Thằng cu Nhuần vắng mẹ, vắng bố sinh ra hờn dỗi, quặt quẹo. Mấy hôm bố đi tìm mẹ là mấy hôm nó ngằn ngặt khóc. Cụ ngoại tìm đủ cách dỗ cháu mà chẳng sao nguôi được cơn nhớ bố, nhớ mẹ của nó. Thằng bé suốt ngày cứ ra rả mỗi câu: "Mẹ... Mẹ đâu... Mẹ đâu...?". Chân tay cụ ngoại đã khô khỏng gầy quắt vì tuổi tác, giờ lại còn xơ xác vì những con quấy đảo của chắt.
- Ơ... ơ thì đây cụ đền. Cụ đền con cả gói kẹo to. Cụ đền con cả nải chuối này nữa. Con ăn đi rồi con ngủ cho cụ một giấc…
- Ứ ừ... Mẹ kia, mẹ kia...!
- Thì con cứ ăn đi rồi cụ chống gậy cụ đi tìm mẹ cho. Ơi... ơi... mẹ Nhụy ở đâu thì về với cu Nhuần nào!
Thằng bé nguôi nguôi được một tý. Nó ngồi mút mát cái kẹo lẫn với nước mắt nước mũi đang chảy ròng ròng xuống miệng. Kẹo cũng chẳng ngọt bằng mẹ. Chuối cũng chẳng ngon bằng mẹ. nước rớt nước rãi trong miệng nó chưa tan hết cái kẹo là nó lại réo lên: Mẹ... Mẹ đâu... Mẹ đâu?
-A ơi...
Rủ nhau xuống biển mò cua
Đem về nấu quả mơ chua trên rừng
Em ơi... chua... ngọt... đã từng
Non xanh nước bạc xin đừng quên nhau.
Giọng cụ ngoại ru cháu lõm bõm. Cụ không đủ hơi để ngân hết lời ru - Cái lời mà thuở mười tám góa chồng, cụ hay ôm con vừa ru vừa khóc.
Lời ru của cụ có cảm động đến mấy cũng chẳng bằng mẹ. Ở cái tuổi còn đang bập bẹ như Nhuần thì mẹ là tất cả. Cho nên nó đã phát ban, phát sốt vì thiếu mẹ.
Thạch đi được ba ngày, vào khoảng nửa đêm, cu Nhuần đang mệt mới thiếp đi sau những cơn khóc hờn dằng dặc, bỗng giật bắn người và khóc thét lên. Cụ ngoại hoảng hốt vặn to ngọn đèn nhìn cho rõ. Mắt cu Nhuần trợn ngược, miệng phè phè thở, da mặt đổ tím, chân tay giật giật. Cụ ngoại hoảng hồn lập cập đi ra giữa sân, ngửa mặt lên trời, kêu to:
- Ới bà con hàng xóm ơi! Cứu cụ cháu tôi với... Ối trời cao đất dày ơi, cứu cụ cháu tôi V... ới...!
Mấy bác, mấy cô bên cạnh bổ nháo sang. Họ xoa chân, xoa tay, cho uống thuốc, rồi ủ cu Nhuần trong chăn ấm. Họ phân công nhau người bế, người đèo xe đưa cháu lên bệnh viện cấp cứu. Cụ ngoại nằng nặc đòi đi chăm sóc Nhuần, mấy cô không đồng ý.
- Cụ tổ ơi! Cụ cứ ở nhà cho chúng con nhờ. Bảy, tám mươi rồi, còn đi đâu.
- Mấy đứa cứ cho bà đi. Chắt bện hơi cụ, cụ bện hơi chắt, bà ở nhà một mình sao được.
Mấy cô vẫn cương quyết. Cụ ngoại đành lủi thủi đóng cổng rồi cầm đèn đi như bò vào nhà. Nhuần đã đi viện cấp cứu, ba gian nhà bỗng trống hoác như năm nào bị bọn cướp ở ngoài bãi sông vào cướp phá. Cụ ngoại cầm đèn dò dẫm soi kỹ chiếc giường hai cụ cháu nằm. Chăn, chiếu xộc xệch. Cái màn đứt một góc, ủ rũ. Gầm giường ẩm mốc, hôi hám. Góc nhà to đùng một đống rác chưa kịp dọn. Mấy con chuột rúc rích trên mái nhà, đuổi nhau xoàn xoạt…
Lạnh lẽo quá...
Cụ ngoại run run cầm ba nén hương châm vào đèn. Cụ lục hòm lấy ra cái áo hoa cũ mà trước đây Nhụy vẫn hay mặc. Cụ treo áo lên cái đanh đóng ngoài cột hiên. Chiếc áo không được là, giờ treo vào cột khác nào một con lợn vừa mổ, lông lá cạo không sạch, được móc hàm treo cho bớt nước. Ghê quá! Sợ quá! Ma hành, quỷ ám là ở đây đây.
Cụ ngoại cầm ba nén hương, khoanh những vòng tròn khép kín quanh chiếc áo, miệng lẩm nhẩm:
- Ba hồn chín vía con, Nhụy ơ... Con ăn phải bùa mê, thuốc lú ở đâu, khi nghe bà gọi thì tỉnh lại. Gần thì con đi bộ, đi thuyền. Xa thì con đi xe, đi ngựa. Đường về nhà mình là đường quang, ngõ sạch. Trời tối con thắp đèn. Trời mưa con đội nón... Bà mong cho ruột con biết đắng, lưỡi con biết cay, gan con biết nóng... Con giũ sạch mình những điều thối tha, u ám mà tìm đường về lại với chồng với con. Ba hồn chín vía con Nhụy ơi... Bà đốt cho con tĩnh tâm, sáng trí mà về... Nhụy ơi...
Cụ ngoại cứ khoanh tròn đường hương thắp xung quanh chiếc áo của Nhụy cho đến lúc nó cháy tàn đến chân mới thôi. Giọng cụ cứ rì rầm, rì rầm như một lời cầu xin bất tận ở sự cứu độ của trời đất và sự hồi tỉnh của lương tâm con người.
Khoảng gà gáy sáng lần thứ hai, cụ ngoại quàng chiếc khăn đen che bịt tai, cho bộ quàn áo và cái khăn bông vào chiếc bị rách đang khoác ở vai rồi chống gậy dò dẫm đi ra mở cổng...
Ngõ làng còn tăm tối, vắng vẻ. Mọi vật trong thăm thẳm đen chỉ hiện ra những hình khối lù lù đầy hăm dọa... Cụ ngoại như bị chìm vào trong lòng một chiếc hang sâu thẳm. Gà đã thôi gáy. Những con vật thức người theo kiểu bản năng ấy giờ lại ngon ngủ trong cái say sưa bản năng của mình.
Chỉ có tiếng gậy của cụ ngoại là vang lên một cách rõ rệt trên mặt đường lổn nhổn những đất đá ...
