Không cần Lâm Ngật nói, đối với một Đỗ U Hận luôn cẩn trọng từng li từng tí, sau việc này, nàng cũng sẽ không tiếp tục ở lại đây nữa.
Mặc dù Lâm Ngật không phải kẻ địch, nhưng xem như nàng đã bại lộ thân phận.
Chỉ cần bại lộ, trong lòng nàng sẽ bất an.
“Ta vốn tưởng nơi đây hoang vắng sẽ không có người tới, hóa ra lại không an toàn. Nơi này nhường lại cho ngươi vậy. Đúng rồi,” Đỗ U Hận lại nói: “Trong cối xay gió ta đã bố trí độc trận. Rượu trong bầu ta đã hạ thuốc giải. Nếu người vô tội lỡ bước xông vào, ngươi chỉ cần cho hắn uống hai hớp rượu là không sao cả.”
Lâm Ngật trong lòng còn đang suy nghĩ, trước đó Đỗ U Hận đã hạ độc thế nào, với nhãn lực của hắn mà còn không nhìn ra manh mối gì. Bây giờ Lâm Ngật chợt hiểu ra, hóa ra trong cối xay này đã bị Đỗ U Hận bố trí độc trận.
Lâm Ngật nói: “Bắc phủ cao thủ như mây, Tần Định Phương lại quỷ kế đa đoan, Đỗ cô nương hãy cẩn trọng hơn.”
Đỗ U Hận nói: “Ngươi cũng hãy cẩn trọng.”
Sau đó Đỗ U Hận liền cùng Lệ Khuông rời khỏi cối xay.
Vọng Quy Lai có chút không cam tâm nói: “Anh vợ, sao ngươi lại thả mụ đàn bà đó đi. Chúng ta còn chưa biết mặt mũi nàng ta ra sao nữa.”
“Người đàn bà này là bạn của chúng ta, nhớ kỹ, là bạn! Trừ khi ta lên tiếng, bằng không không được làm hại nàng. Còn nữa,” Lâm Ngật lại bóp mũi Vọng Quy Lai nói: “Đừng gọi ta là anh vợ nữa, ta là Tiểu Lâm Tử. Là người thân thiết nhất với ngươi. Sau này ngươi còn dám thừa cơ hại ta thì…”
Lâm Ngật đột nhiên ra tay, nhanh như chớp phong tỏa liên tiếp nhiều đại huyệt trên người Vọng Quy Lai, bao gồm cả á huyệt.
Sau đó Lâm Ngật dùng tấm chiếu rách cuộn Vọng Quy Lai lại đặt sau cối đá. Hắn chuẩn bị tiến vào mật đạo thăm dò, không thể mang theo Vọng Quy Lai, thâm nhập hang hùm miệng sói, chỉ cần sơ sẩy một chút hậu quả sẽ không thể lường trước. Mang theo Vọng Quy Lai, hắn chắc chắn sẽ gây ra chuyện.
Cối xay đã bị Đỗ U Tâm bố trí độc trận, Lâm Ngật cũng không lo lắng có người xông vào.
Bây giờ thời gian còn sớm, Lâm Ngật chuẩn bị đến giờ Tý, khi đêm khuya vắng lặng mới xâm nhập Bắc phủ.
Lâm Ngật liền nằm cạnh Vọng Quy Lai ngủ một giấc.
Giờ Tý, Lâm Ngật tỉnh dậy.
Lâm Ngật nhìn thấy Vọng Quy Lai đang dùng đôi mắt to như hai cái chuông trừng hắn. Nếu đôi mắt này mà mọc thêm cái miệng, chắc đã cắn Lâm Ngật mấy nhát rồi.
Thủ pháp điểm huyệt mà Lâm Ngật đang dùng, vẫn là khi ở trên núi Côn Lôn, Tô Khinh Hầu dạy cho hắn.
Thủ pháp điểm huyệt này cực kỳ bá đạo, cộng thêm nội lực của Lâm Ngật. Người bình thường phải mất một ngày, thậm chí thời gian dài hơn mới có thể đả thông huyệt đạo. Không ngờ Vọng Quy Lai bây giờ đã tỉnh lại.
Lâm Ngật cười nói: “Lão ca thật là hảo công phu, nếu ta ngủ tiếp, chẳng phải huyệt đạo đều bị ngươi xung khai rồi sao. Bây giờ ta đi làm việc, ngươi ngoan ngoãn ngủ tiếp đi.”
