Điềm Tĩnh Và Nồng Nhiệt - Lam

Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chương 5
Bóng xám L’OMBRA GRIGIA

❊ ❊ ❊

Tàu tốc hành quốc tế Eurostar chở chúng tôi tới ga trung tâm Milano lúc 4 giờ theo đúng dự định. Thành phố lớn nằm ở phía Bắc nước Ý đã vào thu, mang vẻ âm u vì những tầng mây thấp đang giăng kín bầu trời.

Chắc cũng do mặc phong phanh mà trời lại lạnh hơn dự tính nên vừa ra khỏi ga, Memi lập tức nép chặt vào tay tôi. Gió mạnh thổi từ dưới đất lên làm tung bay tóc nàng. Memi lắc lắc đầu như thể rửa mặt bằng gió rồi hất tung mái tóc rối. “Trời tối nhỉ.” Memi áp má vào vai tôi, thì thầm.

Có lẽ một phần do khí hậu nên thành phố mang vẻ u ám kiểu châu Âu hơn là Ý. Không khí ẩm ướt bám trên mặt các công trình lịch sử khiến cảnh tượng xung quanh càng thêm nặng nề. Ai ai cũng đút tay vào túi, vội vã ùa vào ga. Nét mặt người dân Milano có gì đó nghiêm nghị giống với người dân Tokyo.

Chúng tôi bắt taxi để đến khách sạn nằm ở trung tâm. Lúc ở trên tàu Eurostar, Memi háo hức là vậy nhưng từ khi đến Milano, nơi bố nàng sống, Memi ít nói hẳn đi. Nàng ngắm cảnh vật hai bên đường, miệng mím chặt. Còn tôi, do vẫn còn những bực dọc của mấy tuần ngỡ như ác mộng ở Firenze vừa qua, tâm trạng của tôi cũng ảm đạm như khí hậu nơi đây.

Chúng tôi làm thủ tục nhận phòng tại khách sạn nằm ở khu phố nhộn nhịp gần nhà thờ chính tòa xong, vừa lên tới phòng thì trời sập tối. Memi lơ đãng nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ nhỏ. Tòa nhà hiện đại trước mặt như muốn che lấp cả cửa sổ, khiến không thể nhìn thấy cảnh phố phường.

“Chắc em không thể thích nổi thành phố này.”

Memi lẩm bẩm. Tôi mở cửa sổ, thò đầu ra ngước nhìn bầu trời đêm bé xíu của Milano đang bị nhà cửa bao quanh tứ phía. Tối om, chẳng nhìn thấy gì cả. Mây ngày một thấp và dày hơn. Ánh đèn nhấp nháy trang trí trên nóc tòa nhà đối diện hắt lên khiến cứ vài giây mây lại đổi màu.

Tôi đóng cửa sổ, quay vào trong phòng. Memi đang nằm ngửa trên giường, chân tay dang rộng thành hình chữ “đại”. Mắt nàng nhìn lên trần nhà, không hề chớp.

“Hay anh bật ti vi nhé?”

Tôi ngồi xuống giường hỏi.

“Vâng.”

Memi đáp cụt lủn rồi nhắm mắt lại. Tôi đi mở va li, lấy các thứ bên trong ra. Tôi treo quần áo vào mắc, để túi đồ trang điểm của nàng và quyển sách tôi đang đọc dở lên bàn. Tôi nhét băng cát xét có những bản piano của Bach vào chiếc đài nhỏ mang theo và nhấn nút bật. Đầu ngón tay thanh thoát của nhạc công duyên dáng lướt trên phím đàn như vị thi nhân trau chuốt từng từ, giai điệu mang đến bầu không khí như hương thơm nhẹ nhàng cho căn phòng.

Memi thở dài.

“Giờ thì cũng đã đến đây rồi nhưng mà hay là thôi không gặp bố nữa nhỉ.”

“Gì thế, đến tận đây rồi cơ mà. Em nên gặp chứ.”

Memi khẽ lẩm nhẩm “tại sao” như thể tự nói với mình.

“Tại vì phải thế.”

Tôi đáp mà như không đáp. Sự im lặng bao trùm lên hai đứa trong một lúc lâu. Chỉ có tiếng piano vẫn vang lên khe khẽ.

Memi kê đầu lên đầu gối tôi. Vẫn là chiếc mũi cao, đôi mắt to, mắt phải hai mí và mắt trái một mí, cặp môi mỏng. Ngắm nàng ở góc độ này, tôi thấy nàng thật đẹp. Có nét gì đó giống thần Vệ Nữ trong tranh của Botticelli ở bảo tàng Uffizi. Có lẽ vì nàng lúc nào cũng tung tẩy như một đứa trẻ nên tôi không có lúc nào ngắm được gương mặt nàng thế này. Nàng vẫn chưa nhận ra vẻ đẹp của mình. Điều đó thật tuyệt.

“Gặp rồi thì nên nói gì nhỉ? Ông ấy cũng có gia đình mới rồi, hơn nữa cũng không hẳn là em bị bỏ rơi. Nhưng nếu cứ bằng mọi giá đi gặp rồi lại bị nói là tao không muốn mày đến thì có phải thảm hại hơn không.”

Tôi xoa mái tóc đen lượn sóng của Memi. Tôi hiểu cảm giác của nàng. Nàng sợ khi tưởng tượng ra cú sốc nếu mình bị coi như đồ thừa.

