Giấy Hạc bay lượn trên không trung, Lộ Tầm không vội vàng đi đến Tam Thiên Sơn mà ghé qua khu vực của Ma Tông, tới Trân Bảo Các trước.
Hắn muốn mua chút đồ để "hố"... không phải, là tạo phúc cho người chơi, nâng cao trải nghiệm trò chơi của họ!
Đây là lần đầu tiên Quý Lê đến Trân Bảo Các, cô cảm thấy nơi này rất mới mẻ.
"Cô có biết phía sau Trân Bảo Các là những thế lực nào chống lưng không?" Lộ Tầm hỏi Quý Lê.
"Không biết ạ, nhưng em cảm thấy Trân Bảo Các có thể phủ sóng toàn đại lục, lợi hại thật đấy!" Quý Lê đáp.
Lộ Tầm mỉm cười nói: "Trân Bảo Các do ba đại Ma môn và bốn đại Chính phái cùng mở ra đấy."
"A? Vậy chẳng phải cũng có thể tính là sản nghiệp của Ma Tông chúng ta sao?" Quý Lê ngạc nhiên hỏi.
"Đương nhiên là vậy." Lộ Tầm gật đầu.
Đôi mắt Quý Lê hơi sáng lên, ngó nghiêng xung quanh. Chỉ là sau khi nghe những lời Lộ Tầm nói, tâm lý của cô đã thay đổi, từ "Trân Bảo Các lợi hại thật" biến thành "Ma Tông mình thật lợi hại"!
Lộ Tầm nói với Quý Lê: "Ta phải đi mua chút đồ, cô cứ tự đi dạo xem sao, nếu có món nào muốn mua hoặc đồ gì cần thiết thì lát nữa nói với ta."
"Vâng." Quý Lê gật đầu, trông vẻ mặt rất vui vẻ.
"Quả nhiên là vậy, ham muốn mua sắm của phụ nữ là vô tận, mua sắm có thể mang lại niềm vui cho phụ nữ." Lộ Tầm thầm nghĩ trong lòng.
Trong nhẫn trữ vật của Lộ Tầm vẫn còn linh thạch mà Tam sư huynh vừa đưa không lâu trước đó, tạm thời vẫn đang trong trạng thái "rủng rỉnh", nói chuyện cũng trở nên đặc biệt hào phóng.
Sau khi xuất trình lệnh bài Ma Tông của mình, Lộ Tầm liền được đưa đến một nhã gian, có "nhân viên hướng dẫn" chuyên nghiệp phục vụ.
Cô gái này thấy Lộ Tầm đội nón mê, đắm chìm trong khí chất của hắn, trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng dưới chiếc nón kia rốt cuộc là một khuôn mặt như thế nào.
Lộ Tầm trực tiếp nói rõ mục đích đến đây, cắt ngang sự tưởng tượng của cô gái kia: "Ta cần một số pháp thuật cấp thấp."
"A! Giọng nói cũng hay quá đi!" Trái tim cô gái như muốn tan chảy.
May mà cô vẫn giữ được tác phong nghề nghiệp, liền nói: "Pháp thuật cấp thấp chủng loại rất nhiều, số lượng đang bán cũng cực lớn, ngài có thể mô tả sơ qua ngài muốn loại như thế nào không, để tôi giúp ngài sàng lọc."
Lời nói của cô vô cùng nhiệt tình, thái độ phục vụ cực kỳ tốt.
Lộ Tầm gật đầu, sau đó đưa ra mô tả đại khái.
Nội dung mô tả hoa hòe hoa sói, yêu cầu đối với pháp thuật cũng hoa hòe hoa sói nốt.
Nói đơn giản thì, những kỹ năng hắn muốn mua chính là loại mà tác dụng lớn hay không không quan trọng, nhưng khi dùng phải thật bắt mắt!
Loại chỉ nhìn đẹp mắt chứ không dùng được ấy.
Hắn mua loại kỹ năng này đương nhiên không phải để nâng cao bản thân, mà là để truyền thụ cho đám người chơi "ngáo ngơ".
