— Thần phục, hoặc là chết!
Nhìn sắc mặt Tôn Bác Thành cùng nhóm người kia tái mét, xanh như tàu lá, Trịnh Vũ Tử cùng những cường giả khác bỗng tiến lại gần. Khí tức bàng bạc tựa sóng thần vỡ núi, cuồn cuộn ép tới, đè nặng lên thân thể họ, tựa hồ như bị một ngọn Thần sơn vô hình trấn áp, khiến toàn thân họ "kẽo kẹt" vang lên những tiếng xương cốt vặn vẹo, tựa hồ sắp vỡ nát tan tành.
Đây vẫn chỉ là khi Trịnh Vũ Tử cùng nhóm người kia chưa hề có ý định chém giết bọn họ. Bằng không, nếu mười mấy cường giả này đồng loạt phóng thích khí tức áp bách, Tôn Bác Thành cùng những người khác lập tức sẽ bạo thể mà chết.
— Ta... ta đồng ý thần phục.
Dưới sự áp bức khí tức của Khương Hồng cùng những người khác, Tôn Bác Thành và nhóm người kia cảm nhận rõ ràng hơi thở tử vong phả vào mặt. Họ đều hiểu rằng, nếu không chịu thần phục, Khương Hồng cùng những người kia tuyệt đối sẽ hạ sát thủ, chém giết tất cả bọn họ.
Cuối cùng, một cường giả cảnh giới Tiên Đế trung kỳ nhìn Mộ Dung Vũ, "phù phù" một tiếng liền quỳ sụp xuống.
Lúc này, họ cũng rốt cuộc hiểu ra, Mộ Dung Vũ, người thoạt nhìn có thực lực yếu nhất, lại chính là thủ lĩnh của nhóm người này, là chúa công của họ.
Mặc dù, họ vẫn còn hoài nghi và không hiểu, hoài nghi thực lực của Mộ Dung Vũ, tại sao lại có nhiều cường giả như vậy cam tâm làm thủ hạ?
— Ta cũng đồng ý thần phục.
Lại một Tiên Đế nữa quỳ xuống, biểu thị thần phục.
Có hai người bọn họ đi đầu, những người khác cũng đều lần lượt quỳ xuống, biểu thị đồng ý thần phục, bao gồm cả Tôn Bác Thành. Mà lúc này, chỉ duy Chu Toàn Thiên vẫn chưa chịu khuất phục.
— Các ngươi...
Chu Toàn Thiên mặt đầy vẻ giận dữ nhìn Tôn Bác Thành cùng nhóm người kia, sát khí đằng đằng.
— Các ngươi cái gì?
Canh Vũ một bước xông lên, bàn tay lớn thò ra, trực tiếp tóm lấy Chu Toàn Thiên, đưa tay liền giáng mấy cái bạt tai tới tấp. Đánh cho Chu Toàn Thiên hôn mê bất tỉnh, chẳng còn biết trời đất là gì.
Nhàn nhạt quét mắt nhìn Tôn Bác Thành cùng những người khác một lượt, Mộ Dung Vũ tiện tay vung lên, liền rút linh hồn của bọn họ ra, biến họ thành nô bộc của mình.
Những kẻ thậm chí còn chưa đạt đến cảnh giới Tiên Đế hậu kỳ này, Mộ Dung Vũ vốn dĩ chẳng có hứng thú gì. Bởi lẽ, dưới trướng hắn đã có vô số Tiên Đế, cũng chẳng thiếu mấy Tiên Đế này.
Hiện tại, điều khiến Mộ Dung Vũ cảm thấy hứng thú chỉ còn là Phong Hào Tiên Đế, cùng với Tiên Tôn. Bằng không, những người khác hắn căn bản chẳng có ý định thu phục.
Lần này là vì muốn lẻn vào Võ Trấn thành, Mộ Dung Vũ mới thu phục những người này mà thôi.
Bất quá, hiện tại Mộ Dung Vũ đúng là có hứng thú với Chu Toàn Thiên kia. Trên thực tế, cũng không phải hứng thú với bản thân Chu Toàn Thiên, mà chỉ là hứng thú với vị sư tôn Tiên Tôn của Chu Toàn Thiên mà thôi.
