Nếu Mưa Rơi Vào Đêm Giáng Sinh

Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bởi vì tuyết không rơi trong đêm Noel

❊ ❊ ❊

Đặt chân xuống tới sân bay Heathrow, Nick mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Thế là một chuyến đi công tác vô cùng đen đủi và căng thẳng cuối cùng cũng đã kết thúc. Nghĩ lại cái chuyến đi ba ngày vừa rồi mà Nick còn thấy rùng mình. Chỉ là chuyến bay ngắn ngủn sang gặp khách hàng ở Berlin, mà nào thì chuyến bay bị delay, rồi hành lý ký gửi của Nick bị thất lạc, rồi thì bị tắc đường trên đường về Berlin, suýt chút nữa thì Nick đã không thể ký cái hợp đồng này chỉ vì đến muộn ba tiếng. Cũng may mà nhờ cái miệng dẻo như kẹo kéo của Nick, khách hàng mới lại chịu sắp xếp một buổi họp mới, và cuối cùng anh cũng ký được hợp đồng. Vậy mà trên đường quay ngược trở lại London, xe taxi chở anh gặp tai nạn. Tuy anh không bị làm sao, nhưng thế là lại bị trễ máy bay, cuối cùng lang thang ở sân bay gần một ngày trời mới lên được máy bay để trở về.

Đang kéo vali ra ngoài sảnh thì Nick nghe thấy tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên, khiến anh thở dài. Tất cả cũng chỉ vì cái mùa lễ quỷ quái này mà chuyến đi của anh mới vất vả như vậy. Mùa nghỉ lễ cuối năm lúc nào cũng khiến cho mọi thứ giao thông đảo lộn, hàng không thì quá tải, và tất cả mọi người chuyển động với một chu kì rối loạn.

Cũng mất gần gấp đôi thời gian so với ngày thường Nick mới bắt được taxi. Ngồi trên xe, nhìn đồng hồ, mới hai giờ chiều. Nick quyết định rẽ qua văn phòng trước khi về nhà. Dù gì thì anh cũng đã bị về muộn một ngày so với dự định, giờ nếu không chịu khó làm nốt chút việc thì cuối tuần này lại bù đầu thôi. Làm agency quảng cáo, mùa này chính là mùa vất vả đến thương tâm nhất, việc cứ ngập lên đến tận mũi. Nhưng Nick yêu thích công việc này, và vì thế anh không bao giờ có ý định càm ràm, hay thậm chí chỉ là thở dài, về nó. Lựa chọn là của mình, có kêu ca cũng đâu có ai thương đâu cơ chứ, Nick luôn nghĩ như vậy.

Welcome home! Nick vừa bước chân vào cửa tòa nhà của văn phòng đã nghe thấy tiếng Kat, cô bé tiếp tân đáng yêu. Nick mỉm cười với Kat, Thank you!

Văn phòng của công ty Nick đang làm việc thật ra là một ngôi nhà ba tầng nằm ngay trong khu Covent Garden, giữa trung tâm London. Nhìn từ ngoài vào thì đó chỉ làm một ngôi nhà gạch rất giản dị với phong cách như được xây trong thời gian Thế chiến thứ II. Nhưng bên trong của nó đã được cải tạo lại hoàn toàn theo phong cách công nghiệp tối giản với hai gam màu chủ đạo là trắng và xám, tận dụng tối đa không gian mở cho thoáng. Nhưng cũng vì thế mà tiếng của Kat vang lên tận tầng trên. Hanchin, cô bé thiết kế đồ họa người Hàn lập tức thò đầu qua lan can tầng hai và kêu lên, Nick về rồi kìa! Thế là khi Nick lên đến tầng hai thì cả team của anh đã có mặt ngay đầu cầu thang để chào đón anh.

Em đã nghe tin vui, Kim, cô bé trợ lí của Nick bước lên phía trước và chìa tay ra đỡ giúp anh chiếc túi du lịch. Chúc mừng anh!

Chúc mừng chúng ta chứ, Nick cười. Đây chính là, không, họ chính là điều ấm áp nhất trong cuộc sống của anh tại London từ hai năm nay – team Sáng tạo và Nội dung do anh đứng đầu. Đó cũng chính là lí do lớn nhất Nick luôn chọn quay trở về văn phòng chứ không phải về nhà sau mỗi chuyến đi. Ngôi nhà này mới là nhà của anh, và những gương mặt thân quen đang mỉm cười kia mới là gia đình của anh.

Khi Nick vừa ngồi vào bàn làm việc của mình thì Kim đã mang đến một ly cà phê nóng hổi theo đúng sở thích của Nick. Cả văn phòng chỉ có hai anh em là người Việt, tuy Kim cũng chỉ là người gốc Việt sinh ra tại London, nhưng vì thế mà hai đứa ngay từ lúc mới gặp nhau đã có một sự gắn bó đặc biệt, bởi vậy Nick mới đòi Kim làm trợ lí riêng cho mình.

Cảm ơn Kim, Nick vẫn giữ thói quen lịch sự.