Memi khẽ thở dài rồi cọ má vào đầu gối tôi. Nàng vòng tay qua hông tôi rồi nằm im như hòn đá.

Một căn phòng ảm đạm. Một cái hầm nhân tạo trong các công trình kiến trúc hiện đại. Căn phòng chúng tôi ở không đủ rộng để có thể ở lì trong đó vài tuần. Cảm giác bí bách mà chúng tôi cảm thấy kể từ khi đặt chân đến Milano là do sự thô kệch của những tòa kiến trúc hiện đại lẫn vào không gian lịch sử.

Ở Firenze hoàn toàn không có một tòa nhà hiện đại nào cả. Nhưng ở Milano này, kiến trúc Trung cổ và hiện đại lẫn hết cả vào nhau.

Milano có nhiều di sản và di tích lịch sử nhưng đồng thời cũng là nơi ra đời những mẫu thời trang mới nhất trên thế giới. Tuy vậy, ở thành phố này, tôi không có được cảm giác thuần nhất như ở Firenze, chỉ có ấn tượng rằng thành phố bị ô nhiễm thứ văn hóa tân tiến.

Đó là vì tôi đang cống hiến cho nghề phục chế, một nghề hướng về quá khứ. Những người đang sống rất năng động, hướng tới tương lai tại đây hẳn sẽ cho rằng tôi chỉ lo hão, nhưng thú thật tôi không thể không cảm thấy lạnh lẽo khi đối diện bầu không khí đô thị lôi cuốn người ta bằng sức sống cự tuyệt mọi sự phục chế và vẻ tươi mới đầy tham vọng này.

Khách sạn chúng tôi ở là một ví dụ điển hình: giường có mùi ẩm, tường trang trí bức tranh thạch bản thô kệch không thể nghĩ là của một quốc gia nghệ thuật như nước Ý, thảm trải sàn thì ngược lại, mới tinh, và tệ nhất là căn phòng chỉ rộng bằng một cái kho. Nếu so với phòng tôi ở Firenze thì nơi này vô tính, chẳng khác gì xà lim của nhà tù.

Chúng tôi gọi bữa tối lên phòng, tắm rửa rồi nhanh chóng chui vào giường. Hình như Memi mãi không ngủ được, cứ dúi đầu mũi bàn chân lạnh toát của nàng vào chân tôi, dụi đầu vào tay tôi thì thầm gì đó suốt nhưng rồi chẳng biết từ lúc nào, nàng đã nằm im.

Vòi nước trong nhà tắm bị hở, trong lúc dõi theo tiếng nước nhỏ lách tách đều đặn đó, tôi cũng thiếp đi tự khi nào.

Trong giấc mơ, người tôi đang ôm là Aoi. Ban ngày, nàng là một người mạnh mẽ nhưng ban đêm, thỉnh thoảng nàng lại gặp ác mộng, tôi nhiều lần bị đánh thức vì nàng cứ ôm ghì lấy tôi như đứa trẻ. Tôi hỏi nàng sao vậy, nàng run rẩy đáp rằng nàng gặp ác mộng. Rằng mọi người cứ biến mất dần. Rằng chẳng biết từ lúc nào tất cả đã chết. Rằng những người còn sống đột ngột thay đổi, họ nói không biết tớ là ai. Rằng Junsei đã chết. Ai cũng nói với tớ như vậy.

Nàng nhớ lại giấc mơ rồi khóc. Trước mặt tôi là một người yếu đuối khác hẳn với vẻ mạnh mẽ quyết đoán của ban ngày. Liệu giờ này, nàng có đang gặp ác mộng như thế và ôm ghì ai đó bên cạnh không? Tôi ghen tị với kẻ đang được nàng ôm ấy.

Hồi ấy, tôi hoàn toàn không nhận ra rằng, được nàng tin tưởng vào giữa đêm khuya như vậy là niềm hạnh phúc của người đàn ông.

Memi đang bám chặt tôi khiến tôi quay về hiện thực. Mùi cơ thể ngọt ngào của nàng mơn trớn mũi tôi. Tôi nhớ ra mình đang ở Milano. Tôi xoa lưng Memi, rồi nhẹ nhàng ôm lấy nàng. “Junsei,” Memi gọi tên tôi trong mơ. Tôi hôn lên trán nàng.

Thời gian dự kiến ở Milano là một tuần, nhưng Memi mãi không chịu đi gặp bố. Nàng giết thời gian bằng cách đi ngắm đồ ở khu mua sắm hoặc lang thang quanh khách sạn. Chẳng biết làm thế nào, tôi quyết định sẽ không giục giã cho đến khi Memi muốn đi.

Bản thân tôi cũng muốn đến thăm vài nơi trong dịp này.

Hai ngày sau khi tới Milano, tôi đã đến tòa nhà nằm cạnh nhà thờ Santa Maria delle Grazie. Tòa nhà đó xưa kia là trai phòng của các tu sĩ. Nhà thờ Santa Maria delle Grazie nổi tiếng thế giới cũng là vì trong tòa nhà nhỏ nằm bên cạnh này có bức Bữa tiệc ly của Leonardo da Vinci.