Lộc... cộc... lộc... cộc... - Đó là những âm thanh xương xẩu, gầy guộc nhưng đều đặn và kiên nhẫn gõ vào phần mặt đất sự day dứt bồn chồn của mình về đứa trẻ có nguy cơ bị người sinh đẻ rơi đang được cấp cứu trên bệnh viện.
Cụ ngoại bỏ nhà, bỏ xóm, bỏ qua sự già yếu, thui thủi một mình với một chiếc gậy, một chiếc bị đi lên huyện với Nhuần. Lúc này, chả có gì quý hơn, đáng lo hơn đứa chắt ngoại thân yêu của cụ.
*
* *
Một thị xã ven sông...
Một ngôi nhà trong thị xã ngay gần mép nước. Ngôi nhà có vườn tược, cây cảnh, tiện ô tô qua và tiện cả thuyền bè ghé mạn. Đây là nhà của một đệ tử của một vị chủ nhiệm công ty xuất khẩu ngoại thương huyện nọ. Kim Nhụy đã được người tình của mình đưa về đây nương nhờ sau câu chuyện đổ bể kia.
Kim Nhụy đã có tên, có tuổi, có hoàn cảnh ta đã rõ. Còn vị chủ nhiệm ông nọ vẫn sống trong vòng kín hở, mập mờ. Hiểu về ông ta không thể dễ. Nhưng... đến lúc này, không nên để mãi cái tên của ông ta trong vòng bí mật mãi. Ông ta có tên trong chức danh và lý lịch là: Thành Trung Tín. Anh em trong cơ quan gọi là ông Tờ Tờ Tờ hoặc ông Ba Tờ... Có người thóc mách lôi tên nôm ở quê của ông ra mà Chiết Tự. Ở quê, nghe đâu bố mẹ đặt tên ông là Tĩn. Hình như hai cụ đặt vần từ chữ Dĩn tên của chị cả. Tĩn học hết bảy, đi bộ đội rồi về đi học trung cấp kế toán, sau đó được chuyển về làm ở công ty xuất khẩu ngoại thương phụ trách khâu tài vụ. Nghe nói, hồi ở bộ đội, vào giải phóng một thành phố ở miền Trung, Tĩn đã bị đại đội trưởng bắt quả tang hai lần ra vườn hoa thưởng thức món "xào khô" và "xào ướt" của gái làng chơi chế độ cũ để lại. Tĩn đã khéo miệng xin tha và khéo tay đút lót nên không bị kỷ luật. Anh ta đã phải vào viện khám "Nam khoa", tiêm thuốc kháng sinh liều cao rồi đi ô tô vượt sông Bến Hải ra Bắc về nhận chân điếu đóm ở Văn phòng ủy ban xã và sau đó cứ ngoi lên dần... cho đến lúc chính thức được làm lãnh đạo ở Công ty Xuất khẩu Ngoại thương thì Thành Trung Tĩn chính thức đổi tên là Thành Trung Tín - có khắc chữ đỏ bằng đồng hẳn hoi.
Tín biết Nhụy sau buổi họp tổng kết của cửa hàng thực phẩm huyện. Tín thấy cô cửa hàng thực phẩm trắng trẻo, mũm mĩm, lại có chức tước nữa nên tìm đủ mọi cách sán vào. Sau biết Nhụy có anh chồng "cú đỉn" làm thợ mộc thì Tín càng say đòn chinh phục hơn.
Một lần Kim Nhụy sang xin mua hàng chênh lệch bên Tín, anh ta làm như vô tình đá chân mình lên chân Nhụy mà Nhụy vẩn chẳng phản ứng gì. Một lần khác, Tín sang cửa hàng Nhụy có việc, anh ta vừa nói vừa đặt tay lên vai Nhụy, cô ta để yên đến hàng phút rồi mới tế nhị đẩy ra... Biết Nhụy có nỗi vướng bận, băn khoăn về anh chồng làm thợ mộc, Tín thỉnh thoảng hỏi chơi:
- Dạo này Nhụy có làm thêm nghề đục đẽo giúp chồng không đấy?
Nhụy ngạc nhiên:
- Anh cũng biết chồng em làm thợ mộc?
- Anh còn biết cả chuyện ngày cưới của em nữa cơ. Mà chọn nghề gì không chọn lại đi chọn cái nghề đục đẽo cho chồng.
Nhụy thở dài:
- Người ta thích thế, biết làm sao được hả anh? Tín có cảm giác đó là tiếng than thân dằng dặc của một số phận đang có nhiều ấm ức. Anh chàng đã biết chỗ yếu đuối ấy của Nhụy:
- Kể cũng khó. Hôm nay Nhụy là cửa hàng trưởng, nay mai cao nữa thì cảnh nhà thật khập khiễng kiểu như chân gỗ, chân thịt.
Nhụy nhìn Tín mắt chớp chớp, cay đắng nói:
- Cái số của em nó thế mà...
Tín có vẻ thương cảm đặt tay lên vai Nhụy:
- Tôi cũng có buồn tuy không giống Nhụy, nhưng cái đau thì chả kém gì. Hồi học lớp sáu, bé bằng cái mắt muỗi ấy mà ông cụ đã bắt lấy vợ. Đúng là lấy chị, lấy cô. Vợ mình hơn mình bốn tuổi. Già thì rõ nhưng... cái cơ bản là chẳng hợp nhau...
Thật tâm đầu ý hợp, cùng hội cung thuyền. Nhụy có vẻ quý Tín, thương Tín. Tín khéo nịnh khéo chiều Nhụy. Hai bên vẫn qua lại thăm nom, quà cáp cho nhau. Nhụy hay nhờ Tín đưa xe cúp đi công tác. Trong chuyến đi công tác vào Thành phố Hồ Chí Minh ra, Tín mua quà cho Nhụy gồm những thứ đúng mốt con gái Bắc đang chuộng và ưa dùng: quần áo, đồ trang sức, đồng hồ, kính có chữ MADE IN JAPAN hoặc U.S.A, THAILAN chính hiệu cộng cùng lối xuýt xoa tâng bốc của người tặng và kẻ được tặng. Lại chính Tín bày cho Nhụy đổi tên cửa hàng thực phẩm của mình thành chữ "Tây" CUHATHILO. Cái tên mới về cửa hàng này thêm một lần nữa Nhụy khâm phục "Anh Tín MÔĐEN". Chất "Mô-đen" của Tín còn thể hiện qua những chuyến đưa Kim Nhụy đi Hải Phòng khai thác nguồn hàng liên kết. Tín đã đưa Nhụy vào những hàng ăn sang trọng của Hà Nội, bơi thuyền trên Hồ Tây, ngồi uống "giải khát" cà phê trong những quán mi-ni, đi xem những băng hình tươi mát chiếu hẹp... Chuyện liên kết chặt chẽ giữa hai bên đã gây ra tiếng xì xào trong quần chúng và đến tai lãnh đạo huyện. Đồng chí Phó chủ tịch phụ trách khâu kinh doanh, xuất khẩu của huyện đã có đôi lần "nhắc khéo'' Tín. Sự "nhắc khéo" ấy đã được Tín tiếp thu một cách chân thành. Chân thành hơn nữa,Tín còn bày cả bia hộp và kẹo ngon ra mời lãnh đạo với lý do chả mấy khi các anh qua thăm. Tất nhiên sau chuyện trà nước sơ sài ấy, khi ra về lãnh đạo đều được Tín nhắc nhở, nói khó các anh cầm tạm mấy két bia, vài tút thuốc ba số về dùng để bồi dưỡng sức công tác. Tín được đánh giá là sống thoáng, có tác phong làm việc năng động và cởi mở. với xu hướng làm ăn mới này, Tín có cơ còn lên cao hơn nữa trên con đường quan chức. Nhụy say và mê Tín là ở chỗ ấy. Có lúc Nhụy tự oán trách cái nông nổi hời hợt của tuổi con gái để đến nỗi yêu đến chết mệt cái anh chàng phó mộc Thạch.
