Nếu Mưa Rơi Vào Đêm Giáng Sinh
Anh là Giáng Sinh, anh là cuối năm

Nếu Mưa Rơi Vào Đêm Giáng Sinh

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gia Đoàn

❊ ❊ ❊

- Anh ơi, em muốn mua quà tặng cho cô giáo.

Cậu bé khoảng chừng chín tuổi, gương mặt vô cùng kháu khỉnh nhưng lấm lem, ăn mặc gọn gàng nhưng quần áo đã có thể nhìn thấy màu phai. Trung nhìn thằng nhóc đang cố gắng nhón chân lên để cao bằng quầy tính tiền, đáng yêu đến mức bật cười. Anh đi vòng qua quầy, khom người ngồi xuống để cao bằng cậu bé:

- Em muốn mua quà gì cho cô giáo?

- Em muốn mua quà Giáng sinh cho cô Yên ạ. - Cậu bé trả lời.

- Anh có thiệp, hoa, gấu bông, và cả mấy thứ linh tinh nữa. Em muốn cô sẽ nhận được quà gì trong đêm Giáng Sinh?

- Em muốn cô Yên nhận được món quà bất ngờ nhất. - Cậu bé nói bằng giọng rất quả quyết. - Nhưng…

- Nhưng thế nào hả nhóc?

- Nhưng tụi em chỉ có chừng này tiền thôi. - Cậu bé chìa ra một xấp tiền lẻ trong tay, mặt hướng ra ngoài cửa sổ kính trang trí của cửa tiệm.

Trung nhìn đống tiền trong tay cậu bé, chắc chỉ chừng khoảng sáu hoặc bảy mươi nghìn. Trung đưa mắt nhìn lại gương mặt cậu đang hồi hộp chờ đợi anh trả lời, rồi anh xoay sang hướng nhìn của nó, ở bên ngoài có hai cô cậu nhóc khác đang đứng lóng ngóng nhìn vào cửa tiệm. Thật ra chính xác hơn là đang nhìn chằm chằm vào cuộc đối thoại của cả hai, bộ dạng như thể nuốt hết can đảm vào trong. Trung có cảm giác mình như một người khổng lồ đang đứng trước cậu bé Jack và đám bạn của cậu, mọi cử chỉ của anh bây giờ vô cùng có trọng lượng.

- Này nhóc, em tên gì?

Cậu bé nãy giờ đang đợi phản ứng của Trung, bị hỏi một câu bất ngờ không như suy nghĩ nên có một chút giật mình.

- Em tên Gia Lâm ạ.

- Okay, Gia Lâm. - Trung cố gắng nhỏ nhẹ. - Anh tên là Trung, và trước hết anh Trung muốn biết được số tiền này ở đâu mà em có?

- Dạ ba tụi em đập ống heo để dành từ Tết đến bây giờ ạ. - Gia Lâm lấy ngón tay nhỏ xíu chỉ vào mình và hai người bạn đang đứng ngoài, gương mặt hốt hoảng hơn bao giờ hết do cách một lớp kính, không thể đoán được điều gì xảy ra giữa kẻ khổng lồ và bằng hữu Jack của mình.

- Anh không nghĩ rằng cô Yên của em sẽ vui khi biết ba đứa em dùng hết gia tài của mình để tặng quà cho mình đâu. Em hiểu không Gia Lâm? - Trung nheo mắt dừng lại trước hai chiếc má phúng phính từ từ xệ xuống thất vọng đối diện mình. - Với lại, số tiền này em chỉ có thể đủ mua một vài tấm thiệp thôi. Hay như thế này, anh cho ba đứa em chọn ba tấm thiệp đẹp nhất trong cửa hàng để tặng cô Yên? Anh nghĩ cô chỉ cần như…

- Không. - Gia Lâm lắc đầu nguầy nguậy, mắt lại còn có vẻ ngấn nước. - Ba đứa tụi em muốn tặng cho cô Yên một đóa hoa hồng hình trái tim và phải chính tay ông già Nô-en tặng cho cô cơ…

Hai đứa trẻ ở ngoài có vẻ quá sốt ruột, nên lúc này đã quyết định mở cửa len lỏi vào tiệm, bước tới đứng cạnh Gia Lâm tiếp thêm sức mạnh cho cậu nhóc, dù đến nhịp thở của Trung bây giờ cũng đủ làm gương mặt cả ba đứa thấp thỏm. Trung không nhịn được vẻ đáng yêu mà bật cười, phải lấy tay xoa đầu Gia Lâm.

- Nhưng anh không nghĩ anh có thể làm theo nguyện vọng của cả ba đứa chỉ với số tiền này được. - Trung cố gắng giữ giọng mình ở giữa nghiêm nghị và buồn cười.

- Anh có thể bán chịu cho tụi em không? - Cô bé gái duy nhất trong nhóm nhanh trí thốt ra một lời đề nghị. - Ba đứa em sẽ cố gắng trả hết trước Giáng Sinh năm sau ạ.

- Này mấy nhóc. Như anh đã nói với Gia Lâm, anh nghĩ cô Yên hiểu được tấm lòng của ba đứa. Thật ra quà tặng cũng chỉ là một cách để biểu thị mong muốn người nhận được hạnh phúc từ người tặng quà mà thôi, món quà không phải là điều quan trọng nhất đâu. - Trung nhìn ba đứa nhóc, suy nghĩ thật ra có lẽ cô Yên cũng chỉ như Trung, trước mặt anh bây giờ đã là món quà cảm động nhất cho đêm Giáng Sinh mất rồi.

- Tụi em năn nỉ đấy. Cho tụi em mua chịu đi. - Gia Lâm lên giọng năn nỉ, người nhún nhún một cách vô cùng quyết tâm và hy vọng. - Em muốn cô Yên nhận được món quà thật cơ. Em muốn cô biết chúng em rất biết ơn cô…

Nói đến đoạn này, nước mắt của Gia Lâm đã tràn ra thật. Trung bất giác cảm thấy lòng mình mềm ra một đoạn, anh làm sao có đủ sức mạnh để đứng trước nước mắt của cậu bé kháu khỉnh vừa vài phút trước còn láo táo đầy ngây thơ chứ!?

- Cô Yên đã dạy ba đứa tụi em không lấy tiền hai năm nay. Tụi em có cho cô cái gì cô cũng không nhận. - Gia Lâm tiếp tục. - Em muốn cô biết được cả ba đứa em rất biết ơn những bài học…

- Với chữ nữa. - Cô bé gái cắt lời chêm vào.

- Với cách làm toán nữa. - Cậu bé im lặng nhất nhóm cũng chịu đánh liều mở miệng.

- Mày có chịu học đâu, toàn làm cô Yên không vui. Có bảng cửu chương cả tháng vẫn chưa thuộc!- Gia Lâm đang mếu máo nghe tới đây liền xoay sang bạn đầy nghiêm nghị.

- Tại tao ngu chứ bộ… - Cậu bé kia bị điểm trúng huyệt, thỏ thẻ trả lời.

Trung bật cười, anh chính thức không thể chịu được sự “gây cấn” như vậy trong nội bộ của các cô cậu nhóc chỉ mấy tuổi đầu thế này, anh đưa tay xoa đầu hết cả ba đứa trẻ.