Chúng tôi xếp hàng cuối cùng trong dòng người chờ vào tòa nhà. Sau khoảng hơn ba mươi phút, cuối cùng chúng tôi cũng được vào bên trong. Sau khi đi qua rất nhiều lớp cửa nghiêm ngặt khiến ta nghĩ đến trung tâm nghiên cứu vi khuẩn hay viện nguyên tử, chúng tôi bước vào một căn phòng hình chữ nhật dài như một phòng thể chất. Bức tranh nằm chính diện trên bức tường cuối căn phòng nơi xưa kia từng là nhà ăn. Tôi chạy ào tới.

Với thủ pháp phối cảnh tài tình, cảnh vật thời Trung cổ hiện ra trước mắt tôi. Tôi tự ý cho rằng kỹ thuật vẽ được phát minh vào thời Phục hưng là để dành riêng cho bức tranh này và không thể ngăn mình cất tiếng cảm thán, dù là ở thời điểm bây giờ, khen cho tài năng của Leonardo da Vinci.

Ở hai bên của bức tranh còn dựng nguyên giàn giáo để phục chế suốt từ sau Chiến tranh thế giới thứ hai đến nay.

“Có gì đó khác hẳn với bức Bữa tiệc ly trong sách giáo khoa nhỉ.”

Memi đuổi kịp theo tôi và phàn nàn. Quả nhiên người nghiệp dư sẽ có ấn tượng như vậy khi nhìn bức tranh. Vì đã xuống màu nên trông nó chẳng khác gì một bức tranh màu nước đã hỏng.

Nhưng với tôi, sự việc này lại giống như một phép lạ. Loại màu mà da Vinci đã sử dụng cho bức tranh là màu keo tempera forte, một thủ pháp mới mang tính bước ngoặt thời bấy giờ nhưng lại hoàn toàn không thích hợp cho việc bảo quản. Vì vậy mà bề mặt bức tranh đã bong tróc từ thời da Vinci còn sống.

Thêm vào đó, vào thế kỷ 17, bức tranh đã bị cắt một phần ở khúc giữa để làm lối vào khu bếp. Năm 1800, khi nước Ý bị Pháp chiếm đóng, nhà ăn này bị dùng làm kho chứa lương thực cho quân đội Pháp. Chưa hết, bản thân tòa nhà cũng bị ném bom trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

Hứng chịu ngần ấy sự tàn phá của thời gian và con người, bức tranh được phục chế đến độ có thể trưng bày như thế này cũng là kỳ tích của công tác phục chế kéo dài hàng chục năm nay. Tôi vô cùng tự hào vì công việc thầm lặng nhưng đáng tin cậy của thợ phục chế đã bảo vệ được một di sản cho thế giới.

“Nhưng bức Bữa tiệc ly đã bị phai màu này cũng không tệ.”

Tôi ngoảnh lại nhìn Memi, bất giác thốt ra. Memi cũng nhìn tôi mỉm cười.

“Này, cho em hỏi một câu cơ bản được không?”

“Mời em.” Tôi mỉm cười đáp lại.

“Bức tranh này vẽ cảnh gì?”

Khi tôi hỏi: “Ở trường em học gì vậy?”, Memi liền dẩu môi lên: “À thì... mấy thứ này làm sao em nhớ chi tiết.”

“Đây là bức tranh vẽ phản ứng sững sờ của các môn đồ ngay sau khi Chúa Jesus nói: Một trong các ngươi sẽ phản ta.”

“A, là Judas!”

“Đúng rồi, là Judas.”

Tự nhiên tôi lại nhớ đến bức tranh bị rạch của Francesco Cozza. Trong những học trò của cô cũng có Judas trà trộn. Ngay khi về Firenze, việc đầu tiên là phải tìm cho ra kẻ phản bội. Khuôn mặt của Takanashi và Angelo hiện lên. Cũng có khả năng một kẻ tôi không biết đã giật dây âm mưu này.

Sau khoảng một tiếng ngắm bức Bữa tiệc ly, tôi đi ra ngoài. Đứng ngắm tranh cùng tôi, Memi chán nản thấy rõ, vừa ra tới bên ngoài, nàng liền ngáp một cái rõ lớn.

Không có tiền mua hàng hiệu như những khách du lịch người Nhật nên ngày hôm sau chúng tôi lại lang thang ở các viện bảo tàng mỹ thuật. Sau khi ăn trưa tại một nhà hàng cạnh khách sạn, chúng tôi đến bảo tàng Poldi Pezzoli.

Từ quảng trường Scala, đi qua đường Manzoni sẽ thấy tòa nhà ấm cúng đó ở bên tay phải. Xung quanh là dãy biệt thự cũ, bản thân bảo tàng mỹ thuật này cũng được cải tạo từ một biệt thự. Bước qua cái cổng thuôn dài - đặc trưng của các biệt thự ở Milano - là tới một khu vườn tĩnh lặng. Không khí yên bình ngấm vào da thịt khiến ta thấy thư thái như thể những xô bồ của Milano chỉ là ảo ảnh.

Các hiện vật trưng bày toàn là những tác phẩm khiến tôi không khỏi phấn khích như bức Chân dung một phụ nữ của Pollaiolo - họa sĩ nổi tiếng tại Firenze đầu thời kỳ Phục hưng, bức Đức Mẹ và Chúa Hài Đồng của Botticelli, rồi cả Các thiên thần nâng đỡ Chúa của Giovanni Bellini.