- Với uy tín và tài năng của anh, mai kia được giữ những chức vụ quan trọng hơn chắc chắn đấy sẽ là cái cầu đúc bằng bê tông cốt thép cho em bước tiếp. Lúc ấy bà giám đốc CUHATHILO sẽ là bà tổng giám đốc của liên doanh CUHATHILO. Lúc ấy anh sẽ đổi tên cho cơ quan em là LIDOACUHATHILO. Em thấy cực kỳ chưa...?
- Ôi... anh!
Kim Nhụy chỉ còn biết thốt lên câu ngọt ngào ấy và sà vào lòng Tín.
Còn chuyện lang chạ giữa Tín và Nhụy phải kể đến hàng trăm. Toàn chuyện do anh chị em trong cơ quan truyền lại theo kiểu "dân gian hóa" bằng vè, bằng ca dao và cả tiếu lâm tân thời:
Meo mẻo mèo meo
Con mèo ăn vụng
Cu Tín lụng khụng
Con Nhụy non non
Hai đứa lom khom
Trong chuồng xuất khẩu...
Đấy là văn vần bốn chữ. Còn thơ sáu tám thì có câu:
Đục cùn, cưa mẻ, gỗ non
Em sang xuất khẩu kiếm con cho chàng.
Và...
Bao giờ Nhụy hết lá đa
Thì cu Tín vác vợ già chạy rong
Bao giờ Nhụy hết lá vông
Vợ già Tín vác chạy rông khắp làng...
Còn chuyện tiếu lâm tân thời thì...
Nhụy một hôm sang xuất khẩu liên kết. Nhụy vừa vào đến cổng, Tín đã mang xe cúp ra mời. Hai đứa nhong nhong cưỡi con ngựa đỏ đi khắp bàn dân thiên hạ. Tối ấy Nhụy len lén về cơ quan, chị em xúm lại hỏi:
- Thủ trưởng hôm nay đi liên kết được cái gì?
Nhụy hớn hở khoe:
- Thịt xuất khẩu...
- Mấy lạng?
- Nhiều nhiêu...
Cả cơ quan vỗ tay hoan hô thủ trưởng...
Công an huyện, theo chỉ thị của lãnh đạo đã chủ tâm theo dõi chuyện này, họ có vài lần truy ngược để tìm nguyên nhân nhưng không thấy gốc. Ai cũng nói là nghe trẻ con kể, nghe trẻ con đọc. Mà đã gọi là trẻ con thì không thể quy tội nó là tuyên truyền nhảm được. Vả lại Thành Trung Tín và Kim Nhụy đều có những việc mờ ám về kinh tế mà cơ quan đang có những dụng công theo dõi. Lãnh đạo thì nghĩ đến việc lớn nên muốn dẹp bớt những ca dao, hò vè, tiểu lâm có tác dụng hạ uy tín cán bộ để làm cho bộ mặt xã hội của huyện được trong sáng hơn. Còn Tín và Nhụy khi nghe chuyện này chỉ cười mỉm hoặc đổ cho những kẻ hẹp bụng, đố kỵ tung ra những tin thất thiệt nhằm bôi nhọ những cán bộ có năng lực.
Nói mãi cũng mỏi mồm. Kể mãi cũng phải mỏi miệng. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Nhụy vẫn là Nhụy, Tín vẫn là Tín và khả năng liên kết giữa hai người càng ngày phát đạt hơn...Nhưng luật đời thật công bằng. Khó như cái kim rơi xuống ao nếu quyết tâm thì cũng sẽ ra huống chi là to đùng như Trung Tín với Kim Nhụy cho dù "nghệ thuật" chùi mép đã đạt tới mức siêu hạng.
Trước ngày phải cúi mặt ký vào "biên bản" ở hợp tác xã nọ, Tín và Nhụy đã bị bắt hụt ở cơ quan xuất khẩu. Thực ra là ông già coi kho bắt đúng nhưng vì quá thật thà nên đã bị Tin láu cá chùi mất tang chứng...
Ông già coi kho thường ngủ lại cơ quan tối vừa trông kho vừa thường trực để lấy thêm tiền bồi dưỡng nuôi con. Khoảng mười giờ đêm, ông tắt điện đi ngủ. Nằm được khoảng ba mươi phút thì ông nghe có tiếng kẹt cổng. Ông hé mắt nhìn thấy có một bóng đen đang len lén đi vòng ra sau phòng ông Tín. Hình như trộm? Trộm vào cơ quan đúng tối thủ trưởng có nhà không khéo mình sẽ bị kỷ luật. Ông khe khẽ ngồi dậy rồi khe khẽ mở cửa. Ông đi vòng ra sau nhà kho, lần bóng tối của dãy tường đi lên phía phòng ông Tín. Ông thấy cánh cửa của ông Tín có tiếng động. Ông áp tai vào nghe. Phòng thủ trưởng tối đen như mực nhưng lại lích rích tiếng cười.
Hay là bà ấy lên thăm. Chuyện này thì chẳng thể có. Từ ngày ông Tín làm thủ trưởng ở cơ quan, có một lần bà ấy lặn lội xuống chỉ đứng chờ ông ở cổng nói được một câu chuyện gì đó rồi lại được ông nhờ tay thường trực đèo xe máy ra Hà Nội, ngược tàu. Từ ấy cho đến giờ tuyệt không thấy bà ấy xuống nữa. Vậy thì đây là tiếng ai?
- Đi chơi với anh về, em chẳng ngủ được, thế là em liều sang đây. Cơ quan có ai không?
- Nhỏ thôi... Có lão già trông kho!
Thủ trưởng gọi mình là "lão già..." một cách khinh bỉ. Ông già trông kho nghe tiếp. Đúng là tiếng con Nhụy bên cửa hàng thịt!
- Nhớ anh quá...
- Tý thôi nhá rồi về. Thiếu gì chỗ mà em phải sang đây?
