Em Facebook và Tôi

Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gối ôm

❊ ❊ ❊

Ðêm nay, Mỹ lại ngủ một mình. Ðâu phải lần đầu – nàng cười xòa cố làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chẳng phải ngày bé, mẹ vẫn để nàng ngủ một mình rất nhiều lần khi phải ra ngoài với người đàn ông nào đó cho đến quá trưa hôm sau mới lẳng lặng quay trở về hay sao. Rồi những bận phòng trọ đi hết, chỉ còn lại mình nàng trơ trọi khi bạn bè đứa về quê, đứa hẹn đi chơi xa vài ngày với người yêu… khao khát tận hưởng vội vã từng giây phút tuổi xuân vẫn biết sẽ không bao giờ quay trở lại của thời sinh viên ấy. Nàng nhớ, chính bản thân nàng đã bị cuốn theo những dòng nghĩ suy bồng bột hừng hực tuôn chảy ào ạt trong đầu chúng bạn - chỉ sau vài lần ngủ một mình trong phòng trọ cô đơn như thế.

“Em về ở với anh nhé… Anh yêu em…”.

Thật khó để mà không gật đầu khi ấy. Thật khó để mà chiến thắng thần cô đơn. Nàng đã gật đầu. Nghĩa là đồng ý. Nghĩa là sẵn sàng chấp nhận. Kể cả rủi ro.

Chẳng phải là điều gì ghê gớm đúng không? Hàng trăm ngàn đôi lứa sinh viên vẫn trải qua những ngày tháng sống thử êm đềm hạnh phúc. Phải không? Nào mật ngọt, hoa thơm, đã có những cây sai quả. Tuy cũng từng rất nhiều quả đắng được tạo ra – như hết thảy mọi người thường cảnh báo, nhưng nàng rất khó lòng vượt qua những cám dỗ không lường của trò chơi hai người ấy. Hai người trẻ non nớt, tươi nguyên, mát lành sẵn sàng quyện vào nhau trong hai chữ vẫn thường thoát ra trên môi người con trai hời hợt đến dễ dàng: tình yêu. Ừ, thì đó là tình yêu! Ngày tháng ấy như tất cả những cô gái ngây thơ khác, nàng tin vào tình yêu. Sống thử ư? Làm gì có! Tình yêu là thật, không phải dùng để thử!

Vậy thì cơn đau này cũng là thật. Nỗi buồn này. Niềm hoang vắng trong tim này.

Ðêm nay, nàng lại ngủ một mình. Từ khi anh đi.

Bao lâu rồi nhỉ. Một tuần? Một tháng? Hay một năm? Chắc là chưa đến một năm. Vì người yêu đầu tiên của Mỹ, phải hơn một năm nàng mới quên mất, quên sạch. Sau cùng thì nàng cũng có thể quên đi, để bắt đầu với một người khác. Bắt đầu rồi kết thúc. Rồi làm lại từ đầu. Lại kết thúc. Lại làm lại từ đầu. Chẳng còn nhớ là bao nhiêu lần, với bao nhiêu người. Ngần ấy cuộc chia tay. Ngần ấy những đêm ngủ một mình như đêm nay.

Nhưng nàng chẳng thể ngủ ngon được. Làm sao ngủ được đây khi thiếu vắng ai đó. Không phải cho những cuộc mây mưa, với nàng muốn được ngủ ngon thì luôn cần có người để ôm. Phải rồi, chỉ cần ôm và được ôm, trọn vẹn vòng tay, nàng mới thấy ngon giấc. Từ lâu thói quen ấy đã trở thành một sở thích. Nàng nhớ rất rõ mùi cơ thể của từng người khác nhau. Chẳng có ai giống như ai. Mỗi người là một nhịp tim hơi thở, một miền kỷ niệm, một chốn hoang lạc, một vết thương riêng. Chẳng ai giống ai. Anh cũng vậy, là một và duy nhất, không gì thay thế được.

Nàng tiếp tục thức trắng cho đến sáng để được gặp Hoa.

“Quên gã đi thôi! Sống tiếp cuộc đời mình đi bạn yêu, nhìn mày tiều tụy quá rồi!”.

Tất nhiên, không phải lần đầu Hoa khuyên nhủ nàng. Nếu đàn ông thực sự là giống loài chung thủy, Mỹ đâu phải ngồi nghe Hoa khuyên nhủ nhiều lần đến thế…

“Lại tìm một người mới à…”.

“Phải. Phải tìm chứ! Tốt nhất là khóa quách hắn lại bằng một đám cưới. Thử một lần nữa xem Mỹ, có khi là sau cùng…”.