Cách Bảo tàng Poldi Pezzoli hai trăm năm mươi mét về phía Bắc là Bảo tàng mỹ thuật Brera, tận dụng cả một cung điện nguy nga. Những bức tranh trường phái Lombardia và trường phái Venezia từ thế kỷ 15 đến 18 tập trung tại đây nên có thể gọi đó là kho báu mỹ thuật thời Phục hưng. Tôi lại quên bẵng mất Memi, cứ ào ào đi trước một mình. Nhưng khi chúng tôi đến trước bức Đám cưới của Nữ đồng trinh, mà người ta bảo Raffaello vẽ năm hai mươi mốt tuổi, đột nhiên Memi khiến tôi bất ngờ khi bảo rằng nàng sẽ đi thăm bố.

Nàng tiến thêm vài bước đến gần bức tranh và nói:

“... Bố em... ông ấy là nhà thiết kế giày. Lúc gần ba mươi tuổi, ông từng được giao thiết kế trang phục cho một đạo diễn phim em không nhớ tên nhưng cực kỳ nổi tiếng ở Ý. Mẹ bảo rằng ông là người có tài. Nói vậy chứ em cũng không được mẹ kể thêm gì nữa... Ông gặp mẹ ở Kyoto, yêu mẹ, mẹ mang bầu em ngay khi họ bắt đầu mối quan hệ. Nhưng tình yêu đó chẳng kéo dài. Hai người chỉ nói với nhau được vài câu tiếng Anh bập bõm. Vì vậy chẳng thể chia sẻ được tâm tư trong lòng. Kyoto cũng có điểm giống với Firenze là bài xích người nước ngoài nên với người chẳng rành tiếng Nhật mấy như bố thì có lẽ cuộc sống ở đó chỉ là chuỗi ngày cô độc. Mẹ bảo ông nhớ nhà ghê lắm. Kết cục là hai người chia tay khi còn chưa kịp đăng ký kết hôn.”

Đó là câu chuyện tôi được nghe lần đầu, hoàn cảnh gia đình mà Memi chưa bao giờ nói ra dù nàng là người hay nói. Nói xong, nàng mím chặt môi rồi thở hắt ra như thể đã quyết tâm. Nàng lôi một mẩu giấy từ trong túi ra đưa cho tôi. Nét chữ đã mờ, tuy khó đọc nhưng có vẻ là địa chỉ và họ của bố nàng.

“Cái này từ nhiều năm trước rồi nên em không biết giờ ông còn ở đó hay không.”

Memi nói rồi nhìn tôi. Con ngươi trong mắt nàng khe khẽ rung. Tôi ôm ghì lấy nàng, mặc kệ những người xung quanh. Ai cũng vậy, dù là người trông hạnh phúc đến mấy cũng có một đến hai cái bóng tối tăm đeo đuổi trong cuộc đời. Memi đáng yêu thường ngày sôi nổi gấp mấy lần người khác cũng bị cái bóng méo mó đeo đuổi. Đó cũng là cái bóng màu xám đè nặng lên chính tôi.

Đi bộ ra đến đường Manzoni, chúng tôi quyết định bắt xe đến địa chỉ cần tới. Tôi đã thử tra số điện thoại của địa chỉ đó bằng điện thoại công cộng của bảo tàng nhưng số đó chưa được đăng ký. Chiếc xe dừng lại ở mặt sau khu nghĩa trang tưởng niệm trải rộng cả cánh Tây ga Porta Garibaldi ở Milano. “Ở quanh đây,” người tài xế chỉ khu vực xung quanh quảng trường Coriolano. Chúng tôi xuống xe, bắt đầu đi bộ. Trời lất phất mưa, vì không có ô nên chúng tôi đi thật nhanh để tránh mưa. Vậy nhưng Memi đi rất chậm, dù nàng đã chạy để đuổi kịp tôi nhưng mỗi khi do dự nàng lại chạy chậm lại, có lúc nếu tôi không gọi thì nàng còn chẳng đi, thành thử ra lúc đến được địa chỉ cần đến thì hai đứa đã ướt nhẹp.

Khu chung cư chúng tôi tìm có vẻ là tòa nhà nằm đúng tại nút giao của vài con đường. Đó không phải là một tòa nhà lộng lẫy. Tuy vậy, mặt trước của tòa nhà được chạm theo phong cách Trung cổ trông rất đáng yêu. Hàng cây cổ thụ vừa qua mùa lá đỏ vươn lên sừng sững ở quảng trường giữa chung cư. Trên cây vẫn còn sót lại đây đó những chiếc lá đã phai màu nhưng mỗi khi có cơn gió thổi tới, chúng lại rụng dần, bay lơ thơ.

“Thật sự là em...” Memi ngước nhìn tòa nhà nói.

Tôi quay ra vỉa hè quan sát xung quanh. Ở góc đường phía trước có một quán có vẻ là quán bar. Tôi chỉ tay vào quán đó, đẩy lưng Memi đang mất bình tĩnh và bảo nàng vào đó đợi.

“Anh định làm gì?”

“Anh sẽ thử gặp ông ấy trước.”

Memi nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Được chứ? Anh sẽ gặp để xem ông ấy là người thế nào. Anh sẽ lắng nghe cảm xúc của mình trước đã. Được chứ?”