Cùng với việc người chơi lần lượt gia nhập tông môn, nhu cầu của họ đối với người hướng dẫn kỹ năng tân thủ đã giảm xuống mức cực thấp.
Dù sao tông môn cũng có thể đáp ứng nhu cầu này.
Lúc này, Lộ Tầm muốn tiếp tục gặt hái điểm kinh nghiệm thì cần phải tìm lối đi riêng.
"Phấn Mặc" đã mang đến cho hắn cảm hứng!
Đối với người tu hành ở Thiên Trần Đại Lục, tính thực dụng của pháp thuật chắc chắn được xếp lên hàng đầu.
Còn người chơi "ngáo ngơ" thì chưa chắc.
Dù sao mạnh hay không phải đánh mới biết, chứ đẹp hay không thì nhìn qua là biết ngay.
Vì vậy, người chơi có nhu cầu cực lớn đối với những thứ hoa hòe hoa sói như "Da (skin)", "Thời trang", "Hiệu ứng"!
Thị trường có nhu cầu thì phải đáp ứng nó!
Với sự hiểu biết của hắn về người chơi, hắn không tin là không có ai học!
Cô gái nhỏ phụ trách tiếp đón này nghe những lời của Lộ Tầm mà ngẩn cả người.
Người đàn ông khí chất phi phàm này, pháp thuật hắn muốn mua rõ ràng chính là loại ngày thường căn bản không bán chạy!
Ai mà nguyện ý bỏ ra nhiều thời gian và tâm sức để học những pháp thuật không có hiệu quả thực tế?
Chỉ vì bên người có vòng sáng? Chỉ vì bên người có luồng khí?
Rồi bị cao thủ tung một quyền đánh bay?
"Ngài vui lòng chờ một chút." Cô lên tiếng.
Một lát sau, sau khi sắp xếp lại, cô đưa cho Lộ Tầm một cuốn danh mục, đồng thời chỉ rõ những trang nào có giới thiệu về các loại pháp thuật này.
Lộ Tầm xem giới thiệu bên trên, rất hài lòng với mấy kỹ năng trong đó.
Ví dụ như cái gọi là "Thiên Nữ Tán Hoa" này rất được, đây là một môn thân pháp, điểm cộng về tốc độ căn bản có thể bỏ qua không tính, quả thực là sự sỉ nhục của giới thân pháp.
Thế nhưng, khi sử dụng, sau lưng sẽ để lại từng mảnh hư ảnh màu đỏ, như những cánh hoa phát sáng rơi xuống sau lưng bạn.
Hơn nữa vì là kỹ năng cấp thấp, tiêu hao lam cũng ít, không tốn bao nhiêu linh lực.
"Tuyệt vời ông mặt trời!" Lộ Tầm thầm nghĩ trong lòng.
Hãy tưởng tượng người chơi nữ khoác một bộ váy dài, khi đi lại lặng lẽ vận hành kỹ năng này, khung cảnh hẳn là sẽ rất đẹp.
"Nhu cầu của người chơi nam và người chơi nữ đều phải đáp ứng, mua thêm vài loại đi, dù sao cũng rẻ." Lộ Tầm chọn lựa một hồi, quyết định chọn bảy loại kỹ năng.
Mà tại sao hắn không chọn loại vừa thực dụng vừa đẹp như "Phấn Mặc"?
Bởi vì đắt.
Mua loại kỹ năng đó sẽ làm tăng chi phí ban đầu của Lộ Tầm, điểm kinh nghiệm người chơi tiêu tốn khi học và nâng cấp cũng nhiều, căn bản không phải là thứ mà người chơi hiện tại có thể gánh nổi.
Hơn nữa càng thực dụng thì lượng tiêu hao linh lực càng lớn, với chút linh lực ít ỏi đó của người chơi, thì chỉ đẹp được không quá ba giây.
Thế thì có tác dụng gì?
Vỏn vẹn ba giây, có sướng nổi không?
Loại chỉ nhìn đẹp mà không dùng được này là tốt nhất, phù hợp với thị trường hiện tại.
