Nếu Mưa Rơi Vào Đêm Giáng Sinh

Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giáng sinh năm này, tình yêu năm ấy

❊ ❊ ❊

“I don’t wanna live like this, but I don’t wanna die.”

Đó là dòng chữ được in màu đen rõ ràng trên áo của Huang ngày chúng tôi nhìn thấy nhau lần đầu tiên. Đó là một buổi chiều, năm tôi còn là một freshman ở trường Columbia University - New York. Thật ra tôi nên bắt đầu câu chuyện ở đoạn chúng tôi yêu nhau, hoặc ít nhất là tôi yêu Huang thế nào, nhưng thật lòng để mà nói: Tôi không nhớ rõ nữa. Khoảnh khắc duy nhất vẫn còn ở mãi trong tôi đến tận lúc này là khi tôi nắm tay anh ấy bước đi trong tiết trời NYC chớm đông ở Central Park, và nhận ra rằng đau đớn sẽ tệ đến mức nào nếu một ngày nào sau lúc đó tôi phải bắt buộc buông đôi tay này ra mà đi tiếp một mình. Ý tôi là, sau đó tôi sẽ nên thế nào, mong muốn được gặp lại anh hay mong muốn sẽ không bao giờ mãi mãi có thể gặp lại anh? Tôi chỉ biết câu hỏi đó sẽ làm tôi vĩnh viễn không thể quên được khoảnh khắc ấy, cho đến khi tôi có thể cho bản thân một câu trả lời.

Huang đang đọc sách, anh có gương mặt giống một chàng trai Việt Nam hơn là Hàn Quốc, da anh cũng sạm hơn đa phần những người bạn Hàn Quốc sống cùng khu nhà với tôi. Điều đó là rất lạ, vì thế nên tôi bắt đầu có một tí chú ý anh. Mái tóc rối bời, cặp kính Tom Ford, đôi giày Gel Line, quần skinny đen và áo thun trắng khiến Huang như một cậu bé trung học - cậu bé cạnh lớp mà mọi nữ sinh đều muốn mỗi nụ cười là dành cho mình. Bất chợt Huang rời mắt khỏi sách mà nhìn về phía tôi. Trong một thoáng giật mình khiến một đứa chậm nghĩ như tôi không kịp phản ứng né tránh, chúng tôi nhìn nhau như thế bất động cũng vài giây. Rồi bỗng dưng Huang nở một nụ cười.

Và cứ như vậy, phép màu của cuộc đời tôi bắt đầu xảy ra.

Tôi ngại ngùng nhìn xuống ly Americano trước mặt, tay chạm vào thành ly vẫn còn hơi ấm. New York trong những ngày giữa tháng Mười hai lạnh cóng, tuyết bắt đầu ngày một dầy và con đường từ mấy tuần nay hầu như chỉ còn những chiếc Cab màu vàng di chuyển. Tôi cảm thấy khá lúng túng, mười chín năm trong cuộc đời chưa bao giờ nhìn trộm ai (mà bị phát hiện) nên chẳng hiểu phải làm thế nào cho phải. Dĩ nhiên có ai nhìn trộm một người khác mà không có một suy nghĩ trong đầu được người ta ban lại cho một ánh nhìn, nhưng với một cô gái trẻ năm ấy như tôi, rõ ràng có được thứ mình muốn xong chưa kịp mãn nguyện mỉm cười đã phải bối rối chẳng hiểu bước tiếp theo nên làm gì.

Tôi thò một tay vào túi áo hoodie màu tím nhạt của mình chuẩn bị đứng lên, quyết định có vẻ một buổi chạy bộ của ngày cuối tuần nên kết thúc tại đây. Nhưng chưa kịp hành động thì Huang đã đứng ngay trước mặt, anh còn hành động như thể chuẩn bị ngồi vào ghế đối diện tôi vì lúc hai ánh nhìn chạm nhau lần thứ hai trong mối quan hệ của hai đứa, anh cho tôi thấy một sự bất thình lình không kịp trở tay.

Sau này anh có nói, tôi luôn khiến anh cảm thấy mình không thể biết trước được bước tiếp theo cần làm là gì, kể từ ngay ngày hôm ấy. Tôi lại hay nói rằng anh luôn cho tôi một cảm giác không biết, trong tất cả mọi chuyện. Thậm chí là đến lúc mấy năm đã trôi qua, tôi vẫn không thể nào biết được vì sao mọi chuyện lại từng bắt đầu và cuộc tình của chúng tôi từng dường như trông như có thể an nhiên đến cuối đời. Cảm giác khó hiểu giống như vì sao trên đời có được những bài thơ tình đẹp đến mức đau lòng, hay những câu chuyện tình yêu tôi nghe được phải dặn mình không được khóc mà suốt đời không được viết ra, hay vì sao có những con người vẫn còn sống có thể ám ảnh vài con người khác cả cuộc đời của người ta như những hồn ma vấn vương trong quá khứ?

Huang lúc nào cũng cho tôi suy nghĩ ấy: Anh ta đang nghĩ gì? Anh ta muốn mình phải ra sao? Hạnh phúc với anh ta màu gì? Mình nên nắm tay anh ta bước đi tiếp, hay tạm thời cho cả hai một không gian riêng? Tất cả thuộc về anh, tôi, và tình yêu lúc nào cũng nhuộm bằng một màu mơ hồ.

- Hi there. - Huang mỉm cười.

- Hi… - Tôi đáp lại. Thật tình nói thẳng ra ở đây, hy vọng anh không biết, lúc ấy tôi căng thẳng đến mức chỉ muốn té ngang mà xỉu.

- Mình là Huang. - Anh vừa giới thiệu vừa chìa bàn tay ra.

- Mình là Bảo. - Chắc là tôi nói như vậy. Tay Huang quả thật mềm như tay tôi lúc đang dùng lotion.

- Bạn là sinh viên của Columbia University? - Anh vừa hỏi vừa nhìn vào tên trường được thêu trên ngực áo của tôi.

- Ừm. Fresh man. - Tay của Huang vẫn rất mềm để tôi có thể buông ra. - À. Mà tại sao?

- Tại sao gì cơ, Bow?

- Tại sao anh hỏi tôi học ở đâu? - Đến lúc này tôi vẫn không nỡ buông tay Huang ra, nhưng những lúc gay cấn như vậy tôi không thể vừa lên giọng vừa tiếp tục mân mê tay của người ta được, nên đành phải nén lòng. - Và là Bảo, not Bow!

- Bowl? - Huang lặp lại tên tôi bằng một sự cố gắng đến mủi lòng. - Boow? - Đến lần thứ hai lặp lại thì bất chợt tôi nhận ra nó nghe như đứa kém trí.

- Bee. - Dằn lòng phải cho anh cơ hội. Làm người ai cũng cần cơ hội, nhất là người đẹp. - Và tại sao anh lại hỏi tôi học ở đâu?

- Bởi vì mình cũng vừa chuyển đến Columbia University.