Sau chút lúng túng, Memi khẽ gật đầu. Tôi vừa lãnh về mình một nhiệm vụ nặng nề nhưng Memi lúc này còn không có đủ dũng khí để bấm chuông cửa. Nhìn nàng đi về phía quán bar xong tôi lại quay ra đối mặt với bảng tên trước cửa căn hộ.

Tôi đưa tay lên nút chuông nhỏ gắn cạnh bảng tên. Chỉ còn cách thực hiện công việc theo đúng thủ tục nhất có thể. Những lúc thế này không cần đến cảm xúc thừa thãi hay do dự. Tôi bấm chuông. Không có tiếng trả lời, tôi bấm lại lần nữa. Lần này tôi bấm dài hơn. Sau đoạn tạp âm của máy móc, có tiếng trẻ con bật ra từ chiếc loa nhỏ làm tôi giật mình.

“Ai thế?” Tiếng bọn trẻ con ầm ĩ. “Bố các em có nhà không?” Mất bình tĩnh nên tôi lỡ cao giọng, nghe như thể chính tôi đang đi tìm bố vậy. Bỗng dưng tôi nhớ tới chút cảm giác còn sót lại về mẹ ngày bé nên thấy máu như đang chảy ngược lên đỉnh đầu.

“Ai đấy ạ?”

Giọng trong loa chuyển sang giọng đàn ông trầm. Tôi hít một hơi thật sâu rồi nói: “Cháu là Agata từ Nhật Bản tới.” Thấy người đàn ông im lặng, tôi nói tiếp luôn: “Cháu là bạn thân của con gái bác. Giờ cháu đang ở đây cùng cô ấy, nếu được, bác có thể gặp mặt và nói chuyện với cô ấy không ạ?”

Sau một chút bối rối, người đàn ông bảo tôi chờ một chút, ông ấy sẽ xuống rồi đơn phương ngắt máy đàm thoại.

Rõ ràng là bố Memi đang xao động nhưng tôi đã không bị từ chối. Nếu có thể gặp mặt và nói chuyện, chắc chắn sẽ thấy chút ánh sáng nào đó.

Tôi đi ra vỉa hè, nhìn quán bar Memi đang đợi cách một dãy nhà rồi ngước nhìn tòa chung cư. Mưa lất phất rơi xuống từ bầu trời trắng xám. Những hạt mưa bám trên mặt tôi. Tôi nhắm mắt chờ đợi. Cái lạnh của cơn mưa khiến tôi bình tĩnh lại. Những hạt mưa nối tiếp nhau thấm ướt khuôn mặt tôi.

Tôi nghĩ về người mẹ đã tự sát của mình. Hồi nhỏ, tôi đã từng căm ghét người mẹ đã bỏ tôi lại mà chết ấy. Giờ đây, khi đã trưởng thành một chút, tôi lại thấy mẹ thật tội nghiệp. Tôi thấy tiếc, vì giá bà không vội vã ra đi mà chờ tôi trưởng thành thì tôi đã có thể xoa dịu trái tim tan nát của bà.

Tiếng cửa mở đưa tôi về với thực tại. Một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo khoác len màu xanh sẫm xuất hiện từ cửa chung cư. “Buonasera.”[1] Người đàn ông ngó quanh rồi hỏi “Memi đâu?” bằng tiếng Nhật. Tôi chỉ về phía quán bar, ông liền tất tả chạy về hướng đó. Nét mặt ấy trông nghiêm nghị nhưng cũng cho thấy tình cảm dành cho con gái không hề phai nhạt.

Tôi theo sát ông. Mưa dần nặng hạt hơn. Tôi lấy tay lau mặt rồi nhìn theo bố Memi đang đi đằng trước.

Không thấy Memi trong quán bar. Bố Memi nhìn tôi như muốn hỏi thế là thế nào nên tôi chen vào giữa những người đang đứng quanh quầy bar để hỏi thử nhân viên quán. Tất cả đều lắc đầu. Tôi lao ra khỏi quán, tìm ở quảng trường và khu vực xung quanh nhưng chẳng thấy Memi đâu.

Bố Memi vẫn đứng lặng trước quán bar. Tôi thở hổn hển, quay lại trước mặt ông, khẽ lắc đầu bảo không tìm thấy Memi. Ông lộ vẻ thất vọng rồi cũng khẽ lắc đầu. Ông thật giống Memi. Mắt, mũi và khuôn mặt giống y như đúc.

Memi đã không gom đủ dũng khí. Đương nhiên, việc gặp bố với nàng thật đáng sợ. Vẫn còn thời gian, hai người có thể gặp lại trong lúc chúng tôi ở đây. Một người phụ nữ, chắc là vợ mới của bố Memi, đã đứng cạnh ông từ khi nào. Bà nhẹ nhàng dang tay ra đỡ lấy người chồng đang xúc động.

Chúng tôi vào trong bar, làm ấm cơ thể bằng tách espresso và đứng nói chuyện một lúc. Tôi kể cho họ thật cặn kẽ những gì tôi biết, từ việc Memi đang sống ở Firenze với tâm trạng thế nào, nàng đã sống tới ngày hôm nay với suy nghĩ ra sao. Mắt bố Memi rưng rưng còn vợ ông chỉ im lặng lắng nghe. Tôi hiểu được bà là người hiền hậu. Dù không nói nhưng cách bà nắm tay chồng mình suốt đã nói lên sự dịu dàng ấy.

