
Trưa nay từ công ty về nhà ăn cơm với bố, vừa mở cửa dắt xe vào nhà Phúc đã thoáng thấy bóng dáng người lạ đang ngồi ở sô pha phòng khách. Ðó là một phụ nữ đã ngoài ngũ tuần anh chưa gặp bao giờ.
“Ai vậy nhỉ?”, Phúc nghĩ thầm.
“Kìa, thằng con trai anh về rồi. Vào đây chào cô Hạnh đi con!”.
“Cháu chào cô!”, anh nở một nụ cười xã giao.
“Chào cháu! Ôi, cháu giống hệt bố ngày trẻ…”.
“Chuyện. Ai cũng bảo nó đẹp trai giống bố mà!”, bố anh phá lên cười hềnh hệch.
“Gớm chưa!”.
“Ngồi đi con trai. Con biết ai đây không, đoán thử xem!”.
Phúc ngồi xuống ghế. Khuôn mặt của người phụ nữ đối diện tuy đã bị thời gian in hằn lên bao nhiêu là vết dấu, anh vẫn có thể nhìn ra: đây từng là một người có nhan sắc.
“Người yêu cũ của bố đấy!”.
“Thật ạ?”, anh ngạc nhiên.
“Thật chứ sao không!”, bố gật gật.
Tính bố là thế, cứ nửa đùa nửa thật. Anh toan nói điều gì đó thì người kia đã lên tiếng.
“Cô là bạn thời sinh viên với bố cháu. Cả gia đình cô định cư ở nước ngoài từ lâu rồi. Cô về nước chơi mới được mấy ngày thôi…”.
“Vâng…”.
“Con tin không, bố và cô hơn ba mươi năm bây giờ mới gặp lại nhau đấy…”.
“Ừ, cô với bố cháu mất liên lạc từ lâu lắm rồi. May lần này về gặp được ông bạn cũ mới chỉ nhà cho cô biết…”.
“Vâng, cháu hiểu rồi…”.
Quả thật, dù là thời trẻ hay bây giờ, trông cả bố và người phụ nữ này đều rất xứng đôi, Phúc nghĩ thầm.
“Không phải người yêu cũ đâu, bố cháu đùa đấy. Ngày xưa bố cháu thầm thương trộm nhớ cô ấy mà!”.
“Này! Thế tôi yêu đơn phương thật à?”, bố tếu táo.
“Ðâu phải chỉ mình ông, cả lớp ấy chứ!”.
Những tiếng cười cứ thế vang lên rộn rã. Phúc quan sát bố và “người yêu cũ”, cảm giác như họ đang trẻ lại cả mấy chục tuổi. Bao nhiêu kỷ niệm cứ thế ùa về, chuyện này tiếp nối chuyện kia không dứt, cô kể - bố gật gù hưởng ứng, bố kể - cô cười phụ họa rất duyên.
“Ở lại dùng cơm với bố con tôi rồi hãy về. Bà nhà tôi hôm nay đi chùa với mấy bà bạn, chiều tối mới về cơ!”.
“Ừ, được rồi…”.
Cơm nước đã được mẹ chuẩn bị chu đáo trước khi đi, hai bố con chỉ việc hâm lại cho nóng là có bữa trưa tươm tất rồi. Cuộc tâm tình của bố và “người yêu cũ” tiếp tục trên bàn ăn. Phúc vừa ăn vừa nghe, thỉnh thoảng gật gù cười hưởng ứng.
“Thôi, cô về nhé. Cảm ơn hai bố con!”.
“Dạ, cháu chào cô!”.
Bố tiễn “người yêu cũ” ra tận cổng, đón taxi, nhìn theo bóng dáng ấy cho đến khi chiếc xe hoàn toàn xa khuất.
***
Buổi chiều, Phúc lại chạy xe lên công ty.
Ngồi vào bàn làm việc, tâm trí anh quẩn quanh hình ảnh của bố và người phụ nữ kia. Người yêu cũ của bố… Chắc chưa đến mức là người yêu, có lẽ chỉ dừng lại ở niềm cảm mến lãng đãng của một thời trẻ trung sôi nổi.
Như bố vào bao nhiêu người khác, Phúc cũng đã từng bước qua những tháng ngày đẹp đẽ nhất của cuộc đời ấy.
Rung động đầu đời ư? Tất nhiên là anh có…
Người yêu cũ ư? Có, chắc chắn là có…
Nhiều hơn một người. Là bao nhiêu? Ba? Hay bốn? Hay năm? Anh không chắc…
Tất cả giờ đây có lẽ đều thuộc về một miền ký ức xa xăm nhạt nhòa nào đó trí óc hiện tại khó lòng tái hiện lại cho trọn vẹn.
Họ giờ ra sao? Cuộc sống hôm nay như thế nào?
Phúc không biết. Hoàn toàn chẳng hay chẳng biết.