- Anh chịu thua rồi. - Trung giơ tay lên đầu hàng. - Anh thật sự đã chịu thua ba đứa. Anh sẽ điều ông già Nô-en đến tặng một đóa hoa hồng hình trái tim và bắt ông ấy đem bất ngờ của mấy đứa đến cho cô Yên nữa. Chịu chưa?

Ba đứa nhóc trố to mắt ra nhìn, như không thể tin vào lời Trung nói. Gia Lâm đang nhảy cơn cỡn rầm rú lên với hai người bạn của mình, chợt dừng lại dúi xấp tiền lẻ được xếp gọn gàng trong tay của mình cho Trung và lại nhảy tưng tưng lên khi Trung nhận lấy. Như kiểu tiền đã trao vào tay, mọi thứ không thể rút lại vậy.

- Nhưng anh sẽ phải cho em tờ giấy để chứng minh anh sẽ giao quà cho cô Yên nhé? - Cậu nhóc thứ ba chợt nhớ ra, chạy lại nắm lấy tay Trung.

- Dĩ nhiên rồi. Anh còn cần cả tên đầy đủ của cô Yên và địa chỉ, cũng như thời gian để báo với ông già Nô-en nữa. - Trung nháy mắt.

Trung đưa hóa đơn anh vừa điền ra. Cả ba đứa cùng quỳ dưới sàn của tiệm, vừa nắn nót ghi hí hoáy, vừa chí chóe cãi nhau. Khoảng mười phút trôi qua, Gia Lâm cầm lấy tờ phiếu giao hàng đưa lại tận tay cho Trung, cúi đầu cám ơn anh, rồi chào tạm biệt.

Nhìn ba đứa trẻ mở cửa bước đi với nụ cười tươi rói trên môi, Trung cảm giác như mọi tâm nguyện của mình từng ước ao khi quyết định mở cửa hàng quà tặng này như thể vừa mới hoàn thành. Từ lúc bé như Gia Lâm và “đồng bọn” của mình, Trung luôn ao ước có được cho mình một cửa hàng như bây giờ. Anh luôn yêu thích việc thấy người tặng quà cẩn tâm, tỉ mỉ chọn cho bằng được món quà thể hiện được niềm hạnh phúc vô hình luôn nằm trong tim mình và muốn người nhận thấy được. Nhưng anh yêu thích hơn nữa công việc đi giao quà đến tận tay người nhận, để nhìn được niềm hạnh phúc của họ lúc giữ hạnh phúc của người khác bên mình. Sau bao năm, Trung nhận thấy cho dù món quà có là gì đi nữa, miễn là họ biết được người làm nên hạnh phúc của mình, hóa ra cũng muốn mình hạnh phúc, thì mọi thứ lúc đó đã là quá đủ.

Tờ giấy giao hàng với nét chữ nguệch ngoạc Trung đang cầm trên tay. Nét chữ trẻ con được viết cẩn thận họ và tên cô giáo: Phạm Huỳnh Khánh Yên.

- Trung suy nghĩ, không hiểu vì sao mình lại thấy cái tên này rất quen thuộc. Khánh Yên đúng là một cái tên đẹp, đọc vào đã khiến người ta phải ngẫm nghĩ về ý nghĩa phía sau. Anh có cảm giác người mang cái tên này sẽ là một người con gái hoặc phụ nữ đẹp, và anh tin rằng hẳn cũng nhiều người như anh cảm giác bản thân thành công khi thấy được hạnh phúc ba đứa trẻ gửi gắm trong món quà này, cô Yên cũng sẽ thấy cuộc đời mình ý nghĩa thế nào khi chẳng những mang được những con chữ, và kiến thức đến cho ba cuộc đời… Cô Yên còn mang đến cho ba cuộc đời niềm tin vào tình cảm của những con người với nhau, sự yêu thương và cả niềm hy vọng cho người mình yêu thương nữa.

Trung không biết có phải vì niềm vui vừa có quá nhiều hay không, mà Sài Gòn từ bên trong cửa tiệm nhìn ra hôm nay lại ướm mình trong cái nắng quá ươm vàng của tiết trời cuối năm. Tiệm của Trung nằm ở góc đường nhỏ ở giữa trung tâm thành phố, không quá đông đúc, lại còn dưới những tán cây cổ thụ rộng lớn có tuổi hơn cả anh. Tháng Mười vừa qua, mỗi năm đều ươm mùi hoa sữa. Tháng Mười hai đến, năm nào cũng thừa thoáng đãng để anh cảm thấy đủ quên đi những con đường xung quanh cửa tiệm đang mỗi ngày trôi qua lại bị thêm nhiều đổi thay. Trung luôn buồn phiền việc thành phố này có thể chỉ một chếnh choáng vài mùa Giáng Sinh qua sẽ không còn là Sài Gòn năm xưa, nhưng bỗng dưng không hiểu cớ sao ngay tại lúc này, anh lại thấy mình đang thật sự ở Sài Gòn hơn bao giờ hết - khi có những con người trẻ tuổi lớn lên biết quan tâm thêm những con người khác ngoài bản thân mình.

Mười một giờ sáng. Ngày mai nữa là đã đến Giáng Sinh, công việc trong cửa hàng bận bịu đến mức Trung thỉnh thoảng rơi vào tình trạng không biết mình cần phải làm điều gì trước. Mọi năm anh đều phải tự mình giao gần như phân nửa số lượng đơn hàng, vì nhân viên nào cũng cần nghỉ trước nửa đêm, mà quà tặng thì đa phần được yêu cầu giao đến đúng thời điểm hoặc sau khoảnh khắc Chúa sinh ra đời. Trung đang mải mê gói phần quà tặng của một cậu trai gửi đến cô gái mình thầm yêu, một trái tim bằng bông màu trắng với dòng chữ I Love You đỏ liệm đội nón Nô-en.

Trung thầm nghĩ hóa ra những đứa con trai trên đời này đều như nhau, sau vẻ ngang tàng, bất cần mọi thứ đều là một tâm hồn luôn cần một thứ duy nhất: Trái tim của người con gái. Nên món quà đầu tiên cho mối tình đầu của gần như mọi khách hàng là các cậu bé trung học thông thường đều liên quan đến trái tim: trái tim nhồi bông, khung ảnh trái tim, dây chuyền trái tim, đóa hoa hồng xếp hình trái tim… Cho ý nghĩa mà không phải đứa con trai nào cũng đủ gan dạ để có thể nói ra trọn vẹn với người con gái họ thích: “Tớ cho cậu trái tim duy nhất của mình để được quyền giữ trái tim của cậu cho riêng tớ!” - Ngốc nghếch vô cùng những điều lãng mạn không bao giờ được thốt nên lời.

Cửa tiệm mở ra. Lần này khách hàng là một chàng trai ăn mặc bảnh bao. Trung đưa mắt ra hiệu cho nhân viên ra đón khách, còn mình thì lẳng lặng gói tiếp món quà đang dang dở trong tay.