"Thế này thì ai mà đỡ nổi chứ! Lúc ta chơi game, chắc chắn ta cũng học!" Lộ Tầm thầm nghĩ.
Hắn cảm thấy, loại kỹ năng này ở khu vực Tam Thiên Sơn chắc chắn bán cực chạy, hơn nữa điểm kinh nghiệm trong tay người chơi ở khu vực Tam Thiên Sơn hẳn là cũng dư dả hơn.
Vì ở đó tông môn san sát, người tu hành cũng nhiều, tuy đều không mạnh nhưng giai đoạn đầu vẫn rất dễ kiếm cơm.
Độ khó để người chơi gia nhập tông môn sẽ thấp hơn, nhiệm vụ giai đoạn đầu cũng rất dễ nhận.
Chỉ là đến giai đoạn trung hậu kỳ, mới lộ ra đủ loại khuyết điểm mà thôi.
Điểm quan trọng nhất là, dùng loại kỹ năng rác này để gặt hái điểm kinh nghiệm của người chơi Tam Thiên Sơn, Lộ Tầm không có gánh nặng tâm lý.
Nếu là người chơi Ma Tông, đó đều là đồ tôn của hắn, tốn điểm kinh nghiệm vào mấy thứ vô dụng này làm gì? Đều cho lão tử chăm chỉ thăng cấp, học mấy kỹ năng thực dụng vào!
Phấn đấu làm sao cho giống như tiểu sư thúc tổ là ta đây này, vừa đẹp trai vừa mạnh mẽ!
Còn việc đám người chơi "ngáo ngơ" có thể học được loại kỹ năng này trong tông môn hay không?
Tạm thời chắc chắn là không thể.
Người chơi vẫn đang trong giai đoạn tân thủ, kỹ năng hiện tại đang học đều là do tông môn sắp xếp sẵn, nói đơn giản là hiện tại toàn là môn học bắt buộc, không có môn tự chọn.
Mà trưởng bối tông môn chỉ cần không bị chập mạch, chắc chắn sẽ không truyền thụ loại kỹ năng này.
Đây quả thực là làm hại người khác mà!
Ai lại đi làm chuyện thất đức thế chứ!
Hiện tại, Lộ Tầm sảng khoái lấy linh thạch ra từ nhẫn trữ vật, sau đó nhận được bảy cuốn kỹ năng, hắn tốn một lượng nhỏ điểm kinh nghiệm, trực tiếp chọn học.
Rời khỏi nhã gian này, hắn liền đi tìm Quý Lê, chỉ thấy Quý Lê đang dạo chơi trong Trân Bảo Các vô cùng hăng say.
Cô nhìn thấy Lộ Tầm, lập tức chạy lon ton đến bên cạnh hắn, theo từng bước chạy, cặp "núi đôi" kia lại tạo nên một làn sóng sự hiện diện.
Lộ Tầm nhìn cô, hỏi: "Có nhìn trúng món nào không?"
Quý Lê không hề suy nghĩ, liền trực tiếp lắc đầu nói: "Không có gì cần mua ạ, em cũng chẳng thiếu thứ gì cả."
"Cô thế này mà vẫn còn chưa thiếu gì à? Trên người đến một món trang bị ra hồn cũng không có." Lộ Tầm thầm nghĩ trong lòng.
Hắn nhìn ra được, Quý Lê đã quyết tâm là không mua gì cả.
Mà sở dĩ trước đó cô vui vẻ như vậy, xem ra là Lộ Tầm đã nghĩ sai hướng rồi.
Cô không phải vì có cơ hội mua sắm mà vui vẻ, mà là vì Lộ Tầm nói với cô: "Cô xem có món nào thích không, ta mua cho cô".
Đối với một số người, một chút ngọt ngào thôi cũng đủ để lấp đầy cả trái tim.
Chỉ một câu nói là đã đủ rồi.
Lộ Tầm nhìn cô, thầm thở dài trong lòng rồi nói: "Vậy cô cứ dạo thêm một lát đi, ta vừa có đồ quên lấy, ta quay lại lấy một chút."