— Ngươi có thần phục hay không?
Canh Vũ "bùm bùm" giáng cho Chu Toàn Thiên một trận bạt tai, đánh cho kẻ này gần như choáng váng.
— Sư tôn ta chính là Tiên Tôn, ta sẽ không thần phục các ngươi! Sư tôn ta tuyệt đối sẽ không buông tha các ngươi!
Dựa vào sư tôn của mình, Chu Toàn Thiên thà chết cũng không chịu khuất phục. Thậm chí, hắn còn đang đánh cược, cược rằng Mộ Dung Vũ không dám giết hắn.
— Canh Vũ, thôi đi.
Mộ Dung Vũ trong mắt xẹt qua một vệt hàn quang. Bàn tay lớn thò ra, trực tiếp lăng không vồ lấy Chu Toàn Thiên.
— Ngươi tên rác rưởi này, cho rằng ngươi có một vị Tiên Tôn sư tôn thì ngon lắm sao?
Mộ Dung Vũ cười lạnh một tiếng, bàn tay lớn trực tiếp xuyên thẳng vào cơ thể Chu Toàn Thiên, dò vào không gian linh hồn hắn.
— A...
Chu Toàn Thiên phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt. Bởi vì lúc này Mộ Dung Vũ đang mạnh mẽ rút linh hồn của hắn ra.
— Chủ nhân!
Không lâu sau đó, Chu Toàn Thiên "phù phù" một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt Mộ Dung Vũ, mặt đầy vẻ cung kính.
— Đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, chẳng phải cuối cùng vẫn phải thần phục sao?
Khương Hồng cùng những người khác đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn Chu Toàn Thiên.
Mộ Dung Vũ vung vung tay, nhìn Chu Toàn Thiên hỏi: — Chu Toàn Thiên, sư tôn ngươi hiện tại có ở Võ Trấn thành không? Có cách nào dẫn ông ta ra ngoài không?
— Chúa công.
Chu Toàn Thiên đã sửa lại xưng hô, cùng Khương Hồng và những người khác gọi Mộ Dung Vũ là "chúa công", một mực cung kính nói: — Sư tôn ta Đỗ Bằng đang ở trong Võ Trấn thành. Bình thường ông ấy rất coi trọng đệ tử là ta, nếu ta gặp bất trắc gì, như cầu cứu, ông ấy sẽ lập tức chạy tới. Bất quá, sư tôn ta tuy chỉ là Tiên Tôn sơ kỳ, thế nhưng thực lực vẫn rất mạnh mẽ.
— Tiên Tôn sơ kỳ?
Mộ Dung Vũ lộ ra một nụ cười mỉm. Thông thường, Tiên Tôn sơ kỳ chẳng đáng để hắn bận tâm. Hơn nữa, Mộ Dung Vũ hiện tại cũng chỉ có thể thu phục Tiên Tôn sơ kỳ.
Bất quá, thực lực của Mộ Dung Vũ có thể dễ dàng đánh giết Tiên Tôn bình thường, thế nhưng muốn khiến những Tiên Tôn này thần phục, vậy thì không phải chuyện dễ dàng như vậy.
— Chu Toàn Thiên, ngươi lập tức liên hệ sư tôn ngươi, nói rằng ngươi gặp nguy hiểm, để ông ấy mau chóng đến đây cứu viện.
Mộ Dung Vũ thản nhiên nói.
— Vâng.
Chu Toàn Thiên đã trở thành nô bộc của Mộ Dung Vũ, căn bản không cách nào phản kháng mệnh lệnh của hắn. Liền lập tức liên hệ Đỗ Bằng.
Đỗ Bằng là một trưởng lão của Thần minh, cũng không bị Minh chủ Kỷ khống chế. Trên thực tế, ngoại trừ lúc ban đầu Kỷ dùng thủ đoạn lôi đình khống chế một ít Tiên Tôn ra, liền không tiếp tục khống chế thêm nhiều người nữa.
Những người đến sau, đều là tự nguyện gia nhập Thần minh, giống như những người gia nhập Tiên giới liên minh vậy. Bất quá, hai bên chỉ là gia nhập trận doanh khác nhau mà thôi.
Lúc này, Đỗ Bằng đang tọa trấn trong Võ Trấn thành tu luyện.
