Giá Hào Hữu Độc

Lượt đọc: 3177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
284、「Ở dưới hắn」

❊ ❊ ❊

Hứa Chung Thành bị đơ mặt rồi.

Mặc dù không biết nguyên nhân do đâu, nhưng hắn đúng là đã bị đơ mặt. Mặt đơ là đặc sắc của Vô Kỷ Sơn, ở Ma Tông thì đây đúng là trường hợp đầu tiên. Người không biết còn tưởng nội bộ chúng ta có nội gián.

Về việc mình bị đơ mặt, Hứa Chung Thành cũng không suy nghĩ gì nhiều. Bởi vì vốn dĩ hắn trông đã không ưa nhìn, hơi xấu xấu, sau khi đơ mặt, hắn còn thấy mình trông lạnh lùng, có một loại cảm giác vừa xấu vừa ngầu. Thiếu niên ở độ tuổi này, suy nghĩ quái đản một chút, hình như cũng là chuyện bình thường...

Nhưng khi biết tu vi của mình đã mất sạch, Hứa Chung Thành lập tức rơi vào trầm mặc ngắn ngủi.

Một lát sau, hắn cất lời: "Tiểu sư thúc tổ, không biết các sư đệ sư muội đi cùng con có được bình an không?"

"Yên tâm đi, đều không sao cả, ta đã dặn bọn họ về tông rồi." Lộ Tầm nói.

Hứa Chung Thành nghe vậy, nhếch miệng cười cứng ngắc: "Vậy cũng coi như đáng giá."

Nhưng sự thất vọng nơi đáy mắt hắn, thì làm thế nào cũng không thể giả được. Dẫu sao hắn cũng từng là thứ tịch ngoại môn, tu vi chỉ đứng sau Quý Lê. Mà nay, hắn đã chẳng khác nào người phàm.

Cảm thấy đáng giá, là thật. Thất vọng, cũng là thật.

Thiếu niên này đến giờ vẫn chưa biết, đan phủ của mình đã gần như phế bỏ. Hắn hiện tại hấp nạp thiên địa linh khí, mười phần không còn lấy một.

Hứa Chung Thành nhìn Lộ Tầm, cất lời: "Tiểu sư thúc tổ, trong lòng con có nghi vấn, xin tiểu sư thúc tổ giải đáp."

"Ngươi nói đi." Lộ Tầm đáp.

Hứa Chung Thành chỉnh đốn lại ngôn từ rồi nói: "Tiểu sư thúc tổ, lúc người cứu con cuối cùng, có từng nhìn thấy một con rối gỗ không?"

Nói xong, hắn còn bổ sung: "Một con rối gỗ mặt cười."

Lộ Tầm nghe vậy, nhướng mày, trong lòng chấn động.

Câu chuyện về con rối gỗ mặt cười, Lộ Tầm trước khi xuống núi vừa mới nghe tiên sinh kể xong. Con rối này nếu đã là do tiên sinh làm, mà ta lại là đệ tử nhỏ của tiên sinh, vậy thì, nó với ta cũng coi như có chút duyên nợ. Xét theo nghĩa nghiêm ngặt mà nói, mọi người cũng coi như là người một nhà. Chỉ là con rối gỗ mặt cười này vốn là tổ sư đời thứ tư của Vô Kỷ Sơn, thì có quan hệ gì với Hứa Chung Thành chứ? Mà nơi bí cảnh kia lại là di tích thời thượng cổ, theo lý mà nói, càng nên là chẳng có chút liên quan nào mới phải.

"Đúng rồi! Hứa Chung Thành còn giống như các đệ tử Vô Kỷ Sơn, đều bị đơ mặt!" Lộ Tầm nghĩ thầm. Chẳng lẽ là ở trong bí cảnh thượng cổ kia, Hứa Chung Thành có kỳ ngộ gì? Không hợp lý mà...

Lộ Tầm nhìn hắn, cất lời: "Ta vốn không nhìn thấy con rối gỗ mặt cười nào trong bí cảnh, sao ngươi lại nói vậy?"