Anh thanh niên muốn mua một món quà và gói một món quà khác anh đem đến, cả hai đều dùng dịch vụ chuyển phát bởi ông già Nô-en trong đêm Giáng Sinh. Anh ta có vẻ đang rất gấp, chọn đại một món gần quầy hàng và ghi nhanh thông tin người nhận lên giấy giao hàng trong lúc nhân viên cầm thẻ thanh toán, và quay lưng đi ngay sau khi nhận được hóa đơn từ tay nhân viên. Trung thở phào khi nhìn theo vị khách mở cửa bước lên xe vội vã, khi cũng may là đã kêu nhân viên ra tiếp thay anh. Trung luôn không thích phải tiếp xúc với những người khách như vậy trong chính cửa hàng mình, dù nhân viên luôn hay trêu đùa rằng anh phải sống thực tế hơn nữa chứ kinh doanh không thể mãi khó chịu về khách hàng như vậy. Nhưng như cách Trung quan niệm về ý nghĩa của những món quà phải là mỗi một tấm lòng của người này gửi đến cho người kia, nên anh không làm khác được ngoài việc luôn phải để tình cảm lấn lướt mỗi khi gặp khách hàng có những biểu hiện mua đại một món gì đó đắt tiền, hay chỉ với mục đích là có tặng quà đã là may mắn cho người nhận.

Trung buông tay ra, đi lại quầy khi nhân viên tìm mãi không ra chiếc hộp nào vừa vặn với hai món quà của anh thanh niên vừa rời khỏi cửa hàng.

- Một món tặng vợ. Một món tặng bồ. - Nhân viên ngước mặt qua Trung. - Phải chi mình cũng tốt số để một tay hai cô như người ta ha sếp!?

- Lo mà làm việc đi ông tướng. Nếu thích một tay hai cô thì anh để em giao hai món này luôn nhé. Rồi một tay mà đưa quà cho hai cô! - Trung trêu đùa.

Cậu nhân viên lè lưỡi xin khiếu. Trung bỏ món quà của khách mua tại cửa hàng vào hộp, kèm một phong thư có đề “Gửi vợ iu!” - và so cỡ của phong thư còn lại với những hộp hàng hóa còn lại trong cửa hàng. Chiếc váy màu vàng, size S, khuông dáng dành cho các cô gái đôi mươi mỏng manh, cao ráo của nhãn hiệu Thuỷ Design House không quá lớn, nhưng phong thư đề “Gửi em thương.” - kèm theo món quà lại có chiều dài hơi quá cỡ. Cái khó nhất là làm sao tìm được một hộp quà có thể để vừa mà lại không quá to để người dùng mở ra lại hụt hẫng với kích thước của món quà bên trong.

- Anh Trung vừa nhập người nhận Phạm Huỳnh Khánh Yên vào à? - Nhân viên xoay sang Trung.

- Ừ. - Trung gật đầu. - Khách hàng của anh. Anh đã để tiền bù vào tủ tiền rồi. Cứ việc làm theo như những món bình thường thôi!

- Khách hàng hay bạn gái?

- Khách hàng. - Trung ngẫm nghĩ. - Thật ra anh còn chưa…

- Cũng may cho anh Trung xem là khách hàng đấy. - Nhân viên cắt lời anh nói bằng vẻ mặt rất gian. - Không thôi là anh đang yêu-người-yêungười- ta mất rồi.

- Ơ? - Trung bất ngờ, bỏ dở công việc đang làm. - Em quen cô Yên này sao lại nói vậy?

- Đâu. Anh khách vừa lại gửi cho vợ và cô người yêu. Cô vợ thì cùng địa chỉ khách để lại đề phòng quà không giao được, còn cô người yêu thì cùng tên và cùng địa chỉ với khách hàng của anh đây.

- Đâu, cho anh xem.

Trung cầm tờ giấy giao hàng từ nhân viên. Đúng là người nhận là Phạm Huỳnh Khánh Yên, ở lớp học đêm trường Nguyễn Thái Bình. Lại còn dặn đúng vào khoảng tám giờ tối như lời tụi nhóc là lúc cô Yên đang dạy cho mấy đứa nó nữa. Trung suy nghĩ, rồi đoạn quay lại chỗ mình vừa đứng. Dù anh biết quan tâm đến chuyện của khách hàng như thế này là không được phép, hay thậm chí còn không phải là chuyện của mình, nhưng nếu cô Yên của ba đứa nhóc đang vướng vào thứ tình cảm tay ba thì quả thật không ổn chút nào. Trung thấy lòng mình tự dưng không đâu đi trĩu nặng một suy nghĩ cho một người dưng.

Bản thân Trung từng làm một người thứ ba, xen vào tình cảm của hai người, Trung phải thừa nhận rằng không có gì đớn đau hơn chuyện đến sau. Cái khó khi yêu người yêu người ta là thứ tình yêu quá chân thành mình có cho người ấy. Thứ mình mong chờ càng chỉ là được yêu người ta, thấy được hạnh phúc của người ấy, thì thứ mình cần phải bỏ ra càng phải thêm nhiều thương tâm. Nên mỗi khi nghe hay thấy ai đó chấp nhận, nguyện lòng hay vô tình vướng vào một cuộc tình tay ba, anh đều nhớ lại nỗi đau khổ năm ấy trong tình yêu và không mong muốn họ tiếp tục đi tiếp đoạn đường đầy sỏi đá mình từng cố gắng rất lâu để có thể bước qua.

Rồi cả ngày trôi qua, Trung cứ để đầu mình hòa vào những nổi đau đã qua và những tưởng tượng về một người con gái xa lạ tên Yên. Cô ta đã biết hay cô ta vốn chưa từng biết chuyện người yêu mình đã và vẫn đang có vợ? Liệu cô Yên rốt cuộc giống như một chú chim lầm lỡ một lúc mỏi cánh rơi vào bẫy ác của anh khách hàng bảnh bao khi sáng, hay cô Yên là con chim nhỏ ngoan cố tự mình bay thẳng vào cửa lồng đang mở?

Cửa hàng đã qua giờ cao điểm, gần chín giờ tối luôn là khoảng thời gian vắng vẻ nhất trong ngày. Mọi công việc lúc này cũng thường đã xong, Trung tranh thủ bật phần mềm kiểm kê đơn hàng trong ngày lên trong khi mấy nhân viên đang dọn dẹp lại và kiểm kê hàng để sáng mai xuất kho thêm một số sản phẩm đã bán hết. Cứ mỗi khi lướt ngang hai đơn hàng giao đến Khánh Yên, Trung lại phải dừng lại mà xuất hiện một vài đắn đo trong lòng mình. Mỗi lần như vậy anh nhớ đến gương mặt của ba đứa trẻ con và câu nói dõng dạc của Gia Lâm, rằng thứ em muốn chỉ là ông già Nô-en trao một món quà bất ngờ lớn như tấm lòng của các cô cậu nhóc dành đến cô Yên. Khi ấy Trung cứ tưởng tận tay mình có thể trao cho cô Yên một hạnh phúc, ai ngờ đâu mình phải tiện tay mà còn phải vứt cả nỗi đau vào cô gái này ngay trong đêm Giáng Sinh.