Lâm Ngật lại điểm huyệt đạo của ông ta lần nữa.
Vọng Quy Lai mắt nhắm lại, lại hôn mê ngủ thiếp đi.
Lâm Ngật mở mật đạo kia ra, sau đó hắn châm lửa vào trong.
Năm đó khi Tả Triều Dương và những người khác vào phủ cứu người, để cố gắng không làm lộ mật đạo có thể thông thẳng tới Bắc phủ này, nhằm đề phòng sau này còn dùng tới. Họ có thể nói là đã chuẩn bị vô cùng chu đáo. Đêm đó Tả Triều Dương là người rút lui cuối cùng. Vì trên sàn căn phòng chất đống tạp vật nơi cửa ra có bụi bặm, lúc rút lui, Tả Triều Dương còn dùng bụi bặm đã chuẩn bị sẵn rắc lên những dấu chân và vết tích đạp ra để che đậy…
Mặc dù chuẩn bị vô cùng chu đáo, nhưng không có nghĩa là mật đạo chưa bị lộ.
Cho nên Lâm Ngật vô cùng cẩn thận.
Bây giờ hắn không chỉ đề phòng trong mật đạo có cẫy bẫy cơ quan hay không, mà còn đề phòng trong mật đạo có bố trí thuốc độc hay không.
Cuối cùng, sau thời gian chừng một tuần trà, Lâm Ngật đã đến cuối mật đạo.
Mọi chuyện thuận lợi, không xảy ra ngoài ý muốn.
Lâm Ngật trong lòng kích động, xem ra mật đạo này vẫn chưa bị lộ.
Lâm Ngật nín thở lắng nghe động tĩnh bên ngoài trước, không nghe thấy bất kỳ tiếng động lạ nào, Lâm Ngật kéo vòng sắt trên vách đá xuống, mở cửa mật đạo.
Sau đó Lâm Ngật lướt ra không một tiếng động.
Lâm Ngật đi tới cửa sổ, hắn lại nhìn thấy chiếc ghế đầu rồng mà năm xưa ông nội từng ngồi, khiến Lâm Ngật không khỏi lại xúc cảnh sinh tình.
Lâm Ngật thầm nghĩ: Ông nội, ông bây giờ đã có chắt gái rồi. Chỉ là con bé bây giờ bị bắt rồi, hy vọng linh hồn ông trên trời phù hộ Tiêu Tiêu…
Lâm Ngật lén lút nhìn ra ngoài, trong sân không có người.
Lâm Ngật liền nhẹ nhàng mở cửa phòng đi ra, sau đó lại khép cửa lại.
Thân hình hắn như mị ảnh lướt vào trong sân, đứng giữa sân ngập tràn ánh trăng.
Lâm Ngật muốn bắt một kẻ có thân phận cao để thẩm vấn. Nhưng hắn hiểu, Luyện Công Viện này nằm trong khu nội trạch, nơi đây thanh tịnh, là nơi Tần Định Phương không cho phép người khác tự ý xông vào. Những nơi khác, cứ đến đêm là khắp nơi đều là ám hiệu, cao thủ tuần tra, còn có những con chó săn thính mũi. Muốn lặng lẽ bắt một kẻ có thân phận không thấp để thẩm vấn, thật sự rất khó.
Lâm Ngật đang suy tính, thì nghe thấy ngoài cửa lớn có tiếng bước chân. Sau đó cửa lớn phát ra tiếng cọt kẹt.
Thân hình Lâm Ngật chớp động liền lướt về phía cái đình kia. Khoảnh khắc cửa lớn mở ra, thân hình Lâm Ngật cũng rơi vào trong đình, hắn nằm rạp xuống đất, nín thở thu khí, không phát ra một tiếng động nào.
Người đi vào đến trước phòng chính, hắn gõ nhẹ lên song cửa sổ hai cái. Rất nhanh, trong phòng liền truyền ra giọng của Tần Định Phương.
“Có chuyện gì?”
Hóa ra người đó là tâm phúc của Tần Định Phương.
Hắn hạ thấp giọng: “Tần Vương, Lý giáo chủ có việc gấp mời ngài qua đó.”
Qua một lát, Tần Định Phương từ trong phòng bước ra. Hắn vươn tay ngáp một cái.