Không có gì, Kim nhoẻn cười. Rồi theo đúng tác phong, Kim không phí phạm thêm chút thời gian nào. Trong này có biên bản một vài cuộc họp khi anh đang đi vắng, Kim chỉ vào cuốn sổ bìa da nâu của Nick. Em đã ghi chú lại một vài việc gấp bên Marketing đang đòi chúng ta, tuy nhiên em cũng đã chiến đấu với Marketing về một vài cái deadline không hợp lí. Nói xong Kim cười khúc khích. Làm phòng Sáng tạo lúc nào cũng bị các phòng khác chèn ép về deadline, thật khổ. Còn bên này, Kim nói tiếp, có mấy cái brief bên Sales đưa sang cho chúng ta xem trước, không gấp lắm, sau Giáng Sinh mới phải bắt đầu.

Còn nữa, Kim không để cho Nick kịp phản ứng, nói liền một mạch. Đây là quà của chị Lipi, Kim cầm lên một cái túi mua hàng của hãng Superdry. Hôm nọ Lipi đi mua sắm trong Covent Garden, tiện ghé qua tặng anh cái áo này mà anh không có nhà. Lipi cũng nhắn là năm nay Lipi sẽ về nhà nghỉ Giáng Sinh sớm, nên anh liệu mà sắp xếp thời gian đi chơi với Lipi nhé. Nick cười toét miệng, có văn phòng giữa một trong những khu trung tâm mua sắm sầm uất nhất London là sướng thế này đây, cứ thi thoảng lại được bạn bè tặng quà vì “tiện đi ngang qua”. Còn Lipi, thì đương nhiên, chính là Lipi một trong những cô bạn thân nhất của Nick, cô bạn thời đi học còn tự xưng là “soul mate” của Nick, hai đứa dính với nhau như sam. Dạo gần đây, đúng là vì bận quá mà hai đứa ít gặp nhau hẳn. Nick với tay lấy cái áo trong túi ra xem, một cái áo nỉ có mũ màu xanh. Lipi đúng là quá hiểu Nick, anh nghiện áo nỉ có mũ của Superdry, và anh bị cuồng màu xanh nữa.

Cool! Nick kêu lên.

Kim cũng mỉm cười theo tâm trạng thoải mái của Nick.

Còn nữa. Kim lại bắt đầu nói, nhưng dừng lại giữa chừng.

Có gì thú vị chăng mà ra cái vẻ bí mật, Nick nghĩ thầm. Anh quá hiểu cái kiểu nói chuyện câu khách của Kim.

Hot guy alert! Kim không bắt Nick phải chờ lâu.

Oh, có ai mới tới à? Nick thành thật tò mò. Phải để Kim dùng đến câu cảnh báo có trai đẹp thì nhân vật này chắc chắn là không tầm thường rồi. Đâu? Nick hỏi.

Uhm, mà thôi. Từ từ đi. Kim tự nhiên như nghĩ ra cái gì đó, thay đổi thái độ. Tốt nhất là anh không nên thấy vội. Em nghĩ vụ này nguy hiểm đó. Anh cần nghỉ ngơi.

Trời ơi cái con bé này thật là biết câu khách quá đi! Nick cười thầm. Nó biết thừa là nó nói như thế rõ ràng còn khiến Nick tò mò hơn cả mức bình thường rồi. Nhưng không, ta không tự mình chui vào cái rọ của nhà ngươi đâu. Nick mỉm cười. Okay, để sau đi.

Mặt Kim hiện rõ vẻ chưng hửng. Okay, nói xong Kim quay lưng bỏ đi luôn.

Ah, đi được hai bước Kim quay đầu lại. Còn có Alex gửi bưu thiếp đó. Ngay trước mặt anh ý.

Oh. Đến lượt Nick chưng hửng. Anh nhìn lại xuống bàn, đúng là thấy có một cái bưu thiếp lạ đang nằm trên đó. Cái bưu thiếp rất đơn giản, chỉ hai màu đen trắng, và là một bức ảnh chụp một bãi tuyết trắng mênh mông. Lạnh lẽo quá. Nick cầm lên và lật ra mặt sau. “Giáng Sinh ấm áp nhé. Love, Alex” là tất cả những gì được viết trên đó.

Chúc người ta ấm áp, mà lại gửi cho người ta cả một đồi tuyết lạnh căm thế này sao? Anh thật cũng biết trêu ngươi quá mà Alex. Nick nghĩ thầm, rồi ném cái bưu thiếp vào sọt rác dưới chân.

Đúng là không nên làm bạn với người yêu cũ.

✲ ✲ ✲

Tám giờ tối. Nick vừa trả lời xong cái email mới nhất anh nhận được. Ngẩng lên nhìn, thấy cả team vẫn đang cắm cúi làm việc. Từ giờ đến lúc nghỉ Noel, team của anh vẫn còn ba cái campaign phải hoàn thành cho tháng đầu năm mới. Với khối lượng công việc này thì chỉ e ngày nào cũng làm đến đêm mất thôi.

Sao anh mới đi về mà không về nghỉ một chút đi? Có tiếng của Kim léo nhéo bên cạnh.

Anh không mệt. Đi có một tí mà có gì đâu. Nick ngẩng lên nhìn Kim mỉm cười.

Anh không về thì làm sao có đứa nào dám về chứ? Anh không thấy là vì anh mà chúng tôi ế sưng ế xỉa hết cả lên rồi đây sao? Kim dẩu môi lên.

Nick bật cười. Anh cũng ế mà, kệ bọn em.

Cơm Hàn hay cơm Trung Quốc để em gọi? Tốc độ đổi chủ đề của Kim quả là chóng mặt.

Cơm Hàn đi. Cảm ơn em.

Kim chợt nhìn sang phía xa xa bên phải. Oh, mới vô mà cũng chăm chỉ ghê ha!