Rõ ràng người đàn ông này đã không vứt bỏ Memi. Chắc chắn đâu đó trong lòng Memi cũng hiểu được điều ấy. Cuối cùng, bằng giọng trầm, ông nói với tôi rằng mấy chục năm nay không có ngày nào là ông không nhớ Memi. Tôi gật đầu mạnh. Từ giờ phút này, chẳng còn gì chia cắt họ nữa.

Về đến khách sạn, tôi thấy Memi đang cuộn tròn trên giường. Tôi lấy khăn lau mặt rồi ngồi xuống bên nàng, kể cho nàng về chuyện tôi đã gặp bố nàng và tâm trạng của ông bây giờ. Memi ngồi dậy, ôm chầm lấy tôi rồi áp môi nàng vào môi tôi. Môi nàng ấm. Tôi ôm chặt lấy nàng rồi hai đứa cứ thế quấn lấy nhau trên giường.

Làn da Memi trắng và trong suốt. Ngực nàng căng mọng, tràn trề sinh lực đến mức khiến tôi ngượng ngùng. Phần mông mở rộng dưới vòng eo thắt nhỏ đúng là trái ngọt của nước Ý. Những đường cong nữ tính, mềm mại chẳng khác gì của thần Vệ Nữ. Mỗi khi tôi ôm là cơ thể ấy lại uốn éo. Đôi chân dài thon thả của nàng dẻo đến khó tin, dễ dàng đón tôi vào. Cơ thể của nàng trái ngược hoàn toàn với cơ thể mảnh mai của Aoi. Xương Aoi nhỏ, cổ tay và cổ chân rất yếu ớt. Người nàng gầy, ngực và mông khiêm tốn như thể dính chặt vào xương.

Làm tình với Memi cũng tốt cho sức khỏe giống như đang tập thể dục vậy. Khi hứng khởi nàng đầy sinh lực. Khi buồn bã, nàng vẫn chói chang như mặt trời. Đến cuối cuộc giao hoan, tôi phát hiện ra Memi nằm trong vòng tay tôi với hai mắt đẫm nước. Thể xác và tinh thần của nàng đang bị băm vằm ở một nơi vô hình.

* * *

Đêm ấy, nằm trong vòng tay tôi tại căn phòng tắt điện, Memi bảo nàng sẽ về Firenze mà không gặp bố nữa. Tôi phản đối, nói tại sao, bố nàng rất muốn gặp nàng, hãy đi gặp ông ấy đi.

“Không. Chúng ta cứ về đi.”

Nàng bướng bỉnh.

Tiếng thở của nàng khi ngủ như dệt nên màn đêm của Milano. Tôi chẳng biết phải làm gì. Một người sớm mất mẹ như tôi chẳng thể hiểu được cảm xúc của Memi.

Tôi nhẹ nhàng ôm nàng. Đang ngủ say nhưng Memi vẫn phản ứng lại bằng cách rúc vào người tôi.

Hôm sau, lần đầu tiên trời quang đãng kể từ lúc chúng tôi tới Milano. Nói là quang đãng nhưng do khí thải nên bầu trời Milano không được trong vắt như Firenze. Mặc dù vậy, bầu trời xanh cũng đã khiến hai đứa tôi vui vẻ trở lại sau một thời gian dài.

Tôi quyết định dẫn nàng đến nhà thờ lớn để thay đổi tâm trạng. Chỉ cần đứng trên quảng trường trước nhà thờ lớn, bất kỳ ai cũng sẽ bị choáng ngợp bởi vẻ ngoài tráng lệ ấy. Nhìn từ chính diện, mặt trước tòa nhà mang hình dáng chiếc vương miện khổng lồ. Những cột tháp nhọn nhiều không đếm xuể vươn thẳng lên bầu trời. Có lẽ vì vậy mà trông nó lộng lẫy hơn nhiều nhà thờ lớn ở Firenze. Rất đông khách du lịch đã tập trung ở đây từ sớm, tay lăm lăm máy chụp ảnh.

Bước vào bên trong, nhà thờ mờ tối trái ngược hoàn toàn với vẻ hào nhoáng bên ngoài, những bức tranh kính màu tạo nên một không gian uy nghiêm. Choáng ngợp trước bầu không khí ấy, Memi thốt lên “Tuyệt quá”. Có lẽ chính sự khác biệt về hình ảnh giữa bên trong và bên ngoài nhà thờ đã thể hiện năng lực tưởng tượng vĩ đại của người Trung cổ. Nhà thờ được thiết kế để người đến đây ban đầu thì bị vẻ lộng lẫy quyến rũ, vào đến bên trong thì bị sự tôn nghiêm của tín ngưỡng cuốn hút.

“Em muốn thử leo lên trên.”

Đột nhiên Memi nói. Tôi cảm giác có cơn gió lùa qua tai.

“Liệu có được leo lên không nhỉ?”

“Chắc chắn là được chứ. Chẳng phải nhà thờ lớn ở Firenze cũng được leo lên hay sao?”

“Hả?” Tôi hỏi lại. Bởi tôi chợt nhớ đến lời hẹn với Aoi. Lời hẹn xưa cũ ấy tôi đã cố cất sâu vào ký ức như thể một sai lầm đáng xấu hổ thuở nhỏ mỗi khi nhớ lại.