Huang lại nở một nụ cười. Tôi lại không hiểu mình phải làm gì. Trong một phút tâm trạng rối bời nên tôi bước thẳng ra cửa. Giữa chừng mới thấy phản ứng của mình không có logic mấy, vì rõ ràng khi xoay người lại Huang vẫn đứng đó như thể ai vừa chĩa điều khiển vào anh và bấm nút ‘Dừng lại’. Huang nhìn tôi bằng vẻ mặt ngơ ngác càng khiến tôi cảm thấy mình như đứa con gái tuổi teen dở người, cố gắng mỉm cười, nói cho tròn câu: ”Welcome to Columbia University. Hẹn gặp anh ở trường.” - Rồi giả vờ như mình đã trễ cho một công việc không có thật, đưa cổ tay không đeo đồng hồ lên xem và nhận ra mình thật tình chưa bao giờ có kinh nghiệm tiếp xúc với những đối tượng khác giới mà mình có cảm tình. Vì trong quá khứ nếu không thích thầm một ai đó thì suốt thời niên thiếu, đa phần tôi chỉ tiếp xúc một chiều với họ qua màn hình tivi.

Huang nói rằng anh chưa từng gặp một người con gái nào khiến mình khó xử như vậy, cả trước ngày hôm ấy và đến tận mãi sau này. Cũng may chúng tôi ở New York, mọi người hầu như không ai quan tâm đến cuộc sống của ai, chứ không thôi hành động của tôi cũng đủ khiến anh mất hết mặt mũi ở quán cafe yêu thích duy nhất nằm trên trục đường Houston Street - khu First Ave, khiến Huang tưởng suốt đời có thể sẽ phải cai nghiện caffeine.

Thật ra cả đời tôi cũng vậy. Huang là người đầu tiên khiến cả ngày cuối tuần hôm đó của tôi trở nên vô cùng khác với bao nhiêu lâu đã từng sống; và có thể là đến hết luôn cuộc đời sau này. Tôi ngủ gục trên giường sau khi lấp đầy những câu hỏi về Huang từ lúc về nhà, kiểu như: Tại sao trường đã bắt đầu một tháng mà anh mới chuyển đến? Nhìn kiểu anh ấy có thể học khoa nào? Liệu có thể nào bằng một cách tình cờ chúng tôi sẽ gặp lại nhau trong một lớp nào đó hay không? Chuyện cổ tích nghe kể bao nhiêu năm từ miệng người khác, có khi nào tôi sẽ có cơ hội được kể lại câu chuyện của chính mình, và Huang?

Đến tận một thời gian sau, khi kể lại cho Huang nghe bản thân sau khi gặp anh nghĩ về những điều gì, tôi mới gọi tên được cảm xúc ấy là “Tình yêu sét đánh”. Thứ cảm xúc duy nhất bắt được một người xa lạ đặt nghi vấn ngàn điều về một người xa lạ khác, và đôi khi nó còn khiến một người dưng lạc lối trong ánh mắt của một người dưng cả đời.

Tôi bất chợt tỉnh giấc, ở phía ngoài cửa có tiếng ồn ào. “Thằng nhóc Ấn Độ lại đem cả tấn thịt về chặt làm cà ri hay gì vậy? Sinh viên cả mà có ngày Chủ nhật cũng không thể cho nhau sao?” - Tôi lầm bầm và tung chăn ra đứng lên. Người ở nhà kế bên học cùng ngành và trên tôi một khoá, cũng chẳng hiểu nó thông minh hơn mình hay năm thứ hai chương trình dễ hơn, mà ngày nào bên ấy cũng không tiệc tùng thì cũng hội họp bè bạn. Tay đặt lên nắm cửa, tôi thở một hơi và đeo vào bộ mặt bitchy nhất có thể, mở tung cánh cửa ra:

- It’s a fucking Sunday afternoon dudes!!!

Và tôi cứng người, không một cơ mặt nào có thể cử động. Cuộc sống thật lạ lùng, có những người cả cuộc đời chúng ta mông lung chờ gặp trong mỏi mòn, bất chợt một khi đã lướt qua đời nhau một lần thì cứ thế vô tình cứ thế va vào nhau ở đường đời sau đó. Tôi trong chốc lát cứ tưởng mình đang vẫn còn ngủ. Huang đang đứng ngay trước mặt, nở một nụ cười với tôi.

- Hey Bow. Chào bạn hàng xóm. Xin lỗi vì tiếng ồn!

- Hàng gì cơ? - Tôi trố mắt. - Và là Bảo.

- Hàng xóm. - Huang nháy mắt.

- Anh và thằng Ấn Độ yêu nhau à? - Tôi tự có một tí bất ngờ trước câu hỏi khá hủ nữ của mình. Nhưng rõ ràng hôm qua bạn ấy vẫn chưa có vẻ gì là sẽ dọn đi với bữa tiệc xập xình trễ hơn nửa đêm cả. Một đứa không dọn đi, một đứa dọn vào, ắt hẳn là để ở chung.

- Haha - Huang bật cười. - Em có thể vào ngủ tiếp rồi đấy. - Và anh quay lưng đi vào nhà cùng với nhóm người dọn đồ.

Tôi đứng ngơ ở đó một lúc. Vì sao anh không hề có một tí bất ngờ gì về sự xuất hiện của tôi? Chúng tôi chỉ vừa gặp nhau lúc sáng, sau cả ngày tơ tưởng tôi có cảm giác thân thuộc đã đành, vậy mà Huang lại vô cùng bình thản trước sự hiện diện có phần bất ngờ khá lỗ mãng của tôi. Mở cửa tủ lạnh ra, rồi đóng lại, tôi không thể hiểu được. Mà đã không hiểu được thì phải hỏi cho ra lẽ. Tôi đi thẳng ra ngoài rồi bước vào nhà anh. Huang đang đứng phụ thợ khiêng cái salon bằng một loại da có màu vô cùng đặc biệt, lúc này tôi mới bắt đầu để ý ra xung quanh. Căn phòng được đập tất cả tường, không có một màn ngăn nào khiến nó có cảm giác như thể rộng gấp ba lần căn hộ của tôi, nó được sơn màu trắng xám, trên tường đang chỉ được treo một vài bức tranh màu dầu đen trắng, nền lót một lớp có vẻ giống như xi măng, nhưng lại vô cùng êm chân. Ghế sofa được đặt giữa nhà, đơn độc cạnh bàn café bằng gỗ mun mộc. Cạnh giường là bồn tắm bằng thuỷ tinh trong suốt, và lạnh lẽo. Tôi không thể ngờ một người như đứa Ấn Độ lại có thể có một chuẩn về vẻ đẹp của sự bày trí đến như vậy. Huang ngồi trên ghế, sự ngang ngạnh phá phách trong vẻ mặt của anh như thể đang thách thức tôi bằng ánh nhìn thẳng rất sâu vào mắt.

- Em qua đây làm gì? - Huang hỏi.

- Tôi qua đây… - Tôi đang nhớ ra ý định thật sự của việc qua đây, nhưng lại nhớ đến câu đầu tiên cần phải nói ra. - Nhà anh rất đẹp…

- Đó là trước khi em qua, Bow. - Huang nhướng mắt.

- Bảo. - Tôi lúc này đã giật mình nhớ ra. - Anh biết tôi ở đây trước khi gặp nhau ở The Bean rồi đúng không???

