Dưới sự chấn động này, có thể thấy rõ ràng một cái hố in hình bàn tay khổng lồ, sâu hoắm nằm ngang trên mặt đất, trông tựa như một đại hẻm núi, hiệu ứng thị giác kinh người tột độ.
Còn Chung Phạt đã sớm tan biến không còn dấu vết.
Chỉ còn lại một ngọn lửa màu xanh biếc, hơi trong suốt, to bằng nắm đấm, trông như một viên dạ minh châu đang trôi nổi trên cái hố in hình bàn tay kia.
Ngọn lửa đó chính là hỏa linh của Thanh Diệp Hỏa.
Tô Trần không hề khách khí, dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, hắn há miệng nuốt chửng nó.
Cảnh tượng này lại một lần nữa khiến da đầu tất cả mọi người xung quanh tê dại như muốn nổ tung, đó là hỏa linh của chân hỏa đấy! Nó còn nóng rực hơn chân hỏa không biết bao nhiêu lần!
Cứ thế nuốt sống sao?
Chuyện này kinh khủng chẳng khác nào người thường uống nước sắt nóng chảy, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Họ đâu biết rằng, Tô Trần đã tu luyện "Chân Hỏa Luyện Thể", hơn nữa còn sở hữu Thần Phủ?
Rất nhanh, hỏa linh của Thanh Diệp Hỏa đã đi vào trong Thần Phủ của Tô Trần.
Tô Trần khẽ động tâm thần, vận chuyển Thần Phủ, hỏa linh của Thanh Diệp Hỏa hóa thành từng dòng dịch chân hỏa, cuồn cuộn chảy về tứ chi bách hài và kinh mạch của hắn.
Tô Trần sảng khoái hít mạnh một hơi, vội vàng vận chuyển "Chân Hỏa Luyện Thể".
Theo sự vận chuyển của "Chân Hỏa Luyện Thể", cường độ cơ thể hắn tựa như một cỗ máy vừa khởi động, bắt đầu chậm rãi nâng cao và thăng tiến.
"Đồ yêu nghiệt này!" Mặc Khuynh Vũ không biết là vui hay buồn, lẩm bẩm một câu.
Mấy ngày trước, nàng cứu Tô Trần chỉ vì cảm thấy hắn có chút đặc biệt, có chút thiên phú, nên nàng rất kỳ vọng, tiện tay cứu hắn với hy vọng sau này Tô Trần có thể tạo nên kỳ tích.
Không ngờ... mới chỉ mấy ngày trôi qua.
Tô Trần đâu chỉ tạo nên kỳ tích? Hắn gần như sắp vượt xa cả nàng rồi!
Đúng là biến thái không phải người!
"Bí mật trên người Tô Trần ca ca thật nhiều, thật khiến Tiêu Tiêu kinh ngạc và vui mừng!" Tiêu Tiêu cũng lẩm bẩm, đôi mắt linh động tràn đầy vẻ đắc ý.
Nàng cảm thấy việc mình dính dáng đến Tô Trần, lại còn chủ động quấn lấy hắn, quả là một quyết định vô cùng sáng suốt.
Đúng một trăm hơi thở sau, Tô Trần mỉ cười, đã hoàn toàn tiêu hóa xong xuôi.
Hiệu quả còn tốt hơn cả tưởng tượng một chút.
Ngang ngửa một gốc Hỏa Long Thảo!
Cường độ cơ thể lại một lần nữa tăng gấp đôi.
"Sự nhập môn của 'Chân Hỏa Luyện Thể' khiến con đường tu luyện của ta nhẹ nhàng hơn vạn lần so với bất kỳ tu võ giả nào khác? Người khác muốn tăng cường độ cơ thể lên gấp đôi, phải trải qua bao nhiêu nỗ lực? Bao nhiêu kỳ ngộ? Bao nhiêu nguy hiểm? Còn ta..." Tô Trần không kìm được cảm thán trong lòng, "Chân Hỏa Luyện Thể" thật sự quá điên cuồng, điên cuồng đến mức khó mà hình dung nổi.
Điều hắn không biết chính là "Chân Hỏa Luyện Thể" thực sự rất khó tu luyện, trong chư thiên vạn giới, chỉ duy nhất mình hắn tu luyện thành công mà thôi.
Ngay cả Văn Nhân Lộng Nguyệt, người cả đời theo đuổi vị trí Nữ Đế, cũng không thể tu luyện thành công!
"Còn có Thần Phủ, Thần Phủ cũng có thể coi là tồn tại sánh ngang với 'Chân Hỏa Luyện Thể'." Tô Trần lại nghĩ đến Thần Phủ, không kìm được đắc ý.
Bản thân vừa sở hữu Thần Phủ, lại vừa nhập môn "Chân Hỏa Luyện Thể", cái loại đại khí vận này, trong chư thiên vạn giới được mấy người?
"Được rồi, nhóc con, đừng tự luyến nữa, nguy hiểm tới rồi!" Ngay lúc này, Cửu U hừ một tiếng.
Ánh mắt Tô Trần khựng lại, theo bản năng nhìn về phía sau bên trái.
Đập vào mắt hắn là Tống Trinh Hạc. Rõ ràng, hắn đã cảm nhận được địch ý và sát ý từ trên người Tống Trinh Hạc.
"Đáng chết!" Tô Trần thấp giọng chửi thề. Dù hắn có tự cao tự đại đến đâu, cũng không cho rằng bản thân hiện tại là đối thủ của lão quái vật Tam Chuyển Động Hư Cảnh này. Chút tự biết mình ấy, hắn vẫn có.
