Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 1155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 401
Dựa vào cái gì (Cập nhật thứ 5)

❊ ❊ ❊

"Không sao đâu!" Tô Trần an ủi Lăng Lung: "Ta sớm đã đoán trước được rồi!"

Phải rồi!

Sớm đã đoán trước được rồi.

Cảnh giới thấp, đừng nói tới việc bây giờ hắn bị hiểu lầm là nam nhân của Lăng Lung, cho nên phản ứng của Lăng gia mới lớn như vậy, dù cho không bị hiểu lầm là nam nhân của Lăng Lung, hắn cũng sẽ bị chế giễu mà thôi.

"Tô Trần, huynh thật tốt!" Sắc mặt Lăng Lung dịu đi đôi chút.

Giọng nàng rất nhỏ, nhưng Tô Trần vẫn nghe thấy.

Ánh mắt hắn khựng lại, có chút kinh ngạc.

"Huynh thật tốt" những lời như vậy là cực kỳ mập mờ... vậy mà lại thốt ra từ miệng Lăng Lung.

Rất nhanh.

Mọi người đã đến đại sảnh.

Lăng Chí Cao lập tức phân phó hạ nhân dọn cơm nước.

Một bàn đầy thức ăn đã được dọn lên!!!

Cực kỳ phong phú.

Đủ hai ba mươi món, bày kín cả bàn lớn.

Hơn nữa, Tô Trần lại chẳng nhận ra món nào cả.

Nói thật, hắn nhìn mà ngẩn cả người.

Đây là bữa cơm đúng nghĩa đầu tiên của hắn trên Thần Võ Đại Lục.

Trước đây hoàn toàn không có kinh nghiệm.

Không quen.

Những món ăn này toàn là món thịt, hơn nữa mùi vị cực kỳ thơm ngon, không những vậy còn khiến người ta nảy sinh sự thèm khát từ trong thâm tâm, bởi vì tất cả đều là thịt yêu thú. Thịt yêu thú ẩn chứa rất nhiều khí huyết và linh khí, đối với người tu võ mà nói chính là thứ tốt.

Đương nhiên sẽ khao khát.

Không cách nào kiềm chế được.

Sắc mặt và ánh mắt của Tô Trần tất nhiên đã rơi vào tầm mắt của Lăng Chí Cao, Lăng Viện và những người khác.

Lăng Viện không nhịn được lại bật cười: "Tô công tử trước đây chưa từng ăn thịt yêu thú sao?"

"Cô có ý gì?" Lăng Lung vừa nghe liền biết Lăng Viện lại muốn chế giễu Tô Trần, nàng lập tức ngẩng đầu, phẫn nộ trừng mắt nhìn Lăng Viện.

"Muội muội, kích động làm gì? Ta chỉ hỏi thăm một chút thôi mà!" Lăng Viện đầy vẻ giễu cợt.

"Trước đây quả thật chưa từng ăn thịt yêu thú!" Tô Trần nói thật.

"Khúc khích..." Lăng Viện che miệng cười thành tiếng: "Tô công tử có biết không? Với thế lực ngũ phẩm như Lăng gia, ngay cả hạ nhân cũng có thể ăn thịt yêu thú quanh năm suốt tháng!"

Hai chữ "hạ nhân", nàng nhấn giọng vô cùng vô cùng nặng nề!!!

"Tô Trần, nói thật, huynh thực sự không cân nhắc sao? Đãi ngộ của hộ vệ Hứa gia thực sự rất tốt, cứ nói riêng về thịt yêu thú thôi, một ngày ba bữa!" Hứa Tuấn cũng cười nói.

Sắc mặt Lăng Lung đã lạnh như sương giá.

Chó ăn phân không bỏ được thói quen cũ.

Nàng cứ ngỡ Lăng Viện và Hứa Tuấn sẽ không tiếp tục chế giễu nữa, không ngờ rằng...

