Hoàng hôn đỏ rực ra đời trong bối cảnh xã hội Triều Tiên bị Nhật Bản chiếm đóng và đô hộ. Nhật Bản đã cai trị bán đảo Triều Tiên suốt 35 năm, từ năm 1910 đến năm 1945.
Trong khoảng thời gian này, nền kinh tế thuộc địa trên bán đảo Triều Tiên đều do người Nhật thống trị với mục đích hưởng lợi từ quá trình mở rộng kinh tế để phục vụ người Nhật. Vì thế, Nhật đẩy mạnh khai thác, vơ vét tài nguyên thiên nhiên, cải cách tiền tệ, độc quyền về tài chính và doanh nghiệp. Nhìn chung, dưới ách thống trị của Nhật, đời sống người Hàn vô cùng cực khổ. Tuy nhiên sau khi Thế chiến thứ hai bùng nổ, Nhật Bản đã sửa đổi và đưa vào chương trình học trên toàn đất nước Triều Tiên rất nhiều điều mới và cải cách.
Không thể phủ nhận những tư tưởng rất tiến bộ xuất hiện trong thời gian đó đã góp phần thúc đẩy con người phát triển hơn, đặc biệt là người phụ nữ - vốn có địa vị xã hội thấp kém lúc bấy giờ. Đặc biệt, việc Nhật Bản đồng hóa, đưa tiếng Nhật vào giảng dạy tại Triều Tiên, giúp cho nhiều phụ nữ được đến trường, tiếp xúc với nền văn hóa mới, người phụ nữ được tạo nhiều điều kiện để học hành và sáng tác văn học, đương nhiên, số lượng các nhà văn cầm bút sáng tác tăng lên đáng kể. Những tác phẩm văn học được các nhà văn nữ sáng tác trong thập niên 30 không chỉ nâng lên về số lượng mà còn về chất lượng.
Hòa vào không khí chung của dân tộc, các nhà văn nữ lúc đó như Park Hwa-song, Kang Kyung Ae, Baek Shin Ae đã mô tả thực tại cuộc sống khốn cùng của người dân Hàn Quốc dưới sự cai trị của Nhật Bản qua các tác phẩm như Eve of Ch’usok, Hungry Ghosts, The underground Village… Trong thời kì này, những cây bút chắc tay đầy nhiệt huyết đã khắc họa hết sức chân thực nỗi khổ đau cũng như số phận tủi nhục của biết bao phụ nữ trong thời kì thực dân.