Thử. Vẫn là thử. Nàng mím chặt môi. Những năm tháng tuổi trẻ đã rụng rơi gần hết. Còn lại gì nữa sau mỗi lần thử…

Hoa là người bạn gái thân thiết nhất của nàng cho đến bây giờ. Không thể phủ nhận bất cứ khi nào nàng cần, Hoa đều là người có mặt đầu tiên. Sau cùng thì người tình có thể ra đi nhưng đã là bạn bè vẫn sẽ là mãi mãi. Dù trong chuyện tình cảm, người này có thể gặp may mắn nhiều hơn người kia. Với nàng, nó thực chất là trò may rủi.

“Mày sợ ngủ một mình thì qua ngủ với tao. Tao chỉ nói một tiếng là anh xã nhà tao lại dọn ra sô pha ngủ ngay ấy mà…”.

“Ừ, tao không ngủ được. Nhưng không phiền vợ chồng mày được. Cứ kệ tao đi…”.

“Tao biết thừa, mày chỉ thích ôm chứ có quái gì. Nhưng phen này cứ thử cái này xem, tao mới thấy trên mạng…”.

Hoa lôi iPad ra hết trượt trượt lại xoẹt qua quẹt lại. Và trang web kia hiện lên. Nhìn vào thì biết ngay ấy hẳn là một cửa hàng trực tuyến.

“Xem đi bạn hiền…”, Hoa đưa iPad cho Mỹ rồi nhấp một ngụm cà phê sữa. Quán cả hai đang ngồi tuy không quá rộng rãi nhưng là nơi hàn huyên quen thuộc từ xưa đến giờ, thức uống không tệ. Và hình như nếu Hoa nhớ không nhầm, ít nhất một cuộc tình của Mỹ đã khởi điểm từ quán cà phê này, khi một gã nhìn chếch qua phải ngồi ở góc bàn bên kia tiến đến xin số của Hoa và Hoa thì ngay lập tức chuyền trái bóng “tiềm năng” qua người bạn lâu năm đang mất ngủ vì một tên người tình đã cũ nào đó. Ôi cái số của bạn mình quả là quá xá long đong lận đận trong tình cảm – Hoa không thể không thừa nhận chính mình từng thốt lên trong lòng như thế.

“Cái gì vậy?”.

“Ừ. Gối ôm. Nhưng không phải loại thông thường, thấy không, vào chỗ này này…”.

Gối ôm tùy chọn? Tùy vào sở thích của bạn để chọn ra cho mình chiếc gối ôm ưng ý nhất… Cái quái gì thế này! Nàng toan la lên với Hoa nhưng chợt nhớ ra mình đang ngồi trong quán.

“Sao, đã bảo không phải loại bình thường đâu mà, xem tiếp đi…”.

“Con nhỏ này… Tao không cần gối ôm, mà một người…”.

Ngón tay nàng vẫn đang trượt trên màn hình iPad chợt sựng lại khi nhìn thấy hình ảnh đó. Chính là... nó.

“Ðây… đây là gối ôm à…”.

“Thấy chưa. Thời đại của tiến bộ mà, y như thật nhỉ!”.

“Ðừng có đùa tao. Ðây là người thật mà… Một anh chàng… tuyệt đẹp… hoàn hảo…”.

Môi nàng mấp máy những lời khác lạ. Toàn thân như có một dòng điện truyền từ ngón tay chạm lên hình ảnh ấy lan đi.

Mốt bây giờ người ta tôn thờ chủ nghĩa độc thân, mấy cái này làm ra cũng để đáp ứng nhu cầu của hội độc thân thôi mà. Mày mua một cái ôm tạm, biết đâu ngủ ngon hơn mà lại không bao giờ sợ nó trốn đi mất… Rồi từ từ kiếm thằng khác…”.

“Ðặt mua… như thế nào? Giao hàng tận nơi à…?”.

“Ừ, số điện thoại đây. Giờ gọi đặt là ngày mai có hàng thôi…”.

***

Kết cục “hàng” đã ở đây, ngay trước mặt nàng. Bỏ ra cả đống tiền rước này về một chàng nhựa dẻo. Cơn khùng điên bộc phát nổi lên sau bao nhiêu ngày âm ỉ.

Giống hệt người thật. Nàng quan sát “chàng” một cách tỉ mỉ. Lật qua rồi lật lại. Trên dưới trái phải. Nhìn chăm chăm vào gương mặt điển trai kia. Con mắt đen láy mở to nhìn nàng. Tự dưng sống lưng nàng gai lên. Cơn sợ hãi thình lình khiến nàng hất mạnh nó vào lưng ghế sô pha.

