Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 1526 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 439
Tai tinh (6 chương)

❊ ❊ ❊

Sau đó.

Lăng Chí Cao cũng tới, dẫn theo Lăng Viện.

Lăng Viện đêm nay cũng ăn mặc tỉ mỉ, trông cũng khá xinh đẹp, đáng tiếc là có Hứa Yêu Yêu ở đó, nên đêm nay tất cả nữ tử đến dự đều trở thành bi kịch, bị che lấp hoàn toàn hào quang.

"Lâm gia chủ, chúc mừng!" Lăng Chí Cao cười nói.

"Lăng huynh, chuyện mấy ngày trước, ta đã nghe nói!" Lâm Tông Long trầm giọng nói: "Xin nén bi thương!"

Sắc mặt Lăng Chí Cao khẽ biến, chắp tay, không nói lời nào, dẫn Lăng Viện đi vào đại sảnh Lâm gia.

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Trời đã tối hẳn.

Lâm Tông Long và Lâm Hiền vẫn đứng ở cửa nghênh đón khách khứa.

Đột nhiên.

Từ Chiến và Chu Phụng đã tới!!!

Chu Phụng có chút khẩn trương và lúng túng, gã cúi đầu, đi theo sau Từ Chiến.

Từ Chiến sao lại không khẩn trương? Nhưng vẫn ép bản thân bước lên phía trước.

"Ơ kìa, chẳng phải là Từ trưởng lão của Phần Thiên Tông sao?" Giây tiếp theo, trên mặt Lâm Tông Long thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó hắn cười lớn.

Trong nháy mắt, đại sảnh Lâm gia im bặt, tất cả mọi người đều nhìn ra phía ngoài, vẻ mặt khác nhau, nhưng cơ bản đều là trào phúng, thương hại, thú vị, kinh ngạc...

"Lâm gia chủ!" Từ Chiến chắp tay, chưa đợi Từ Chiến nói gì, Lâm Tông Long đã cười hỏi: "Không biết Từ trưởng lão tới thăm Lâm gia ta muộn như vậy là có việc gì?"

Lời này vừa thốt ra, trong đại sảnh, hơn trăm người có máu mặt đều khẽ mỉm cười, sắp có kịch hay để xem rồi.

"Lâm gia chủ, nghe tin lão tổ tông Lâm gia đã đột phá tới Thần Thông cảnh, cho nên lão phu dẫn đệ tử tới chúc mừng!" Sắc mặt Từ Chiến không đổi, nói. Ông đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị sỉ nhục, thậm chí bị trọng thương, hay là chết.

Ông chỉ muốn cố gắng, cố gắng vì sự sinh tồn của Phần Thiên Tông.

"Từ trưởng lão, lão tổ tông Lâm gia chúng ta quả thực đã đột phá, nhưng lời chúc mừng của Từ trưởng lão, Lâm gia không dám nhận!" Lâm Tông Long cười nhạt: "Đương nhiên, hai vị Từ trưởng lão muốn vào đại sảnh cũng được, hãy đưa thiệp mời ra đây!"

Chu Phụng càng cúi đầu thấp hơn!!! Gần như đã cúi đầu xuống đến tận ngực.

Từ Chiến cũng im lặng, Lâm gia căn bản không mời Phần Thiên Tông, Phần Thiên Tông lấy đâu ra thiệp mời?

"Ha ha ha..." Trong đại sảnh vang lên tiếng cười trào phúng.

"Lâm gia chủ, vết thương của Lâm công tử là... là lỗi của Phần Thiên Tông, xin ngài tha thứ, lần này ta và Chu Phụng tới đây là để dâng tội!" Từ Chiến hít sâu một hơi, trầm giọng nói, ông đè nén mọi tủi nhục và sỉ nhục trong lòng.

"Tạ tội? Lâm gia dám trách tội Phần Thiên Tông sao? Đệ tử Phần Thiên Tông lợi hại như vậy, con ta bị thương nặng đó là còn may mắn, dù sao cũng còn sống, đáng lẽ Lâm gia ta phải cảm ơn ân không giết của đệ tử ưu tú Phần Thiên Tông mới phải!" Lâm Tông Long cười lạnh.

Trong tiếng cười lạnh, Lâm Tông Long lại nhìn về phía Chu Phụng: "Vị này cũng là đệ tử Phần Thiên Tông phải không? Bán bộ Động Hư cảnh, không tệ, cảnh giới tốt!"

"Ha ha ha..." Trong đại sảnh lại một trận cười vang, Bán bộ Động Hư cảnh, đúng là còn không bằng cả cứt chó!

"Chư vị đừng cười, đệ tử Phần Thiên Tông lợi hại lắm, đều có thể vượt ba năm cảnh giới mà chiến đấu đấy!" Tiếp đó, Lâm Tông Long quay đầu nhìn tất cả mọi người trong đại sảnh, cười nói: "Biết đâu vị đệ tử Phần Thiên Tông này tuy chỉ là Bán bộ Động Hư cảnh, nhưng lại có thể nghiền ép con trai Lâm Hiền của ta thì sao!"

"Ha ha ha ha..." Trong đại sảnh, rất nhiều người cười không dứt nổi, Lâm Tông Long sỉ nhục người ta cũng không thể sỉ nhục đến mức này chứ! Quả thực là muốn giẫm đạp mặt mũi Phần Thiên Tông dưới đất mà chà đạp.

Chu Phụng nắm chặt nắm đấm. Nắm chặt cứng!!! Loại nhục nhã và sỉ nhục đó, trước kia gã chưa từng trải qua.

"Lâm gia chủ, xin ngài đại nhân đại lượng, tha cho Phần Thiên Tông một lần." Tiếp đó, Từ Chiến ngưng trọng mở miệng, ông vẫn kiên trì, dù bị sỉ nhục đến mức này, vẫn không rời đi.