“Không được.” - Trung nghĩ thầm. - “Mình phải tìm hiểu ngọn ngành. Bất quá thì chỉ giao món quà của mấy đứa nhóc thôi vậy!” - Trung đưa tay lên xem thời gian, bây giờ đã hơn chín giờ tối. Có thể nếu lớp bắt đầu lúc tám giờ thì vẫn còn kịp. Trung nghĩ một lần cuối quyết định của mình rồi tắt máy tính, anh xoay người định bước ra sau kêu một nhân viên ra trông cửa hàng hộ để mình đi nhanh đến lớp học, thì cửa kính bất ngờ mở ra.

- Xin lỗi tôi có việc gấp nên đến cửa hàng hơi muộn.

Trung ngước lên nhìn cô gái đang vừa nói, vừa tiến về phía mình. Trong một giây phút anh đứng sững người lại, mở to mắt như không thể tin vào điều mình đang nhìn thấy đang xảy ra.

- Khánh Yên… - Trung kêu lên, chỉ tay về phía cô gái. - Ôi trời. Đúng thật là Yên rồi!

Yên cũng đang nhìn Trung ngờ ngợ, rồi bất ngờ chạy nhanh về phía Trung khi nghe thấy giọng anh kêu tên mình.

- Anh Trung. Sao anh lại ở đây???

Yên đưa tay ôm chầm lấy Trung. Đã sáu năm từ ngày cuối cùng Yên gặp mặt Trung. Lần nào họp lớp đại học, Yên cũng thăm dò về tình hình của Trung, mong sẽ được gặp lại nhưng không ai nghe được tin tức gì chính xác về Trung. Có bạn nói anh đã định cư ở Mỹ với gia đình, có người nói anh ra Hà Nội mở công ty, không một lần nào ai biết được thông tin cụ thể nào của anh. Ai ngờ lại gặp anh ở đây, trong cửa hàng quà tặng ngày nào cô cũng đi ngang khi đến lớp học tình thương mà mình phụ trách dạy mỗi đêm.

- Yên. Trái đất quả thật là hình tròn rồi!

Trung bật cười trước sự xuất hiện bất ngờ của Yên. Đây là lần đầu tiên cả hai gặp lại nhau sau khi tốt nghiệp. Trung và Yên quen nhau trong một dịp tình cờ, nếu có ai đó biết rõ thế nào là khổ đau khi phải yêu thầm một người thì anh nghĩ trong câu chuyện của mình, ngoài anh ra, Yên phải là người đứng hạng hai.

Khi bắt đầu năm ba đại học, Trung yêu thầm cô bạn cùng khóa cạnh lớp tên Linh trong hai năm trời ròng rã. Vì khi ấy Linh đã có bạn trai, nên hai năm yêu thầm, Trung không thể đường đường chính chính quan tâm đến Linh, mà tất cả mọi tin tức tình báo hay quà cáp trao gửi đều chỉ có thể qua một cửa ải là Yên - cô bạn thân của Linh. Trung nhớ rất rõ Yên lúc đó vẫn còn đeo kính cận, mái tóc bù xù lúc nào cũng che rũ trán, ăn mặc lại còn vô cùng con trai nên quả thật lúc Yên xuất hiện với gương mặt không phải đẹp rực rỡ nhưng lại hiền lành, ưa nhìn với chiếc váy trắng đơn giản tôn lên dáng người mảnh mai khiến Trung phải cần tập hợp rất nhiều chi tiết tình cờ xảy ra trong ngày mới có thể liên kết được mà nhận ra đó là Yên.

Trung không rõ có bao giờ anh biết được họ tên đầy đủ của Yên, do thật sự năm ấy tình yêu đầu đã đau khổ mờ mắt, Yên như một cô gái vô hình trong hai năm đã qua đó do những lần tiếp xúc đa phần một chuyện cũng là về Linh, hai chuyện cũng quay trở về Linh; nhưng khi sáng, lúc lần đầu đọc qua họ tên Phạm Huỳnh Khánh Yên, có hình ảnh của chú chim bồ câu đưa thư năm nào có một vài phần trăm giây xuất hiện qua đầu, khiến Trung mài mại mà nhớ rằng hình như từng đã có một cô gái tên Yên có mặt trong cuộc đời của mình.

- Ngọn gió nào đưa em đến với cửa hàng quà tặng nhỏ bé này của anh vậy Yên? - Trung cố gắng hỏi bằng giọng bình thường, xem như tất cả mọi chuyện hôm nay có dính dáng đến Yên xảy ra ở đây chưa-từng-tồn-tại.

- À. Cửa hàng quà tặng này là của anh Trung sao? - Yên nhớ đến ý định mình đến đây. - Chẳng là em có mấy đứa nhóc học trò. Tình cờ hôm nay lộ ra thông tin đã mua tặng em một món quà Giáng Sinh, lại còn dùng cả dịch vụ giao quà ông già Nôen. Em tra hỏi cả buổi học tụi nó mới chịu khai ra đã đặt ở đây, nên em ghé qua để hỏi xem có thể nào trả lại món quà hay không? Em không muốn bọn trẻ phải bỏ tiền ra cho mình, chúng nó khờ lắm, cả ngày đi làm quần quật ở ngoài đường chưa có được mười nghìn một đứa thì tiền bạc đâu mà quà với cáp. - Yên nhìn Trung. - Không biết anh xem như giúp người bạn cũ được không?

Trung mỉm cười. Anh chưa từng thấy Yên qua góc nhìn này bao giờ trong quá khứ. Giống như thể đây là lần đầu anh gặp lại một người xa lạ, vừa quen thuộc lại đầy những lạ lẫm. Nói đúng ra, Trung chưa bao giờ thật sự để ý đến sự hiện diện của cô gái này. Không hiểu vì đâu trong bất ngờ, cuộc sống tự dưng lại tô màu sống động cô gái vô hình của thời thanh niên và đem đến đặt trước mặt Trung.

- Dĩ nhiên rồi. - Trung gật đầu đồng ý ngay tức khắc. - Thật ra tiền của mấy đứa nhóc anh đã kẹp vào đơn giao hàng sẵn, chỉ đợi ngày mai giao để gửi lại luôn cho cô giáo. Có đâu nào ngờ cô giáo lại đi trước kẻ hiểu chuyện này một bước.

- Gặp anh quả thật là điều tuyệt vời nhất. - Yên nói. - Cũng may là em phát hiện ra, liều mình đến đây. Chứ không ngày mai anh mà xuất hiện, em có khi sẽ tưởng anh là quà mất! - Yên trêu Trung.

- Ha! - Trung bất ngờ. - Từ khi nào mà em trở nên miệng lưỡi như thế này đây hả Yên!? Năm xưa anh còn nhớ là có những lần gặp mặt em không nói được một lời nữa cơ.

Yên đỏ mặt. Năm ấy chỉ toàn Trung nói về Linh, có cho cô một cơ hội nào để nói ra đâu. Đến mức có một vài lúc Yên còn phải thầm nghĩ có phải khi một người nào đó yêu mình, bỗng nhiên mình từ một cá thể cô độc mà trở thành cả thế giới của người ấy, bầu trời người ta nhìn thấy cũng có gương mặt mình, đại dương mênh mông trước mặt anh ta cũng chỉ có nụ cười của mình?