- Nhưng.,, không thể ngủ được.
- Thôi... nín. Không khéo tay thủ kho còn thức!
Lại "tay thủ kho". Ông già trong kho tức khí, đập tay rầm rầm vào cửa:
- Tôi đây... Lão già đây... Tay thủ kho đây... Đề nghị ông chủ nhiệm mở cửa cho tôi bắt con mèo hoang vừa lạc vào đây.
Phòng Tin bỗng im ẳng. Nghe như có tiếng sột soạt mặc quần áo?
- Mở cửa ra xem lão già này có trách nhiệm với cơ quan đến mức nào? Mở ra! Mở ra!
Mười phút sau, Tín lẹp kẹp đôi dép trở dậy bật đèn rồi thong thả đi ra mở cửa. Tín ra vẻ ngái ngủ hấp háy mắt:
- Có gì thế cụ?
- Còn gì nữa...
Ông già định cho Tín một trận trắng mắt vì thái độ cửa quyền, hống hách, phê phỡn, đĩ bợm của hắn. Tín mở rộng cửa, từ tốn cầm tay ông già thủ kho:
- Mời cụ vào...
Ông già coi kho trố mắt nhìn cái màn, cái chăn không người. Ông ghé mắt nhìn gậm bàn, gậm giường. Ông nhìn vào cánh tủ đóng kín. Tín lấy chìa khóa mở cho ông xem. Tủ chỉ có quần áo và đồ dùng quý. Con quỷ cái ấy chạy đằng nào? Chả nhẽ nó có phép tàng hình?
Ông già coi kho lạnh hết cả người. Tín vẫn từ tốn nhìn ông như không hề giận dữ, phiền lòng:
- Cụ quan tâm đến tôi thế là tốt, xin cảm ơn.Chắc là cụ mê ngủ. Thôi, giờ cụ về nghỉ đi. Tiện thể cầm mấy điếu thuốc này về hút cho tỉnh táo.
Tín đút vào túi ông già gói thuốc lá ngoại hút dở.Ông già về đến phòng mình vẫn chưa hết lạnh chân, lạnh tay. Đến lúc ấy ông mới biết mình giận quá nên lú lẫn hết, cái cửa sổ phòng Tín không có chấn song!
Tháng sau, ông già trông kho được quyết định nghi hưu trước tuổi vì lý do sức khỏe. Ông ngậm đắng nuốt cay ra về và nguyên rủa mãi mình: già rồi mà còn dại!
Câu chuyện này được ông già coi kho đã về hưu của cơ quan xuất khẩu kể lại sau khi Tín và Nhụy bị hai dân quân "phạt đền". Ông hể hả như mình vừa được đá phạt trực tiếp vào lưới của đối thủ.
Tín đã đưa Nhụy lánh về chỗ người vợ già của mình. Nhưng phải đạo mạo đóng vai ông chú, đến ngày thứ hai Tín đã sốt ruột. Ngày thứ ba, với lý do rất chính đáng, cháu đã biết sơ sơ nghề đan nón, ông đưa Nhụy về "tá túc ở nhà đệ tử của mình: Tỵ Khoang"
Tỵ Khoang là đệ tử ruột của Tín. Hắn ở ngoài các cơ quan nhà nước nhưng lại chuyên dắt mối, bao thầu và tiêu thụ hàng của cơ quan nhà nước. Được Tín nâng đỡ, tạo nguồn hàng, mách mối, mấy năm nay Tỵ Khoang đã giàu lên trông thấy -từ mấy CC nước bọt. Tỵ Khoang với Tín là sống tết, chết giỗ.
Hôm thấy Tín vè vè chiếc cúp đỏ vào sân nhà mình với cô bồ tráng trẻo, mập mạp ôm eo, Tỵ Khoang đã hiểu ra chuyện. Hắn không chờ Tín phải giãi bày, vội hô vợ thu xếp một căn phòng rộng sát sông, có trang hoàng rất nhiều đồ ta, đồ tây để anh chị hưởng tuần trăng mật.
Tín nói với vợ chồng Tỵ Khoang:
- Anh chị sẽ ở đây dài dài...
Tỵ Khoang lễ phép:
- Bọn em chỉ mong có được giây phút này để đền đáp công ơn của anh.
Chốn thiên đường là gì Tín và Nhụy chưa hề biết, chỉ nghe nói. Còn căn phòng mà hai đứa hiện đang ở đây thật tuyệt tác. Ăn thì đã có vợ chồng Tỵ phục vụ. Còn ở và uống thì căn phòng không thiếu thứ gì. Bia hộp ngoại không thiếu. Thuốc lá ngoại thì có hẳn hàng cây. Cà phê, ca cao, kẹo ngon... cần cái gì có cái ấy. Buồng tắm ngay cạnh. Buồng vệ sinh cũng ngay cạnh. Mở cửa sổ là nhìn thấy sông nước. Bốn bề vừa thoáng vừa kín. Tỵ Khoang lại thật lịch sự, hàng ngày ngoài ba bữa ăn nhậu còn không hề làm phiền tới anh chị. Tỵ Khoang đã rủ rỉ nói thầm vào tai Tín:
- Bồ của anh phải nói là cực kỳ. Ông già chơi trống bỏi mà lại là trống bỏi xuất khẩu mới có giá chứ. Anh cứ thoải mái tự do. Bọn em xin bảo vệ an toàn và không hề quấy rầy. Theo em, anh chị cứ "nguyên thủy" cho nó sướng cái đời.
Tín tấm tắc khen Tỵ Khoang. Thật bõ cho hàng chục cây vàng mà Tín đã lợi dụng nhà nước tuồn ra để hắn thu lãi. Tỵ Khoang trả ơn Tín như thế này cũng không thấm tháp vào đâu.
Tín đã sống với Nhụy theo đúng cách gội ý của Tỵ Khoang. Mới đầu Nhụy còn ngượng không dám làm. Sau thấy cái trò đấy hay hay, lại được Tín kích thêm, Nhụy đã thả hết mình để sống cho biết mùi đời...
Thật kinh khủng nếu phải kể vào đây những lối ăn chơi đây đó mà Tỵ Khoang đã được xem, được đọc giờ truyền lại cho ân nhân của mình để "đại ca thực thi với cô bồ trẻ...".
Tín tuy già hơn Nhụy hàng chục tuổi nhưng tẩm bổ nhiều người khỏe như kẻ đang trai tráng. Ngày ngày, họ như thú hoang. Cứ vào đến căn phòng riêng là Tín tự tay cởi quần áo của Nhụy ra rồi sau đó cũng như thế, Tín bảo Nhụy làm việc đó cho mình. Anh ta thực thi lối sống Âu Mỹ, kiểu băng hình tươi mát với cô bồ trẻ.
Em ngượng lắm - Nhụy nũng nịu!