"Tha?" Nụ cười của Lâm Tông Long trở nên âm lãnh: "Cầu xin tha thứ sao?"

"Phải, cầu xin tha thứ!" Từ Chiến cay đắng gật đầu, ông đã bất chấp tất cả, dù cho Từ Chiến từ nay về sau trở thành một trò cười lớn thiên hạ, ông cũng phải cố gắng cứu vãn Phần Thiên Tông.

"Cầu xin không phải cầu như thế này!" Giọng của Lâm Tông Long càng lạnh hơn: "Nếu Từ trưởng lão không biết rốt cuộc phải cầu như thế nào? Đợi nghĩ thông suốt rồi hãy tới!"

Vừa nói, Lâm Tông Long nhìn về một góc trong đại sảnh, nói: "Bạch Chấn, lại đây!"

"Vâng, gia chủ!" Giây tiếp theo, một bóng người nhanh chóng đi tới cửa. Chính là Bạch Chấn.

"Bạch Chấn, ngươi trước kia là Tam trưởng lão của Phần Thiên Tông, ngươi và Từ trưởng lão là chỗ quen biết cũ, ngươi nói cho Từ trưởng lão biết, thế nào là cầu xin?" Lâm Tông Long trầm giọng nói.

"Bạch Chấn!" Từ Chiến trừng mắt nhìn Bạch Chấn, trong lòng tràn đầy sát ý và oán hận, vào thời khắc Phần Thiên Tông nguy nan nhất, Bạch Chấn lại phản bội Phần Thiên Tông, đáng chết! Thật sự đáng chết!! Ông hận không thể uống máu ăn thịt Bạch Chấn, nhưng lúc này không thể biểu hiện ra ngoài.

Trong chớp mắt. Dưới ánh mắt của mọi người. Bịch... Bạch Chấn lại trực tiếp quỳ xuống. Quỳ xuống một cách cung kính.

Cảnh tượng này làm tất cả mọi người kinh ngạc! Trong đại sảnh, nhiều khách khứa như vậy đều hơi sững sờ, rõ ràng là không ngờ tới.

Còn Từ Chiến thì sắc mặt lập tức tái nhợt, trắng bệch, không còn chút máu!!!

"Từ trưởng lão, thấy chưa? Đây mới là cầu xin! Cùng là trưởng lão Phần Thiên Tông, ngươi là Đại trưởng lão lại phải học hỏi Tam trưởng lão cho tốt đấy!" Lâm Tông Long cười lớn, tâm trạng rất tốt.

"Bạch Chấn, ngươi... ngươi... ngươi..." Từ Chiến tức giận đến mức gần như mất lý trí, lồng ngực phập phồng, suýt chút nữa là khí huyết công tâm, hộc máu.

Bạch Chấn dù có phản bội, nhưng trước kia cũng là Tam trưởng lão Phần Thiên Tông, lại... lại cam lòng làm một con chó như vậy?!

"Từ Chiến, thức thời mới là trang tuấn kiệt, Phần Thiên Tông rốt cuộc kém Lâm gia bao xa, chính ngươi rõ hơn ai hết, thay vì giãy giụa mà chết, tại sao không thể làm một con chó? Ít nhất, làm chó của Lâm gia, có thể sống sót! Ít nhất, làm chó của Lâm gia, có thể đi theo chủ nhân mà đạt được vinh quang!" Bạch Chấn ngẩng đầu, nhìn về phía Từ Chiến, nói lớn.

Từ Chiến không nói tiếng nào, toàn thân ông run rẩy.

"Từ Chiến, muốn trách thì trách thằng súc sinh Tô Trần kia! Nếu không phải vì nó gan to bằng trời, làm càn làm bậy, thì Phần Thiên Tông đã không gặp nạn!" Bạch Chấn tiếp tục gào lên, âm thanh lớn hơn, trong giọng nói là sự oán độc cùng cực:

"Thằng súc sinh nhỏ đó tưởng mình có chút thiên phú liền tùy ý làm bậy, liền không coi ai ra gì, chính nó đã mang tai họa tới cho Phần Thiên Tông!"

"Tông chủ cũng là kẻ mù quáng, tưởng mình nhặt được bảo bối, hừ hừ... thực chất là một tai tinh! Tông chủ còn tưởng thằng nhóc đó là thiên tài ư? Kết quả thì sao!"

"Thằng nhóc đó so với Lâm Hiền công tử, chính là một bãi rác, so với Lâm Tề Minh công tử, càng là một bãi rác! Thiên tài? Thiên tài cái con khỉ!"

"Thằng súc sinh đó đáng bị băm vằm vạn đoạn, đáng tiếc là nó đã chết ở Long Huyết sơn mạch, thành đồ ăn cho yêu thú rồi!"

Từ Chiến vẫn không nói một lời, mà Bạch Chấn thì tiếp tục gào lên: "Từ Chiến, quỳ xuống đi! Làm một con chó của chủ nhân! Biết đâu ngươi cũng có thể sống sót!"

"Từ trưởng lão, bây giờ, ngươi đã biết phải cầu xin thế nào chưa?" Tiếp đó, Lâm Tông Long cười nói: "Biết đâu ngươi cầu xin rồi, bản gia chủ có thể tha thứ cho lỗi lầm của ngươi và Phần Thiên Tông đấy!"

Cùng lúc đó. Long Huyết sơn mạch. Tô Trần đã đi tới vùng ngoài.

"Còn nửa canh giờ nữa chắc là vào được Phong Ngâm thành rồi nhỉ?" Tô Trần khẽ ngẩng đầu, nhìn vầng trăng đỏ như máu trên bầu trời, lẩm bẩm một mình, không khỏi tăng tốc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:370
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.