- Yên này. - Trung vừa lục tìm đơn hàng, vừa nhẹ giọng gọi. - Cuộc sống em dạo này thế nào?

- Vẫn ổn anh Trung ơi. Em sáng làm truyền thông ở một công ty sản xuất sản phẩm trẻ em, còn tối thì ngứa nghề nên mở một lớp tình thương cho tụi trẻ không có cơ hội đến trường.

Đưa lại số tiền lẻ kẹp vào hóa đơn gửi lại cho Yên, Trung khẽ thở dài.

Một câu chuyện về Yên đã được giải quyết, Trung không hiểu câu chuyện tiếp theo anh sẽ phải mở đầu ra sao. Mới gặp lại nhau, anh có nhất thiết phải đem lại chuyện rối rắm như vậy đến cô gái này hay không? Nhưng bây giờ cô gái tưởng xa lạ, lại trong một thời gian dài giúp anh mọi chuyện Trung từng mong ước trong cuộc đời, chẳng nhẽ có thể nhắm mắt mà làm ngơ? Huống chi Trung nghĩ rằng Yên từng trong hai năm trời chứng kiến anh phải khổ sở ra sao để làm một người đến sau cùng với tình cảm ngu ngốc đầu đời khi xưa của Trung, rồi sau này khi tự Yên phát hiện ra mọi chuyện lại trách anh vì sao lạnh lùng thấy Yên từng bước đâm đầu vào tình cảnh năm xưa của mình, mà anh không một lần giữ lại. Trung dằn vặt với những suy tính. Rõ ràng Trung không thể đứng yên mà nhìn được rồi.

- Em có rảnh bây giờ không? - Trung hỏi. - Bao năm không gặp nhau, anh muốn được mời em một ly nước.

- Anh có cần phải khách sáo như vậy không? Dù sao cũng từng có vẻ là bằng hữu, chẳng có lý do gì để em không nhận lời cả. - Yên gật đầu. - Nhưng sáu năm trôi qua cũng là một khoảng thời gian không ngắn, anh có thể nào dang tay rộng lượng mà cho em thêm kèm một đĩa cơm? - Yên làm ra vẻ tội nghiệp, lấy tay xoa bụng của mình.

Sài Gòn vào tháng Mười hai tiết trời ban đêm vô cùng dễ chịu, đường Đồng Khởi thông thường luôn đẹp vào khoảng thời gian này khi những cửa hiệu thi nhau trang trí mừng Giáng Sinh trước cửa hiệu của mình. Mỗi năm một sắc màu được ưa chuộng, nhưng năm nay thì lại đặc biệt mỗi nơi lại một vẻ, cả trung tâm như một bảng palette của một họa sĩ, không sắc màu nào chịu thua sắc màu nào. Thành phố đang bị bới tung lên để xây Metro cũng vì thế trông sinh động hơn hẳn. Trung luôn dễ chịu mỗi khi thấy bản thân mình trên con đường này, nhiều khi anh mới bất chợt nhớ ra mình đang ở Sài Gòn khi ở tại Đồng Khởi - con đường trung tâm của trung tâm, nhỏ bé nằm dưới những hàng cây, lúc nào cũng nhộn nhịp, nhưng đồng thời lúc nào cũng nhẹ nhàng như một người trưởng thành chứng kiến qua bao nhiêu thay đổi của lịch sử, từ suốt khoảng thời gian thành phố này bắt đầu mang tên Sài Gòn.

Trung và Yên ngồi ở The Loft, nằm ở tầng hai ngay góc đường Pasteur và Nguyễn Du. Buổi tối sương xuống, va vào những tán cây mát rượi. Trung chọn cho mình một ly Latté, Yên chọn cho cô một ly trà Earl Grey nóng kèm một lát gừng tươi. Không khí Giáng Sinh từ trong quán tràn ra ngoài hàng ban công, bài hát “All I want for Christmas is you” đang được phát nhè nhẹ, tiếng xe cộ vẳng từ đường lên. Tất cả như một hỗn hợp đặc trưng khiến Trung trong chốc lát nhận thấy hóa ra đây là những điều tạo ra một Giáng Sinh ở Sài Gòn, mà chúng ta không thể tìm được ở bất kì thành phố nào trên hành tinh này.

Lúc này Yên mới nhìn kỹ nhìn Trung. Dường như thời gian đã đến với cô và tám tỉ người trên địa cầu này không xảy ra với anh. Vẫn ánh mắt lành tính nhưng đầy bướng bỉnh, chỉ có điều sự hiếu thắng của tuổi trẻ năm nào nay đã định hình rõ ràng thành sự cương quyết. Vẫn mái tóc ngắn gọn gàng, chiếc mũi cao, lúm đồng tiền chỉ hiện ra mỗi khi anh cười, bờ vai rộng, dáng người cao, đôi tay vững chãi năm nào dẫn xe theo cô suốt cả buổi tan trường, băng qua ngã sáu Phù Đổng xuyên qua những dòng người như thoi đưa mắc cả vào nhau, cứ thế người và xe lẽo đẽo mà bám theo Yên từ trường về ký túc xá chỉ với thỉnh cầu gửi nhờ lá thư tình cho cô bạn thân của Yên.

- Chuyện tình cảm của em thì thế nào? - Trung hỏi.

- Em có bạn trai rồi. - Yên trả lời. - Tụi em quen nhau cũng đã gần một năm. Nói chung mọi chuyện vẫn đang ổn thoả. Còn anh thì ra sao?

- Em có nghiêm túc với anh ta không? - Trung phớt lờ câu hỏi của Yên.

- Em có chứ. - Yên kinh ngạc. - Anh Trung. Sao anh lại hỏi kì vậy???

- Không. Ý anh là em có thật sự yêu anh ta không… - Trung vẫn tiếp tục hỏi, anh không biết phải bắt đầu vào câu chuyện ra sao.

- Em yêu anh ta. Dĩ nhiên. - Trong giọng Yên đã bắt đầu xuất hiện sự khó chịu.

- Nếu anh ta không tốt với em thì sao? Em có tiếp tục chấp nhận yêu anh ta nữa không?

- Anh bắt đầu rất kì lạ rồi đó Trung. - Yên đặt ly trà của mình xuống bàn thật mạnh, nước trà nóng đổ một ít ra ngoài. - Nếu có chuyện gì cần nói ra, em nghĩ anh đã đến lúc phải nói ra ngay bây giờ.

Trung im lặng. Yên nói đúng. Quả thật Trung đã đến lúc phải nói ra mọi điều anh tình cờ biết được, trò chơi úp mở lúc này còn khiến chính Trung cảm thấy tự bực bội với chính mình.

- Em có biết người yêu của mình đã có vợ không? - Trung có cảm giác mình hơi thẳng thắn, nhưng anh không thể chọn một câu nào có tình tiết giảm nhẹ mà vẫn nói ra được hết ý của câu chuyện Trung cần biết ở Yên.

