Takashi mới gặp nhau, cuộc gặp sẽ mất vui đấy.”

Memi nhìn lại tôi như muốn bảo “tại sao chứ” nhưng tôi đã nhìn lại Memi bằng ánh mắt nghiêm khắc hơn bao giờ hết. Tôi không muốn bạn cũ, đặc biệt là người biết rõ Aoi nhất thấy được mối quan hệ mập mờ của tôi và Memi.

Tức tối vì bị cho ra rìa, Memi quay ngoắt đi. Để mặc Memi mặt sưng mày sỉa, tôi và Takashi chỉ có thể nói về mấy chuyện vô thưởng vô phạt như tình hình dạo này của nhau.

“Phật giáo? Đến giờ mày vẫn còn là sinh viên sao? Mày thích học thật đấy nhỉ.”

Thấy tôi nói vậy, Takashi mỉm cười hiền lành:

“Chính xác là học về tôn giáo nhưng tao chỉ thích những điều răn của Đức Phật thôi.”

Khi Takashi kể về sự thay đổi trong tâm hồn, đến mức học xong cao học, cậu ta thi lại đại học để học về tôn giáo, đột nhiên Memi đứng dậy, bỏ chúng tôi lại ra khỏi quán.

“Ổn chứ?”

Takashi nhìn Memi, lo lắng hỏi.

“Ổn thôi. Lúc nào chả thế.”

Tôi trả lời, mắt vẫn nhìn Takashi mà không ngoảnh lại. Takashi cứ nhìn theo Memi mãi, lẩm nhẩm bằng giọng rất nhỏ: “Cô bé đáng yêu ghê.” Tôi nhìn sâu vào mắt Takashi. Thứ Takashi đang nhìn không phải là Memi mà là cái bóng cô độc của Aoi thời sinh viên.

“Mà tao đã gặp Aoi đấy.”

Câu nói đột nhiên thốt ra từ miệng Takashi khiến tôi run rẩy sau khi vừa thở phào được một chút. Tôi đã hình dung và chuẩn bị sẵn tinh thần rằng khi chỉ còn hai người, kiểu gì cậu ta cũng nhắc tới Aoi. Nhưng những gì Takashi vừa nói không phải là manh mối về tung tích của Aoi mà là cuộc sống hiện tại của nàng.

“Mày đã gặp cô ấy sao?

“Cô ấy đang ở đâu? Làm gì?”

Thời sinh viên, chính Takashi là người tạo cơ hội cho tôi hẹn hò với Aoi. Aoi và Takashi đều là hai sinh viên ở nước ngoài về, lại từng là bạn học ở trường người Nhật tại Milano. Tôi học cùng Takashi nên một ngày nọ, tôi được Takashi giới thiệu với Aoi. Một tình yêu sét đánh. Đến giờ vẫn vậy, tôi không phải là đứa bạo dạn. Chậm tiến, chưa bao giờ dám chủ động tán gái. Khi tình cảm dành cho Aoi ngày càng mãnh liệt, người đầu tiên tôi thổ lộ là Takashi. Thật xấu hổ, tôi phải nhờ Takashi hỏi giùm xem Aoi thấy tôi thế nào rồi mới dám tỏ tình.

Không chỉ trong giờ thi mà Takashi là ân nhân ở mọi mặt trong cuộc sống sinh viên của tôi.

“Ở Milano.”

“Vậy hả, vậy là cô ấy quay lại Milano.”

Trong một thoáng, Takashi mím môi lại như thể vừa lỡ lời. Tôi rướn người về phía trước, chờ đợi cậu ta mở miệng.

“Mày có thể cho tao biết giờ cô ấy đang sống thế nào không?”

Tôi hỏi sau khi cẩn trọng chọn lựa từ ngữ. Tôi thấy ánh sáng trong đáy mắt Takashi khẽ lay động. Hiện tại là để phá bỏ quá khứ. Tôi nín thở, chờ một câu nói tiếp theo của cậu ta.

Sau một khoảng lặng dài, những từ ngữ miêu tả Aoi hiện tại thốt ra từ miệng Takashi không khỏi làm tôi chấn động. Đó là một Aoi mà tôi hoàn toàn không biết. Cú đánh dữ dội nhất là việc nàng sống chung cùng một người Mỹ.

“Thế còn con cái?”

Takashi lắc đầu, bảo rằng hình như chưa có.

“Thôi nào Junsei. Tất cả đã là quá khứ rồi đúng không. Chuyện buồn xảy ra giữa mày và Aoi đều đã nằm trong ký ức rồi. Nếu chuyện này làm ảnh hưởng đến cuộc sống riêng của hai người thì tao không muốn nói nữa. Cô ấy đã có cuộc sống mới, và mày cũng vậy.”