- Vẽ... Đây là thế giới của mình. Làm thế mới là tình yêu, mới là hạnh phúc, "cưng" biết không? Cứ dấm dúi trong xó tối như bố mẹ mình, chán chết…
Nào hết, Tín thường khoác lên người Nhụy tấm voan mỏng tang rồi nheo mắt nhìn ngắm Nhụy. Mới đầu Nhụy, chỉ biết lấy tay ôm lấy mặt xấu hổ. Sau đó Nhụy cũng tự nhiên trước những ôm ấp, hôn hít kiểu lính tẩy của Tín.
- Anh này…cứ thể này mãi mãi thì sướng nhỉ? - Nhụy ngớ ngẩn như trẻ con.
- Mẹ cha hai cái thằng nhóc - Tín chửi đổng - Nhưng cũng nhờ chúng nó nên chúng mình mới được đi với nhau như thế này...
- Thôi, quên hết anh ạ! Bỏ hết... anh ạ!
Nhụy có hay đâu, lúc ấy đứa con giai của cô đã phải đi bệnh viện cấp cứu. Thạch bị tai nạn vào mắt. Ông bố đẻ ra Nhụy trước cái nhục tày đình của con gái, đã phát điên phát rồ chửi hết người nọ người kia đã làm hại con gái mình. Chửi chán thiên hạ, ông quay về chửi vợ chửi con. Ông lấy tất cả những thứ có ở trong nhà dính dáng đến Nhụy đem chất đống ra giữa sân. Đó là quần áo của con gái mà ông giữ lại được từ lúc nó mới sinh tới khi nó đi lấy chồng. Đó là sách vở học từ vỡ lòng đến lớp bảy của Nhụy. Đó là cái chăn, cái màn Nhụy đã từng mắc, từng đắp. Ông lấy cả chiếc nón sờn và đôi dép đứt quai của Nhụy vất trên nóc chuồng gà xuống. Ông bới móc hết chỗ nọ, chỗ kia. Ông tìm hết những cái dính dáng đến Nhụy... Một can xăng năm lít, ông đổ ra không còn một giọt. Cái đống quần áo, sách vở, chăn màn, áo của Nhụy bùng cháy dữ dội. Ông đứng nhìn ngọn lừa cháy mà nước mắt chảy ròng ròng... Đám cháy bốc lên cao. Có nguy cơ bén vào nhà. Lúc ấy ông mới hốt hoảng la lên. Mọi người xô vào dập tắt đám lửa. Cũng từ đấy ông bố đẻ của Nhụy sinh ngớ ngẩn.
Những lúc ấy... Nhụy vẫn trần như nhộng phè phỡn với Tín dưới sự bao thầu của con rắn khoang (Tỵ Khoang) chuyên môn lừa gạt cuộc sống bằng miệng lưỡi và nọc độc.
Theo trai bỏ cả ngoại già
Bỏ con hai tuổi, bỏ nhà ba gian.
Bố buồn bố phải lang thang
Chồng buồn chồng phải bắc thang đi tìm.
Nhụy ơi, còn óc còn tim
Thì về mà bới mà tìm trong than
Gái ngoan thành bạc thành vàng
Gái hư thành nắm tro tàn buồn không...
Lại một bài ca dao nữa xuất hiện. Con người thật hay chữ, hay thơ. Nhụy có nghe, và Tín nữa...
Đốn đời dụ gái chơi ngang
Mặt thời mặt Tín, bụng mang ruột "phò"
Làm chi thì cũng là đô...
Voi dày, ngựa xéo, chuồng chồ, chuồng hôi.
*
* *
Thạch về đến nhà thì Nhuần đã đi bệnh viện được hai ngày. Bà ngoại cũng ở liền trên ấy với chắt. Đi đường xa bụi bậm, nắng gió nhiều nhưng Thạch không lòng nào mà ngồi yên trong nhà được. Anh giặt giũ mấy cái quần áo của con vứt lại, quét qua cái sân, cái ngõ rồi khóa cổng sang gửi chìa nhà hàng xóm:
- Em gửi bác cái chìa. Nhỡ mẹ cháu Nhuần có về thì anh nói hộ là em và cháu đi nằm viện.
- Ôi dào....mong ngóng gì cái đồ thối thây ấy. Mà mắt mũi chú thế kia thì lên trên ấy làm sao được. Gọi là sạch như bệnh viện thôi, nhưng trên ấy bẩn thỉu hôi hám lại chạ người nữa. Chú nên nghe tôi ở nhà mấy ngày cho đỡ mắt đã. Ở trên ấy với cháu đã có cụ rồi.
- Nhưng em nóng ruột lắm. Em cứ gửi bác chìa khóa nhỡ nhà em nó về...
Người hàng xóm không nói thêm trước cái lời dặn ngớ ngẩn ấy của Thạch. Còn anh, anh vẫn hy vọng! Trước mắt là phải lo cho Nhuần khỏi ốm đã.
Thấy cháu lên, bà ngoại hỏi:
- Thế nào con? Con có gặp được mẹ thằng Nhuần không?
Thạch lắc đầu. Bà ngoại bực mình mắng cháu:
- Mày không hỏi thì biết làm sao được mà lần?
- Hỏi làm gì hở bà? Mình đau, vợ người ta cũng đau.
Cảnh ngộ mình cũng như cảnh ngộ người ta. Chỉ nghe bà ấy nói ông ta có đưa một đứa cháu nuôi về học đan nón rồi lại đưa nhau đi...
- Ra thế...
Ngán cho cảnh đời. Bà ngoại chỉ biết nhìn cháu ái ngại. Nó đã ăn phải bùa phải bả của cái lão trời đánh thánh vật kia thì tìm làm sao được đường về.Chỉ khổ thằng Thạch của bà. Không khéo kiểu này rồi ra thằng Nhuần mất mẹ. Nhưng thôi…ông trời đã định vậy. Con mẹ nó mà lần được lối về với con với chồng là nhà bà có phúc. Nhược bằng... thôi thì cứ coi như chả có nó. Chỉ thương cháu bà lỡ một đời. Chỉ thương chắt bà mới tý tuổi mà bơ vơ không mẹ.
- Thạch này, bà bàn với con như vầy! Con mới đi xa về còn mệt mới. Vả không may mắt mũi con lại thế kia! Con cứ về trông nom, thu xếp nhà cửa cho bà. Chỉ mai mốt thằng chắt nó -dứt cơn sốt là bà sẽ xin ra viện. Ở đây gió máy, bụi bậm nhiều, con nên về nhà mà tĩnh dưỡng cho nó lành cái mắt. Nhớ hòa nước muối mà rửa. Hồi bé mẹ mày bị đau mắt, bà cũng thường rửa nước muối cho nó đấy.
Thạch chỉ biết gật đầu trước lời của bà. Gật thì gật nhưng Thạch vẫn không về nhà như ý bà muốn. Cảnh nhà neo bấn quá. Những lúc gay go hoạn nạn thế này, cần có một người đàn bà khỏe mạnh lo lắng thì Nhụy lại bỏ đi. Chuyện lang chạ của vợ không đẹp đẽ gì nhưng giá bây giờ Nhụy có mặt ở đây, Thạch sẵn sàng tha thứ hết. Thạch cũng đã từng làm khổ Nhụy. Bây giờ đến lượt Nhụy trả thù đây. Thạch xin quên hết, Nhụy ơi...