Nick rướn người nhìn theo hướng Kim đang nhìn. Thì ra đó chính là hot guy alert của em đó hả?

Uhm. Kim ậm ừ. Tốt nhất là anh không nên nhìn!

Nhưng Nick đã nhìn thấy mất rồi. Ở phía đó, đang đứng trước máy photocopy là một chàng trai trẻ, người Châu Á, chắc mới chỉ ngoài hai mươi một chút. Chàng trai cao lớn, tầm 1m85, dáng vóc khỏe mạnh, dù đang mặc quần áo kín đáo nhưng bằng kinh nghiệm của mình, Nick vẫn có thể nhìn thấy một cơ thể khỏe khoắn có sự can thiệp của việc tập tành chăm chỉ. Lại nói đến quần áo, chàng trai trẻ có gu ăn mặc ra phết. Một chiếc skinny jeans đen tuyền bó chặt vào đôi chân dài và cặp đùi rắn chắc, kết hợp với áo sơ-mi trắng kẻ sọc đen, và khoác bên ngoài là một chiếc áo len cardigan nhiều màu sắc và họa tiết.

Quay mặt lại xem nào, Nick nghĩ thầm.

Đúng lúc đó thì cả Nick và Kim giật mình vì nghe thấy tiếng Hanchin gọi rất to. “Justin!”

Chàng trai quay lại, nhìn về phía Hanchin và mỉm cười.

Sao mà lại giống hệt Alex thế. Nick nghệt cả mặt ra nghĩ thầm. Kim nhìn sang Nick, thấy cái vẻ mặt của anh, bèn chép miệng. Em đã bảo mà. Thôi, chúc anh may mắn.

Nick à, được không anh? Cả Nick và Kim lại giật mình, hóa ra Hanchin đã đến bên cạnh cả hai lúc nào không biết. Cô bé đang mỉm cười đầy ngụ ý, nhìn Nick nháy mắt, rồi quay ra vẫy nhân vật nam tên Justin ở đằng kia. Justin, ra đây chị bảo.

Nick, Kim, đây là Justin, em họ em, mới vào thực tập ở bên Marketing của mình. Justin, chào anh Nick và chị Kim đi. Nick là giám đốc sáng tạo, còn chị Kim là...

Là con ôsin của Nick! Kim cắt ngang lời Hanchin, mỉm cười rất tươi và chìa một tay ra để bắt tay Justin.

Nick cũng lịch sự chìa tay ra bắt, nhưng cố tình không nhìn thẳng Justin, dù biết như thế thật là không lịch sự.

Hôm nay em phải ở lại làm muộn thế? Hanchin quay qua nói chuyện với Justin. Ăn cơm tối cùng bọn chị luôn không?

Justin vẫn giữ nguyên nụ cười hiền lành trên miệng. Vâng, thế chị gọi giùm em, em ăn gì cũng được.

Cơm Hàn luôn nhé. Kim chen vào. Để chị gọi. Nói rồi cô quay lưng bỏ đi về phía bàn của mình. Nick cũng muốn quay lại công việc, gật đầu cười nhẹ với Justin. Chào mừng em đến văn phòng.

Em cảm ơn. Justin cũng cười lại. Nói rồi đi theo Hanchin về bàn làm việc của cô gái.

Nick ngồi xuống, nhưng cảm thấy mình không còn năng lực để tập trung lại vào công việc. Nghĩ thế nào, Nick cúi xuống, nhặt cái bưu thiếp của Alex anh mới vứt đi hồi chiều và đặt trở lại lên bàn.

Tôi đang rất bận, tôi đang rất bận. Nick nhắm mắt lại và niệm chú.

✲ ✲ ✲

Quá trẻ! Xin đừng! Lipi vừa nói vừa lắc đầu nguầy nguậy. Nick, mày đã từng thử, và mày đã từng thất bại. Đừng lặp lại lỗi lầm của chính mình chứ!

Nick cúi đầu. Ừ, tao biết mà. Nhưng... mày cũng biết nó là như thế nào rồi đấy.

Lúc này, Nick đang ngồi trong quán bar Velvet ngay gần văn phòng cùng với Lipi. Cuối cùng hai người cũng tìm được thời gian để gặp nhau, một ngày trước khi Lipi trở về Manchester để đoàn tụ với gia đình cho ngày Giáng Sinh. Ngay lập tức, Nick phải cập nhật cho Lipi về những rắc rối trong văn phòng của anh gần đây.

Cái rắc rối đó, đương nhiên là cái rắc rối cao 1m85, có nụ cười hiền như một con nai, chuyên mặc áo len cardigan nhiều màu sắc và tên là Justin chứ còn gì nữa.

Tao không thể ngừng nghĩ về nó mày ạ. Nick đã mở đầu câu chuyện như thế.

Mà đúng như thế thật. Kể từ ngày đầu tiên nhìn thấy cái dáng vẻ đó, và nụ cười đó, chúng đã như thể ngay lập tức in vào đầu Nick. Tới mức anh nhìn đâu cũng ra cái dáng vẻ đó và nụ cười đó. Mỗi ngày tới văn phòng, Nick lại ngơ ngẩn mong chờ cái dáng vẻ đó đến bên máy photocopy in tài liệu, để anh có thể lén lút ngắm nhìn nó trọn vẹn nhất. Rồi anh lại mong chờ tới bữa tối ăn cơm hộp tại văn phòng để có thể lén lút ngắm nhìn nụ cười của người ta. Hôm nào Justin không ở lại ăn tối là Nick cứ như người thất thần, ăn vào cũng không thấy ngon nữa. Nhưng anh tuyệt đối không đến gần, cũng không mấy khi chủ động bắt chuyện với Justin. Có hai lí do.