- Đúng. - Huang gật đầu.

- Ơ kìa… - Dù tôi dùng câu hỏi có không, nhưng tôi trong đầu chưa chuẩn bị mình sẽ phản ứng ra sao với câu trả lời thẳng thắn không tránh né như vậy.

- Vậy chứ em muốn anh biết em trước hay không trước đây, Bow? - Huang bật cười trước vẻ ngây ngô của tôi ngày hôm ấy.

- Bảo. - Tôi lạnh lùng sửa lại phát âm tên mình. - Trước. À mà không. Tại sao anh lại biết tôi trước!? Lý do anh dời đến ở cạnh tôi là gì? Anh theo dõi tôi bao lâu rồi? Tôi đã học Kungfu trước khi sang đây, anh không làm gì được tôi đâu!!! - Tôi chuyển từ tò mò sang sợ hãi chàng trai bảnh bao đứng trước mặt mình, rốt cục anh ta là ai và muốn gì chứ?

- Oh God Bow. Easy. Take it easy. - Huang vừa thở dài vừa buồn cười. - Anh chỉ biết em ngày đầu nhập học em dọn đến đây, lúc anh có ghé qua giao nhà cho người quen ở New York để cậu ta trông chừng lúc sửa nhà và anh lo giấy tờ chuyển trường từ Houston sang Columbia University thôi. Đây mới là ngày thứ hai anh gặp em, cho dù có ý định cũng không đủ được thời gian để làm gì em đâu Bow.

- Bảo…

- Bowl! Bow! Bown! Boow! - Huang gần như hét lên, mỗi lần sửa sai là mỗi lần tiếng anh to hơn và sai hơn nữa. - Trời ơi. Tên em có phải là từ khó đọc nhất trong tiếng Anh không vậy???

- Anh im ngay đi!!!

Tôi hét lên vào mặt Huang và quay đi thẳng về căn hộ của mình, dữ dằn đến mức mấy người công nhân đang khuân đồ phải dừng lại nhìn tôi trong lấm lét. Huang nói tôi là người con gái duy nhất trong hai mươi năm anh sống, chỉ một ngày có thể làm cho anh khó xử trước đám đông tận hai lần với tính tình trái nết của mình.

Sau ngày hôm ấy chúng tôi chính thức là hàng xóm của nhau, và tôi bắt đầu sống một khoảng thời gian dài làm quen với việc lúc nào cũng gặp Huang. Không như người giữ nhà của anh, Huang không có thói quen tiệc tùng, thậm chí tôi chưa từng thấy anh tụ tập bạn bè tại nhà nữa là. Lúc nào cửa cũng im ỉm đóng. Thỉnh thoảng tôi nghe được những đoạn nhạc Jazz phát ra từ phía bên trong, đôi khúc ca nhẹ nhàng, đôi bài vô cùng ai oán. Có một lần tôi đi làm về, đang đứng trước cửa và tưởng tượng Huang đang ngồi trên ghế sofa cùng quyển sách nào đó anh đang dang dở đọc, tay cầm ly golden wine và đầu lắc lư theo bài To Love Somebody của Nina Simone đang phát ra như tự sự, thì bất thình lình Huang bước lên đứng cạnh tôi, tay ôm lỉnh kỉnh túi đồ ăn và trái cây mua từ siêu thị cách một block nhà, anh xoay ngang nhìn tôi đang nhìn chằm chằm vào cửa nhà mình. Có lần tôi dựa đầu vào gốc cây thường xuân đang bắt đầu chuyển những đốm màu đầu tiên, mải mê đọc phần một của Twilight Saga: New Moon trong sân trường, Huang đi đến và đặt một ly Americano cạnh bên và biến mất trước cả khi nụ cười của anh kịp phai nhạt trong đầu tôi. Chúng tôi thỉnh thoảng còn đi đến trường cùng nhau; Tức là cả hai mở cửa đi ra khỏi nhà cùng một lúc, anh đi trước, tôi đi sau, cả hai chưa có một đoạn hội thoại nào sau ngày anh dọn đến, chỉ im lặng và bước đi giữa các cung đường New York nhộn nhịp, bên dưới các tàng cây đã thay màu vàng đỏ giữa mùa thu. Tôi hồ nghi rằng Huang hoảng sợ với những đoạn đối thoại không đầu không cuối dở ương cả đoạn giữa của tôi, nên anh quyết định chơi trò im lặng để đề phòng bất trắc. Có một lần khi làm thêm ở Wo Hop, tôi bắt gặp Huang đi ngang nhà hàng với một cô gái cũng là dân Châu Á, mà không như mỗi khi ở cạnh tôi, Huang nói chuyện trông rất sống động. Sau đó khi tan làm, tôi mở được một chiếc bánh Fortune Cookie với mảnh giấy: Don’t go running after the sun. - Làm tôi bất chợt nhớ đến việc mình đã bỏ chạy bộ cả tuần nay vì bận bịu bài tập về nhà và những công việc làm thêm với mục đích ban đầu là giết thời gian rảnh rỗi, ngày qua ngày leo thang chiếm luôn cả quãng thời gian rảnh của bản thân. Sau khi đến nhà, tôi bắt gặp Huang đang ngồi ngẩn người ở bậc tam cấp, ngắm nhìn con đường thưa vắng bóng người ở một trong những khu vực hiếm hoi tại Manhattan này. Tôi gật đầu chào Huang, Huang nhìn tôi bằng ánh mắt mà nếu lúc bình thường tràn đầy sức sống như mặt trời, thì bấy giờ lại như ánh trăng ngày rằm, vẫn rực sáng tuy nhiên vô cùng đơn độc.

- Bỏ quên chìa khoá? - Tôi bắt buộc phải phá sự yên lặng này.

- Em đã hỏi anh năm câu hỏi cho đến lúc này. - Huang chậm rãi nói. - Nhưng không một câu nào như người bình thường cả… - Huang mỉm cười.

Tôi ngớ người, đã làm ơn lại còn mắc oán.

- Thế người bình thường nói năng làm sao?

- Một cô gái bình thường sẽ hỏi là… - Huang dừng lại, giả giọng uốn éo một chút. - …Trời bắt đầu lạnh rồi sao anh không vào nhà, bộ có tâm trạng gì sao? - Nói xong, anh nhìn tôi đầy chờ đợi.

- Bớt coi phim Hàn lại chắc anh sẽ ổn hơn trước thực tế cuộc đời. - Tôi lạnh lùng buông một câu và đóng cửa lại cái rầm.

Sau đêm hôm đó, tôi và Huang đã trở nên tự nhiên hơn với nhau. Khi tình cờ đi chung đến trường, tôi bắt đầu có thể xoay ngang nhìn thấy mặt anh, chứ không còn chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng anh. Huang cũng chẳng những là người mở đầu những câu chuyện, mà còn nói nhiều hơn về bản thân. Tôi quyết định không xem anh như những thần tượng Kpop, ví dụ như các nam thần TVXQ của mình, vì chẳng có gì liên quan giữa họ với một người Hàn sinh ra và lớn lên ở Mỹ như Huang cả. Anh không nghe nhạc, xem phim, hay thậm chí có lần tôi tung tăng chạy đến vỗ vai anh mà la toáng lên: “Annyeonghaseo!!!” - Thì anh quay lại nheo mắt nhìn tôi, e dè trả lời: “Hi Bow!” - Và xem như không quen không biết nhau suốt hai blocks đường.

