"Xem ra, đúng là nước bình thường!" Tô Trần cười khổ nói, có chút thất vọng, theo bản năng đưa tay chạm vào nước, muốn vớt lên một ít.
Giây tiếp theo.
Khi Tô Trần thực sự vớt được một chút nước trong tay, sắc mặt hắn liền thay đổi!!!
Biến hóa vô cùng đặc sắc, quái dị.
"Sao có thể như vậy?" Tô Trần hít một hơi khí lạnh: "Tại sao lại nặng đến thế?"
Tô Trần chằm chằm nhìn vào vũng nước trong lòng bàn tay, chỉ một chút thôi, cộng lại cũng chẳng đủ để uống một hớp, nhưng chỉ ngần ấy, lại nặng đến mức dọa người!
Hắn ước lượng, chỉ một chút xíu thế này, ít nhất cũng phải nặng tới cả trăm triệu cân, có nghĩa là, muốn vớt được ngần này nước, ít nhất phải cần tới mười long lực.
"Một giọt nước thế này chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ trên Trái Đất, một bình nước chắc có thể đè sập cả Trái Đất mất?" Tô Trần lẩm bẩm tự nói, giống như vừa phát hiện ra tân đại lục: "Có phải quá khoa trương rồi không?"
"Nặng thế sao? Hi hi... Tiểu tử Tô, xem ra ngươi lại nhặt được bảo bối rồi!" Cửu U cười nói: "Chất liệu này, chỉ có thể là loại Trọng Thần Thủy trong truyền thuyết. Chậc chậc, cả một hồ Trọng Thần Thủy lớn như vậy đều là của ngươi rồi, Tiểu tử Tô, ngươi đúng là con cưng của trời đất, khí vận vô địch mà!"
"Trọng Thần Thủy?" Tô Trần lẩm bẩm một câu: "Cái tên nghe rất thích hợp, nhưng nó có tác dụng gì không? Nó tuy rất nặng, nhưng đối với ta mà nói, dường như chẳng có tác dụng gì cả?"
"Sao lại không có tác dụng? Ngươi hãy mở rộng tư duy ra chút đi, nếu lúc ngươi chiến đấu, bất ngờ hất Trọng Thần Thủy ra, đối phương không kịp phòng bị thì sao? Sẽ xảy ra chuyện gì? Chúng sẽ trực tiếp bị đè thành hư vô!" Cửu U nói giọng hận rèn sắt không thành thép: "Còn có rất nhiều công dụng khác nữa..."
"Cũng phải!"
"Ngươi mau thu hết số Trọng Thần Thủy này lại, một giọt cũng không được để sót!!!" Cửu U lớn tiếng nói: "Một giọt cũng không được tha!"
Nàng lại lặp lại một lần nữa.
"Có cần phải tuyệt tình đến vậy không?"
"Ngươi còn muốn để lại cho người khác sao?" Cửu U trầm giọng nói: "Trọng Thần Thủy tuyệt đối không thể rơi vào tay kẻ khác, nếu không, sau này có người dùng nó để đối phó với ngươi, thì đủ cho ngươi nếm mùi khổ sở đấy!"
"Cũng đúng..." Tô Trần có chút thấu hiểu, không nói thêm gì nữa, tâm thần khẽ động, bắt đầu thu gom Trọng Thần Thủy, cho hết vào Thương Huyền Giới.
Khoảng một tuần hương sau.
Trọng Thần Thủy đã được thu sạch, không sót lại một giọt.
Cửu U lúc này mới lên tiếng: "Bây giờ, đến lượt bổn cô nương giúp ngươi hiến kế đây! Tuyệt đối có thể dựa vào Trọng Thần Thủy để nâng cao sức chiến đấu của ngươi lên rất nhiều!"
"Mau nói đi!" Lòng Tô Trần bắt đầu nóng lên.
"Tiểu tử Tô, ngươi thấy khi chiến đấu, thứ gì có sức uy hiếp lớn nhất?" Cửu U hỏi ngược lại.
"Tam lực tùy ý chuyển hóa, có thể vô hạn khuếch đại sức mạnh của bản thân, cũng có thể đột ngột đánh lén bằng thần hồn!"
"Sức mạnh của ngươi quả thực vô cùng hung tàn, vượt xa những tu võ giả cùng cấp bậc, cho nên bình thường khi chiến đấu, ngươi thích dựa vào nắm đấm, nghiền ép trực diện, giải quyết bằng bạo lực. Nhưng ngươi có biết không? Nắm đấm dù sao cũng không đủ sắc bén!" Cửu U thâm trầm nói: "Nếu ngươi dựa vào sức mạnh khủng bố của mình để điều khiển một thanh trọng kiếm nặng tới ngàn long lực thì sao?"
Khóe miệng Tô Trần bắt đầu co giật, ý nghĩ này hắn đã từng nghĩ tới.
Trên Trái Đất có hai câu chuyện, một là về Lý Nguyên Bá, hai là về Tôn Ngộ Không.
Tại sao Lý Nguyên Bá lại hùng mạnh như vậy? Chính là nhờ trời sinh thần lực, trên nền tảng thần lực đó, lại sử dụng hai cây đại chùy nặng kinh người, đối thủ của hắn kết cục thê thảm thế nào có thể tưởng tượng được.