Tôi thở dài.

Tôi đợi cho mình bình tâm lại rồi khẽ nói: “Tao biết rồi.”

Vậy là đã rõ, lời ước hẹn sẽ gặp nhau trên nóc nhà thờ lớn ở Firenze vào sinh nhật thứ 30 của Aoi đã trở thành một lời hẹn suông ngờ nghệch. Lời ước hẹn trong thời gian hạnh phúc nhất của hai đứa. Sau đó, bất hạnh ập tới. Lời hứa nho nhỏ như một trò đùa ngày nào chẳng có nổi một phần trăm khả năng trở thành hiện thực với hai con người đã bắt đầu hai cuộc đời khác nhau kể từ hồi đó. Thật nực cười! Và tôi chỉ còn biết cười. Thấy tôi cười, Takashi nhìn tôi đồng cảm.

Chúng tôi tản bộ trong công viên Hanegi. Công viên rực rỡ sắc hoa mơ chật kín người. Chúng tôi len qua đám người, đi về phía ngôi nhà của nhà nghiên cứu tôn giáo mà Takashi đến mượn tài liệu.

Ở cổng công viên, Takashi lôi một mẩu giấy từ ví ra và giải thích: “Tao nghĩ một lúc nào đó sẽ phải đưa cho mày nên lúc nào cũng cất trong ví. Nhưng tao không ngờ lại gặp mày dễ dàng thế này. Tao cứ như thần Cupid ấy.”

Hình như trong đó viết địa chỉ. Những nét chữ quen thuộc. Trước khi tôi nhận ra chữ Aoi thì Takashi đã nói: “Aoi đưa cho tao đấy.”

“Mày có ý gì?” Tôi hỏi theo phản xạ. Cậu ta lắc đầu mệt mỏi:

“Lúc chia tay, Aoi đưa tao mà chẳng nói gì. Tất nhiên cô ấy không bảo tao đưa cho mày. Nhưng lúc đó, có một tia sáng lướt qua đáy mắt của cô ấy. Nó khiến tao suy nghĩ. Có thể là tao tự suy diễn thôi. Nhưng có nhiều chuyện tao không muốn nghĩ là ngẫu nhiên, chẳng hạn tao dễ dàng gặp mày ở thành phố này, hệt như ngày xưa. Những thứ tao đang miệt mài học bây giờ chính là để giải thích những chuyện đó như một môn khoa học đấy. Theo một ý nghĩa nào đó thì có thể đây là một trong những thử thách mà Đức Phật dành cho tao.”

Nói rồi Takashi mỉm cười như thể nói cho mình nghe vậy. Sau đó, cậu ta thôi cười, nét mặt trở nên nghiêm nghị, chân thành, đúng với bản chất của cậu ta:

“Tao có duy nhất điều này phải nói với mày.”

Takashi đứng trước mặt tôi như thể muốn chắn đường. Thằng bạn cũ đột nhiên xuất hiện. Tin tức về Aoi bất ngờ được thằng bạn ấy nói ra. Tôi đang bơi trên mặt sông ký ức cuồn cuộn chảy ngược từ quá khứ đến tương lai.

“Mày đã sai lầm khi nghĩ rằng cô ấy giấu mày, tự ý làm điều đó.”

Takashi bắt đầu nói về một Aoi mà tôi không biết. Sự việc ngày xưa như quả chuông rung lên trong gió, phát ra những tiếng khô khốc. Âm sắc lạnh lùng như những viên đá trong cốc va vào nhau.

Tôi cứ nhìn theo Takashi mãi mà không thể bước đi. Tôi nhắm mắt lại. Tôi nhìn thấy Aoi của tuổi thanh xuân. Tôi nhìn thấy Aoi bước một mình trên con đường tối. Suýt nữa thì tôi hét lên. Bóng dáng mong manh, yếu đuối, đơn độc như chực ngã khuỵu của nàng.

Đêm đó, tôi không ngủ nổi, một mình ra khỏi giường, giấu Memi viết một bức thư dài gửi Aoi.

[1] Tanka (đoản ca), thể thơ có cấu trúc gồm 5 phần (5 dòng) từ 5 đến 7 âm tiết.

[2] Haiku (bài cú), thể thơ có cấu trúc 5-7-5 âm tiết trong 3 câu.

việc ngoài sức tưởng tượng. Chuyện là ngẫu nhiên có một nhà sưu tầm mỹ thuật nổi tiếng qua đời, một bảo tàng có kế hoạch triển lãm toàn bộ tác phẩm mà người đó sở hữu. Trong số đó có một bức tranh bị hư hại khá nặng. Đó là một bức sơn dầu c
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.