Một là, một tuần sau cái lần gặp đầu tiên hôm trước, Hanchin ngượng nghịu tiến lại gần bàn làm việc của Nick. Nick ơi, em xin lỗi nhé. Làm sao hả Chin, Nick hỏi. Tại vì, uhm... em vốn là định giới thiệu Justin cho anh, nhưng bây giờ em mới biết là nó đã có bồ rồi, đang du học bên Mĩ. Cái thằng này, em ghét nó ghê cơ. Nick bật cười, Chin ơi, sao lại phải xin lỗi chứ, anh cũng đã bảo là anh sẽ lao vào ăn thịt em họ của em lúc nào đâu mà lo. Hanchin bật cười.

Nhưng đó cũng chính là lí do thứ hai. Justin còn quá trẻ. Cậu bé chính là đang ở cái lứa tuổi yêu đương mơ mộng, lãng mạn, có thể ở cách xa nhau hàng nghìn cây số, ngày ngày nhìn ngắm nhau qua cửa sổ Skype rồi mơ mộng về một tương lai, em là công chúa, anh là hoàng tử, là đã có thể thỏa mãn. Còn Nick đã ngoài ba mươi, cuộc sống cái gì cũng thực tế đến trần trụi. Đi muộn vài phút là hỏng một cái hợp đồng vài chục nghìn bảng. Yêu đương nồng nàn thế nào cũng phải biết đặt cơm áo gạo tiền, công việc, quan hệ xã hội và hàng nghìn thứ không tên khác vào đúng chỗ của nó. Và vì thế Nick không cho phép mình xông vào và đập vỡ cái bong bóng mơ mộng của mấy đứa trẻ.

Chuyện này chính Nick đã từng tâm sự với Lipi, và hứa sẽ không bao giờ dính vào chuyện yêu đương với người trẻ hơn mình quá nhiều tuổi nữa, nên bây giờ Lipi mới có thái độ phản đối thế kia.

Mà này, Lipi lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nick. Hôm nọ tao gặp Alex, Alex bảo là nhớ mày đấy.

Thế mà mày cũng nghe được à? Giọng Nick đột ngột trở nên gắt gỏng. Chẳng phải chính nó đã bỏ tao để đi theo người khác, giờ lại dám nói nhớ tao?

Chính mày cũng nhận là trong chuyện đó có cả lỗi của mày mà? Là mày quá mải mê công việc mà? Lipi cũng không chịu thua, vặc lại. Chứ tao hỏi mày, ai là người đã bỏ ra cả ba năm đại học để theo đuổi nó, yêu nó tha thiết, rồi đến khi có được nó rồi thì lại cắm đầu vào việc đến nỗi mặc kệ nó thế nào cũng được. Chẳng phải là tao chứng kiến hết từ đầu đến cuối sao?

Tao xin lỗi, Lipi vẫn chưa dừng lại. Tao là bạn mày thật, nhưng nếu là mày sai, thì tao cũng không muốn bênh mày đâu!

Lipi? Nick hơi bất ngờ trước thái độ kì lạ của cô bạn thân ngày hôm nay.

Tao xin lỗi, Lipi bất ngờ quay sang vòng một tay lên vai Nick. Thiệt tình tao cũng không muốn gắt gỏng với mày đâu, nhưng cứ nhìn mày cô đơn bao nhiêu năm thế này, tao cũng không dễ chịu chút nào. Mày định hành hạ bản thân mày như thế này đến bao giờ chứ?

Hành hạ gì chứ? Tao vẫn đang vui vẻ mà.

Mày! Lipi trừng mắt nhìn Nick.

Uhm... Thôi kệ tao đi. Nick quay đi chỗ khác, không muốn tiếp tục chủ đề chẳng vui vẻ gì này.

✲ ✲ ✲

Thế là xong. Nick thể hiện thái độ vui sướng của mình bằng cách gập mạnh cái máy laptop lại. Thế là đã xong hết mọi việc, sớm hơn anh dự định. Bây giờ cả anh và team của anh có thể thoải mái nghỉ ngơi mùa Noel và Năm mới rồi.

Nick bước ra ngoài văn phòng, châm một điếu thuốc. Chỉ còn hai ngày nữa là Noel rồi, khu Covent Garden đông đến phát khiếp. Từ cả tháng nay, ngay giữa ngã năm trung tâm của khu mua sắm sầm uất này, người ta dựng lên một cây thông màu trắng tinh to thật to. Vì London rất ít khi có tuyết, nhất là dịp Noel, nên người ta đặc biệt ưa chuộng trang trí Noel bằng màu trắng, coi như là tăng thêm không khí cho mùa tuyết rơi mà tuyết lại chẳng rơi. Nick há miệng, thổi ra một hơi vừa lẫn khói thuốc, vừa lẫn hơi ấm, cười mỉm. Trời năm nay rất lạnh, nhưng Noel của anh năm nay thế là không lạnh rồi. Hôm nay, Kim mới tuyên bố là năm nay sẽ không về nhà ăn Noel nữa mà sẽ ở lại London chơi với Nick. Làm sao có thể để anh trải qua cả một mùa Noel và Năm mới một mình như thế được, tội nghiệp lắm, Kim đã nói như vậy. Cùng lúc đó, Hanchin cũng mới bị huỷ kế hoạch đi ăn Noel ở Hongkong cùng gia đình, còn Justin thì cãi nhau với bạn trai nên cũng huỷ kế hoạch sang Mỹ thăm nom, cuối cùng cả hai kết luận là sẽ đến ăn Noel cùng với Nick và Kim. Bây giờ lại xong việc rồi, nên Nick chỉ còn phải lo mỗi một việc là mua sắm thật nhiều đồ ăn ngon để đãi mấy đứa thôi. Mà nấu ăn thì lại là nghề của chàng, khỏi phải lo.