Theo ước tính của Tô Trần, sức chiến đấu hiện tại của hắn cùng lắm cũng chỉ đạt mức Bán Bộ Động Hư Cảnh, hẳn vẫn chưa phải là đối thủ của Mặc Khuynh Vũ. Còn đối với lão quái vật Tam Chuyển Động Hư Cảnh này, hắn có khi ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi.
Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Động Hư Cảnh và phi Động Hư Cảnh vốn dĩ đã là khác biệt một trời một vực, huống chi Động Hư Cửu Chuyển, mỗi chuyển là một tầng thiên địa, mỗi chuyển lại là một khoảng cách mênh mông.
Tô Trần hít sâu một hơi, cảnh giác tột độ, nhìn chằm chằm Tống Trinh Hạc, đã chuẩn bị sẵn sàng liều mạng. Biết rõ không thể địch nổi cũng phải dốc toàn lực, nếu không, đến một tia cơ hội sống sót cũng chẳng còn, phải không?
"Sư tôn, xin người đừng làm vậy!" Cùng lúc đó, Mặc Khuynh Vũ lập tức chắn trước mặt Tống Trinh Hạc, giọng điệu khẩn cầu.
"Tránh ra!" Giọng nói của Tống Trinh Hạc vô cùng lạnh lùng và kiên quyết.
Mặc Khuynh Vũ càng ra sức bảo vệ Tô Trần, bà ta lại càng phải tiêu diệt hắn.
Bà ta tuyệt đối không cho phép bất cứ ai làm xáo trộn tâm cảnh hay cản trở con đường tu võ của Mặc Khuynh Vũ trước khi nàng trở thành một siêu cường giả thực thụ.
"Sư tôn, với thân phận của người mà ra tay với Tô Trần thì thật là... quá hạ thấp thân phận rồi!" Mặc Khuynh Vũ cắn môi, kiên quyết nói: "Nếu người cho hắn cơ hội trưởng thành trăm năm, không, dù chỉ là mười năm, sau đó người muốn giết Tô Trần, đồ nhi tuyệt đối không ngăn cản!"
"Hừ!" Sắc mặt Tống Trinh Hạc càng trở nên lạnh lẽo, âm trầm. Bà ta sao lại không biết mình đang tự hạ thấp thân phận chứ? Dù sao bà ta cũng là siêu cường giả thế hệ trước, còn Tô Trần chỉ là một hậu bối. Nhưng vì tương lai của Mặc Khuynh Vũ, bà ta sẵn sàng tự hạ thân phận, sẵn sàng để người đời chỉ trích.
"Sư tôn..." Mặc Khuynh Vũ còn muốn nói thêm điều gì, nhưng ngay lúc đó, Tống Trinh Hạc đột nhiên giơ tay lên, chỉ một cái phất tay, một làn mây mù huyền khí màu đen đã trực tiếp bao phủ lấy toàn thân Mặc Khuynh Vũ.
"Đừng!!! Sư tôn, con cầu người, đừng làm vậy..." Giọng Mặc Khuynh Vũ tràn đầy lo âu và sợ hãi. Nàng giãy giụa, nhưng toàn thân đã bị làn mây mù màu đen kia quấn chặt, tựa như bị trói buộc, bị bốn bức tường đen vây kín, khiến nàng không thể nhúc nhích dù chỉ một bước.
"Nhóc con, ngươi quả thực là một siêu thiên tài cực kỳ hiếm có. Nói thật, bản tọa cũng đã sinh lòng yêu mến nhân tài. Đáng tiếc, vận khí của ngươi không tốt, ngươi đã khiến Khuynh Vũ động lòng, khiến tâm cảnh của nàng dao động. Nếu ngươi không chết, sau này Khuynh Vũ sẽ không thể một lòng tu luyện, càng không thể bước lên con đường cường giả chân chính. Cho nên, ngươi chỉ có thể chết, đừng trách ta!" Tống Trinh Hạc thản nhiên nói.
Trong lúc nói chuyện, thân hình bà ta khẽ động, đã trực tiếp đứng trước mặt Tô Trần.
Đồng tử Tô Trần co rút dữ dội, hắn thậm chí còn chẳng nhìn thấy bóng dáng của Tống Trinh Hạc. Quá nhanh! Thực lực của Tống Trinh Hạc còn mạnh mẽ hơn so với tưởng tượng của hắn, quả thực khủng khiếp vô cùng.
Tô Trần nín thở, cảm giác bị đè nén vô cùng tận, hắn không thốt lên lời nào, toàn thân lông tơ dựng đứng.
"Dường như ngươi còn muốn phản kháng sao? Nếu ta là ngươi, ta sẽ không phản kháng, bởi vì làm vậy chỉ vô ích thôi!" Tống Trinh Hạc mỉa mai nói một câu, rồi một tay xoay tròn. Động tác xoay tròn trông có vẻ đơn giản như vậy, nhưng thực tế, trong vòng một phần nghìn hơi thở, cánh tay bà ta rõ ràng đã vung vẩy hàng vạn lần. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bà ta đã hoàn thành quá trình tích tụ lực lượng và ngưng tụ pháp quyết. Nhanh tựa như tia chớp.
Một quả cầu năng lượng huyền khí đen tuyền xuất hiện trong lòng bàn tay Tống Trinh Hạc, quả cầu ấy không ngừng xoay chuyển, trông vô cùng yêu dị.