Thế là ba bà cháu cùng ở lại bệnh viện. Thương bà lưng còng, già cả, chân tay lẩy bẩy như không còn gân cốt, Thạch thường bế con đi rong khi nó quấy, hoặc bế ngồi cho nó ngủ yên giấc khi đêm về. Bà ngoại nhiều lúc muốn đỡ đần cháu nhưng Thạch không cho lại cứ một, hai quầy quậy đuổi bà về. Bà về sao được khi những điều dứt ruột của mình đang còn ở đây...
Nhuần khỏi bệnh, ba bà cháu dắt díu nhau về quê. Tưởng qua được đận lao khổ này là bà cháu lam làm, đùm bọc lấy nhau nào ngờ...! vết thương trên mắt Thạch tái phát lại, có phần nặng hơn. Nhất là mắt phải, đôi mí húp lên, nước vàng chảy ra đầy mặt, mùi hôi hám. Mắt trái thì có vẻ đỡ hơn, mở được và lờ mờ nhìn được. Mắt phải thì tăm tối như đêm ba mươi không đèn. Thạch lo lắng: Không khéo mình mù! Mù thì khổ bà, khổ con.
Làng xóm đã giúp, đỡ Thạch. Người cho vay gạo, người đi chợ rau cỏ mua bán giúp. Hợp tác xã trợ cấp khó khăn cho gia đình Thạch bằng một tạ thóc để anh có thể yên tâm dứt bà ngoại và con ra Hà Nội chữa mắt. Bạn bè Thạch xúm vào vận động và cuối cùng đã nhổ bật được anh ra khỏi căn nhà của mình:
- Mày không đi chữa là mày mù. Mày mà tăm tối thì bà ngoại với thằng Nhuần sẽ khổ.
- Cứ để hượm đã. Biết đâu ở nhà chữa thuốc lại khỏi.
Ra Hà Nội kích rích lắm. Bà tao thì già quá, thằng Nhuần lại rất nhỏ... Tao không yên tâm chút nào.
- Ông nội ơi. Ông đợi mắt ông có bọ ông mới đi hả? Lúc ấy, chỉ có việc cho dao nhọn vào mà khoét, hiểu không?
Thạch đã dằn lòng leo lên xe máy để cho bạn đưa ra Viện Mắt. Một điều không may nữa đến với anh. Mắt phải của Thạch đã bị khoét vì không phương cứu chữa. Còn mắt trái của anh đã lành trở lại nhưng thị lực sút hẳn. Trước khi đi khám y tế, mắt Thạch 11/10, còn bây giờ anh chỉ có 4/10. Cũng may là Thạch vẫn còn nhìn thấy bà, thấy con và làm được những việc thô sơ. Công việc mộc mướp tinh xảo của anh phó mộc Thạch đang trên đà nổi tiếng đành bị xếp xó. Nguồn kiếm tiền nuôi bà, nuôi con không được rộng rãi như trước Thạch làm quen với cảnh mù một nửa của mình và tìm một việc làm khác ngoài mấy sào ruộng khoán, nghề đóng gạch thuê cho mấy chủ lò tư nhân. Công việc nhem nhuốc, vất vả nhưng cũng có đồng ra đồng vào ngoài mấy hạt thóc ở đồng...
Cùng trong thời gian này, Thạch nhận được thư Lin. Thư viết nắn nót, trang trọng và tình cảm…
"Sơn Thượng ngày...
Anh Thạch kính mến!
Từ nơi rừng núi heo hút cô đơn này, em viết thư cho anh. Xin anh cho em được thay mặt cháu kính gửi tới bà ngoại, bác Thạch và bạn Nhuần lời thăm hỏi thân thiết nhất. Còn chị Nhụy, nếu chị có nhà, anh cũng cho phép em được gửi lời thăm sức khỏe chị của đứa em gái xa xôi.
Anh Thạch ơi!... Sau hôm chia tay anh, em lên lại nhà chị Am. Chị Am em vẫn bặt vô âm tín không được hay biết tin tức gì về con người ấy. Anh góp ý cho em có nên gọi bố cháu là con người bội bạc không khi mà em và cả chị Am nữa không hiểu nguyên do anh ấy bỏ nhà đi vì lẽ gì? Còn chuyện nghi anh ấy chết, em chắc là không.
Anh kính mến! Ở nhà chị Am mãi, em cũng chán. Chị ấy vẫn rất tốt với mẹ con em mà sao em thấy mình côi cút, lẻ loi. Có lúc em thấy mẹ con em vô duyên nữa. Không có bố cháu ở đây, mẹ con em tự thấy mình là người xa lạ. Riêng em nghĩ thế thôi, chứ chị Am chưa hề có thái độ ấy dù chỉ là một chi tiết nhỏ và cháu thì còn quá bé chỉ biết chằm bẵm theo mẹ. Sở dĩ em có những suy nghĩ lung tung như thế này là do em chán, em quẫn phải không anh? Nhưng rồi... anh Thạch ơi, em đã đi đến một quyết định. Em đã đưa cháu về lại Sơn Thượng, nơi đội trồng rừng cũ của mình. Lá thư này là em viết cho anh ngay trong cái lán lâm nghiệp mà trước đây em đã ở.
Anh Thạch ơi, từ lúc gặp anh đến lúc chia tay anh, em luôn coi anh là người anh trai ruột thịt của em. Có ra khỏi cuộc sống của mình mới biết được người tốt, người xấu phải không anh? Cái số em thật hẩm hiu nhưng khi gặp được anh, em cảm thấy mình được dịu bớt phần nào. Em phải nói điều này ra bởi vì em đang muốn cầu cứu anh giúp đỡ cho em một điều. Số là... ngày về sống với nhà em, em đã mạnh dạn viết thư về tạ lỗi bố mẹ và xin hai cụ tha thứ cho những tội lỗi của mình. Hai cụ đã viết cho em chỉ vẻn vẹn có bảy chữ: CHÚNG TÔI COI NHƯ KHÔNG CÓ CHỊ và ký tên cả hai người. Như vậy là hai cụ từ em. Cũng từ đấy, em có viết về nhà mấy lá thư nữa nhưng không được hai cụ trả lời. Em giận thân, giận đời từ đấy. Có lúc em còn căm thù cả người đẻ ra mình nữa. Bây giờ hoàn cảnh em nó như thế.
Anh Thạch ơi... em định bế con về với bố mẹ. Em cứ liều đưa cháu về, các cụ có đánh, có chửi mình cũng cứ lăn xả vào mà ở, mà sống. Mình là con kia mà, phải không anh? Anh thấy em nghĩ thế và định làm thế có được không? Anh góp ý cho em nhé.