Nhìn sang cửa hàng Superdry bên kia đường, Nick chợt nghĩ ra một chuyện. Anh dập điếu thuốc, bước vào cửa hàng, chọn lấy một cái áo nỉ có mũ mà mình thích nhất. Anh cao 1m75 nên mặc size S, vậy người ta cao 1m85 chắc mặc size L thôi nhỉ. Nick mua chiếc áo, cười tủm tỉm một mình.

Ngày Hai mươi tư tháng Mười hai, mấy đứa nhóc kéo đến nhà Nick nấu nướng xì xụp từ trưa. Justin hóa ra còn khéo tay hơn cả hai đứa con gái nên giúp được Nick rất nhiều việc trong bếp. Bốn đứa đánh chén hết nguyên một con gà tây nướng to đùng cho bữa trưa, rồi ăn quá trời quá đất bánh ngọt nữa. Đến tầm năm giờ chiều thì cả lũ đã say ngà ngà vì uống quá nhiều mulled wine(1), Hanchin đề nghị chơi Truth or Dare.

Tới lượt Nick. Kim hô lên. Nói thật hay Thách đố nào?

Nói thật. Nick chọn.

Hanchin nhanh nhảu hỏi liền. Lần cuối cùng anh ngủ với giai là khi nào?

Nick cũng không ngượng ngùng với những câu hỏi kiểu này. Vài tuần trước.

Ối giời ơi. Kim hét lên the thé. Cái loại như anh mà nhịn vài tuần chắc cũng ngang thảm họa đó nhỉ. Không thể tin nổi!

Thôi tới lượt Justin, Truth hay Dare? Hanchin hỏi.

Truth ạ. Justin trả lời dịu dàng.

Em có thích Nick không? Kim nhảy ngay vào cuộc.

Justin ngớ người. Nick cũng bật cười. Có ai lại đi hỏi vô duyên như cái bà chằn này không cơ chứ? Ngắc ngứ một lúc, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin vốn có, Justin từ tốn trả lời. Nick đáng yêu mà, em nghĩ là có rất nhiều người thích Nick.

Còn em? Kim tỏ ra nóng ruột không thể nhịn nổi nữa rồi.

Không ngoại lệ. Justin cười.

Nick thấy tim mình đập thiếu luôn một nhịp. Thật sao?

Hanchin phá lên cười ha hả. Chị thách em hôn Nick đấy!

Ủa vừa lượt của em rồi mà, bây giờ đến chị chứ. Justin chống chế.

Kệ em! Chị là chị cơ mà! Bây giờ chị thách em đấy, coi như vòng sau cho em bỏ lượt.

Nhưng mà...

Hanchin lại phá lên cười. Yên tâm, Nick dễ dãi lắm, ai hôn cũng được.

Kim phá lên cười, Nick cũng phải phá lên cười theo. Mấy cái con bé này!

Đúng lúc đó thì Nick thấy có hơi ấm phả vào mặt mình. Quay sang, mặt Justin đã kề vào gần sát mặt Nick. Em bị thách, cho em nhờ nhé. Justin nở một nụ cười tinh ranh.

Nick còn chưa kịp trả lời, thì đôi môi của Justin đã đè lên đôi môi của Nick. Một nụ hôn nóng bỏng và đầy nhiệt thành tuổi trẻ.

Đến tận khi môi Justin đã rời khỏi, Nick vẫn còn chưa tìm lại được nhịp thở của mình.

Cả căn phòng im phăng phắc. Mãi một lúc sau mới nghe thấy tiếng của Kim thì thầm. That was hot!

Ừ, nóng bỏng thật. Tiếng Hanchin phụ hoạ.

Justin im lặng. Nick cũng im lặng.

Justin, Hanchin đột ngột gọi giật giọng. Thích hông?

Justin chần chừ, rồi ngượng nghịu gật đầu.

Nick thích hông nè? Kim hỏi.

Nick chỉ cười.

Hôn đi, hôn đi, hôn nữa đi. Hai đứa con gái đột nhiên gõ chiêng gõ trống hô hoán ầm ĩ.

Nick bật cười. Nghĩ thế nào, anh quay sang nhìn Justin, rồi với tay kéo luôn Justin vào lòng và đặt lên môi cậu nụ hôn. Justin cũng không chờ nhiều hơn một giây để nồng nhiệt đáp lại.

Hai đôi môi mềm, hai đôi môi ấm nóng, cứ quấn lấy nhau. Trời đất quay cuồng. Nụ hôn tưởng như không bao giờ dứt.