— Hả? Chu Toàn Thiên trong chiến trường đụng phải đông đảo cường giả Tiên giới liên minh vây công, nguy hiểm tính mạng cận kề?
Đỗ Bằng đột nhiên trong lòng nảy sinh một linh cảm, từ trạng thái tu luyện tỉnh lại.
Chỉ thấy hắn thò ra bàn tay lớn, lăng không một trảo. Tiếp theo trong tay hắn liền xuất hiện một khối bùa chú. Khối bùa chú này chính là do hắn dùng tinh huyết luyện chế mà thành, bình thường chỉ có đệ tử của hắn mới có, dùng để cầu cứu trong lúc khẩn cấp.
Sau khi đọc xong tin tức bên trong bùa chú, bùa chú liền bị Đỗ Bằng bóp nát thành bột mịn.
— Chết tiệt, là tên khốn kiếp nào?
Đỗ Bằng đột nhiên đứng dậy, liền muốn bay lên trời, lao thẳng vào chiến trường cứu giúp Chu Toàn Thiên.
Với thực lực của hắn, tiến vào chiến trường, chỉ cần không phải gặp phải Tiên Tôn, cứu Chu Toàn Thiên ra là hoàn toàn không thành vấn đề. Chỉ là, hắn đột nhiên nhớ ra, Thần minh cùng Tiên giới liên minh đã có thỏa thuận, không đồng ý cho cường giả cảnh giới Tiên Tôn tiến vào chiến trường.
Nếu hắn tiến vào chiến trường, vậy thì là tuyên chiến với Tiên giới liên minh. Đến lúc đó có lẽ sẽ lần thứ hai gây ra song phương đại chiến, thương vong vô số.
Đến lúc ấy, không chỉ Tiên giới liên minh sẽ không bỏ qua hắn, ngay cả Thần minh e sợ cũng sẽ không bỏ qua hắn.
Ngay khi hắn còn đang do dự, hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt chợt hướng về hư không. Một đạo lưu quang nhỏ bé từ phương xa xé rách không gian, lướt nhanh mà đến. Chỉ thấy Đỗ Bằng thò ra bàn tay lớn, giữa không trung một trảo, lại là một tấm bùa cầu cứu.
Đỗ Bằng biến sắc mặt, bởi vì đây là tấm bùa chú thứ hai Chu Toàn Thiên gửi tới. Nếu không phải ở bước ngoặt sinh tử, Chu Toàn Thiên sẽ không liên tục truyền tống bùa cầu cứu. Phải biết, Chu Toàn Thiên tổng cộng chỉ có ba đạo bùa chú.
Trong chiến trường, Chu Toàn Thiên cung kính nói với Mộ Dung Vũ: — Chúa công, hai đạo bùa chú của ta đã phát ra, nếu không có gì ngoài ý muốn, sư tôn ta chẳng mấy chốc sẽ chạy tới.
Mộ Dung Vũ gật gù, nhìn về phía phương xa Võ Trấn thành.
— Mặc kệ, ta chỉ có một đệ tử như vậy, ta không cứu hắn thì ai sẽ cứu hắn đây?
Đỗ Bằng khẽ cắn răng, lúc này ẩn giấu thân hình, từ Võ Trấn thành bay ra, lao thẳng vào chiến trường, dọc theo vị trí Chu Toàn Thiên đã cho mà nhanh chóng bay vút qua.
Chẳng mấy chốc, hắn đã tiếp cận địa điểm "gặp nạn" của Chu Toàn Thiên. Chỉ là, điều khiến hắn kinh ngạc chính là, nơi đây phụ cận căn bản không hề có dao động sức mạnh nào, chứ đừng nói đến việc "gặp phải đông đảo cường giả Tiên giới liên minh vây giết" như Chu Toàn Thiên đã nói.
Mà đệ tử của hắn, lúc này lại đang đứng trên một ngọn núi nhỏ, nhìn về phía mình.
— Chu Toàn Thiên, chuyện gì xảy ra?
Đỗ Bằng bay tới, trầm giọng hỏi. Trong lòng hắn có chút khó chịu. Phải biết, hắn tiến vào chiến trường nhưng là mạo hiểm cực lớn. Mà nếu như Chu Toàn Thiên không có nguy hiểm gì, chỉ là giả truyền tin tức...