- Anh lên cơn gì vậy anh Trung??? Chúng ta thậm chí vừa gặp nhau được có một tiếng đồng hồ. - Yên đã nổi giận thật sự. - Anh có thể nào dừng lại việc bắt đầu bằng những câu hỏi vô cùng kì cục như vậy được không? Nếu còn tiếp tục em sẽ đi khỏi đây ngay lập tức kết thúc cuộc đối thoại này, cũng như mối quan hệ giữa chúng ta và xem như anh đã biến mất khỏi cuộc đời em từ sáu năm trước rồi.

Cho dù một chàng trai có thể mạnh mẽ ra sao, hay thậm chí anh ta có thể thành công trong sự nghiệp như thế nào đi nữa thì điều khó khăn nhất trong cuộc đời của một người đàn ông vẫn mãi mãi là phải nói ra những lời làm tổn thương bất kì người phụ nữ nào trong cuộc đời họ. Trung vừa không biết làm thế nào để có thể tiếp tục câu chuyện này, lại không biết phải thoát ra câu chuyện này ra sao. Đành một đoạn thở dài nhắm mắt kể hết mọi chuyện xảy ra trong cuộc đời mình hôm nay liên quan đến Yên. Về những món quà đáng lý chỉ đem lại hạnh phúc cho người nhận, bằng một lý do gì đó lúc này chỉ còn là những chuyện không vui tuy nhiên vẫn bắt buộc phải nói đến.

Có nhiều lúc kể từ khi gặp Yên, Trung suy nghĩ phải chăng cuộc đời này thật sự đang chơi đùa với bản thân anh? Rõ ràng qua bao nhiêu năm không hề dính dáng gì đến cuộc đời nhau, rõ ràng biết anh không thể làm một người thấy chuyện bất bình không ra tay tương trợ, rõ ràng biết Trung không có khả năng làm ngơ cho chuyện chính mình bỏ bê bạn bè, huống chi đây lại là Yên - một cô gái vừa có quá khứ cùng Trung, lại còn là một cô gái tốt. Hoàn toàn không xứng đáng với câu chuyện như vậy. Người khác ghét - Trung không bao giờ sợ, anh chỉ vừa kể chuyện cho Yên, mà vừa lo lắng Trung sẽ phải làm gì nếu thậm chí sau khi biết được, Yên vẫn tự chọn đâm đầu vào biển lửa của tình yêu khờ dại.

Tình yêu của thế giới người lớn không còn đơn giản như những ngày trẻ dại. Không còn ranh giới của việc ai đúng hay ai sai. Cũng không còn là điều gì có lý thì mình làm, mà điều gì vô lý thì mình dừng lại. Tình yêu của người lớn còn dại khờ hơn như vậy vô cùng, khi con tim càng nhiều tuổi lại càng ngu ngốc.

Sài Gòn đã chuẩn bị qua đến thời điểm Giáng Sinh, Trung không biết có phải càng ngày càng trời càng lạnh hay không mà sau khi Trung kết thúc câu chuyện, Yên vẫn chưa nói một lời. Cô chỉ ngồi đó, đưa mắt nhìn xuống cung đường vẫn còn đông đúc những đôi nhân tình mà cứ như trông ngóng vào vô định. Rồi đầy bộc phát, Yên lên tiếng.

- Anh nghĩ rằng mình hay lắm đúng không?

- Em nói gì vậy Yên? - Trung không nghĩ rằng Yên sẽ phản ứng với câu chuyện với nhân vật chính là anh.

- Anh nghĩ rằng mình giỏi giang lắm khi lo chuyện bao đồng như vầy? - Yên liếc mắt về phía Trung. - Rốt cuộc vì sao anh lại nói cho tôi biết câu chuyện này?

- Anh chỉ muốn em không phải sống cuộc sống khổ tâm của người thứ ba thôi. - Trung không hiểu vì sao Yên lại phản ứng như vậy.

- Anh tốt như thế sao? Có phải anh cùng vợ anh ấy thông đồng với nhau để chơi tôi? Để rồi giờ ở đây đóng vai giả nhân giả nghĩa.

- Yên. Em nên xem kỹ lời nói của mình. - Trung cố giữ giọng điềm đạm, nhưng thật sự anh đã vô cùng nóng giận trước cách hành xử của Yên.- Em là người biết trong hai năm ấy anh khổ đau ra sao khi phải làm một người thứ ba với Linh. Anh chỉ không muốn ai cũng phải đau khổ như anh. Tất cả mọi chuyện anh làm chỉ có một mục đích như vậy mà thôi.

- Tình cờ như vậy và cao thượng như thế thật sao? - Yên cười khẩy. - Hay là sau hai năm đã phải cố sức yêu thầm người yêu người ta, mà rốt cuộc bản thân lại còn bị từ chối nên khiến anh cảm thấy không một người đến sau nào có thể có được hạnh phúc? Người nào cũng đáng phải sống sự thất bại trong tình yêu như là mình?

Những lời Yên vừa nói làm Trung cảm thấy anh như thể bị mất thăng bằng. Trung cảm giác mình như bị rơi tự do xuống hố sâu trước những lời Yên vừa nói ra.

- Em đi đi. - Trung cúi gầm mặt xuống. - Nếu em đã quyết định hiểu sự việc theo chiều hướng ấy thì anh cũng chẳng còn điều gì để nói.

Tuy nhiên Yên đã không đợi Trung dứt lời đã tự đứng lên với ý định rời khỏi trong đầu, được khoảng vài bước cô xoay lại phía Trung.

- Anh Trung à, căn bản em nghĩ mình thừa hiểu cảm giác của anh năm xưa. Nhưng anh không thể vịn vào cái cớ đó mà xen vào chuyện người khác. Người ta muốn làm một người thứ ba thì cho dù đau khổ cũng là sự lựa chọn của người ấy, chứ mãi mãi không phải là quyết định của anh. Anh chọn bỏ cuộc, thì em và những người khác như em có thể chọn chấp nhận mà càng cố gắng. Cả hai chúng ta không ai có quyền dùng tình yêu của ai ướm vào tình yêu của mình để mà chạnh lòng thương xót.