Lúc ấy, ban đầu hai đứa nói về thành phố Milano nơi Aoi sống thời thơ ấu. Rồi chuyện nọ xọ chuyện kia, hôm đó, Aoi nói chuyện say sưa đến kỳ lạ, và rồi chính nàng là người đã nói ra lời hẹn đó. Nàng nói kiểu nửa đùa nửa thật, hoặc có thể chỉ là theo đà câu chuyện thì nói vậy.

Này, cậu hứa với tớ chứ?

Hứa gì cơ?

Vào ngày sinh nhật 30 tuổi của tớ, chúng ta sẽ gặp nhau trên nóc nhà thờ lớn của Firenze nhé. Được không?

Nhà thờ lớn ở Firenze ư? Tại sao phải đến đó. Nhà thờ lớn ở Milano thì không được à?

Bà Federica bảo nhà thờ lớn của Milano là đẹp nhất thế giới, còn nhà thờ lớn của Firenze là tuyệt nhất thế giới.

Lại là bà Federica à?

Nghe nói, sau khi vã mồ hôi để leo lên mấy trăm bậc thang, toàn cảnh thành phố Trung cổ xinh đẹp Firenze chờ đợi ở trên đó có tác dụng kết nối trái tim của những người yêu nhau đấy.

Nhưng cần gì phải hẹn. Chúng ta sẽ đi vào ngày sinh nhật 30 tuổi của cậu.

Ừ, nếu chúng ta không chia tay.

Cậu nói gì lạ vậy. Nói thế chẳng khác nào bảo chúng ta rồi sẽ chia tay. Cậu là nhà tiên tri đấy à?

Tớ không biết. Chuyện tương lai mà. Vì thế, nếu cậu coi trọng ngày hôm nay thì hãy hứa với tớ. Hứa vì tớ muốn cảm giác lúc này của ngày hôm nay sẽ mãi mãi là của riêng hai chúng ta. Hãy đợi tớ trên nóc nhà thờ lớn vào ngày sinh nhật 30 tuổi của tớ nhé.

Nhỡ cậu tới nơi trước thì sao?

Không, nếu cậu luôn nhớ đến tớ thì cậu phải leo lên đó đợi trước.

30 tuổi à. Đó là chuyện của mười năm nữa cơ đấy...

“Junsei!”

Tôi đang nhìn trần nhà thờ lớn phía sau lớp kính màu. Tiếng Memi như thể lẫn với tiếng Aoi, đưa tôi về hiện tại.

“Junsei, anh sao thế?”

“Không, không có gì đâu. Chúng ta đừng leo lên đó.”

Nói rồi tôi kéo tay Memi đi. Tôi lao ra ngoài, xuyên qua bầu không khí như nước đầm lầy của nhà thờ tối nhờ nhờ.

“Anh sao thế? Này, sao mặt mũi anh lại thế kia?”

Memi nén giọng nhưng vẫn cố gọi tôi lại. Tôi bối rối không biết nên đuổi theo quá khứ hay tin vào tương lai. Lời ước hẹn mà chỉ mình tôi còn nhớ. Tôi bị trói buộc vào lời nguyền ấy suốt đời. Dù biết điều đó thật vớ vẩn nhưng hiện tôi vẫn sống và bị quá khứ níu kéo. Quá khứ vẫn đợi tôi ở cả tương lai. Sinh nhật 30 tuổi. Ngày 25 tháng Năm năm 2000...

Khi tôi đẩy cánh cửa lớn để bước ra ngoài thì quảng trường đang ngập tràn ánh nắng. Chúng tôi phải nheo mắt lại vì chói. Những bóng người chầm chậm lướt qua như những bóng ma.

Khách theo đoàn túa ra từ con đường có mái che làm bằng kính và sắt ở phía Bắc nhà thờ lớn và phòng triển lãm của vua Vittorio Emanuele đệ Nhị. Gió thổi dữ dội. Chiếc mũ rộng vành của một người phụ nữ có vẻ là người Mỹ bị thổi bay khiến mấy người tách khỏi đoàn đuổi theo. Đàn bồ câu đậu trên quảng trường đồng loạt bay lên. Tiếng chuông đồng hồ ngân vang, ánh sáng rọi vào ký ức tôi.

Ở giây tiếp theo, một người phụ nữ lướt qua trước mặt tôi. Bóng hình thân thương mà nếu không lần lại những ký ức trong quá khứ, tôi sẽ bỏ lỡ. Đôi mắt mát rượi. Bầu má tròn. Làn tóc mềm mại. Bờ môi đầy khát khao. Cơ thể mảnh mai. Vẫn là ký ức về Aoi mà tôi mãi khắc ghi trong tâm trí.

Cơ thể tự ý phản ứng khiến bàn tay đang nắm tay Memi tự nhiên rời ra. Có tiếng Memi gọi từ sau nhưng lúc đó tôi đã bắt đầu chạy rồi.

Aoi.