— Sư tôn, người đến rồi? Chúng ta đã đợi người rất lâu.
Nhìn thấy Đỗ Bằng rốt cuộc đã tới, Chu Toàn Thiên trên mặt lập tức lộ ra nụ cười.
Trở thành nô bộc của Mộ Dung Vũ sau khi, trong lòng Chu Toàn Thiên dĩ nhiên xuất hiện ý nghĩ cũng muốn kéo sư tôn mình vào... Loại ý nghĩ này là vô cùng khủng bố.
Nhìn thấy nụ cười của Chu Toàn Thiên, Đỗ Bằng bản năng mách bảo có điều gì đó quỷ dị, một luồng khí tức âm mưu đang bao trùm. Hắn há miệng đã muốn nói chuyện, thế nhưng đúng vào lúc này...
Ầm ầm!
Trong chớp mắt, trên đỉnh đầu hắn, hư không chợt nứt toác, một khe nứt đen kịt hiện ra. Tiếp đó, một quyền ấn khổng lồ màu đen, tựa như ngọn núi sừng sững, xé tan vòm trời, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, giáng thẳng xuống Đỗ Bằng.
Đỗ Bằng không hổ là cường giả cảnh giới Tiên Tôn, liền phản ứng lại ngay lập tức.
Chỉ thấy hắn hét lớn một tiếng, sức mạnh trên người đột nhiên bạo phát, song quyền ngưng tụ sức mạnh, muốn phá nát tất cả mà lao lên.
Ầm!
Chỉ là, sức mạnh của hắn vừa mới tăng lên, vẫn chưa kịp bùng nổ ra ngoài thì quyền ấn khổng lồ màu đen kia đã mạnh mẽ trấn áp xuống, giáng thẳng vào thân thể hắn.
Một tiếng nổ vang động trời chợt bùng lên, Đỗ Bằng phát ra một tiếng gầm rống thê lương đến cực điểm. Ngay sau đó, thân thể hắn bị đánh bay văng ra xa, máu tươi phun tung tóe giữa hư không.
Xì xì...
Từng luồng máu tươi không ngừng trào ra từ cơ thể hắn, cảnh tượng vô cùng khủng khiếp. Ấy là bởi vì, hắn đã bị chính sức mạnh của bản thân phản phệ.
Vừa rồi, hắn trong nháy mắt tăng lên sức mạnh của mình, thế nhưng còn chưa kịp bùng nổ ra ngoài, đã bị quyền ấn màu đen kia nghiền nát ngay trên thân thể.
Sức mạnh của hắn không cách nào bùng nổ ra ngoài, chỉ có thể hoành hành trong cơ thể hắn. Trong nháy mắt, liền hầu như nghiền nát toàn bộ kinh mạch, da thịt bên trong cơ thể cũng gần như tan nát.
Trong khoảnh khắc, trọng thương.
Bạch!
Thân hình Mộ Dung Vũ từ trong hư không vọt ra, tựa chim ưng vồ mồi, loé lên một cái liền vọt tới bên cạnh Đỗ Bằng, rồi cùng Đỗ Bằng đồng thời biến mất không dấu vết.
— Đây chính là thực lực của chúa công sao?
Từ đầu đến cuối, từ khi Đỗ Bằng đến, đến khi Mộ Dung Vũ đột nhiên ra tay tập kích, rồi đến khi Đỗ Bằng bị đánh bay ra ngoài, cuối cùng biến mất không dấu vết, Chu Toàn Thiên đều chứng kiến rõ ràng mọi chuyện.
Vào đúng lúc này, hắn mới chính thức biết được thực lực của Mộ Dung Vũ.
— Sư tôn dù sao cũng là cường giả cảnh giới Tiên Tôn. Thế nhưng lại không chịu nổi một đòn như vậy, thực sự là quá khủng khiếp. Thực lực của chúa công rốt cuộc đã đạt đến trình độ nào?
Chu Toàn Thiên trong lòng suy nghĩ, chỉ trong chớp mắt, cảnh vật trước mắt chợt biến đổi, còn hắn thì đã biến mất khỏi chiến trường.