Tôn Ngộ Không cũng vậy, cây Kim Cô Bổng đó cực kỳ nặng.
Bản thân Tô Trần cũng vì nhờ Chân Hỏa luyện thể mà cơ thể vô cùng cường tráng, sức mạnh kinh người, nếu hắn có thể sở hữu một món binh khí nặng tới mức khủng khiếp, chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh.
Đáng tiếc, lấy đâu ra binh khí nặng như vậy?
Trên Trái Đất, binh khí nặng một ngàn cân đã rất hiếm thấy.
Mà tới Thần Võ đại lục, đúng là có vài loại thần binh lợi khí nặng tới mười vạn cân, mấy chục vạn cân, nhưng vẫn chưa đủ nặng!
Thứ Tô Trần muốn là thứ nặng hơn, binh khí được tính bằng đơn vị long lực.
Nhưng đó chỉ có thể là điều xa xỉ.
Thần Võ đại lục căn bản không tồn tại loại kim loại nặng như thế.
Muốn nặng đến mức đó, phương pháp duy nhất là thêm khối lượng.
Trong đầu Tô Trần hiện ra một hình ảnh, đó là chính mình vác một thanh kiếm, nhưng thanh kiếm này dài mấy ngàn mét, rộng mấy trăm mét... trọng lượng thì đủ rồi, nhưng hắn dùng thế nào đây? Hoàn toàn không thuận tay chút nào!
Cho nên dần dần, ý niệm muốn có một món binh khí nặng khủng khiếp của hắn đã biến mất!!!
Bây giờ, Cửu U nhắc lại, lại còn nói thẳng là muốn làm một món binh khí nặng ngàn long lực...
Trái tim Tô Trần đang kích động đến mức muốn co giật nổ tung.
Binh khí ngàn long lực, một số tu võ giả Thần Thông Cảnh cấp thấp e rằng ngay cả việc nhấc thanh binh khí này lên cũng không làm nổi đi?
Nếu binh khí như vậy được vung lên, chỉ cần chạm vào đối phương, kết cục của đối phương...
"Cửu U, ý ngươi là dựa vào Trọng Thần Thủy?" Tô Trần cũng không ngốc, trong chớp mắt đã biết Cửu U định tính toán gì rồi.
"Đổ Trọng Thần Thủy vào trong binh khí!!!" Cửu U trầm giọng nói: "Đừng nói là ngàn long lực, nếu ngươi muốn, ta có thể tạo cho ngươi một món binh khí nặng tới hai ngàn long lực cũng được..."
"Đổ vào thế nào?" Lòng Tô Trần đã nóng như muốn bốc cháy: "Cửu U, nếu ngươi thực sự làm được, mẹ kiếp, lần này ta ra khỏi Long Huyết sơn mạch, có thể bóp chết những kẻ đáng chết như Hứa Trấn Hùng, gia chủ Lâm gia bọn chúng như bóp chết một con kiến..."
"Cũng không khó, chẳng phải ngươi thu được rất nhiều binh khí sao? Tùy tiện lấy mười món, hai mươi món ra, sau đó ngươi vận Chân Hỏa, làm nóng chảy tất cả chúng! Sau khi nóng chảy, cho Trọng Thần Thủy vào trong đống kim loại lỏng này!" Cửu U cười nói: "Sau đó, ngươi lại bỏ ra nửa ngày, rèn luyện vạn lần, đập đống kim loại và dung dịch Trọng Thần Thủy này thành hình dáng ngươi muốn, đó chính là món binh khí ngươi cần..."
"Đơn giản vậy thôi sao?"
"Ngươi nghĩ sao? Nhưng mà, ngươi không phải là luyện khí sư, binh khí do ngươi tạo ra chắc chắn chỉ ở cấp bậc bình thường, ngay cả Linh khí cũng không bằng!"
"Mẹ nó, chỉ cần trọng lượng binh khí này đạt tới ngàn long lực, thì còn cần phẩm cấp gì nữa? Trực tiếp nghiền nát cả Thượng phẩm Thánh khí thành tro bụi luôn, tin không?" Tô Trần kích động đến mức chửi cả thề.
"Điều này thì không sai!" Cửu U hiếm khi đồng ý, chỉ cần trọng lượng đủ lớn, phẩm cấp binh khí hoàn toàn không quan trọng.
Lấy một ví dụ đơn giản, trên Trái Đất, cứ nói về đấm bốc, có võ sĩ thực lực không đủ, kỹ thuật không tốt, một đấm đánh ra không giết nổi một con gà, nhưng có người là đẳng cấp thế giới, kỹ thuật giỏi, kinh nghiệm đầy mình, một đấm có thể đập chết một con bò.
So sánh ra, khoảng cách dường như rất lớn, giống như sự so sánh giữa binh khí bình thường và Thánh khí vậy.
Nhưng, nếu bọn họ đối mặt với một người cao ba, năm mươi dặm, nặng mấy chục tỷ tấn thì sao? Người cao ba, năm mươi dặm, nặng mấy chục tỷ tấn này không cần bất kỳ chiêu thức nào cả, thậm chí không cần biết đấm bốc, tùy ý là có thể giẫm chết võ sĩ, bất kể võ sĩ đó là rác rưởi hay trâu bò thế nào, thì cũng chỉ là kiến trong đám kiến mà thôi.