Tác phẩm Hoàng hôn đỏ rực được viết năm 1939-1940, ở thời điểm xã hội Hàn Quốc lúc bấy giờ, có thể nói nội dung tác phẩm quả thực rất hiếm có: Câu chuyện xoay quanh tình cảm giữa Sunhee, một phụ nữ hơn 30 tuổi đã qua một đời chồng, với một chàng thanh niên xấp xỉ tuổi con trai cô. Cuối cùng, nhân vật Sunhee chọn cách ứng xử phù hợp nhất là từ bỏ, để không gây ảnh hưởng đến ai. Sunhee rời đi, lựa chọn việc buông xuôi tình cảm cá nhân để bảo vệ những người cô yêu thương. Một lựa chọn khó khăn!
Tác phẩm ra đời trong hoàn cảnh đất nước bị Nhật Bản thống trị. Lúc bấy giờ, Hàn Quốc còn nghèo khổ, với đầy hủ tục trói buộc phụ nữ. Nhưng Sunhee là người phụ nữ trưởng thành và khá tân thời, hiểu biết. Bản thân Sunhee là một phụ nữ có ý chí vươn lên: tự đi du học, học đúng chuyên ngành vẽ mà mình thích, làm đúng công việc mình yêu…
Thời bấy giờ, những phụ nữ mất chồng sớm như Sunhee phải theo nhà chồng, nuôi con cho đến khi khôn lớn. Nhưng Sunhee đã gửi con nhờ bà nội nuôi, chủ động theo đuổi ước mơ và dự định của mình. Rõ ràng sự lựa chọn của cô đã đi ngược lại luân lý thói thường. Sau đó, Sunhee lại rơi vào mối quan hệ tình cảm khó xử với Jungkyu - chỉ hơn con trai cô ba tuổi. Mối quan hệ giữa một quả phụ lớn tuổi hơn với cậu thanh niên trẻ chưa từng kết hôn, chỉ đáng tuổi con trai cô quả là lạ lùng, khó chấp nhận vào ngày ấy.
Vì thế, có thể nói tác phẩm đã phản ánh được khát khao hạnh phúc, vươn đến tự do của người phụ nữ cũng như tư tưởng tiến bộ của họ, luôn muốn bứt khỏi vòng luân lý cổ hủ để được sống là chính mình. Tuy rằng cuối cùng Sunhee vẫn lựa chọn tuân theo quy phạm đạo đức lúc đó, nhưng việc nảy sinh tình cảm với cậu bé Jungkyu chính là biểu hiện cho ao ước được sống với tình yêu và hạnh phúc của Sunhee. Dù cho bao nhiêu tuổi, dù giàu hay nghèo, người phụ nữ vẫn mong yêu thương và được yêu thương.