Huang là đời thứ ba sinh ra ở Mỹ, thậm chí bố mẹ anh cũng không còn dùng tiếng Hàn, nên những phong tục tập quán tổ tiên xem như đã mất hết ở đời của anh. Huang còn nói do nhà anh khi nhỏ sống ở Vietnam Town, nên số lượng câu tiếng Việt anh biết còn nhiều hơn là tiếng Hàn. Khiến tôi nhiều khi vẫn thắc mắc chẳng nhẽ cả cái khu người Việt ấy, không có ai đặt tên con mình là Bảo? Việc Huang vẫn phát âm tên tôi là Bow là điều khiến tôi phiền lòng nhất về anh. Thử nghĩ mà xem, tự dưng cuộc đời của bạn xuất hiện một chàng trai không điểm nào để chê: Tác phong từ tốn, gout nghệ thuật chững chạc hơn lũ con trai vẫn cuồng nhiệt với các công chúa nhạc pop, hoặc các nhóm metal rock hét vào mặt khán giả những khúc ca nghe tròn lời còn khó chứ nói chi đến biết được đang hát nốt nhạc nào, gương mặt, dáng người và phong cách ăn mặc đã vậy lại còn giống các oppa trong bộ phim truyền hình bạn và con bạn thân vẫn cuồng nhiệt bàn luận mỗi ngày qua MSN… Tất cả mọi thứ đều hoàn hảo, trừ việc… phát âm được tên của bạn. Mỗi lần Huang gọi tên tôi lúc đó, tôi luôn có cảm giác anh đang nói chuyện với ai đó đang đứng cạnh mình, như kiểu tôi đang đóng phim Câu Chuyện Hai Chị Em với Moon Geun Young, khiến tôi vô cùng cảm thấy khó chịu. Mà trên một ngàn lần sửa và tập lại, Huang vẫn cứ tự nhiên gọi sai tên tôi thể như tên cái tên Bảo nghe rất thấp hèn, không thể lọt vào được một cái đầu nghệ thuật sang trọng và đầy phẩm chất của Huang.

Tôi gọi cho mình ly Latté, năm tháng tuổi trẻ, những bài tập dài mấy mươi nghìn chữ của những đêm thức trắng đã qua, tôi không thể tiếp tục uống thức uống quá nặng như Americano, hay thậm chí Cappuccino cũng đã đủ để tôi thấy tim mình khó thở. Tôi không còn là cô gái năm xưa lúc nào cũng tràn đầy sức sống cho mối tình đầu với Huang. Trái tim người đời thì càng ngày càng mạnh mẽ, trái tim tôi thì mỏng manh hơn sau mỗi khoảng thời gian, và sau mỗi tổn thương. Cô gái năm xưa đã không còn đủ mạnh mẽ, tình cảm năm ấy thay đổi, à, mọi thứ đều thay đổi mới đúng, quán The Bean nay đã trở thành Starbucks, dù vẫn khung tường ấy, vẫn là những khoảng kính dài nhìn thẳng ra một góc của First Ave, một góc của Third Ave, và một góc thấy hết toàn cảnh. Ba năm sau khi chia tay, mọi thứ không phải chỉ là thay đổi mà đã chẳng còn là nó lúc đó nữa.

The Bean từng là một nơi chứa rất nhiều kỉ niệm của chúng tôi. Lần đầu tiên anh nói yêu là ở tại nơi này. Năm ấy đường đã có tuyết, ngoài trời lạnh cóng, tôi xách laptop ra đây làm bài trong lúc Huang còn ngái ngủ, rồi đến lúc định đứng lên gọi thêm cốc café thì Huang lại như ngày đầu bất thình lình đã đứng trước mặt tôi như từ bao giờ, tay còn bưng bê một mâm có cả cafe và cupcake cho tôi.

- Noooo. - Tôi thốt lên. - I love cakes.

- Yes. - Huang nở một nụ cười ranh mãnh. - And I love you too.

Cứ như thế, cuộc tình chúng tôi chính thức bắt đầu. Tôi trả lại căn hộ của mình, và dời mọi thứ sang nhà Huang. Dĩ nhiên một số nội thất phải bỏ đi. Đó là sai lầm đầu tiên của tôi trong cuộc tình năm ấy. Nếu chúng ta không thể thành một ai đó, chúng ta có thể sống cùng họ. Huang là tất cả của cuộc đời tôi lúc ấy, anh đứng trước cả gia đình đang ở San Francisco và trước cả những bài học bộn bề của năm đầu đại học. Tôi là một kẻ khờ dại trong tình yêu khi chỉ cần ai mở lòng cho tôi nhìn thấy được tâm hồn, tôi sẽ yêu họ. Cuộc đời này đã đủ đầy những dối trá và lạnh lùng, tôi cần thấy sự trong trẻo mà tâm hồn ai vốn dĩ cũng như một hồ sâu không vẩn đục.

Chúng tôi mừng ngày hai đứa dọn vào cùng nhau cũng ở chính The Bean, vào một đêm Giáng Sinh đầu tiên của hai đứa chỉ một tuần sau lời tỏ tình. Tôi uống Mint Latte Frappuccino mặc ngoài trời như tủ ướp đá, Huang uống hồng trà mùi mật ong nóng, và cả hai cùng ăn một chiếc cupcake Red Velvet ngọt như đường, ngọt như tình yêu của chúng tôi khi ấy.

Tôi chẳng làm gì ngoài tô thêm màu sắc của cuộc đời mình bằng tình yêu cho Huang. Chúng tôi luôn đi bộ cùng nhau đến Central Park, qua những con đường một chiều của First Ave đông đúc và ồn ào bởi số lượng bệnh viện bao quanh nó vào những giờ trống tiết buổi sáng, xem phim tại Clearview: 1st and 62nd Cinemas, hay bắt cab đi thẳng xuống Park Slope, Brooklyn để len lỏi vào những gay clubs vào bất kì đêm nào chúng tôi cần một ít không khí náo nhiệt, và cocktails. Chúng tôi đã quyết định rằng chỉ được uống vang ở nhà, tất cả mọi loại uống có cồn khác, bao gồm cả bia, sẽ phải uống ở bên ngoài. Đến mức một hôm, khi cả hai đều đang điên đầu với số lượng bài tập cuối kì, bất chợt giữa đêm nhìn nhau bằng ánh mắt của hai kẻ nghiện rượu, và cuống cuồng khoác áo vào rồi đâm đầu cùng nhau chạy như điên đến tiệm tạp hóa 24 tiếng nằm cách tận vài blocks nhà. Sau khi mua cho được bốn lon bia bèn trở về quấn chăn ngồi trước bậc tam cấp mà uống với nhau.

