Mã quản gia đang bị khống chế, nếu như Mộ Dung Vũ đột phá trước, e rằng hắn vẫn sẽ chẳng dám động thủ, tất sẽ bị đối phương uy hiếp.
Thế nhưng hiện tại, long lực của Mộ Dung Vũ đã đạt tới năm mươi vạn. Mà vị Tiên Đế hậu kỳ đã bắt cóc Mã quản gia kia, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ tầm thường mà thôi, ước chừng chỉ có mấy vạn long lực, so với Mộ Dung Vũ thì chênh lệch quả thực quá đỗi to lớn.
Mộ Dung Vũ một khi ra tay, hắn có thể trực tiếp chém giết đối phương ngay lập tức, mặc dù đối phương đang bắt cóc Mã quản gia. Thế nhưng trước mặt Mộ Dung Vũ, kẻ đó căn bản chẳng có lấy một cơ hội xuất thủ.
Sau khi đánh giết vị Tiên Đế hậu kỳ này, Mộ Dung Vũ vung một chưởng vỗ vào người Mã quản gia, nhất thời giải trừ phong ấn cho ông ta.
“Cung chủ. . .” Mã quản gia mang theo nét hổ thẹn nhìn Mộ Dung Vũ, liền muốn mở lời xin lỗi.
“Đừng nói, chuyện này đều là ta liên lụy ngươi.” Mộ Dung Vũ từ tốn nói, trong đôi mắt hàn quang chợt lóe. Tuy rằng hắn đã giết chết những kẻ này, thế nhưng sau lưng bọn chúng vẫn còn một người.
Diêm Vũ.
Những kẻ bị giết này chẳng qua cũng chỉ là lũ tép riu không đáng kể mà thôi, chủ yếu vẫn là Diêm Vũ, vị Tiên Tôn kia. Bất quá, Diêm Vũ tuy rằng chỉ là cảnh giới Tiên Tôn sơ kỳ, thế nhưng dù sao cũng là cường giả cảnh giới Tiên Tôn, với thực lực hiện tại của Mộ Dung Vũ, có thể miễn cưỡng chống lại, thế nhưng khó có thể chém giết được hắn.
“Cung chủ, hiện tại người đã giết nhiều người của Diêm Vũ như vậy, e rằng Diêm Vũ sẽ nổi cơn lôi đình thịnh nộ, rồi lại một lần nữa ra tay với ngươi.” Mã quản gia sắc mặt âm trầm nói.
Giữa hai hàng lông mày Mộ Dung Vũ chợt xẹt qua một vệt hàn mang: “Diêm Vũ kẻ này đã không phải lần đầu tiên trực tiếp ra tay với ta rồi. Nếu như có thể, ngay khoảnh khắc ta trở về hắn hẳn là cũng đã ra tay rồi. Bất quá, hắn lại không ra tay, mà chỉ phái đến những kẻ vô danh tiểu tốt không đủ tư cách này, ta nghĩ hắn hiện tại hẳn là có điều kiêng kị gì đó, khiến hắn không dám ra tay.”
“Việc ta nắm giữ Hà Đồ Lạc Thư e rằng đã truyền khắp toàn bộ Tiên giới. Hiện tại ai nấy cũng sẽ rục rịch động lòng, mặc dù là Thiên Phạt cung cũng chẳng ngoại lệ. Diêm Vũ sở dĩ không dám trực tiếp ra tay, e rằng có những cường giả khác đang ngấm ngầm ngăn cản.”
“Dù sao, ai nấy cũng đều muốn đoạt được Hà Đồ Lạc Thư, mà Diêm Vũ trực tiếp ra tay, những cường giả khác cũng sẽ ra tay. Đến lúc đó, tất sẽ gây nên một hồi tranh đoạt long trời lở đất, e rằng toàn bộ Thiên Phạt cung cũng sẽ bị hủy diệt tan tành. Bởi vậy, bọn họ sẽ không trực tiếp động thủ, thế nhưng, những kẻ như Diêm Vũ muốn bắt giữ người bên cạnh ta, e rằng rất nhiều người đều có ý nghĩ này.”
Mộ Dung Vũ trong khoảnh khắc liền đoán ra được nguyên nhân Diêm Vũ không động thủ.
“Cung chủ, hiện tại còn muốn đi gặp Diêm Vũ kia sao? Đối phương khẳng định sẽ không bỏ qua cho người đâu.”