Thôi, giấy ngắn... ấy chết! Em đoảng quá, em đáng bị ăn roi quá! Có mỗi việc quan trọng hỏi thăm anh mà em lan man mãi tý nữa thì quên...
Anh ơi... Đôi mắt của anh thế nào rồi? Từ hôm về đến giờ anh đã khỏi hẳn chưa? Lúc lên xe, cho tới khi xuống bến rồi em vẫn tự trách mình sao đôi mắt anh chưa khỏi hẳn mà vẫn đồng ý để cho anh ra viện. Giá cứ bắt anh ở lại điều trị một vài ngày nữa có tốt hơn không. Anh ơi... cho đến lúc này, em vẫn lo cho đôi mắt của anh. Em chỉ cầu mong cho anh khỏi.
Em xin dừng bút tại đây.
Câu chúc cho súc khỏe bà, anh chị bà cháu.
Em gái của anh!
Lin"
Đọc xong thư của Lin, Thạch thấy bần thần cả người. Anh thấy thương cho số phận của cô gái trẻ, tuy số phận của mình cũng chẳng hơn gì. Dù sao Thạch vẫn là đàn ông. Tuy sóng gió gian truân đấy, nhưng sức tự chủ, sức tự an ủi chắc chắn lớn hơn. Thạch tin như thế và càng thấy thông cảm hơn với hoàn cảnh của Lin. Nhưng viết thư như thế nào cho cô ấy lúc này lại là chuyện khác. Cô ấy có thể về với bố mẹ sau một chuỗi dài lang thang, lầm lạc lắm chứ. Cha mẹ giận con đến bầm gan, tím ruột thật đấy nhưng chả lẽ lại đuổi nó đi khi nó biết ăn năn trở về. Máu chảy ruột mềm. Như mình với Nhụy mình còn sẵn sàng tha thứ huống chi là bố mẹ đẻ của cô ấy. Thạch tin là mọi chuyện sẽ tốt đẹp nếu cô ấy quyết tâm quay lại. Điều này thì thật dễ viết trong thư. Còn chuyện kia, chuyện đôi mắt của mình đã mù một mắt, còn mắt kia chỉ nhìn được có một nửa. Tuy là chuyện riêng của Thạch nhưng lại liên quan đến Lin. Nếu nói thật, có thể cô ấy sẽ bế con về đây thăm mình. Nhưng nếu nói để cô ấy yên tâm thì mình là kẻ không thật. Xưa nay, tuy đói no, vui buồn có nhưng chưa hề Thạch nói dối ai bao giờ...
Đắn đo mãi, Thạch cầm bút viết thư cho Lin:
"Lin và cháu thân mến!
Tôi đã nhận được thư của cô. Xin cám ơn cô có những lời hỏi thăm tốt đẹp tới gia đình. Bà tôi, cháu Nhuần và tôi vẫn bình thường. Nhà tôi vẫn đi công tác vắng chưa về. Tôi lo lắng lắm nhưng đành chịu. Cũng có hỏi thăm người nọ, người kia, lên cả huyện hỏi thăm cơ quan nữa nhưng ai cũng bảo đang tìm... thôi đành phải chờ vậy Lin ạ!
Lin và cháu thân mến!
Có sống trong cảnh này mới thấy thông cảm với Lin. Tôi chắc là Lin vất vả hơn tôi nhiều. Lin chỉ có một mẹ một con. Tôi còn có bà ngoại đỡ đần hôm sớm. Cái nữa, tôi là con trai nên cũng đỡ hơn con gái.
Tôi nói điều này xin Lin thông cảm kẻo lại nói là trọng nam khinh nữ. Càng nghĩ tôi càng thấy đời con gái như Lin là quá vất vả. Nhưng... nhỡ rồi biết làm sao. Tôi đồng ý với suy nghĩ của Lin đấy. Con thuyền gặp giông bão chẳng gì tốt hơn là ghé vào bến vào bờ. Con cái sa chân lỡ bước, chẳng gì tốt hơn là nương tựa vào bố mẹ. Lin nên về với hai cụ. về chuyện này Lin hạnh phúc hơn tôi nhiều. Thôi thì... gậm nhấm mãi những lầm lỡ chỉ tổ nát óc, nát lòng mà chẳng giúp ích gì trong khi Lin còn trẻ. Tôi thì chả hơn Lin mấy tuổi nhưng do hoàn cảnh gia đình nên tôi bị già đi nhiều. Đọc thư tôi thì Lin biết đấy. Có giống hệt lời lẽ của một người đứng tuổi không nào?
Còn chuyện đôi mắt của tôi mà khiến Lin phải bận lòng từ bấy đến giờ thì tôi xin thông báo một cách vắn tắt thế này... đã tốt rồi. Rất tốt nữa là đằng khác Lin ạ. Xin Lin từ nay đừng lo lắng gì về đôi mắt của tôi nữa. Nó là chuyện không may hôm ấy nhưng nay đã khỏi rồi. Lin cứ coi như là không có chuyện ấy nữa.
Tôi xin thân chúc sức khỏe Lin và cháu. Mong hai mẹ con vui vẻ và chóng về sum họp với ông bà ngoại.
Tái bút: Nhưng nếu gặp được chú ấy, nếu chú ấy về thì chẳng gì hơn vợ chồng, bố con xum họp Lin ạ!
Có dịp nào qua Hà Nội ghé về quê tôi chơi...
Thân mến!
Thạch"
Gửi thư đi cho Lin rồi, Thạch giật mình. Trong thư có một câu mà mấy ngày sau anh vẫn còn áy náy. Câu ấy là câu Thạch mời Lin có dịp về chơi. Lời mời thì thật bụng. Thạch cũng muốn có dịp nào được gặp lại cô. Nhưng... nhỡ Lin về, biết mình nói dối về đôi mắt thì sao? Lại thêm một điều lo nữa: nếu Nhụy ân hận quay về bắt gặp Lin thì cái nghĩ tốt của mình về vợ lại sinh ra hiểu lầm thì phiền...
Thạch vẫn mong Nhụy về…
*
* *
Còn Nhụy...
Nhụy vẫn tiếp tục vui thú với Tín ở nhà Tỵ Khoang. Một ông trung niên to con với một cô gái chưa đến tuổi ba mươi. Không biết trong những ngày, những đêm sống bên nhau như thế, họ có nghĩ tới gia đình?
Một chiều, Nhụy thẫn thờ ra ngồi một mình bên bờ sông trái với lệ thường hay đi trong cánh tay dìu của Tín khi hai người muốn thưởng thức cảnh sông nước. Tín thấy Nhụy khác tính vội theo ra:
- Em sao thế?
- Em mệt.
- Anh gọi thằng Tỵ Khoang bật băng vui nhộn cho em xem nhé?
- Thôi ạ!
- Em uống ca cao, anh pha?