New York khi ấy là một thành phố của thiên đường. Buổi sáng cái nắng không thể lẫn vào một nơi nào đi nữa trên địa cầu này. Buổi chiều chừng vừa lên đèn đứng ở Timesquare bạn sẽ thấy mình vừa từ trái đất bay thẳng lên ngân hà vô vàn ánh sáng. Buổi tối có muốn buồn chán cũng không thể buồn được ở một nơi nhộn nhịp như New York, từ Upper East Side cho tới Brooklyn. Tôi bắt đầu hình dung đến tôi và Huang, mười năm nữa, hai mươi năm nữa, khi tôi lưng chừng, khi Huang vẫn cho tôi nốt những vững chãi còn lại của mình.

Cứ như vậy và tuyệt vời làm sao, tôi với anh, hai con người từng yêu nhau đến mức hòa làm một. Mầu nhiệm quá những điều chúng tôi từng có. Và đau đớn làm sao những chuỗi ngày về sau.

Tôi và Huang vẫn như vậy, cuộc sống cũng chỉ có nhau, nhưng trong những bình thường, trong những thói quen của ba năm hơn trôi qua, tôi bắt đầu có những suy nghĩ lạ về Huang. Như việc anh ấy bắt đầu có những đêm về nhà trễ hơn thường ngày, lại thường không tỉnh táo. Chúng tôi cũng vẫn còn cùng nhau đi bộ mỗi buổi sáng giữa những hàng cây rộng lớn và đông đúc. Chúng tôi vẫn ngồi bên nhau nói về những điều trong cuộc sống hằng ngày, anh vẫn hăng say kể cho tôi chỗ làm mới ra sao, như thế nào, tuy nhiên không hiểu vì sao hay bằng cách nào, tôi luôn có cảm giác có những khoảng thời gian và có những câu chuyện đã qua trong ngày, Huang không còn kể cho tôi nghe nữa.

Đứa trẻ năm xưa không biết như thế nào để yêu, bất giác sau ngần ấy thời gian cứ tưởng mình lớn khôn, lại thấy mình không biết phải làm bước tiếp theo của tình yêu này ra sao. Tôi định trong lòng sẽ hỏi Huang khi có dịp, nhưng chần chừ rồi cứ lại hết dịp này đến dịp khác mà tôi vẫn chưa thể tìm ra một cơ hội định hình lời nói của mình. Có lúc tôi nghĩ là chỉ do mình tự làm khó mọi chuyện, nhưng cũng có lúc tôi khẳng định rằng cảm giác của một người con gái cho tôi biết quả thật giữa chúng tôi, một trong hai người, ai đó đã xây nên một bức tường. Tôi bắt đầu khóc một mình nhiều hơn khoảng thời gian tôi dành để cười cùng anh. Tôi bắt đầu trở nên hồ nghi mọi thứ bằng việc hồ nghi bản thân. Tôi bắt đầu nhận ra câu nói dối trá nhất trong tình yêu là khi tìm được mảnh ghép cuối cùng của cuộc đời, bạn sẽ thấy mình được trọn vẹn khi yêu một ai đó. Đâu có. Bạn vẫn có thể yêu và bạn vẫn thấy mình lênh đênh.

Thỉnh thoảng tôi còn thấy mình có vẻ khờ dại với mối tình này. Rõ ràng tôi biết rằng anh thấy được những hành động của tôi, chỉ là không muốn nói ra, vậy mà vẫn cứ tiếp tục sống trong nỗi dằn vặt tôi có được trong suốt thời gian cả hai chúng tôi bắt đầu nuôi lớn những im lặng. Cuộc tình khoảng thời gian ấy yên ắng đến mức đáng sợ, máy đĩa than đặt ở cạnh sofa giờ muốn bật chắc cũng đã đến lúc phải tra dầu. Tôi nghĩ nó phải là khoảng thời gian tồi tệ nhất. Nhiều hơn gấp bao lần đau khổ có được lúc chia tay. Tôi không nói, anh không nói, câu chuyện tình của chúng tôi hình như cũng không còn được kể tiếp, chuỗi ngày phía sau quả thật rất thương tâm.

Tôi nhớ lần gặp đầu tiên từ sau khi hai chúng tôi chính thức không còn gì với nhau nữa, một người bạn chung trong đại học của tôi và Huang xoay sang thì thầm vào tai tôi một câu: “Hãy dừng việc tìm kiếm hạnh phúc ở tại nơi em đánh mất nó!” - Giai đoạn đau thương trên chính là nơi tôi vuột tay trôi mất mối tình đầu tiên trong đời mình.

Có một ngày tôi đang ngồi nhà viết cho xong luận án tốt nghiệp của mình, Huang bất chợt đi vào nhà, bỏ túi ngay cửa vào nhà, cứ thế xông vào đặt những nụ hôn lên môi tôi nồng nhiệt. Chúng tôi hôn nhau đến mức yêu thương đã trở thành nỗi đau. Anh buông tôi ra, quỳ xuống trước mặt tôi khóc và nấc lên từng tiếng: “Bảo. Chúng ta… chia tay em nhé?”

Tôi bỗng dưng cảm thấy mình như được giải thoát. Rốt cuộc Huang cũng chịu nói về vấn đề của tôi và anh. Tôi thấy thể như gánh nặng trong lòng ai đó vừa giấu đi nơi nào.

Rồi tôi cảm thấy mình thoáng chốc lại rất đau khổ. Còn bao nhiêu tương lai tôi đã định cùng anh chẳng lẽ anh nỡ lòng trong một lúc đã biến tất cả thành hồi ức?

Anh đem tôi về lại bốn năm trước - cô bé khờ dại mà ảo tưởng mình là nàng công chúa và mối tình đầu là câu chuyện hạnh phúc cả đời mãi mãi về sau. Ai ngờ hoàng tử không vô tình đến, mà chỉ là do bị đuổi đi khỏi vương quốc của cuộc tình trước đó, trong lúc bơ vơ tìm thấy một vùng đất mới có mỗi mình cô bé Lọ Lem, nên chàng bèn thương tình dùng lụa là biến cô thành nàng công chúa, và bắt đầu xây dựng cho cô công chúa nhỏ một vương quốc thương tâm. Hoàng tử cứ tưởng mình có thể thật lòng yêu cô gái mặc những chiếc váy đầm lấp lánh, cô gái mà hết lần này đến lần khác vô tư nghĩ mình là cô công chúa thật trong câu chuyện tình của chàng. Để đến khi một lần nữa đi lạc về vương quốc xưa từng không chứa chấp mình, hoàng tử mới tỉnh giấc, nhận ra sự khác biệt của việc sống cùng công chúa thật khác xa sống cùng cô bé Lọ Lem đến dường nào. Nên chàng về lại vương quốc cũ, mỗi ngày đập tan một mảnh của tòa thành kiên cường, đến lúc chỉ còn mình nàng trơ trọi ngồi đợi chàng về trong đống hoang tàn, chàng mới đến bên thú thật rằng có lẽ tòa thành tang thương này, cô bé Lọ Lem nên dành trọn đời mà ở lại một mình. Chàng nên ra đi. Chúng ta nên sống cuộc sống của bản thân, và dành cho nhau hạnh phúc mà cả hai vốn dĩ xứng đáng hơn.