“Vì sao phải gặp?” Mộ Dung Vũ cười lạnh. Với thực lực hiện tại của hắn, Diêm Vũ là không thể giết chết hắn. Thế nhưng, nếu như đi đến chỗ Diêm Vũ, nói không chừng sẽ có cạm bẫy nào đó đang chờ đợi mình, bản thân vừa đi tất sẽ gặp bi kịch.
Hơn nữa, nói không chừng Diêm Vũ cùng với những cường giả khác đã liên thủ lại, liền chờ mình tự đưa tới cửa thì sao?
Mộ Dung Vũ tuy rằng tự tin, thế nhưng cũng không tự đại. Chuyện không có nắm chắc, hắn là tuyệt đối sẽ không đi mạo hiểm.
“Bất quá. . .” Mộ Dung Vũ khẽ nhíu mày, “Các ngươi không thể tiếp tục ở lại đây. Mã quản gia, ngươi hãy triệu tập nhân khẩu, ta muốn mang toàn bộ các ngươi rời đi.”
Mộ Dung Vũ hiện tại mặc dù nói không có cùng Thiên Phạt cung cắt đứt, thế nhưng trên thực tế hắn đã cùng Thiên Phạt cung cắt đứt rồi. Mà Mã quản gia cùng những người này, Mộ Dung Vũ là sẽ không để cho bọn họ ở lại chỗ này. Một khi chân chính cắt đứt, những người như Mã quản gia tuyệt đối sẽ bị Thiên Phạt cung toàn bộ giết chết.
Với thực lực của những người như Mã quản gia, nhưng lại căn bản chẳng có lấy một cơ hội phản kháng.
“Chuyện này. . . Liệu có được chăng?” Trên gương mặt Mã quản gia thoáng hiện vẻ ngượng nghịu. Làm quản gia trong trang viên của Thiên Phạt cung, bọn họ là cả đời cũng không thể rời khỏi Thiên Phạt cung. Bằng không chính là trái với quy tắc của Thiên Phạt cung.
“Không có gì là không thể, những kẻ trong Thiên Phạt cung này đều lòng dạ độc ác, một khi không tìm được ta, thì ra tay với các ngươi, đây là điều tất yếu. Vì lẽ đó, các ngươi vẫn là rời khỏi Thiên Phạt cung đi. Mặc dù nói quản gia Thiên Phạt cung không thể rời khỏi Thiên Phạt cung, thế nhưng một ngày nào đó, ta sẽ tiêu diệt cái Thiên Phạt cung này.” Mộ Dung Vũ thản nhiên nói.
Mã quản gia trầm ngâm một chút, cuối cùng khẽ cắn răng, xoay người liền đi.
Không lâu sau đó, toàn bộ người trong trang viên đều đã được ông ta tụ tập lại. Sau đó, Mộ Dung Vũ vung tay áo, liền thu tất cả những người này vào thế giới bên trong Hà Đồ Lạc Thư.
Bất quá, ngay khi hắn muốn thu Mã quản gia vào Hà Đồ Lạc Thư thì đột nhiên xảy ra dị biến. . .
Ầm ầm ầm. . .
Trong chớp mắt, một tiếng nổ vang trời long đất lở, kinh thiên động địa truyền tới. Từng luồng uy năng khủng bố tột cùng cuồn cuộn tràn tới, che lấp cả bầu trời. . .
Mộ Dung Vũ giật nảy cả mình, cho rằng những cường giả Thiên Phạt cung kia vẫn là không nhịn được ra tay với mình, hắn liền lập tức tăng sức mạnh lên đến cực hạn, hầu như muốn lập tức ẩn mình vào thế giới bên trong Hà Đồ Lạc Thư.
Thế nhưng đúng vào lúc này, hắn chợt nhìn thấy, một bàn tay khổng lồ ngang qua phía chân trời, bao trùm nửa bầu trời, chẳng biết từ nơi nào trong Tiên giới mà vươn ra, xé rách ngàn tỉ thời không, chụp thẳng vào nơi sâu xa của Thiên Phạt cung.
Che kín cả vòm trời, bao trùm vạn dặm. . .
Sau khi bàn tay khổng lồ ấy xuất hiện, toàn bộ vòm trời đều đen kịt lại, nhật nguyệt biến sắc. Chẳng phải thiên địa thực sự biến sắc, mà bởi vì bàn tay khổng lồ ấy quá đỗi to lớn, che khuất cả nhật nguyệt tinh thần, khiến vạn vật chìm trong bóng tối.
Toàn bộ Thiên Phạt cung đều bị bao phủ.