Hứa Chung Thành xoa xoa thái dương, nhất thời không biết nên hình dung thế nào, hắn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tiểu sư thúc tổ, con cũng không biết đây rốt cuộc là trải nghiệm thực tế của con, hay là một giấc mộng. Con mơ thấy một con rối gỗ mặt cười, nó truyền thụ cho con một môn công pháp, con còn luyện theo một lần trong giấc mộng..."

Lộ Tầm cảm thấy có chút khó tin, nhìn hắn nói: "Đưa tay đây."

Hứa Chung Thành là fan cuồng nhỏ của Lộ Tầm, tự nhiên ngoan ngoãn chìa tay phải ra. Lộ Tầm đặt ngón tay lên cổ tay hắn, dùng thần thức của mình dò xét cơ thể hắn. Đan phủ của hắn vẫn trống rỗng, bên trong không có lấy chút linh lực nào! Nhưng Lộ Tầm kinh ngạc phát hiện, khắp cơ thể hắn lại có từng luồng linh lực còn sót lại! Chúng phân tán khắp các nơi trên cơ thể hắn, duy chỉ tránh né đan phủ!

"Hắn vậy mà vẫn có thể tu luyện!" Lộ Tầm rút ra kết luận. Chẳng lẽ thật sự có người rối gỗ báo mộng truyền thụ công pháp cho hắn? Ngẫm kỹ lại, rối gỗ chắc chắn cũng không có đan phủ... Đồ làm bằng gỗ, lấy đâu ra đan phủ? Vậy cách tu luyện của nó, dường như quả thực thích hợp với Hứa Chung Thành. Nhưng nguyên nhân thì sao? Lý do thì sao? Tại sao lại xảy ra chuyện này chứ? Hắn không hề nghĩ vấn đề nằm ở bí cảnh thượng cổ kia.

Lộ Tầm im lặng, vuốt lại mạch suy nghĩ trong lòng. Sau đó, hắn đặt ánh mắt dừng trên con Linh Nha ngoài cửa sổ. Tiên sinh phái hắn đến Vô Kỷ Sơn lấy đồ, hắn mang theo Linh Nha, sau đó trên đường trở về xuất hiện thiên địa dị tượng, Linh Nha trở thành trạng thái linh trí nửa mở. Còn dạo gần đây, con Linh Nha này đột nhiên phản tổ, thực lực càng là tiến bộ vượt bậc! Có ẩn tình!

Ngoài cửa sổ, con quạ ngốc nghếch nghiêng cái đầu nhìn Lộ Tầm một cái, cái đầu quạ đó càng nhìn càng ngây ngô. Lộ Tầm không làm gì, cũng không nói gì, chỉ nghĩ sau khi xong việc, sẽ mang nó về hậu sơn một chuyến, tìm tiên sinh hỏi cho ra nhẽ. Giờ nghĩ kỹ lại, con quạ ngốc này cũng không lúc nào là không có vẻ mặt đờ đẫn. Vốn tưởng nó là đồ ngốc, nhưng giờ đào sâu thêm chút nữa... Quỷ mới biết nó có phải cũng là bị liệt cơ mặt không!

"Thú vị thật đấy!" Lộ Tầm nghĩ trong lòng, lại thấy có chút thú vị. Hắn trước đó còn thấy Hứa Chung Thành có chút giống khuôn mẫu nhân vật chính, chỉ là thiếu một vị "lão gia gia". Không ngờ được nha, mới có mấy ngày, lão gia gia của hắn đã online rồi!

Lộ Tầm nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Ghi nhớ kỹ công pháp ngươi mơ thấy, tu luyện cho tốt. Đây có lẽ là cơ duyên của ngươi, tạo hóa của ngươi!" Có lẽ, vị thiếu niên này thực sự là trong cái rủi có cái may rồi?

"Vâng! Đệ tử ghi nhớ." Hứa Chung Thành nghe vậy, lập tức đáp.