Cứ như thế, tôi từ một người yêu trở thành một kẻ thứ ba trong chính cuộc tình của mình. Ngồi nghe từng lời Huang nói - những lời nhẹ nhàng lại như từng đợt phong ba, cứ chực chờ từng đợt đẩy tôi xuống hố sâu thăm thẳm trước mặt mình. Hóa ra ghen với một người đến sau mình lại dễ dàng vô cùng so với việc cứ đăm đăm chực chờ ghen ghét người đến trước cả mình. Vừa biết ơn vừa bởi vì tôi hiểu được cảm giác mình yêu Huang đến như nào để làm mối tình đầu, thì người đến trước mình cũng sẽ yêu Huang y như vậy; mình làm sao có cớ gì mà chứng minh bản thân yêu Huang hơn người ta đây? Qua khung cửa sổ, tôi thấy tuyết rơi rất dày, hình như tôi phải cần mặc chiếc áo dày nhất và chiếc khăn choàng Prada kiểu chăn to ấm, mới có thể đi qua được đêm nay.

Huang khiến tôi nhận ra rằng hóa ra mình cũng có dịp mà kể một câu chuyện cổ tích một lần, chỉ có điều với một đoạn kết khổ đau tương tự như câu chuyện của nàng tiên cá: Hy sinh cho một cuộc tình không phải dành cho mình, cũng y như việc mỗi lần cảm giác yêu anh là mỗi lần uống một ngụm độc tình, tự mình đau đớn, tự mình giết chết bản thân mình.

Năm đó giữa đêm Giáng Sinh, tôi chạy ra khỏi nhà, lang thang trong vô định giữa những đoạn đường đông người và giữa những đoạn đường thưa vắng. Hàng quán đóng cửa gần hết, dòng người đang ở ngoài đường ngoài những đôi đang yêu nhau thì là những đôi đã cưới nhau. Tôi không biết liệu việc chia tay trong đêm Giáng Sinh quả thật phải được liệt vào tội ác của cả nhân loại, hay việc một trong hai người đòi chia tay khi đối phương vẫn yêu đã đủ để làm một tội ác rồi nữa. Tôi lại chui vào The Bean, gọi cho mình một tách hồng trà tươi có vị mật ong, và một chiếc cupcake Red Velvet, đưa mắt nhìn về Third Ave, rồi lại đảo mắt về First Ave, ngắm nhìn những đại lộ không anh, và con đường tình yêu của những người khác, của mọi người đang hạnh phúc trên cõi đời trong thú vui ái tình không còn dành cho tôi. Huang có một chút cố gắng giữ tôi lại và đòi để anh đi, nhưng tôi nghĩ giây phút này ngồi ở trong căn nhà do chính tay anh thiết kế, thì có khác nào tôi lại tự đóng vai cô công chúa giả yếu hèn trong câu chuyện bên trên, chôn mình trong tòa thành đổ nát chờ đợi anh. Tôi giả vờ nhưng mình biết bản thân cần làm gì, và cần đi đâu, nhưng thật ra đó là nếu chỉ đi tiếp đoạn đường yêu Huang thôi, chứ rẽ sang phía khác thì quả thật trong lòng rất mơ hồ. Nên chỉ sau một lúc, tôi đã ở Lounge - the lounge bar that started the trend, tôi quyết định chúc mừng cám ơn bản thân cho việc suy nghĩ một điều gì đó để lạc được đến tận đây bằng việc thưởng cho mình một ly Cosmo cùng những “ông già” Noel vây xung quanh với bản mix của Rihanna đang được bật. Cứ như vậy, đêm không anh đầu tiên cũng trôi qua, tôi cũng có thể kết thúc cuộc tình kéo dài bốn năm đại học.

Tôi phát hiện ra rằng loài người chúng ta quả thật rất đáng để mà khâm phục, có thể tự chân mình bước ra khỏi nhà, trải qua một ngày với những nụ cười cho mọi người, những câu chuyện hồ hởi, giải quyết mọi thứ xảy ra thật điềm tĩnh, giống như mọi chuyện vẫn bình thường, giống như mọi thứ vẫn ổn và điều đáng tiếc chưa từng xảy đến; Trong khi một tòa thành đau thương đã nằm đó sừng sững, bên trong mình. Điều tôi nhớ rất rõ là sau hôm ấy tôi vẫn có thể sống bình thường: đi học, làm một vài việc ngoại khóa để có đủ chứng chỉ mà tốt nghiệp, đi ăn uống với bạn bè của cả hai như bình thường, làm mọi điều bản thân luôn muốn làm, bắt chính mình hạnh phúc thậm chí cả khi cuộc tình đã mất tất cả chỉ sót lại những cô đơn. Chính xác là từ ngày Huang nói tiếng chia tay cho đến tận một năm hơn sau đó, tôi mới mất dần cảm giác không thoải mái khi phải làm quen với việc mình phải sống tiếp cuộc sống như thế này đến hết đời. Thì ra không ai sống thiếu ai mà không được, không có thói quen nào không thể không tập được. Chỉ quan trọng là bao lâu mà thôi.

Hóa ra khi người vốn không dành cho mình rời chân khỏi cuộc đời của mình, những điều không đáng xảy ra cũng không còn xảy ra nữa. Tôi không hạnh phúc như những ngày bên anh, nhưng tôi cũng không còn đau khổ. Công việc đầu tiên cũng có được, tiền tháng đầu tiên đã có thể gửi về cho mẹ, tôi cũng đã dọn nhà đến hẳn Brooklyn, rời xa Manhattan như một lời từ biệt những năm tháng sinh viên đã qua. Rồi người yêu đầu tiên sau anh cũng đến. Mọi thứ xung quanh đều không còn như trước, kể cả bản thân tôi.

Tôi cũng tình cờ gặp lại Huang một lần, rồi hai lần, rồi mới đây trước Giáng Sinh một tuần, ba năm từ sau khi chia tay.

Lần đầu gặp lại Huang ở tiệc họp mặt sinh viên trường. Anh trông như không có điều gì thay đổi so với lần cuối cùng. Gương mặt anh có hơi ngang tàng hơn, như tôi đã từng luôn mong muốn. Tôi chỉ chực chờ bước đến anh, rồi lại nghĩ, rồi lại tự dằn vặt nếu như thấy bản thân mình chạy xe đâm đầu ngược chiều một con đường rộng lớn, nguy hiểm vô cùng để gánh chịu những hậu quả. Và rồi tôi tự dằn mình lại. Anh đã không còn là người tôi yêu, tôi đã không còn là người anh yêu, lại còn đã là tôi và anh chứ không còn là “chúng tôi” nữa. Hai chúng tôi là hai cá thể xa lạ, hoặc giả vậy, dù là một con người vẫn còn yêu một người kia vô hạn. Chính là tôi. Tôi khi ấy vẫn nhớ mình cứ đứng ở lằn ranh lưng chừng, chỉ chờ Huang nắm tay mình mà kéo lại phía con đường tình yêu. Huang không, dĩ nhiên. Vậy nên tôi nản lòng, trở về cuộc sống một mình như bao tháng năm đã qua.