Nơi bàn tay khổng lồ ấy lướt qua, hư không bắt đầu tan nát từng mảng lớn, bị sức mạnh kinh khủng của bàn tay ấy chấn động đến mức không cách nào khép lại. Khí tức kinh khủng từ bàn tay khổng lồ ấy phát ra, kinh sợ thiên địa, uy thế chư thiên vạn giới.
Vào đúng lúc này, tất cả mọi người trong Thiên Phạt cung đều hầu như quỳ rạp xuống, thần phục dưới uy áp của bàn tay khổng lồ ấy.
“Thật là một đối thủ đáng sợ! Dĩ nhiên trực tiếp xé rách hư không, chụp thẳng vào nơi sâu xa của Thiên Phạt cung. Lẽ nào, vị thần kia đã ra tay rồi?” Khi nhìn thấy bàn tay khổng lồ ngang qua phía chân trời này, Mộ Dung Vũ nhất thời chấn kinh.
Trong đầu hắn, đầu tiên xuất hiện hình ảnh vị thần vừa được phục sinh kia.
“Không đúng, hẳn là không phải vị thần kia, tuy rằng hơi thở này có chút quen thuộc, thế nhưng tuyệt đối không phải vị thần kia. Khí tức của vị thần kia vô cùng cuồng bạo, lại tràn ngập bạo ngược, máu tanh. Sức mạnh của bàn tay khổng lồ này tuy rằng mạnh mẽ, thế nhưng lại không có loại bạo ngược ấy. Tuy rằng tràn ngập sát cơ, thế nhưng lại không cuồng bạo.”
“Bất quá, rốt cuộc là ai? Dĩ nhiên trực tiếp công sát vào Thiên Phạt cung? Bất quá cũng tốt, ta hiện tại liền muốn xem nơi sâu xa của Thiên Phạt cung rốt cuộc ẩn giấu những cường giả nào.”
Mộ Dung Vũ trong lòng suy nghĩ, tất cả những ý nghĩ ấy chợt lóe lên rồi vụt tắt, bởi lẽ, mọi chuyện đều chỉ diễn ra trong khoảnh khắc mà thôi.
“Phương nào cuồng đồ, dĩ nhiên dám xâm lấn Thiên Phạt cung, không biết sống chết!” Một tiếng rống to từ nơi sâu xa của Thiên Phạt cung truyền ra, sức mạnh lớn lao, khí tức rung chuyển trời đất.
Đồng thời, một chưởng ấn khổng lồ đột nhiên từ nơi sâu xa của Thiên Phạt cung phóng lên trời, một chưởng hung hãn đánh thẳng vào bàn tay khổng lồ đang giáng xuống từ hư không kia.
Hai bàn tay khổng lồ đột nhiên hung hãn va chạm vào nhau, trong nháy mắt bùng nổ ra tiếng nổ vang trời long đất lở, kinh thiên động địa.
“Ầm!” Một tiếng vang trầm thật lớn, chưởng ấn khổng lồ phóng lên trời từ nơi sâu xa của Thiên Phạt cung đột nhiên tan nát, kéo theo đó là một tiếng kêu rên thảm thiết.
Chắc hẳn cường giả ra tay kia đã bị thương. Mà bàn tay khổng lồ ngang qua phía chân trời kia thì chỉ hơi khựng lại trong khoảnh khắc, rồi lại tiếp tục giáng xuống.
“Muốn chết!”
“Không biết tự lượng sức mình!”
“Ngông cuồng!”
Từng tiếng gầm giận dữ liên tiếp vang lên, những cường giả Thiên Phạt cung kia triệt để bạo nộ rồi. Nhất thời, từng đạo từng đạo chưởng ấn khổng lồ phóng lên trời, đánh thẳng vào bàn tay khổng lồ kia.
Thậm chí, có vài cường giả còn truy tìm nguồn gốc, dò theo phương hướng của bàn tay khổng lồ ấy mà oanh kích tới, muốn tru sát kẻ địch chẳng biết đang ẩn mình nơi nào trong Tiên giới.
Đối mặt với mười mấy cường giả cảnh giới Tiên Tôn mạnh mẽ, bàn tay khổng lồ kia đầu tiên là hơi dừng lại trong hư không một chút, rồi lại mở ra, hóa thành một cự chưởng ngập trời, sau đó hung hãn vỗ xuống.
Ầm ầm ầm. . .