Hóa ra Tần Định Phương tối nay ngủ lại ở Luyện Công Viện.
Lâm Ngật thầm nghĩ cũng thật hiểm nguy.
Nếu lúc nãy Tần Định Phương không phải đang ngủ, thì hắn đã bị phát hiện rồi.
Lâm Ngật lúc này càng nằm rạp trong đình, thân thể dán chặt xuống mặt đất, hòa làm một với bóng tối trong đình.
Tần Định Phương và tâm phúc đi về phía cổng sân.
Gần đến cổng, Tần Định Phương đột nhiên dừng bước.
Hắn nhìn xung quanh một lượt, lại quét mắt nhìn cái đình kia. Lúc này một con chim từ cái cây bên cạnh đình bay lên.
Tần Định Phương nhìn con chim đó, liền cùng tâm phúc ra khỏi sân.
Cổng sân lại được đóng lại.
Chỉ nghe giọng Tần Định Phương truyền đến.
“Hai người các ngươi đi với ta, ngươi cứ canh giữ ở đây. Nếu Liễu giáo chủ tỉnh lại tìm ta, thì nói ta có việc gấp phải đi xử lý.”
“Tuân mệnh.” Lại nghe một người thấp giọng đáp.
Lâm Ngật nghe những lời này trong lòng khẽ động.
Liễu giáo chủ, chính là Liễu Như Nhan đã được thăng làm phó giáo chủ Mục Thiên giáo.
Chắc chắn tối nay Tần Định Phương tư thông với Liễu Như Nhan ở Luyện Công Viện này.
Lâm Ngật nghĩ đến đây không khỏi thầm mừng.
Đợi Tần Định Phương rời đi, Lâm Ngật từ trong đình lặng lẽ đi ra, không làm kinh động người ngoài cửa lớn.
Lâm Ngật lẻn đến cửa phòng, đẩy nhẹ, cửa phòng đang khép hờ.
Lâm Ngật liền đẩy cửa lẻn vào trong phòng.
Hắn lại khép hờ cửa phòng lại.
Mặc dù trong phòng tối om, nhưng Lâm Ngật cũng không cần đợi mắt thích nghi với bóng tối trong phòng. Vì bố cục căn phòng này hắn đã nắm rõ trong lòng bàn tay.
Lâm Ngật tiến vào căn phòng phía trong bên hướng đông.
Vừa vào phòng, Lâm Ngật liền ngửi thấy một mùi hương ấm áp.
Lâm Ngật đến trước giường, nhìn thấy một người phụ nữ đang ngủ say.
Nàng ta có một cặp đùi trắng nõn lộ ra ngoài chăn.
Mặc dù ánh sáng lờ mờ, hắn nhìn không rõ khuôn mặt người phụ nữ, nhưng Lâm Ngật biết người phụ nữ này chính là Ngọc Diện La Sát Liễu Như Nhan yêu mị kia.
Lâm Ngật liền nằm xuống cạnh Liễu Như Nhan, hắn còn cố ý phát ra tiếng ho khẽ.
Liễu Như Nhan phát ra một tiếng rên rỉ, nàng ta vẫn còn hơi mơ màng, nàng ta trở mình ôm lấy Lâm Ngật, còn hôn lên mặt Lâm Ngật một cái. Và dùng một bàn tay mơn trớn trên người Lâm Ngật.
Nàng thở ra mùi hương như hoa lan, lầm bầm: “Tần Vương, sao chàng… lại mặc y phục vào rồi.”
Lâm Ngật cố gắng giả làm Tần Định Phương, hắn ôm lấy nàng, dùng giọng điệu của Tần Định Phương nói: “Lý Thiên Lang thảm bại ở Vọng Nhân Sơn, ta phiền lòng không ngủ được, dậy ra sân ngắm trăng một lát.”
Liễu Như Nhan lầm bầm: “Đừng giận nữa, đêm mai nô gia lại đến hầu hạ chàng…”
Thừa lúc Liễu Như Nhan đang mơ mơ màng màng, Lâm Ngật phải gạn hỏi vài câu từ miệng nàng ta.
Lâm Ngật nói: “May mà bắt được đứa con gái mới lọt lòng của Lâm Ngật, nếu không lần này tổn binh hao tướng…”
Liễu Như Nhan nghe những lời này, thân thể đột nhiên chấn động trong lòng Lâm Ngật.