Mà không dứt ra được thật. Nick cảm thấy hụt hơi, nên muốn buông ra để thở, nhưng hình như môi anh đã dính chặt vào miệng Justin. Nick giằng ra, nhưng không thể giằng ra được. Cùng lúc đó, anh cảm thấy như toàn bộ oxy trong cơ thể đang bị Justin hút hết qua đường miệng. Cơ thể Justin cũng bắt đầu trương phồng lên, hai con mắt lồi to ra, và gương mặt cậu biến dạng. Nick bắt đầu thấy tức ngực, mồ hôi túa ra. Anh muốn hét lên, nhưng miệng anh vẫn dính chặt, chỉ có thể ú ớ.

Trong đầu anh hét lên, Cứu tôi vớiiii, trước khi anh bất tỉnh hoàn toàn.

✲ ✲ ✲

Nick giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Ngay lúc này, anh vẫn có thể cảm thấy cơn tức ngực khiến cho anh khó thở. Anh sờ tay lên ngực, thì ra là cái điện thoại khốn kiếp rơi trên ngực anh lúc nào, phá hỏng cả giấc mơ đẹp đẽ của anh.

Nằm hít thở một hơi thật dài để lấy lại bình tĩnh rồi Nick mới bật dậy khỏi giường. Anh nhìn đồng hồ, bảy giờ sáng ngày Hai mươi tư tháng Mười hai. Thôi dậy đi nào, anh nghĩ thầm, dậy còn chuẩn bị nấu nướng các thứ, trưa nay là ba đứa nhỏ hẹn đến rồi. Còn phải ướp bao nhiêu là thứ đồ ăn, phải ướp lâu thì nướng lên mới ngon và mềm được.

Nick bước vào phòng tắm, vốc một vốc nước lạnh lên mặt. Lúc chạm phải môi mình, Nick chợt nhớ lại giấc mơ. Liệu môi của Justin ngoài đời có mềm và ấm như trong mơ không nhỉ. Nick bật cười, tự thấy mình thật ngốc nghếch. Từng này tuổi đầu rồi mà còn có thể có những giấc mơ tự kỉ kiểu đó hay sao chứ!

Một lúc sau đã thấy Nick lúi húi ngoài bếp, cắt cắt thái thái. Hôm qua đi chợ mua được con gà tây ngon quá, Nick tự nhủ nhất định hôm nay phải làm ra được món gà tây nướng ngon nhất thế gian.

Khoảng mười giờ sáng thì Nick nghe thấy tiếng chuông cửa. Kim đã đến, mang theo rất nhiều hoa quả để làm fruit punch và mulled wine. Một lúc sau thì Hanchin và Justin cũng đến. Lúc này mùi gà nướng đã thơm lừng cả căn phòng. Ở ngoài cửa sổ nắng sáng lấp lánh, trong này ấm nồng mùi đồ ăn, mùi rượu mulled đang được đun trên nến, cả căn hộ ngập trong tiếng cười, tiếng nhạc Giáng Sinh. Nick lôi trong tủ lạnh ra một hộp bánh quy hương quế, cho vào lò nhỏ nướng nóng lên. Thế là mùi quế thơm xộc lên. Đủ rồi! Nick nhủ thầm. Giáng Sinh của anh thế này đã là quá đủ rồi, không thể mơ ước gì hơn thế này nữa.

Ăn trưa xong, Justin giúp Nick rửa bát. Vô tình hay cố ý, tay của hai người chạm nhau rất nhiều lần. Dọn dẹp xong xuôi, vì no quá, nên cả bốn đứa quyết định ra ngoài đi bộ và uống café. Vậy là chúng ta đã không say rượu mulled và chơi trò Truth or Dare ngu ngốc nhưng đáng yêu giống như trong giấc mơ của anh đêm qua, Nick nghĩ thầm. Nhưng một ly cà phê Toffee Nut Latte vào lúc này không hề là một ý tưởng tệ chút nào.

Bốn đứa chọn một cái bàn ngoài trời để có thể vừa sưởi nắng, vừa hút thuốc. Vô tình hay cố ý, Kim và Hanchin cứ dính lấy nhau, nên Nick và Justin thành ra ngồi cạnh nhau.

Eh, hai người trông đẹp đôi thiệt nha. Hanchin tự nhiên quay qua nói với Nick và Justin.

Nick nhìn lại, thấy cũng hay hay. Hôm nay anh mặc một bộ đồ màu xanh nước biển đậm, kết hợp với quần màu xanh lá cây và giày màu nâu. Justin thì lại mặc áo len màu xanh lá cây với quần jeans xanh đậm. Cũng ra dáng đồ đôi đó nha!

Đẹp đôi không? Là Justin hỏi, kèm theo một nụ cười.

Đẹp! Cả Kim và Hanchin cùng đồng thanh.

Đột nhiên, Justin đưa tay sang nắm lấy tay Nick. Anh Nick thấy sao?

Nick sững người, chẳng ngờ Justin lại có thể có hành động mạnh mẽ bất ngờ thế này.

Thấy Nick im lặng, Justin lại cười một nụ cười rất tươi. Hôm nay là Noel mà anh Nick chưa tặng quà em! Hay anh tặng luôn anh cho em đi? Anh thấy được không?

Cũng được. Nick đã lấy lại được bình tĩnh. Nhưng chỉ với điều kiện là em cũng tặng em cho anh cơ. Nick đáp lại nụ cười của Justin bằng một nụ cười.

Trời ơiiiiiii, vậy là họ chịu nhau rồiiiiiiiiii. Kim rú lên, Hanchin cũng rú rít theo. Rồi hai đứa con gái bật dậy khỏi ghế ngồi và nhảy múa hú hét tưng bừng, khiến cho những người đi đường phải nhìn vào thắc mắc.

