Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 2980 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1262
Động tâm (Canh 4)

❊ ❊ ❊

Mà sau khi Lam Đỉnh Thiên rời đi, khí tức cung kính trước đó của Bắc Bất Hủ lập tức tan biến.

Sâu trong đôi mắt hắn thoáng hiện lên một tia đắc ý, cùng một tia mong chờ.

"Sư tôn à! Nếu có một ngày người thật sự truyền ngôi vị Tông chủ cho con, đồ nhi nhất định sẽ để người an hưởng tuổi già." Bắc Bất Hủ thầm nhủ trong lòng, hắn là Bắc Bất Hủ, là con trai của Tông chủ Kình Nhất Tông đấy!

Thân phận này là không thể thay đổi.

Kình Nhất Tông tuy không sánh bằng Yên Hư Cung, nhưng cũng là thế lực nhất giai.

Thật ra, Lam Đỉnh Thiên cũng không khỏi có chút do dự vì thân phận của Bắc Bất Hủ. Thân phận của Bắc Bất Hủ thực sự quá nguy hiểm, vạn nhất có một ngày ngôi vị Tông chủ truyền vào tay Bắc Bất Hủ, hắn lập tức phản bội, thì cả Yên Hư Cung chẳng khác nào gia nhập Kình Nhất Tông, coi như bị nuốt chửng rồi.

Nhưng Bắc Bất Hủ quả thực ưu tú đến cực điểm.

Cho nên, Lam Đỉnh Thiên mới có chút do dự.

Bắc Bất Hủ tự nhiên cũng biết sự do dự của Lam Đỉnh Thiên.

Cho nên gần đây, ngoài việc tu luyện, hắn đều tranh thủ chút thời gian ít ỏi để theo đuổi một người phụ nữ.

Chỉ cần theo đuổi được người phụ nữ này, Lam Đỉnh Thiên tuyệt đối sẽ không vì thân phận của hắn mà còn do dự việc có nên truyền ngôi cho hắn hay không.

Người phụ nữ này tên là Lam Qua.

Nàng là người đứng đầu trong ba vị Thiếu cung chủ của Yên Hư Cung, đồng thời cũng là con gái độc nhất của Lam Đỉnh Thiên.

Lam Qua cực kỳ ưu tú, nếu không đã chẳng đứng đầu trong ba vị Thiếu cung chủ. Chỉ vì nàng là nữ nhi, mà Lam Đỉnh Thiên lại hy vọng ngôi vị Tông chủ truyền cho nam tử hơn, nên mới không chắc chắn như vậy, bằng không thì...

Thêm vào đó, chính bản thân Lam Qua cũng không có nhiều hứng thú với ngôi vị Tông chủ, nàng hứng thú với tu luyện hơn.

Bắc Bất Hủ rất rõ ràng, vì bản thân là con trai của Tông chủ Kình Nhất Tông nên mới khiến Lam Đỉnh Thiên cùng toàn bộ cao tầng Yên Hư Cung giữ lòng dè chừng với mình. Để xóa bỏ sự dè chừng này, cách tốt nhất chính là trở thành con rể của Lam Đỉnh Thiên, ừm, tức là cưới Lam Qua.

Vì vậy, Bắc Bất Hủ quyết tâm phải giành được Lam Qua.

Trước kia Lam Qua luôn bế quan, hắn không có lấy một cơ hội, nhưng nửa tháng trước, nàng cuối cùng cũng xuất quan.

Nửa tháng nay, hắn đã tìm đến chỗ Lam Qua ba lần, tặng nàng chút bảo vật, rồi cùng nàng dạo chơi ở Tử Vũ Thành.

Tuy Lam Qua không bài xích hắn, nhưng dường như cũng không hề có chút thân thiết đặc biệt nào. Đến mức hiện tại, hai người dường như còn chưa hẳn là bạn bè, nhiều lắm cũng chỉ tính là nửa người bạn mà thôi.

Lam Qua quá lạnh nhạt. Cái lạnh của nàng không phải kiểu băng giá, im lặng, mà là sự lạnh nhạt đầy thiện ý và luôn nở nụ cười. Rõ ràng mang theo ý cười, rõ ràng không hề có chút chán ghét, nhưng lại luôn tạo cho người ta một cảm giác xa cách.

Lam Qua rất khó theo đuổi, thực sự rất khó theo đuổi.

Nhưng Bắc Bất Hủ không thể bỏ cuộc, đây là cách tốt nhất để hắn có được ngôi vị Tông chủ Yên Hư Cung.

Nghĩ ngợi lung tung, Bắc Bất Hủ đã tới "Lam Tiên Các", nơi ở của Lam Qua. Tuy nhiên, Lam Qua rất thần bí, hiếm khi ở đây, nhưng dạo gần đây thì lại có.

"Cộc cộc cộc..." Bước vào Lam Tiên Các, hắn không bị nha hoàn của Lam Qua ngăn lại. Đi đến cửa phòng Lam Qua, đứng trước cửa, Bắc Bất Hủ nhẹ nhàng gõ cửa: "Lam cô nương."

"Bắc Bất Hủ?" Trong phòng truyền ra một giọng nói trong trẻo mà bình tĩnh. Điều này khiến Bắc Bất Hủ có chút thất bại trong lòng. Chính vì Lam Qua quá bình tĩnh với hắn, hắn mới cảm thấy thất bại, bởi sự bình tĩnh này cho thấy nàng không hề có cảm xúc gì với hắn.