Lần thứ hai gặp lại Huang, là trong bữa tiệc của tờ báo thân thiết của cả công ty tôi và anh. Anh có bước lại hỏi cuộc đời của tôi ra sao? Chúng tôi nói chuyện một lâu rồi lại thôi. Cảm xúc lúc này đã không còn trông đợi, nên mọi thứ cứ diễn ra như bình thường giữa hai con người xa lạ có cùng nhau một chút ký ức.

Vậy mà cách đây một tuần, Huang lại nhắn cho tôi:

Huang: Bao, are you free next week?

Tôi: Not really sure. Why?

Huang: Can you do me one last favor?

Tôi: Like?

Huang: Meet me up on Christmas day.

Tôi: I got a date with my boyfriend on that night. Sorry Huang!

Huang: No. I meant ”day”. You will be free, won’t you?

Tôi đã không thể chối từ.

Thế nên bây giờ ngồi đây. Mọi thứ vẫn không thay đổi gì nhìn từ phía trong ra những ô kính cửa sổ, những đại lộ không anh vẫn cứ thế lạnh lùng tuyết trắng. Nhưng hóa ra chẳng còn gì như trước nữa. Những chiếc bàn màu gỗ ngà ngà đã bị thay thế thành bộ bàn ghế theo chuẩn của Starbucks, xung quanh đuộm một màu của tươi mới. Như thể chưa từng có sự tồn tại của quán café năm xưa của chúng tôi, chưa tồn tại chúng tôi và không hề có đêm cuối cùng có một cô gái ngốc ngồi ở đúng vị trí này, uống một cốc trà nóng và ăn một chiếc bánh cupcake ngọt ngào đến đau lòng.

Tôi cầm điện thoại lên, còn năm phút nữa đến giờ hẹn, tiện tay nhắn cho Huang một dòng tin: “The coffee has changed into Starbucks. I’m here now.” - Vừa nhấn nút gửi đã nghe tiếng chuông báo vang lên trước mặt mình. Huang lại chọn cách xuất hiện như lần đầu hai đứa gặp gỡ. Rồi anh ngồi xuống, đối diện tôi bây giờ là một cơn giông tố xưa kia, vẫn gương mặt ấy ngang tàng nhưng đã bị thời gian làm tổn thương đôi chút, vẫn ánh mắt từng chứa cả các đại dương trên trái đất này, nhưng những cơn sóng đã không còn dâng cao bằng của người đã cùng tôi năm ấy.

- Mọi chuyện vẫn ổn hết chứ Bảo? - Huang hỏi.

- Ổn chứ. - Tôi gật đầu. - Anh không đi đâu vào Giáng Sinh sao?

- Không. Anh chỉ ở thành phố này thôi. Chẳng muốn về Houston đâu. - Huang nói.

- Ừm. - Tôi lại gật đầu.

Tôi có cảm giác anh nhìn tôi bằng tất cả sự thương mến. Như là anh có thể chỉ một tíc tắc sẽ chồm người tới mà hôn tôi vậy. Tôi lắc đầu.

- Look. Anh gọi em có việc gì không? Em không nghĩ sẽ tiện cho cả em và anh ngồi cùng nhau ở đây hôm nay.

- Chẳng lẽ xem như bạn bè cũ ngồi cùng nhau cũng không được? - Huang nheo mắt.

- Cũng không được… - Vẻ mặt tôi đầy cứng rắn.

- Hôm nay là Giáng Sinh mà. Xem như là đóng vai Santa Clause tặng anh một món quà!? - Huang nháy mắt.

Tôi nhìn Huang. Huang nhìn tôi. Cả hai nhìn sâu vào mắt nhau cho đến khi tôi không thể chịu nổi sự ngột ngạt này nữa.

- Em nghĩ em và anh đều đã đủ lớn và hiểu rõ tính tình của nhau. - Tôi bắt đầu nói bằng giọng bực bội. - Nên có chuyện gì em nghĩ rằng anh nên nói thẳng ra luôn đi. - Nhưng vẫn rất tò mò về lý do muốn gặp mặt đột ngột của Huang.

Huang vẫn tiếp tục nhìn tôi, không thốt ra một lời. Mái tóc anh đã gọn gàng hơn xưa, khóe mắt đã xuất hiện những nếp chân chim, đôi môi cong nay đã bớt nhiều những hờn dỗi khi trẻ của cậu thanh niên sống cuộc đời bướng bỉnh ngày hôm ấy. Huang ngồi đối diện tôi bây giờ đúng như một người đàn ông tôi cứ tưởng mình sẽ sống bên cạnh mãi mãi, nhưng không phải, tất cả đều giống chỉ trừ một việc chúng tôi không thể cùng tiếp tục sống bên nhau. Tôi cứ nghĩ rằng chỉ cần gặp anh mặt đối mặt như vầy, câu hỏi cứ đeo bám tôi trong mấy năm nay sẽ có lời hồi đáp, hóa ra vẫn chưa thể. Tôi vẫn chưa thể trả lời được rốt cuộc mình muốn gặp anh ta hay rốt cuộc mình hoàn toàn không. Đến việc đứng lên đi một mạch xem như không nghe gì, không cảm giác thấy gì, vốn từng dễ dàng biết bao nhiêu ngày chúng tôi vẫn còn là hai con người xa lạ, nay đã trở thành một trận chiến bất phân thắng bại trong lòng tôi. Cuối cùng, Huang cũng chịu lên tiếng:

- Thật ra bao năm qua anh vẫn sống rất bứt rứt, lúc nào cũng cảm giác mình nợ em một lời xin lỗi…

- Không. Huang. Anh đừng như vậy. Vốn dĩ em đã tha lỗi cho anh từ rất lâu rồi. - Tôi cắt ngang lời Huang.

- Không. Em để anh nói hết đã. - Huang nói trong từ tốn. - Thật tình anh là người không đúng trong suốt bốn năm chúng ta ở cạnh nhau. Anh từng nghĩ cứ để thời gian hàn gắn vết thương anh gây ra, em là cô gái mạnh mẽ, anh biết chắc rằng em sẽ bình phục, và có thể sống tiếp tục cuộc sống của mình, cho dù có anh hay thậm chí không có anh.

- …

- Nhưng anh vẫn nợ em một lời xin lỗi. - Huang tiếp tục. - Và cả một câu chuyện…

Tôi đưa mắt lên nhìn Huang. “Câu chuyện”? Câu chuyện để thay đổi lại quá khứ đã qua hay là để gợi nhớ đến những ký ức về tương lai không bao giờ có thể tới? Ba năm qua anh ở những đâu, để bây giờ bỗng dưng bước đến và đòi kể chuyện?

Cuộc sống chúng ta đang sống, mọi người đang tự thỏa hiệp với hai sai lầm. Một là khi chúng ta không cùng quan điểm với cách sống của một ai đó, có nghĩa là chúng ta đang ghét họ. Và hai là khi chúng ta yêu một ai đó, tức là chúng ta đồng ý hết mọi suy nghĩ họ tin tưởng, hay tất cả điều mà họ làm. Cả hai đều vô lý!