Tôi hét lên trong lòng. Người phụ nữ Á Đông trông giống Aoi đang bị hút vào phòng triển lãm. Tôi len vào giữa đoàn du khách, chạy hết tốc lực. Âm thanh lớn dần trong tai, bất giác tôi quay về với hiện thực. Đâu rồi? Nàng đâu rồi? Tôi nhìn thấy lưng Aoi trong đám người cách mấy chục mét phía trước. Người phụ nữ giống Aoi đang đi ở điểm giao chữ thập của phòng triển lãm. Tôi tiếp tục chạy theo cô, bỏ lại tiếng quát tháo của những người bị tôi va phải. Đến đúng giữa phòng triển lãm, giữa điểm giao chữ thập, tôi mất dấu người phụ nữ trông giống Aoi. Khách du lịch qua lại ngược xuôi xung quanh tôi. Tôi nhìn tứ phía. Nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần.

“Junsei!”

Có tiếng gọi tôi từ đằng xa. Junsei. Như thể bị giọng nói ấy kéo lại, tôi ngoảnh lại nhưng đó không phải là Aoi mà là Memi.

“Sao thế? Sao anh bỏ em lại?”

Memi vừa nói vừa ôm chầm lấy tôi.

Aoi... Đó có phải là Aoi không? Hay là người khác. Có thể đó là trò đùa của ký ức ngày xưa. Tôi uể oải ôm lấy Memi. Đây là cơ thể có thật của một người con gái chứ không phải ảo ảnh.

Từ đó cho đến hôm về, ngày nào tôi cũng ghé qua quảng trường nhà thờ lớn. Memi tuy chán ngấy khi thấy tôi như vậy nhưng hôm nào cũng đi cùng tôi. Thời gian trôi đi, tôi bắt đầu nghĩ rằng người phụ nữ đó không thể là Aoi. Chắc chắn Aoi đang sống ở Tokyo. Bố mẹ nàng cũng đang ở Tokyo. Nàng làm việc ở Tokyo và chắc chắn đã kết hôn với ai đó ở Tokyo rồi.

Tôi thở dài, cố xua đi ảo giác đó. Tôi tự nhủ rằng đó không phải là Aoi, chỉ là trò đùa của ký ức mà thôi.

Chỉ một tuần lưu lại đây thôi nhưng sự việc bất ngờ ấy đã khiến tôi chao đảo. Dù là ảo giác hay người thật thì chắc chắn trong tôi đã nảy sinh hy vọng gặp lại Aoi. Nếu tin rằng sẽ gặp lại thì tôi sẽ cảm giác như có thể gặp lại được. Và cảm giác ấy bỗng nhiên làm sống dậy lời hẹn ước trong quá khứ.

Ngày 25 tháng Năm năm 2000. Nhà thờ lớn ở Firenze...

Tôi và Memi mỗi người mang một tâm tư khác nhau khi rời Milano. Tôi nghĩ về Aoi. Memi nghĩ về bố.

“Em có chắc không? Đã đến tận nơi có thể gặp bố bất cứ lúc nào mà em vẫn không gặp sao?”

Nghe tôi hỏi, Memi gật đầu dứt khoát:

“Không sao. Vì em có Junsei rồi.”

Tôi xách hành lý còn Memi mở cửa. Ánh mắt Memi nhìn xuống tay nắm cửa mãi không chịu vặn. Tôi bước ra hành lang, chờ Memi khóa cửa. Tôi hiểu đến xót xa nàng đang cố gắng bao nhiêu để quên đi bố mình.

Thang máy xuống đến sảnh, cánh cửa vừa từ từ mở ra thì bố Memi xuất hiện trước quầy lễ tân. Chúng tôi vừa bước ra khỏi thang máy thì nhận ra nên dừng lại.

Bố nàng đi thẳng về phía chúng tôi. Và rồi ông nhìn Memi trân trối. Cho đến lúc ấy, chẳng ai hình dung được khoảng cách thời gian đã chia cắt hai con người lại đè nặng họ đến vậy.

Dù Memi và bố nàng có chung một dòng máu nhưng lại chẳng trò chuyện được. Cả Memi và ông cùng bập bẹ chào nhau nhưng khi người này cố diễn tả suy nghĩ của mình ra thành lời thì người kia lại không hiểu. Memi chưa nói thạo tiếng Ý, còn bố nàng đã quên hết tiếng Nhật. Cũng không khác được, vì bố nàng chỉ ở Nhật vài năm. Mà mười mấy năm đã qua rồi. Còn Memi, có vẻ khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên nàng thấy hối hận vì đã không học tiếng Ý tử tế.

Hai người chia tay với nhiều xúc cảm còn cất giữ trong lòng. Vì không hiểu được tiếng nên sự thất vọng của Memi càng lớn. Việc phiên dịch của tôi cũng chỉ có giới hạn. Memi chẳng hiểu gì nếu tôi không phiên dịch. Cơn sốc ấy tác động đến Memi và khiến nàng im lặng như chợt mất khả năng ngôn ngữ. Chỉ có tiếng bố Memi gọi tên nàng là cứ vang mãi trong sảnh khách sạn buổi sáng nhộn nhịp, lùng bùng trong tai tôi.

[1] Tiếng Ý, có nghĩa là “xin chào”.

việc ngoài sức tưởng tượng. Chuyện là ngẫu nhiên có một nhà sưu tầm mỹ thuật nổi tiếng qua đời, một bảo tàng có kế hoạch triển lãm toàn bộ tác phẩm mà người đó sở hữu. Trong số đó có một bức tranh bị hư hại khá nặng. Đó là một bức sơn dầu c
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.