Justin quay sang nhìn Nick cười, rồi bất ngờ với người sang đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng. Nick với tay đặt vào sau gáy Justin, và kéo cậu bé vào một nụ hôn say đắm và cuồng nhiệt.

Anh muốn Justin biết trong nụ hôn của anh rằng, anh đã chờ đợi ngày này rất lâu rồi.

Hai con quỷ con kia nhìn thấy thế thì lại càng hú hét tợn.

Đúng lúc này thì trên loa ngoài trời của quán café vang lên nhạc bài All I Want For Christmas Is You của Mariah Carey. Justin bèn rời môi khỏi Nick, kéo anh ra khỏi chỗ ngồi để đứng lên và nhảy múa cùng với Kim và Hanchin. Thế là cả bốn đứa cứ đứng giữa đường nhảy nhót và hát theo ca khúc tình yêu ngọt ngào nhất của mùa Noel, tay Justin nắm chặt tay Nick.

Trong lòng Nick trào lên một nỗi xúc động và phấn khích lớn lao. Có lẽ suốt hơn ba mươi năm cuộc đời của anh, hôm nay chính là ngày ngọt ngào và đáng yêu nhất anh từng trải qua.

Đúng lúc này thì tuyết bắt đầu rơi. Ngay khi phát hiện ra điều này, Kim là đứa đầu tiên hét lên sung sướng. Nick cũng không kiềm chế được cảm xúc, hét lên theo Kim. Ở London đã gần mười năm, đây là lần đầu tiên Nick chứng kiến tuyết rơi vào đúng ngày Giáng Sinh.

Thế nhưng, tuyết vừa bắt đầu rơi, nhưng lại rơi rất nặng và rất mau. Dần dần xuất hiện cả những bông tuyết to bằng bàn tay, rồi to bằng đầu người. Nick hốt hoảng, cơn mưa tuyết này không bình thường chút nào. Anh kéo tay Justin và Kim, hét lên, “Hãy cẩn thận”, rồi muốn kéo tất cả mọi người vào trong nhà. Nhưng đúng lúc này thì một quả bóng tuyết lớn gần bằng cái nhà rơi ụp xuống, nhấn chìm cả Justin và Hanchin. Nick gào lên lạc cả giọng, lao vào đống tuyết đào bới bằng hai bàn tay trần. Một quả bóng tuyết khác rơi xuống đúng chỗ của anh, và nhấn chìm nốt cả Nick, khiến anh ngất lịm. Trước khi ngất đi, anh chỉ còn một cảm giác duy nhất là lạnh buốt khắp toàn thân, tới mức tê tái.

✲ ✲ ✲

Nick ú ớ hét lên và bật dậy. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi.

Thì ra chỉ là một giấc mơ khủng khiếp. Một giấc mơ rất đẹp, mà lại có cái kết cục quá khủng khiếp. Nick vội vàng chạy vào buồng tắm, vốc nước lên mặt cho tỉnh táo trở lại.

Khoan đã, hành động này sao quen quen? Lúc nãy, trong giấc mơ khủng khiếp vừa rồi, hình như anh cũng đã có một hành động vốc nước lên mặt như thế này, sau khi... uhm, cũng thức giấc từ một giấc mơ khủng khiếp khác. Ôi, là sao? Là mơ ở trong mơ sao? Thế thì liệu đây đã là thực chưa, hay vẫn là một giấc mơ khác? Nick véo thật mạnh vào tay mình. Ôi, đau. Vậy thì đây là thật rồi. Nick bật cười, cảm giác như mình chính là nhân vật của Leonardo di Caprio trong bộ phim Inception. Giờ trình độ tự kỉ của mình đã lên đến mức lại có thể mơ ở trong mơ nữa, thật là kì cục quá rồi.

Nick trở lại phòng ngủ, nhìn đồng hồ. Thôi chết, đã chín giờ sáng ngày Hai mươi tư rồi. Trưa nay Kim và Hanchin hẹn đến ăn với anh mà anh chưa chuẩn bị gì cả. Kim đã rất đáng yêu, đòi ở lại London để mừng Giáng Sinh với anh vì sợ anh cô đơn. Còn Hanchin cũng đã lỡ chuyến đi ăn Noel ở Hongkong với gia đình nên ở lại London, thành ra gia nhập nhóm những người ăn Noel cô đơn ở London với anh và Kim luôn. Nick cuống cuồng thay quần áo rồi mò ra bếp. Đúng lúc này thì điện thoại của anh báo có tin nhắn mới.

Là của Kim. Nick ơiiiiii, em xin lỗi nhé. Em không ở lại London với anh được rồi. Hôm qua em gọi cho mẹ bảo không về, bà khóc quá trời quá đất, em chịu không nổi, nên sáng nay đã lại phải lên tàu từ sớm rồi. Xin lỗi baby nhé. Em chúc anh Giáng Sinh vui vẻ.

Nick tặc lưỡi, cũng phải thôi. Kim có cả một gia đình đang chờ mong, đáng ra ngay từ đầu anh đã không nên vì ích kỉ mà giữ cô lại như thế. Đáng ra anh còn phải khuyên cô là cứ về nhà đi chứ. Chẳng ra dáng sếp gì cả.