Anh ngồi trong thinh lặng, cố gắng lục lọi tìm kiếm mớ ký ức lùng bùng khô khốc ấy những cảm xúc quá vãng nào đó đã từng đầy tràn phập phồng trong hởi thở, đong đầy nơi ánh mắt mỗi khi tim thắt lại vì được gặp người thương.
Dường như không có… chẳng hề có…
Phúc ôm đầu, thở dài, trán đội lên những nếp nhăn mỏi mệt.
Anh có mối tình đầu không nhỉ?
Phải có chứ… Nếu không làm sao có thứ hai… thứ ba…
Người ta vẫn nói tình đầu là mối tình đẹp đẽ nhất, lưu giữ nhiều kỷ niệm khó phai nhất… Vậy mà, quả thật lúc này đây anh chẳng nhớ gì về nó cả.
Anh đứng đó, trong khoảng trống tối tăm ấy. Gương mặt người ấy lờ mờ phía trước mắt anh. Mỗi lần cố gắng tiến lại để nhìn cho rõ, khuôn mặt ấy lại lùi đi. Phúc chạy theo. Cái bóng càng bị đẩy ra xa. Xa mãi. Xa tít tắp. Anh nhắm tịt mắt lại.
Không, không phải chỉ một người…
Mở mắt ra. Hiện tại với bàn giấy, máy tính, công việc cứ lặp đi lặp lại ngày qua ngày.
Chẳng còn gì khác nữa. Cũng chẳng thể quay lại được nữa.
***
Ði làm về, Phúc đón nàng ghé đâu đó cùng nhau ăn tối.
Cả hai sẽ sớm làm đám cưới. Anh nghĩ vậy.
Anh đâu còn trẻ để mà rong chơi hoài. Hai năm nữa là anh bước qua cái tuổi người ta vẫn thường bảo: “tam thập nhi lập” rồi.
Nàng là con nhà khá giả.
Nàng lại khá xinh xắn.
Nói chuyện với nhau có thể cho là hợp.
Dường như nàng thật sự yêu anh, dù cả hai chỉ mới quen nhau sáu tháng.
“Anh ơi, quán ở kia cơ mà?”.
Phúc thắng xe cái “két” rồi vòng lại.
“Anh làm sao thế?”.
“Ừ, anh mải nghĩ về mấy việc ở công ty ấy mà…”.
Vào quán ngồi, gọi món xong Phúc lại nhớ đến bữa trưa với bố. Công ty chỉ cách nhà một đoạn nên trưa nào anh cũng tạt về nhà ăn cơm, nghỉ ngơi một chút rồi chiều lại đi làm. Nhờ vậy anh mới có dịp gặp “người yêu cũ” của bố đến chơi. Anh toan kể chuyện đó cho nàng nhưng ngần ngừ một lúc lại thôi.
Kể làm gì nhỉ? Có khi nàng lại bắt anh khai ra những người yêu cũ của chính mình mất thôi.
Mà ngay cả khi có khai ra, anh cũng không thể nói cho rõ ràng rành mạch được. Anh chẳng nhớ về ai sâu sắc, cũng chưa chắc ai trong số đó đã một lần ngẫm ngợi nghĩ về anh.
Hậu quả của những điều đến nhanh thì sẽ đi nhanh.
Nhưng đó là khi Phúc còn trẻ, còn cảm thấy vui với những nghĩ suy nông nổi bồng bột. Giờ thì anh mệt mỏi rồi, đã thấy chán chường mọi thứ.
Yêu ai cũng được. Lấy ai cũng được. Ðằng nào thì cũng phải lấy. Lấy đại cho rồi.
Vừa ăn nàng vừa kể cho anh những chuyện ở công ty. Anh gật gù, cười hưởng ứng như lúc ngồi ăn trưa với bố, dù vậy hầu như chẳng có lời nào lọt vào tai. Tâm trí anh ở đâu đâu bên trên kia, thường là như vậy.
Trong giây phút đó, anh chợt nhận ra hiểu ra vì sao những điều đã cũ không hề đọng lại trong anh một ti một tí nào.
Ðã từ lâu lắm, anh không có thói quen lắng nghe người khác. Anh cũng chẳng dành thời gian để mà cảm nhận điều gì cho mình. Cho đến khi thời gian và mọi thứ trong anh dần vơi cạn. Trước mặt mọi người, anh làm tròn vai diễn của mình, khoác lên những cảm xúc giả tạo, mặc bên trong đang hoàn toàn trống rỗng.
Anh thở ra nặng nề.
“Mình về thôi anh!”.
Phúc lại gật đầu. Như một cái máy.
***
Anh chạy xe lang thang vô định sau khi đã chở nàng về nhà.
Thành phố này lúc nào cũng vậy, người và xe luôn luôn đông đúc hối hả. Ngổn ngang giữa những cái cũ chen lấn nhau. Phúc biết đi đâu về đâu?
Không có điều gì để mà nhớ đến.
Nhìn đâu cũng chỉ thấy xa lạ, lạc lõng.
Ba mươi năm sau, liệu có “người yêu cũ” nào bất chợt ghé thăm anh không?
Một câu hỏi mà anh không thể trả lời.
3/2014