Phải. Năm ấy Yên khờ dại yêu Trung, yêu đến mức chuyện gì cũng muốn vì Trung mà làm, lúc nào cũng cố gắng có mặt mỗi khi anh cần, lúc nào cũng không cho mình ngừng lại, để nếu anh không thể xem như tôi đứng số hai thì làm số hai cũng chẳng phải là hề hấn gì. Vậy mà anh bỏ cuộc trước, trong lúc Yên vẫn còn lại mênh mông cố gắng cho anh. Chẳng ai ngờ anh bỏ luôn số một, thì số hai anh cũng không thêm một lần nào nhớ tới sau hôm đó. Yên phát hiện hóa ra trong suốt thời gian qua mình như thể vô hình, chỉ vì ánh sáng của ai kia quá chói chang nên mình mới có cơ hội được Trung nhìn thấy, ai ngờ ánh nắng ấy tắt đi bất chợt khiến cho cô gái mơ hồ trở lại vô hình một lần nữa và mãi mãi. Yên nghĩ mình hiểu cảm giác ấy hơn ai hết để có thể yêu thêm bất kì ai khác trên cuộc đời, nhưng cuối cùng cô cũng gặp được một người khác nhìn thấy được mình, cứ tưởng cuộc đời bất chợt ưu ái ban cho một ân huệ, hóa ra cũng chỉ là tàn nhẫn mà ném vào mình một bất hạnh khác. Yên cúi đầu xuống nhìn những bước chân mình trên nền gạch của bậc thềm dọc Nhà thờ Đức Bà, Sài Gòn ở cung đường này mới mỗi ngày còn là sự yên ắng bao trùm, chỉ cần gần đến Giáng Sinh đã vô cùng náo nhiệt. Cũng giống như cuộc đời Yên cả ngày trôi qua còn cứ tưởng rốt cuộc cô cũng có được một Giáng Sinh được quyền mà hạnh phúc, ai ngờ đâu Trung lại bất ngờ xuất hiện, chàng trai năm ấy từng tàn nhẫn không để ý đến sự hiện hữu của mình từ đâu nhảy ra vạch trần màn kịch hạnh phúc của cuộc đời cô. Khiến Yên muốn không biết cũng không được, có cố lờ đi thì giờ cũng phải căng mắt ra mà nhìn số phận mình nghiệt ngã. Yên nhìn lên những đèn giăng sáng rực cả thành phố đan xen qua mấy tàng cây mà suy nghĩ, hóa ra đời Yên đúng là không tốt số: Biến mình thành ngôi sao thì cũng phải tỏa sáng nhờ mặt trời, ví mình như những ngọn đèn giăng thì đến lấp lánh cũng cần phụ thuộc vào bàn tay người khác.

Trung vẫn ngồi đó kể từ khi Yên rời khỏi The Loft. Anh chỉ đưa mắt nhìn xuống mấy dòng người trên phố mỗi lúc một thưa dần. Hôm nay đã là lễ nên quán mở khuya hơn mọi ngày, phía trong cũng còn rất nhiều người ngồi. Trung rất thích được ở trong những căn nhà có trần thấp như thế này, không còn có cảm giác trống rỗng, cảm thấy mình thật to lớn chứ không bé nhỏ, không còn cần ai để lấp đầy nữa.

Trở về nhà, nằm trên giường, Trung gác tay lên trán, mắt cứ nhìn vô chừng vào màn đêm. Anh cứ đứng ở lưng chừng lằn ranh giữa mình sai và mình đúng. Chắc chắn mình không hoàn toàn đúng, nhưng nếu Trung sai thì cũng không phải, Trung đâu có bao giờ muốn người ta không hạnh phúc như mình, mà là vì Trung trải qua rồi, biết được đau đớn rồi, cũng đã thấy được những hy sinh cho một người không yêu mình chỉ là hoài phí đến mức mà năm xưa chỉ mong có một người cản mình, giữ mình lại không cho mình đâm đầu đi tiếp vào hướng tăm tối; Nên anh mới phải xen vào những chuyện của người khác, nên anh mới không muốn ai sẽ như mình để vô tình phải trở thành nhân vật chính của câu nói đời người muôn thuở: “Ngu ngốc nhất là đi khuyên ai đó chuyện tình cảm.” - Trung cứ thấy mình khờ khạo như vậy một lúc rồi chìm vào giấc ngủ, càng lúc càng sâu, đến khi mọi chuyện chỉ đơn giản còn là giấc mơ.

- Khổ quá… Anh đến sớm một chút mất rồi. - Chàng thanh niên nhăn nhó mặt mày. - Vợ tôi chỉ mới vào phòng tắm thôi.

Trung trong bộ dạng ông già Nô-en, quàng qua vai một túi quà to sụ, trên tay Trung cầm hai gói quà được gói vô cùng cẩn thận. Chàng thanh niên nheo mắt nhìn, rồi thì thầm hỏi bằng giọng rất khẽ.

- Anh có giao nhầm không? Tôi chỉ đặt một gói quà đến địa chỉ này thôi.

- Không, thưa anh. - Trung đưa món quà to nhất trong tay lên. - Gói này là của cô Yên gửi đến cho anh… - Là cái gì vậy? - Gương mặt anh thanh niên trở nên biến sắc.

- Là trái tim của kẻ ngoại tình nhồi bông. - Yên nãy giờ từ phía sau bước đến.

Yên đưa tay lấy gói quà trên tay Trung, đưa về phía người thanh niên đang đứng bất động như trời trồng trước sự xuất hiện rất thình lình của cô. Ngay cả Trung cũng bị bất ngờ. Còn hơn lúc sáng khi Trung đang loay hoay hóa trang, anh làm rơi cả bộ râu xuống đất khi Yên bỗng dưng từ đâu bước vào cửa hàng, không hề có một sự báo trước.

- Em xin lỗi những điều mình nói buổi tối hôm qua. - Yên không dám nhìn thẳng vào mắt Trung. - Bỗng dưng mọi chuyện quá bất…

- Không. Em đừng nói vậy, Yên. Anh nghĩ mình mới phải là người xin lỗi. - Trung khẽ thở dài. Cả suy nghĩ đêm hôm qua cứ tưởng chỉ là một giấc mộng, đường đột lại nhắc anh mọi thứ đều là sự thật. - Đúng là anh không nên đem chuyện cá nhân của mình mà xen vào chuyện…

- Anh Trung. - Yên cắt lời. - Anh nói vậy có nghĩa là đã để trong lòng rồi…

- Những lời em nói là đúng mà.

- Có phải anh lúc nào cũng khờ khạo như vậy hay không!? Rõ ràng anh quan tâm em, mà em lại nói ra những lời vô cùng độc địa với anh, rồi giờ anh lại thừa nhận em nói đúng. - Yên vừa bứt rứt, vừa buồn cười. - Chàng trai từng bỏ biết bao nhiêu kiên định vào ý kiến của bản thân năm xưa đâu rồi?

- Thôi em đừng nhắc lại chuyện xưa. - Trung bối rối. - Anh lại thấy mình không phải mỗi khi chuyện năm ấy được kể lại bởi em. Còn chuyện của mình, em định ra sao?

- Em định nhờ anh làm một vài chuyện. - Yên nhìn Trung hơi có vẻ ấp úng.

Và mọi chuyện Yên yêu cầu là như vậy. Nên bây giờ, Trung chỉ biết lặng lẽ đứng chứng kiến những gì đang xảy ra trước mắt anh.

- Trái tim này anh đã bỏ quên ở chỗ của tôi, nay tôi gửi trả lại. Xem như chúng ta không ai còn nợ ai điều gì nữa. - Yên lạnh lùng mà nói. - Đường ai nấy đi.

- Cô điên à? Cô không thể ở đây. - Anh thanh niên lấm lét nhìn vào nhà rồi nhăn nhó nhìn Yên và Trung. - Nếu cô đã nói vậy thì xin mời đi thẳng đường của cô đừng làm phiền tôi ở nhà mình nữa.

“Cái thằng này.” Trung nghĩ trong đầu. “Bị phát hiện ngoại tình rồi mà trả lời với con gái người ta kiểu gì thế này?” Trung thấy máu trong người mình sôi lên, định bỏ hết mấy thứ vướng tay trên người xuống đất túm lấy cổ áo của thằng con trai hèn hạ đang đứng trước mặt thì Yên đưa tay cản lại.