Bình tâm lại một chút nàng hơi hối hận vì đối xử có phần thô bạo với “chàng”. Xin lỗi nhé, bạn mới! Nàng để “chàng” ngồi lại ngay ngắn trên ghế. Kể ra thì cũng rất bảnh trai và ngoan ngoãn đấy chứ!

Ðêm nay sẽ ra sao đây, nàng cảm thấy hồi hộp. Nàng vốn chẳng bao giờ tin vào quảng cáo, những trò lừa mị khách hàng bằng cách phóng đại công dụng của sản phẩm lên gấp nhiều lần. Nhưng nàng đang cần sự bình an đến với giấc ngủ. Nàng thấy tủi thân tủi phận và thương mình. Nàng nào phải loại đàn bà trơ tráo chuyên đi lừa dối, ăn ở hai lòng. Chỉ vì nàng thật thà quá, mềm yếu quá nên đàn ông xem nàng như một thứ đồ chơi khi đã chán thì vứt bỏ.

Nước mắt trào ra. Nàng kéo “chàng” lại, ôm vào lòng thật chặt. Một cảm giác êm ái lạ lẫm. Nàng ôm “chàng” vào phòng ngủ, ngả mình xuống giường, khép chặt đôi mi.

Anh! Anh đã đến với em đấy ư? Cuối cùng thì anh đã đến!

Phải! Anh đây em… Anh yêu em.

Ðừng rời xa em nhé anh, vì em không thể sống thiếu anh, em luôn cần anh…

Không đâu! Anh sẽ không bao giờ bỏ em. Không bao giờ!

Thật anh nhé, em cảm ơn anh thật nhiều.

Em ngủ đi. Ngủ thật ngon! Anh ở ngay đây, bên cạnh em, không đi đâu cả…

***

Nàng đã ngủ một giấc thật ngon, không ác mộng, không bận tâm nghĩ ngợi về bất cứ điều gì.

Chợt nhớ ra, nàng ôm “chàng”, khe khẽ vuốt ve.

“Cảm ơn… anh”.

Nàng giật mình. Không thể nào. “Chàng” chỉ là một cái gối ôm vô tri vô giác. “Chàng” đâu phải là người. Càng không phải người đàn ông nàng yêu.

Nhưng cảm giác này sao lại thân thương đến thế. Như thể chính người đàn ông của nàng đang ở ngay đây, bên nàng.

Nàng ôm “chàng” thật chặt. Với tất cả sức bình sinh.

Em… bỏ ra… em làm anh khó thở…

Vẫn xiết chặt vòng tay, nàng hôn lên gương mặt “chàng”. Nụ hôn ngọt ngào, nàng đã quên từ lâu lắm.

Xin em… bỏ tay ra… em đang bóp cổ anh đấy…

Em không buông. Anh sẽ bỏ em đi đúng không anh. Em sẽ không bao giờ buông anh ra đâu!

Trời ơi… Làm ơn… Bỏ ra… Khó thở quá… Cứu…cứu… A… A…

Cuối cùng thì anh cũng ở bên em… Chúng mình sẽ ở bên nhau…mãi mãi, anh nhé… người yêu dấu của em…

***

Hoa và bác chủ nhà trọ là hai người đầu tiên phát hiện ra nàng, sau khi mất tích suốt ba ngày trời. Nàng nằm đó, giấc ngủ bình yên bất tận với tư thế có phần khá quái dị. Hai cánh tay nàng ôm trọn cái gối ôm hình người kỳ lạ ấy rồi vòng ngược lại, đôi bàn tay nàng xiết chặt cổ mình hệt như một đôi gọng kìm.

Khi cảnh sát tới hiện trường, họ đã cố gắng hết sức để gỡ cái gối ra, có lẽ vì nghĩ rằng nó là một vật chứng quan trọng. Không thật kỳ lạ, không có cách nào gỡ được ra. Như thể cả hai đã trở thành một thực thể.

Nghe nói về sau, trên thị trường, người ta đã cấm bán loại gối ôm đó. Nhưng lý do tại sao chúng bị cấm bán, cho đến nay vẫn còn là một bí ẩn. Có thể vì chúng thường liên quan đến nhiều vụ tự sát, những cái chết kỳ quặc. Tuy vậy có một tin đồn lan truyền khắp cư dân mạng, rằng, bất kể ai ngủ cùng chiếc gối, sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn nữa.

9/2013

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.