Nick nhắn lại. Đương nhiên rồi, em nên về nhà không bố mẹ mong. Cho anh gửi lời chúc cả gia đình Giáng Sinh vui vẻ nhé. Hôn lên má mẹ giùm anh.

Em cảm ơn. À, Nick ơi, Hanchin nhắn anh check mail đó. Kim nhắn lại.

Lại gì đây, Nick nhăn nhó mở hòm mail.

Nick ơi, em Chin Chin đâyyyyy. Giáng Sinh vui vẻ baby ơiiiii. Lúc em viết mail này cho anh em đang ở sân bay. Hôm nay Justin bay qua Mỹ, và nó đã rất khốn kiếp dụ dỗ em bằng một cái vé máy bay miễn phí để đi cùng nó. Làm sao em có thể từ chối đâyyyy. Trời ơi. Thế là bây giờ em đang chuẩn bị lên máy bay với nó đây. Em sẽ về với baby sớm nhất có thể nhé. Em xin lỗi vì đã lỗi hẹn với anh. Nhưng sẽ có quà cực hoành tráng từ Mĩ khi trở về cho anh nhé. Hôn baby.

Nick bật cười. Trời ơi, thì ra là một lũ giở mặt có kế hoạch. Thôi cũng đành, vui cho bọn nó vậy.

Nick uể oải ra bếp, vứt con gà tây vào lò nướng. Rồi lại ngồi ăn một mình, kì cạch mãi mới hết được một cái đùi gà to đùng. Đến chiều, ngồi nhà mãi chẳng biết làm gì, Nick cũng lếch ra đường uống một cốc cà phê. Toffee Nut Latte hôm nay hơi nhạt.

Chín giờ tối, Nick đang ngồi một mình trong căn hộ của mình. Anh đang xem chương trình mừng Giáng Sinh trên tivi, và đã uống hết ba ly rượu mulled wine nóng hổi. Nick bật cười thầm bản thân, cảm thấy mình sao giống hệt một ông già bảy mươi tuổi, sống một cuộc sống quá là buồn bã. Cũng chỉ quá mải mê công việc mà anh không thèm lên kế hoạch đi du lịch mùa Giáng Sinh. Anh cũng ghét phải chen chúc tại tất cả các sân bay trên thế giới vào những ngày này nữa. Thì đây là cái giá của nó đây.

Tuyết chẳng bao giờ rơi vào ngày Noel ở London, và mùa Giáng Sinh cũng không có bất cứ một điều kì diệu nào cả. Đã làm người lớn, thì phải chấp nhận cô đơn. Và những giấc mơ, thì mãi mãi chỉ là những giấc mơ mà thôi.

Nick đứng dậy, rót cho mình một ly mulled wine thật đầy.

Đúng lúc đó thì có tiếng chuông cửa.

Hả? Nick nghe thấy tiếng mình tự hỏi thành tiếng luôn vì quá ngạc nhiên. Ai có thể bấm chuông nhà anh giờ này chứ.

Đứng trước cửa là Alex. Nick hoàn toàn sửng sốt.

Chào em. Alex mỉm cười, cái nụ cười hiền lành đã từng in sâu trong tâm trí Nick.

Anh đang làm cái quái gì ở đây vậy? Nick hỏi, nhưng trong giọng nói không hề có ý gay gắt.

Đến để chúc em Giáng Sinh vui vẻ đây. Alex giơ tay lên, trong tay anh là một chai rượu vang và một bọc giấy. Cho anh vào được chứ.

Nick ngần ngừ bên ngưỡng cửa, rồi cũng đứng tránh sang một bên.

Anh mang theo rượu, tất nhiên là em không thiếu rượu. Nhưng đây là Pinot Noir của Argentina, loại em thích nhất đấy. Alex hồ hởi tiến thẳng vào bếp.

Còn đây, đây là bánh quy vị gừng và quế, cũng là loại em thích luôn. Còn nóng hổi đây này.

Alex, tại sao?

Alex quay lại nhìn Nick.

Lúc nãy anh đang ngồi ở nhà bố mẹ, chuẩn bị ăn tối thì thấy trời bắt đầu có tuyết rơi. Mà tuyết rơi ở chỗ nhà anh, thì chắc chắn sẽ rơi ở London. Chưa bao giờ tuyết rơi vào đêm Noel ở London cả. Và em thì đã luôn mong ước có một đêm Noel tuyết rơi. Và anh thì quá ích kỉ, không thể để em ăn mừng đêm Noel có tuyết rơi một mình được.

Alex vừa thao thao bất tuyệt, vừa nhanh tay mở gói bánh ra đặt lên đĩa. Thấy Nick im lặng, anh mới quay lại.

Nick đã khóc.

Alex lao tới ôm chầm lấy Nick. Anh xin lỗi.

Nick không nói được gì, chỉ khóc nức nở.

Ngoài cửa sổ, đúng là đã có những bông tuyết đầu tiên rơi xuống.

✲ ✲ ✲

Sau khi Nick đã bình tĩnh lại và vào phòng khách ngồi, Alex tranh thủ lúc vào bếp lấy rượu và bánh một mình, đã lấy điện thoại ra nhắn một cái tin. Kim ơi, cảm ơn em.

Trong một ngôi nhà nhỏ ở đâu đó ở Brighton, có một cô gái gốc Việt vừa nhận được tin nhắn thì đã hét lên đầy vui sướng. Mẹ ơi, hôm nay con được đóng vai cô tiên ban phép màu cơ đấy!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.