Chỉ là không biết công pháp hắn tu luyện, có phải công pháp chủ lưu của Vô Kỷ Sơn không? Đệ tử Ma Tông, tu luyện công pháp chủ lưu của Vô Kỷ Sơn, có chút quái dị. Nhưng dù sao đi nữa, vẫn tốt hơn là từ nay hắn bị phế. Huống chi cái gì Ma Tông, Vô Kỷ Sơn, chẳng phải đều là sản vật của hậu sơn chúng ta sao?

---❊ ❖ ❊---

Hứa Chung Thành đi rồi, Lộ Tầm bảo hắn về tông trước. Tiện thể Lộ Tầm còn bảo hắn mang theo Linh Nha đi. Nguyên nhân bảo hắn mang Linh Nha về Ma Tông rất đơn giản, Lộ Tầm vào ban đêm ngồi một mình trước mặt Linh Nha, cố tỏ ra bình tĩnh cất lời, nói với nó: "Ta đều đoán ra cả rồi."

Sau đó, Linh Nha mặt đờ đẫn nói: "Đệch ——! Mẹ kiếp ——! Đệch ——!"

Lộ Tầm cố nhịn, lại bình tĩnh nói tiếp: "Đừng diễn nữa, ngươi còn muốn giả vờ đến bao giờ?"

Linh Nha mặt đờ đẫn nói: "Đệch ——! Mẹ kiếp ——! Đệch ——!"

Lộ Tầm: "..."

Thật muốn bóp nát đầu quạ của nó mà! Thôi bỏ đi, trước khi làm rõ chân tướng, cứ để nó tránh xa ta ra đi. Vừa hay con Linh Nha này đã bắt đầu có chút uy lực, cũng coi như là một con điểu yêu, người chơi bình thường thật sự không đánh lại con chim của Lộ Tầm. Để con chim chết tiệt này hộ tống Hứa Chung Thành về tông, Lộ Tầm cũng yên tâm hơn chút.

Trước lúc chia tay, Lộ Tầm thấm thía nói: "Ta hy vọng trong kỳ đại tỉ ngoại môn lần tới, có thể nhìn thấy sự thể hiện xuất sắc của ngươi."

Hứa Chung Thành thấy thần tượng của mình chứa chan kỳ vọng với mình, lập tức gật đầu mạnh mẽ, biểu thị mình sẽ nỗ lực tu hành, nhất định không phụ kỳ vọng của tiểu sư thúc tổ! Xem kìa, đây chính là sức mạnh của thần tượng!

Sau khi Hứa Chung Thành rời đi, Lộ Tầm nói với Quý Lê: "Ta bây giờ có việc bận, nàng bây giờ đi "Quy Tuy Thọ" sao?"

Quý Lê gật đầu. Trong mắt nàng, tự nhiên là lúc Lộ Tầm ra ngoài bận việc, nàng cũng đi bận việc là tốt nhất. Như vậy, đợi mọi người bận xong, lại có thể ở riêng với hắn rồi!

Thế là, Lộ Tầm vận chuyển huyễn thuật, đeo lên mặt nạ, ra ngoài thu hoạch điểm kinh nghiệm. Còn Quý Lê thì tâm trạng cực tốt, lúc đi đường cứ thỉnh thoảng lại nhón gót chân, đi được vài phút, liền đi đến một con hẻm cực kỳ vắng vẻ. Cái giếng khô trong hẻm nhỏ, chính là lối vào "Quy Tuy Thọ". Thấy bốn bề không người, nàng liền nhảy xuống.

Đáng nói là, lối vào của "Quy Tuy Thọ" luôn mang lại cho người ta một cảm giác chặt chẽ, cảm giác được linh lực bao bọc đó, rất nhu, rất trơn, rất ấm áp. Mục tiêu lần này của Quý Lê rất rõ ràng, nàng muốn đoạt lấy vị trí thứ ba trên bảng xếp hạng! Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Lộ Tầm là hạng hai. "Chỉ có ta mới có thể ở dưới hắn!" Quý Lê tự cổ vũ bản thân, vẻ mặt nghiêm túc nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:272
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.