Tuy nhiên, may mắn là hắn cũng không phải không có chút ưu thế nào. Ít nhất hiện tại, Lam Qua coi hắn là nửa người bạn, mà ở trong Yên Hư Cung, các đệ tử khác muốn trở thành nửa người bạn của nàng chắc cũng khó lắm nhỉ?

Lam Đỉnh Thiên chắc hẳn đã từng nói với con gái mình, muốn tác hợp hắn và Lam Qua. Lam Đỉnh Thiên cũng hy vọng hắn trở thành con rể của mình, đây chính là ưu thế.

Có những ưu thế này, theo thời gian trôi qua, ngày nào đó cũng sẽ thành công giành được trái tim nàng nhỉ?

Hơn nữa, ngoài tâm tư vụ lợi, qua mấy lần tiếp xúc gần đây, Bắc Bất Hủ thực sự đã động tâm với Lam Qua.

Nhan sắc của Lam Qua thì không cần phải bàn, là đại mỹ nữ hàng đầu, sánh ngang với cấp bậc như Vũ Linh Vân.

Ngoài ra, trên người nàng còn có khí chất thanh linh đặc biệt. Trò chuyện cùng nàng, ngươi sẽ có cảm giác rất nhẹ nhàng, giống như một chén trà hương lan, có thể khiến người ta lập tức thấy thư thái, tĩnh tâm.

Thực lực của Lam Qua cũng cực kỳ mạnh mẽ. Nàng năm nay mới chỉ hơn ba trăm tuổi mà đã là cao thủ Phá Tự Hằng Cổ cảnh tầng bốn, thiên phú tu võ cũng khủng khiếp đến khó lòng hình dung.

Linh Cơ Các không hề tiến hành xếp hạng Nhân Kiệt Bảng ở Viêm Thương Vực. Nếu có bảng xếp hạng Nhân Kiệt Bảng giống như ở Hắc Thần Sơn Vực, Lam Qua ít nhất cũng nằm trong top ba.

Cùng là ba vị Thiếu cung chủ, Lam Qua mạnh hơn Viêm Thiên Yếm không biết bao nhiêu lần. Tất nhiên, sau khi từ Lôi Linh di tích trở về, sự tiến bộ của Viêm Thiên Yếm cũng vô cùng điên cuồng, cộng thêm việc lần này thành công có được một Thiên Tự bí cảnh, không ai biết khi Viêm Thiên Yếm xuất quan lần nữa sẽ đạt tới trình độ nào, có lẽ đuổi kịp Lam Qua cũng không phải là không có khả năng.

Nhưng dù sao đi nữa, thiên phú, thực lực, dung mạo, khí chất của Lam Qua đều là hàng đầu trong hàng đầu. Cả Chiến Cổ Thiên chắc cũng không tìm ra mấy người phụ nữ ưu tú hơn nàng, huống chi nàng còn là tiểu công chúa của Yên Hư Cung, gia thế cũng vô cùng lớn.

Cho nên, nàng mới xứng đáng với hắn - Bắc Bất Hủ.

Còn một lý do quan trọng nhất nữa, Bắc Bất Hủ chưa bao giờ để tâm đến người phụ nữ nào như vậy, hơn nữa lại chẳng nhận được phản hồi gì, không nhìn thấy hy vọng, điều này càng kích thích dục vọng chinh phục của hắn.

Tổng hợp những nguyên nhân này, Bắc Bất Hủ thực sự đã động tâm với Lam Qua, còn động tâm hơn cả với Lâm Yên Nhiên. Thậm chí trong nửa tháng qua, đôi khi lúc tu luyện hắn còn không nhịn được mà nghĩ đến Lam Qua.

"Lam cô nương, chúng ta đi dạo Tử Vũ Thành đi." Bắc Bất Hủ nói, cố ý khiến bản thân không tỏ ra vẻ vồ vập.

"Không đâu, ta phải tới Thiên Phù Sơn một chuyến."

"Đi Thiên Phù Sơn?" Bắc Bất Hủ giật mình. Thiên Phù Sơn là dãy núi lớn nhất Viêm Thương Vực, địa vị ở Viêm Thương Vực cũng giống như Thập Vạn Đại Sơn ở Hắc Thần Sơn Vực vậy.

"Ta sắp đột phá rồi, muốn đến Thiên Phù Sơn tìm kiếm cơ duyên." Lam Qua nói thêm. Trong Thiên Phù Sơn chứa đựng quá nhiều nguy hiểm, nhưng cũng có quá nhiều cơ hội, là lựa chọn hàng đầu của rất nhiều người tu võ tại Viêm Thương Vực để rèn luyện.

Bắc Bất Hủ theo bản năng muốn nói câu "Để ta đi cùng nàng", nhưng hắn không thốt ra được. Hắn nghĩ đến Tô Trần, hắn cần phải tiếp tục khổ tu trong học viện, không có thời gian để đi cùng Lam Qua tới Thiên Phù Sơn.

Hơn nữa, sự nguy hiểm của Thiên Phù Sơn không thể xem thường, vạn nhất hắn bị thương trong đó thì thật chẳng hay ho gì. Hắn còn phải ở trong trạng thái tốt nhất để nghênh đón Tô Trần xuất quan, chỉ cần Tô Trần xuất quan, hắn phải báo thù!!!

Không gì quan trọng hơn việc báo thù.

Hắn chỉ đành từ bỏ chuyến đi Thiên Phù Sơn cùng Lam Qua.

"Vậy... vậy ta về trước đây, Lam cô nương đi đường cẩn thận, đợi nàng trở về, chúng ta lại đi dạo Tử Vũ Thành." Nói xong, Bắc Bất Hủ thở dài một tiếng rồi rời đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1227
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.