- Tôi không thể đợi được để bắt đầu đi ra khỏi cuộc sống của anh rồi, xin đừng lo.

Yên mỉm cười, đưa mắt nhìn chàng trai trong một lúc Yên đã tưởng mình có thể hy sinh mọi thứ, làm mọi điều cho anh ta. Thì ra cả khoảng thời gian ấy Yên từng trông rất khờ khạo, cầm một thau nước mà đổ xuống cả đại dương. Nói rồi cô kéo tay Trung mà thẳng bước quay lưng đi, không một lần ngoái lại.

Đường Sài Gòn đã chuẩn bị kẹt cứng đêm Giáng Sinh, Xóm Đạo quận 8 với những nhà thờ nối tiếp nhau đông người tập trung cười nói vô cùng vui vẻ, thỉnh thoảng còn có những đôi tình nhân không thể chen vào đám đông đành nắm tay nhau trước cổng, đưa mắt nhìn ngắm những bức tượng Thánh hiền lành đứng giữa nhân gian nhìn loài người. Trung vừa lái xe, vừa thỉnh thoảng xoay sang nhìn Yên đang đưa mắt nhìn trông những chiếc xe máy như thoi đưa vượt qua mình. Trung muốn nói điều gì đó, rồi tự bắt mình dừng lại không muốn nói nữa. Không biết phá vỡ không khí yên ắng trong xe như thế nào, đành phải đưa tay bật nhạc đang kết nối với Ipod của mình trên xe. Bài hát This Christmas của Chris Brown Trung shuffle lên đúng đoạn mà anh yêu thích nhất cả bài hát.

“Những món quà và những tấm thiệp đã ở hết nơi đây.

Thế giới của anh bỗng chốc được lấp đầy bởi hạnh phúc và em.

Giáng Sinh năm nay.

Anh đưa mắt nhìn quanh

Đã thấy đôi mắt em lấp lánh thứ ánh sáng mầu nhiệm đang nhìn anh

Vào Giáng Sinh năm nay.”

Trung lại theo thói quen của anh nãy giờ mà xoay sang nhìn Yên khi Yên cũng đang nhìn lại anh. Không khí kì cục trong xe khi nãy nhân lên gấp nhiều lần, Trung cảm giác mình giống kiểu đang bị thiếu oxy một cách trầm trọng.

- Cám ơn anh. - Yên làm người đầu tiên lên tiếng. - Chỉ vừa mới gặp anh gần hai mươi tư tiếng, mà em cứ thấy cuộc đời em đã rẽ hẳn sang một hướng khác.

- Em lại dùng những lời này để khen anh nữa rồi… - Trung ngại ngùng, mặt bắt đầu ửng đỏ.

Yên bật cười, những nụ cười giòn tan.

- Haha. Em xin lỗi. Em không cố tình đâu!

- Em không phải xin lỗi. - Trung nháy mắt. - Em nói gì lúc này cũng được. Chỉ sợ bỗng dưng em bất chợt nói ra mình hối hận những điều bản thân vừa cùng anh làm…

- Anh đừng điên như vậy. Em vừa cảm thấy trong suốt thời gian qua, mình vừa làm một điều đúng đắn nhất thì có. Nếu không có anh, em không hiểu lúc mình biết được sự thật thì sẽ phải đối mặt với nó ra sao nữa. - Yên lại đưa mắt mình ra ngoài cửa sổ xe, cứ tiếp tục nói. - Anh biết đó. Đôi lúc chúng ta thì mất phương hướng, còn hy vọng vào tình yêu mỗi lúc càng cạn kiệt, chỉ sợ buông tay người này ra thì lại như con thuyền nhỏ thả mình lênh đênh trên đại dương mênh mông không một bến đỗ, nên nhắm mắt níu kéo một chút yêu thương nhỏ giọt của người ấy động lòng ban phát cho mình mỗi ngày mà chấp nhận cả việc làm một người tình nhân bé nhỏ - chỉ cần được yêu, không cần phúc đáp, bất chấp tất cả tổn thương cho mình và cho mọi người xung quanh… - Yên khẽ một tiếng thở dài. - Tình yêu vốn dĩ là vậy, anh thấy có đúng không Trung? Nếu may mắn chúng ta sẽ gặp một số người lúc nào cũng như đêm Giáng Sinh, cứ kéo dài cảm giác những nôn nao ngày lễ, cứ mãi mãi giống như phép màu mà mình thì vô cùng bé nhỏ. Còn nếu không may mắn sẽ gặp phải những con người giống như ngày Giao thừa cuối năm, lúc nào cũng có cảm giác ly biệt, lúc nào cũng cho mình những đau lòng. Nhưng đâu ai có thể trách ai, kể cả bản thân mình. Thông minh thì tự dứt ra, ngu ngốc thì cứ để họ tự tổn thương…

Xe đi ngang một cửa tiệm trang trí Giáng Sinh bằng những ngọn đèn rực rỡ cả góc đường, Trung trong chốc lát nhìn thấy Yên như tỏa ra ánh sáng vô cùng mầu nhiệm, trong vài giây ngắn ngủi ấy mọi thứ cứ như thể phép màu vừa xảy đến mà chỉ mỗi Trung thấy được. Trung dừng xe lại trước cổng trường, gài thắng tay lại và xoay sang Yên.

- Hôm trước em cũng nói mình năm xưa hiểu rõ cảm giác của anh. Hôm nay em lại kể về người thứ ba như đã trải qua. Có chuyện gì em nghĩ anh cần biết không Yên?

Tay Yên đang tháo dây đeo an toàn ra, bất giác dừng lại lưng chừng trước câu hỏi của Trung. Những chuyện đã qua Yên thật sự chưa bao giờ muốn mở miệng nhắc đến cho bất kì ai, chứ đừng nói là với Trung. Với lại đây cũng không phải là lúc… Yên cảm thấy gương mặt mình ửng đỏ như bộ đồ hóa trang Trung mặc trên người.

- Ông già Nô-en chở cô Yên tới. Ông già Nô-en chở cô Yên tới kìa tụi bây ơi!!!

Gia Lâm và đám trẻ như đám ong ùa ra khỏi cổng trường, bám lấy xe của Trung. Lúc này Trung mới giật mình nhớ ra nhiệm vụ ông già Nô-en của mình, anh với tay ra sau cầm túi quà để ở ghế sau rồi mở cửa xe bước xuống cùng đám nhóc. Trung có thể thấy ngay Gia Lâm và hai đứa nhóc “đồng bọn” của mình đang đứng loi nhoi lên ở gần anh nhất.

- Ông già Nô-en có đem quà cho tụi mình nữa kìa!!! - Thằng nhóc còn lại của nhóm ba đứa hét lên mừng rỡ.

- Ông già Nô-en mà không đem theo quà chứ mày nghĩ ổng đem theo gì? - Đứa con gái đứng cạnh bên cốc một cái vào đầu bạn mình.

Trung bật cười. Yên bật cười.

Xung quanh là Sài Gòn rộn rã trong đêm Giáng Sinh…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.