Cùng một giây đó, Tô Trần lại đột ngột vỗ nhẹ vào thắt lưng Lăng Lung.

Ý tứ rất rõ ràng, bảo Lăng Lung đừng nổi giận.

Hắn đang an ủi nàng.

Cái vỗ này.

Trong chớp mắt, thân hình mềm mại của Lăng Lung khẽ run lên, giây trước còn lạnh như băng, giây sau sắc mặt đã đỏ bừng, nàng thẹn quá hóa giận trừng Tô Trần một cái rồi cúi đầu xuống.

Tô Trần quá mức phóng túng.

Dám động tay động chân?

Tuy nhiên, nàng nhìn ra được Tô Trần không phải giở trò lưu manh mà chỉ thuần túy muốn an ủi mình, cho nên dù thẹn thùng tức giận nhưng nàng không thể phát tác.

Nhất là khi ở đây còn có phụ thân và những người khác của Lăng gia.

"Tô công tử, nếu trước đây chưa từng ăn thịt yêu thú, vậy thì cứ ở lại Lăng gia thêm một thời gian, thịt yêu thú cứ tự nhiên mà dùng!" Lăng phu nhân đột ngột lên tiếng, hơn nữa còn gắp cho Tô Trần một miếng thịt yêu thú thật lớn.

Dáng vẻ tốt biết bao!

Thế nhưng, Lăng phu nhân thật sự có lòng tốt như vậy sao?

Chắc chắn là không rồi.

Lăng phu nhân đang tính kế để Tô Trần và Lăng Lung thành một đôi!!!

Đây chẳng phải là chuyện tốt hay sao?

Tô Trần loại phế vật, con kiến không chút bối cảnh như vậy, nếu Lăng Lung gả cho hắn thì coi như hoàn toàn hết hy vọng.

Ngược lại, nếu chia rẽ Tô Trần và Lăng Lung, và theo ý của trượng phu, tìm cho Lăng Lung một vị phu quân có thực lực, có thế lực như Hứa Tuấn, đó lại không phải điều bà ta muốn thấy.

"Đa tạ!" Tô Trần đại khái có thể đoán được ý của Lăng phu nhân, nhưng vẫn nói lời cảm ơn, người ta đã tỏ thái độ hòa hảo thì mình cũng không nên ra mặt chống đối, đúng không?

"Lung nhi, con cũng không còn nhỏ nữa..." Đột nhiên, Lăng Chí Cao lên tiếng: "Lần này sau khi tế bái ngày giỗ của mẹ con xong, thì đừng đến Phần Thiên Tông nữa!"

Ông vẫn luôn không muốn con gái đến Phần Thiên Tông.

Bởi vì Phần Thiên Tông chỉ là thế lực lục phẩm nhỏ bé, so với Lăng gia thì chẳng là gì cả.

Con gái đến Phần Thiên Tông là sự lãng phí.

Nếu nói về thiên phú, Lăng Lung là người có thiên phú tốt nhất trong ba người con của ông, còn hơn cả Lăng Liêu. Sở dĩ hiện tại thực lực không bằng Lăng Liêu, vẫn là do tài nguyên tu võ không đủ.

Lăng Lung lại lắc đầu.

Nàng từ chối!

Tại sao nàng phải từ bỏ môi trường tu võ tốt như Lăng gia để chọn Phần Thiên Tông?

Bởi vì ít nhất, nàng sống ở Phần Thiên Tông vui vẻ hơn.

Ở Lăng gia quá ngột ngạt.

Ngoài phụ thân ra, Lăng phu nhân, Lăng Viện, Lăng Liêu đều nhắm vào nàng.

Nàng không nơi nương tựa.

"Ai!" Lăng Chí Cao thở dài một hơi, ông cũng biết lý do tại sao con gái không muốn ở lại Lăng gia, chỉ là ông cũng khó xử.