Song phương hung hãn va chạm vào nhau. Thế nhưng, bầu trời nơi sâu xa của Thiên Phạt cung trong nháy tức thì bị xé rách, từng mảng lớn bắt đầu tan nát. Mặc dù có đại trận bảo vệ nơi sâu xa của Thiên Phạt cung, cũng bị sức mạnh kinh khủng này nổ nát từng mảng lớn.
“Hảo tặc tử!”
Một tiếng rống giận dữ từ nơi sâu xa của Thiên Phạt cung truyền ra, mười mấy chưởng ấn khổng lồ kia càng là trong nháy mắt liền bị chấn nát. Cùng lúc đó, bàn tay khổng lồ ngang qua phía chân trời kia cũng bị oanh kích đến mức ảm đạm xuống, hầu như trong suốt như hư ảo.
Sức mạnh đã gần như tiêu hao hết.
Dù sao, bàn tay khổng lồ này tuy rằng mạnh mẽ, thế nhưng khoảng cách Thiên Phạt cung quá xa. Hơn nữa, biết bao cường giả Thiên Phạt cung đồng loạt ra tay, vậy mà đều không thể ngay lập tức đập tan bàn tay khổng lồ này, có thể tưởng tượng được bàn tay khổng lồ này khủng bố đến nhường nào.
Cự chưởng ngập trời mắt thấy liền muốn bị sức mạnh oanh kích làm cho tiêu tan. Thế nhưng đúng vào lúc này, bàn tay khổng lồ ấy chấn động mạnh, rồi trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi. Thế nhưng, một bàn tay thu nhỏ lại đột nhiên xuất hiện.
Bạch!
Bàn tay thu nhỏ ấy chấn động mạnh, nhất thời xuyên qua vô số thời không, trực tiếp xuyên thẳng vào nơi sâu xa của Thiên Phạt cung.
“A! Chết đi cho ta! Chết đi cho ta!” Gần như cùng lúc đó, một tiếng rống giận dữ cực kỳ sợ hãi từ nơi sâu xa của Thiên Phạt cung truyền ra. Kéo theo đó, “Ầm!” một tiếng vang thật lớn, một trận mưa máu từ nơi sâu xa của Thiên Phạt cung trút xuống.
Ầm ầm ầm. . .
Gần như cùng lúc đó, thiên địa biến sắc, trên vòm trời huyết vân cuồn cuộn, từng đạo từng đạo sấm sét màu máu không ngừng oanh kích xuống, bao phủ toàn bộ Thiên Phạt cung.
“Có Tiên Tôn ngã xuống rồi!” Nhìn thấy cảnh tượng này, phần lớn mọi người trong Thiên Phạt cung đều lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ.
Bàn tay khổng lồ kia, ngang qua phía chân trời mà đến, đánh tan vô số cường giả Thiên Phạt cung ngăn cản, giết chết một vị Tiên Tôn! Kinh hãi, sợ hãi.
“Người này quả thực quá đỗi cường đại!” Mộ Dung Vũ thì hai mắt sáng rực. Cảm thấy người này quả là quá đỗi uy mãnh.
“Diêm Vũ, ngươi đường đường là một cường giả cảnh giới Tiên Tôn, Trưởng lão Thiên Phạt cung, lại vì bản thân tư lợi, lại nhiều lần ra tay với đệ tử của ta là Mộ Dung Vũ, đáng chết! Hôm nay ta liền chém ngươi! Đồng thời, ta một lần nữa xin cảnh cáo các vị Thiên Phạt cung, nếu như ai dám ra tay với Mộ Dung Vũ, chính là cùng ta Dương Lâm là địch!” Tiếng nói hùng vĩ ấy vang vọng khắp chốn, xuyên thấu màng tai của tất cả mọi người trong Thiên Phạt cung.
Dương Lâm! Một cường giả của Thiên Phạt cung! Nghe đồn, ông ta cũng là một vị Trưởng lão hoặc Hộ pháp của Thiên Phạt cung, đồng thời là Chấp Pháp Giả đời trước của Hoa Hạ Tu Chân giới. Dù không có danh phận thầy trò chính thức với Mộ Dung Vũ, nhưng trên thực tế, mỗi đời Chấp Pháp Giả đều có mối quan hệ truyền thừa như sư đồ.
“Dĩ nhiên là lão nhân đó? Lão nhân đó lúc nào lại trở nên cường đại đến thế?” Mộ Dung Vũ cũng không khỏi cảm thấy kinh ngạc tột độ, khó mà tin nổi. Bất quá, chẳng mấy chốc, hắn liền khẽ mỉm cười. Thực lực của hắn tăng lên nhanh như vậy, người khác đương nhiên cũng có thể.