“Tô tiểu tử, ta biết.” Đúng lúc này, Cửu U lên tiếng, nàng rất kích động: “Muốn đánh thức huyết mạch, chỉ có một con đường! Bất kỳ huyết mạch nào cũng vậy! Muốn đánh thức, duy nhất chỉ có một con đường!”
“Con đường nào?” Tô Trần mừng rỡ.
“Kích thích.” Cửu U thốt ra hai chữ này: “Huyết mạch, khi chưa thức tỉnh thì chính là đang ngủ say. Vậy nên, đánh thức cũng tương đương với việc tỉnh ngủ. Tô tiểu tử, ngươi nghĩ xem, nếu ngươi đang ngủ, thì làm sao mới có thể tỉnh lại?”
“Kích thích. Cho dù là kích thích từ âm thanh gọi ta, hay là lực đạo vỗ vào người ta, hoặc là cảm giác kích thích từ nước lạnh tạt vào mặt. Nhưng, tất cả đều là kích thích.”
“Đúng!” Cửu U cười nói: “Đối với huyết mạch mà nói, phương pháp tốt nhất để kích thích nó chính là kế thừa huyết mạch khác.”
“Ý gì?” Tô Trần có chút hiểu mà như không.
“Ngươi kế thừa huyết mạch khác, nếu thành công thì sẽ có hậu quả gì?”
“Huyết mạch của chính ta coi như tan biến.” Tô Trần đáp thẳng: “Ta hiểu rồi. Huyết mạch của ta tuy đang ngủ say nhưng vẫn còn sống, khi có huyết mạch khác xâm nhập, tự nhiên nó sẽ phản kháng, không thể nào để mặc cho khách lấn át chủ nhà. Một khi thực sự để khách lấn át chủ nhà, huyết mạch của ta coi như tan biến, đã chết.”
“Đúng là đạo lý này. Xem ra, sau này ngươi phải nghĩ cách tìm kiếm huyết mạch truyền thừa thôi.” Cửu U cười bảo: “Mà thứ gọi là huyết mạch truyền thừa này, ở Thần Thú Giới là phổ biến nhất, còn trong nhân loại thì lại không phổ biến lắm. Đợi đến khi đi Đại Thiên Thế Giới, tốt nhất ngươi nên tới Thần Thú Giới một chuyến. Ừm, cũng chỉ có một số huyết mạch đỉnh cấp nhất ở Thần Thú Giới mới có tư cách kích thích huyết mạch trong cơ thể ngươi thức tỉnh, mấy huyết mạch rác rưởi thì không có tư cách đó đâu.”
Tô Trần gật đầu, có chút mong chờ, coi như là thu hoạch lớn.
Biết được huyết mạch của mình có thể thức tỉnh, lại còn biết làm cách nào để thức tỉnh, thật tốt quá.
“Người trẻ tuổi. Ngoài việc liên quan đến huyết mạch của ngươi. Lão phu tặng thêm cho ngươi một cơ duyên. Lão phu thấy nhục thân ngươi mạnh mẽ, sức mạnh vô song. Vừa hay, năm xưa lão phu từng có được một bộ võ kỹ. Một bộ võ kỹ đến từ Thần Vu nhất tộc thời Khởi Nguyên.” Lão già toàn mắt trắng lại nói.
“Thần Vu nhất tộc?” Tô Trần chưa từng nghe qua.
“Mẹ kiếp! Thật hay giả vậy? Võ kỹ của Thần Vu nhất tộc mà lão già này cũng có sao?” Lão Long lại trực tiếp chấn kinh đến mức chửi thề: “Tiểu tử, nhất định phải giành lấy. Thần Vu nhất tộc chỉ tu luyện nhục thân, không thể tu luyện linh hồn và huyền khí, cho nên về phương diện nhục thân và sức mạnh, bọn họ rất lợi hại. Chư thiên vạn giới, nếu nói tộc nào am hiểu nhất về sức mạnh và nhục thân, thì chính là Thần Vu nhất tộc. Võ kỹ của Thần Vu nhất tộc tuyệt đối phù hợp với ngươi, vô cùng vô cùng phù hợp.”
Tô Trần điềm nhiên gật đầu.
Lão già toàn mắt trắng nâng tay lên.
Một bức tranh cuộn xuất hiện trước mắt Tô Trần.
Bức tranh này, chỉ vẽ một ngọn núi!!!
Trên đó, chỉ vẽ đúng một ngọn núi.
Không còn gì khác.
“Nó là võ kỹ?” Tô Trần kinh ngạc hỏi.
“Phải. Có thể lĩnh ngộ được hay không, xem ngộ tính của ngươi vậy. Lão phu từng tham ngộ một vạn năm, nhưng không thu hoạch được gì.”
Khóe miệng Tô Trần giật giật, nhưng vẫn nhận lấy bức tranh cuộn này.
“Được rồi, ngươi đi đi.” Lão già toàn mắt trắng nhắm mắt lại, hạ lệnh đuổi khách.
“Đa tạ tiền bối.” Tô Trần cất bức tranh vào Thương Huyền Giới của mình, nghiêm túc cúi người hành lễ.
Rời đi.
Ra khỏi căn nhà tranh.
Lam Đỉnh Thiên vậy mà vẫn đang chờ hắn.
“Tô Trần, bản tông thu ngươi làm đồ đệ đi!” Câu đầu tiên của Lam Đỉnh Thiên chính là điều này: “Bản tông đến nay vẫn chưa có đồ đệ.”