Tuy ông thương Lăng Lung, nhưng Lăng Viện, Lăng Liêu cũng là con gái, con trai của ông, ông cũng yêu thương như vậy, huống hồ còn có lời ra tiếng vào của Lăng phu nhân.

"Lung nhi, thực ra cha đã giới thiệu cho con một mối hôn sự!" Giây tiếp theo, Lăng Chí Cao nói tiếp.

Lời này vừa thốt ra.

Trong chớp mắt, Lăng phu nhân, Lăng Liêu, Lăng Viện, Hứa Tuấn đều thay đổi sắc mặt.

Rõ ràng, bọn họ trước đó đều không hề hay biết.

Thực tế, nếu không phải Tô Trần đột ngột xuất hiện, ông đã không nói ra một cách đường hoàng như vậy, mà vốn định nói chuyện riêng với Lăng Lung.

"Cha, con..." Sắc mặt Lăng Lung lập tức tái nhợt, nàng lo lắng, thực sự lo lắng, vừa định nói gì đó thì bị Lăng Chí Cao ngắt lời: "Lung nhi, nghe cha nói hết đã!"

Sau đó, Lăng Chí Cao đặt đũa xuống, chậm rãi nói: "Lung nhi, thực ra chuyện năm đó mẹ con qua đời, cha vẫn luôn rất hổ thẹn, đối với con, nói sao nhỉ... cha luôn cố gắng muốn bù đắp!"

Nói đến đây, trên gương mặt Lăng Chí Cao lộ thêm một tia kích động: "Mấy năm nay, cha vẫn luôn tìm kiếm những thanh niên ưu tú cho con!!! Cuối cùng, cha đã tìm được! Đối phương năm nay hai mươi lăm tuổi, Tứ Chuyển Động Hư Cảnh hậu kỳ, thực lực rất mạnh, tên là Phương Nhất Hoằng! Không chỉ vậy, người này còn là tam đệ tử của đại trưởng lão Trịnh Tử Ưng thuộc Nam Linh Môn! Con gả cho Phương Nhất Hoằng, sau này sẽ đến Nam Linh Môn sinh sống. Nam Linh Môn là thế lực kiệt xuất trong số các thế lực ngũ phẩm, còn mạnh hơn cả Lâm gia, sau này sẽ không ai dám bắt nạt con nữa!"

Lăng Chí Cao đang nói, sắc mặt Lăng phu nhân trở nên khó coi.

Trượng phu của bà ta trong âm thầm lại tìm cho Lăng Lung một vị phu quân ưu tú đến thế sao?!!!

Bà ta còn tưởng Viện nhi gả cho Hứa Tuấn đã là...

Không ngờ rằng, nếu so sánh thì Hứa Tuấn hoàn toàn kém Phương Nhất Hoằng mười vạn tám nghìn dặm.

Chưa nói đến thực lực, chỉ xét riêng về bối cảnh, Nam Linh Môn bà ta từng nghe qua, cách Phong Ngâm Thành khá xa, nếu không thì bá chủ vùng Phong Ngâm Thành này chắc chắn là Nam Linh Môn chứ không phải Lâm gia.

Đâu chỉ sắc mặt Lăng phu nhân khó coi? Sắc mặt Lăng Viện còn khó coi hơn!

Ghen tị đến mức không thể kiềm chế.

Dựa vào cái gì?

Khoảng thời gian này nàng luôn đắc ý vì mình có được một người chồng tốt, Hứa Tuấn muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn thực lực có thực lực, muốn bối cảnh có bối cảnh.

Nàng tưởng rằng mình đã hoàn toàn áp đảo Lăng Lung.

Thời gian này tâm trạng nàng rất tốt, chỉ chờ Lăng Lung trở về để đả kích Lăng Lung, không ngờ rằng... chớp mắt một cái, vị phu quân mà cha giới thiệu cho Lăng Lung lại mạnh hơn Hứa Tuấn rất nhiều!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:370
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.