Nhụy ném một hòn đất xuống sông:
- Giờ được uống nước sông là mát nhất.
Tín giật mình. Anh ta vội quàng tay ôm vai Nhụy như sợ vô tình cô ta có thể nhảy xuống sông tự vẫn:
- Cuộc sống đang đầm ấm vui vẻ thế này, sao bỗng dưng em lại nghĩ quẩn thế?
- Em chán hết rồi!
- Cả anh nữa?
- Chả lẽ những ngày qua anh có điều gì không phải với Nhụy?
Miệng Nhụy như bị dính nhựa mít. Đôi môi cô thừ ra. Đôi mắt mở to, lơ đãng nhìn những cánh buồm nâu, buồm trắng đang lừ lừ trôi giữa sông mà có cảm giác như thân xác mình đang bị xé tơi ra rồi ép mỏng bị thả trôi theo sau. Vụng trộm với Tín, lại xuôi lọt nữa khiến cô gái nhiều ham hố như Nhụy cảm thấy thích, yên tâm và có phần coi thường dư luận, coi thường những cái gì ngoài mình. Bồ bịch với nhau chẳng qua là chuyện của những người ưa của lạ. Mòn người với anh thợ mộc cho dẫu có bằng đại học đấy, nhưng là bằng treo, Nhụy chán. Nhụy gặp Tín và thấy Tín có những cái mà Nhụy cần. Chức vụ Tín có. Tương lai Tín lại nhiều hứa hẹn. Thô tục một tý nhưng Tín là gã đàn ông, tuy lớn tuổi nhưng có sức và hết mình với thể chất đàn bà hơi thái quá của Nhụy sau những ngày được nguồn lợi của cửa hàng thịt vỗ béo. Tiếc là Nhụy đã có chồng, Tín đã có vợ. Những quan hệ xác thịt với Tín là một sự khám phá của Nhụy sau tình yêu với Thạch. Nhụy biết, con người luôn bị trói buộc bởi những luật lệ, nhưng khi biết vượt rào thì đấy là cả một thế giới kỳ diệu, hấp dẫn. Tín và Nhụy, cả hai đứa đều có tài lẫn khoản để ăn cắp của công bồi đắp cho mình và bây giờ họ lại lẩn khoản những truyền thống gia đình để bù đáp cho những ham muốn bản thân. "Em thích anh, anh thích em..." là cụm từ họ từng run rẩy thốt lên với nhau khi dưới gầm trời chỉ có hai người.
"Quên hết em ạ!". Tín thường động viên Nhụy. Thực ra là Tín dùng thuốc ngủ để mê muội Nhụy, mong Nhụy quên đi một mảng gia đình riêng của mình mà đắm chìm vào cõi "tình ái tân kỳ". Như hắn thường ve vãn. Nhụy thì lại chẹp miệng nghĩ một cách rông dài về những mẹo mực của gã đàn ông đã từng có tiền sự về chuyện này. Có lúc, Nhụy hồn nhiên nghĩ, đây mới thực là tình yêu, đây mới thực là cái Nhụy cần.
- Nhụy này... anh to hơn hay là chức giám đốc CUHATHILO to hơn.
- Cả hai bằng nhau.
- Mai anh đưa trả em về cơ quan nhận kỷ luật nhá. Em chịu xuống làm nhân viên mấy năm rồi lại leo dần lên.
- Còn anh?
- Anh chỉ có em. Em bây giờ là tất cả. Mọi phương án, bài vị của anh ở huyện coi như sập đổ hoàn toàn. Bị đo ván bằng người con gái mỹ miều như em cũng đáng một kiếp đời. Trong tình yêu vốn dĩ không có chuyện binh đao chém giết khi mà trái đất này chỉ duy nhất có một anh và một em. Và lúc ấy, chỉ có êm đềm, ve vuốt. Lúc ấy chỉ có dịu ngọt. Lời của tình yêu là lời dễ cháy vào tâm can nhau nhất.
"Em bây giờ là tất cả...". Tín nói như vậy, trong lúc này, còn ngày mai, ngày kia. Trước đây, đã có lúc nào Tín nói với vợ mình như thế:
- Lần đầu tiên anh có một tình yêu. Lần đầu tiên anh nói câu ấy với một người con gái.
Tín nói với Nhụy như lời của một gã trai tân nói với một gái đương thì. Nhụy mê đi trong những âm hưởng du dương ấy. Càng mê hơn khi được sống với Tín bằng nhiều cung cách ái tình mà Tín đã nhập ngoại được...
Vậy sao chiều nay Nhụy lại thẫn thờ ngồi một mình bên sông? Nhụy ốm? Không! Những ngày này được tình yêu vỗ béo, được tay đệ tử ruột của Tín cung phụng những đồ sang, thức lạ. Nhụy càng trắng ra, xinh ra. Hôm nay da thịt vẫn thế, chỉ có đôi mắt là hơi khác. Đôi mi Nhụy đã ngả màu nâu sẫm. Tròng mắt Nhụy đã vẩn lên như ao trong ngày quậy giời...
- Em làm sao thì cũng phải nói để anh còn biết đường mà lo liệu chứ?
- Em chẳng có làm sao cả?
Giọng Nhụy tự nhiên nhấm nhẳng. Tín vẫn dịu dàng:
- Thôi, anh đưa em về phòng nghỉ vậy. Ở đây gió quá.
- Kệ em!
- Vậy thì sao nào?
Nhụy vẫn đà nhấm nhẳng:
- Anh cho em về.
Tín chua xót:
- Về để giơ cái mặt thớt ra ấy à?
- Cũng được!
- Em nóng tính quá. Đã bao lần anh khuyên em, em có hiểu được ý của anh nói không. Đành rằng chúng mình yêu nhau một cách chân thành, nhưng với xã hội là không chân chính. Không may bị vỡ lở phải đưa nhau đi lánh nạn. Mai kia dư luận nó nguôi nguôi, ta sẽ đưa nhau về. Còn chuyện lo lót với các anh ở nhà, anh đã có thư về xin cáo lỗi. Thư anh đã đọc cho em nghe, kể cả chuyện giấu địa chỉ của chúng mình để họ không biết đường mà lần ra nữa...
Tín đã viết thư, đúng ra là làm kiểm điểm gửi về huyện. Gửi đích danh người phụ trách khối mình để mong anh nói giúp với ban lãnh đạo về cái "lỗi sinh hoạt" của hai người. Cuối thư Tín đã chốt lại bằng câu:
"Đời người ai chả có những lần lầm lỡ. Chỉ mong anh thương hai đứa em. Biết là có tội to với các anh, nhưng vì chúng em quá yêu nhau... các anh xử. thế nào cũng được miễn là chúng em không phải bỏ nhau...
Cúi đầu tạ tội".
Tín đay lại:
- Bây giờ em muốn về?Hãy sắm lấy cái mo đã!
- Em - Nhụy bật khóc - Em nhớ con em. Trưa nay em lại nằm mơ thấy nó.