Lam Đỉnh Thiên rõ ràng đang dùng giọng điệu thương lượng, hơn nữa còn rất nhiệt tình.
Tuy nhiên, chưa đợi Tô Trần lên tiếng, trong nhà tranh truyền ra một giọng nói: “Hắn không phải người ngươi có thể dạy. Sau khi hắn tiến vào Yên Hư Cung, đừng đối xử đặc biệt, tất cả cứ để tùy theo ý hắn.”
Thân hình Lam Đỉnh Thiên run lên, vội vàng cúi người: “Vâng, tiền bối.”
Trong lòng Lam Đỉnh Thiên đang nổi sóng cuồn cuộn, hắn không hề nghĩ rằng lão già toàn mắt trắng đang nói đùa. Xem ra, mình thực sự không có tư cách dạy dỗ Tô Trần, thật quá đáng sợ.
Đường đường là tông chủ Yên Hư Cung, một trong những người mạnh nhất Chiến Cổ Thiên, vậy mà không đủ tư cách dạy một thanh niên hai mươi sáu tuổi, thật không thể hình dung nổi!
Sau đó.
Dưới sự dẫn dắt của Lam Đỉnh Thiên, Tô Trần bước vào Yên Hư Cung.
Mà sau khi tiến vào Yên Hư Cung, Lam Đỉnh Thiên liền rời đi, hắn tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò của lão già toàn mắt trắng, không dành cho Tô Trần bất kỳ sự đối xử đặc biệt nào.
Tuy nhiên, trước khi đi, Tô Trần hỏi một câu: “Tông chủ, Yên Hư Cung có một vị Thiếu cung chủ tên là Viêm Thiên Yếm, đúng không?”
“Đúng, ngươi quen biết cậu ta sao?” Lam Đỉnh Thiên ngạc nhiên, sau đó cười nói: “Viêm Thiên Yếm rất khá, rất khá.”
Lam Đỉnh Thiên rõ ràng cực kỳ hài lòng với Viêm Thiên Yếm, khi nhắc đến Viêm Thiên Yếm, ánh mắt hắn hiện lên sự tán thưởng không chút che giấu.
“Cậu ta đang ở đâu?”
“Cậu ta nhận được truyền thừa từ một Thiên tự bí cảnh của Yên Hư Cung, đang bế quan trong bí cảnh đó. Cậu ta không ra thì người khác cũng không vào được.” Lam Đỉnh Thiên ngưng trọng nói: “Nếu ngươi muốn gặp cậu ta, có lẽ cần phải chờ một thời gian, có thể là một năm, cũng có thể là mười năm.”
“Cảm ơn tông chủ.” Tô Trần gật đầu.
Sau khi từ biệt Lam Đỉnh Thiên.
Tô Trần đi đến Tục Vụ Các nhận trang phục Huyền Cung trước.
Sau đó, tới tòa lầu các được phân cho mình. Vì là tân sinh đứng đầu nên hắn có lầu các riêng, đãi ngộ cực kỳ tốt.
Cuối cùng, Tô Trần quyết định bế quan.
Hắn không hề hứng thú với những cuộc tranh đấu, nhiệm vụ, thế lực, thứ hạng giữa các đệ tử trong Yên Hư Cung, hoàn toàn không có một chút hứng thú nào.
Hiện tại, hắn chỉ có hai việc.
Thứ nhất, chờ đợi Viêm Thiên Yếm, đợi Viêm Thiên Yếm xuất quan từ trong bí cảnh.
Thứ hai, lĩnh ngộ bức tranh kia.
Tuy nhiên, ngay lúc Tô Trần chuẩn bị bế quan, thì có một vị khách không mời mà tới.
“Cộc cộc cộc...” Tiếng gõ cửa.
“Ai?” Tô Trần hỏi.
“Công tử, là ta.” Ngoài cửa truyền đến một giọng nói. Ban đầu, Tô Trần cứ ngỡ là Lâm Yên Nhiên, nhưng không phải, vậy mà lại là Hoàng Tư Vũ.
“Chuyện gì?” Tô Trần khẽ nhíu mày.
“Công tử, Tư Vũ nhớ công tử rồi. Đêm nay Tư Vũ muốn hầu hạ công tử đi ngủ.” Hoàng Tư Vũ hoàn toàn không biết xấu hổ, trực tiếp nói ra những lời trần trụi.
Ngoài cửa, Hoàng Tư Vũ trang điểm nhẹ nhàng, mặc một chiếc váy dài bằng lụa mỏng, trông cũng khá gợi cảm.
Nàng khẽ cúi người, vẻ vừa dịu dàng vừa cung kính nói.
“Cô đi đi.” Tô Trần buông ra ba chữ này, rồi chìm vào tu luyện. Hắn thực sự không chút hứng thú với người đàn bà này. Nếu nàng thực sự đạt 9.8, 9.9 điểm thì dù có mặt dày, làm một đêm xuân cũng không phải không thể. Đằng này chỉ cỡ 9.2 điểm, tính cách lại đáng ghét như vậy, nổi hứng thú mới là lạ.
Ngoài cửa, Hoàng Tư Vũ sững sờ, trong ánh mắt thoáng hiện lên tia thẹn quá hóa giận và oán độc.
Nhưng rất nhanh đã che giấu đi, nàng nói tiếp: “Công tử, Tư Vũ sẽ hầu hạ công tử thật tốt mà.”
Tô Trần trực tiếp không thèm để ý.
Hoàng Tư Vũ đứng ngoài cửa suốt một nén nhang, cuối cùng đành phải rời đi.