Năm đó anh đi tôi có thể xem trái tim mình vốn mỏng manh, anh run tay rơi nhẹ đã vỡ. Nhưng lần này bỗng dưng xuất hiện và vương vào đầu cô gái của anh thêm những hy vọng mông lung, chẳng khác nào đến bên mà nhận rằng năm ấy, anh cố ý vung tay thật cao mà đập tan tành trái tim em.

Suy nghĩ đến đây, đoạn tôi đứng lên đi thẳng ra khỏi bàn. Huang nhanh chóng đặt tay anh lên bàn tay tôi đang chống lên bàn để đỡ người dậy. Nói khẽ một câu như bắt đầu của một câu chuyện nhẹ nhàng:

- Năm đó anh biết mình có một đứa con trai.

Tôi đứng sững người lại, xoay sang cúi xuống nhìn Huang.

- Anh không biết mình đã để lại cho cô ấy một đứa con. Anh thật sự không biết. Khi phát hiện ra anh đã rất hoảng loạn, anh tìm đủ mọi cách để có thể bình tĩnh suy tính xem rốt cuộc mình cần phải làm gì với con của anh và em - tình yêu của anh. Anh không thể sống thiếu em nhiều như con anh không thể sống thiếu tình thương của cả cha và mẹ; nhưng anh biết nếu một trong hai người mình nợ ai hơn, chắc chắn phải là đứa con của mình. Khi có con, em sẽ hiểu một điều rằng mình đã chấp nhận đánh đổi tương lai của bản thân cho tương lai của bọn nó. Anh khi đó đã không còn quyền chọn lựa, chỉ còn quyền sống tiếp theo những gì tự bản thân đã định sẵn cho cuộc đời của mình bằng sai lầm nằm ở quá khứ. Anh lúc ấy rất muốn nói cho em một điều, mà sợ mình càng nói càng thêm sai, càng nói càng tổn thương những tan vỡ em đã có sẵn, rằng tương lai của anh trước khi biết được sự thật vốn dĩ cũng chỉ có mình em trong đó. Và anh nói những điều này bây giờ vốn dĩ không phải để mong mỏi một lời tha thứ từ em, chuyện gì cũng đã qua anh hiểu rất rõ. Anh chỉ mong em hiểu khi một mối tình đã qua, không nhất thiết một trong hai người phải sai lầm; Đâu ai đứng hả hê làm người thắng cuộc ở một mối tình đã qua đi. Ở lại quá khứ rốt cuộc chỉ có những con người không thể chấp nhận hiện tại đang có, hay yêu tương lai vốn sẽ đến trước mắt. Nói ra hết tất cả mọi điều, anh chỉ ao ước hơn cả những thấy hiểu từ em, là sự giải thoát cho bản thân khỏi sự nuối tiếc mình có được khi phải lựa chọn giữa điều đúng đắn này và điều đúng đắn kia của cuộc đời trớ trêu.

Tôi uống hết từng lời của Huang vào. Tảng đá năm xưa đè nặng lòng, cứ tưởng đã biến mất bất chợt lại hiện hữu ra rõ ràng và tháng ngày hôm nay cứ thế đan xen vào tháng ngày hôm qua. Càng ngày càng rối rắm, càng ngày càng giống như một lần nữa không còn cơ hội để gỡ ra. Tôi chẳng biết phải nói gì sau câu chuyện của Huang, chỉ biết nhìn anh, chỉ biết đoán xem cuộc đời của anh những năm qua có cơ may nào hạnh phúc hơn cuộc đời của tôi hay không, và chỉ biết nghĩ xem nếu như năm ấy mình biết mọi thứ trước khi kéo vali ra khỏi căn hộ của hai đứa trên Houston Street thì tôi sẽ sống cuộc đời mình dằn vặt như thế nào và bao lâu, khác đi ba năm không biết chuyện gì đã vừa qua? Tôi muốn mở miệng nói là: “Tốt thôi. Mọi chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại.” Hay nhẹ nhàng hơn nữa là: “Cho em xem hình con anh đi, chắc giống bố lắm nhỉ? Hôm nào phải dắt ra cho em gặp nha.” Nhưng thay vì vậy, tôi chỉ lẳng lặng quyết định hỏi anh:

- Anh có hạnh phúc với cuộc sống ba năm nay của mình không?

- Không hoàn toàn là không. Nhưng cũng chưa chắc là thật sự gọi được là hạnh phúc. - Huang trả lời.

- Vậy thì anh xứng đáng với cuộc sống như vậy. - Tôi vừa đứng dậy, vừa nói. - Không hạnh phúc và không có cả em.

Rồi tôi bước ra khỏi cuộc đời anh. Y hệt như cách tôi đã bước vào, chỉ có điều hôm nay là cố tình chứ không còn vô ý như hôm ấy.

Upper East Side nhìn từ phía trên Roosevelt Island Tramway luôn cho tôi cảm giác mình thật sự đang ở NYC, cứ như từng có lúc mỗi khi phải được đứng ở đường Đồng Khởi tôi mới có cảm giác mình thật sự đã về đến Sài Gòn vậy. Những tòa nhà trắng muốt trong tuyết lạnh, những con đường đang tấp nập xe cộ chốc lát sẽ thưa thớt, những con người đang tranh thủ cố lao về phía người mình yêu thương.

Cuộc đời này thật kì lạ, hóa ra đôi lúc thứ người ta cần để hàn gắn vết thương lòng không phải là thời gian mà chính là lý do cho những chuyện đã xảy ra, để mình hết ngộ nhận giữa thương một người và thương một cuộc tình đoản mệnh, giữa việc không thể quên người ta và không thể quên mối tình đã qua.

Tôi không hiểu vì sao ở những câu chuyện cổ tích tình yêu của mọi người xung quanh, dù hận hay dù còn thương người cũ, người ta cũng phải nhẹ nhàng với nhau, và để người này cứ phải ngộ nhận sự cao thượng của người kia. Tôi có một suy nghĩ khác, mình ra sao thì cứ ra thế. Vì sau bao thời gian sống vì nhau, tan vỡ rồi thì mình nên sống cho bản thân nhiều hơn mình xứng đáng một chút. Có người nói rằng duyên đã hết thì nghĩa của những năm bên nhau vẫn còn; hay đại loại mình nếu không thể làm hạnh phúc của một người, thì cũng đừng nên trở thành khoảng dốc trên đoạn đường của người ta. Tôi lại thấy mình không thể sống cao thượng được khi trong lòng mình không thật sự còn một chút nào cho người ta, nếu Huang đã thừa nhận anh để tôi đi vì muốn tôi được hạnh phúc hơn, thì tôi cũng phải là người nói với anh rằng mình đang sống thật sự rất hạnh phúc với tương lai mà anh ban tặng. Tôi đã cố tình để lại cho Huang sự hồ nghi về lựa chọn của mình, vì đôi lúc cách tốt nhất để nói với một người yêu cũ mình từng yêu họ đến mức nào chính là để họ biết mình vẫn còn hận và ghét họ đến mức ra sao.

Điện thoại reo lên khi tôi đi nhìn thấy được Time Squares đang sáng rực rỡ ở phía xa và cả NYC như một chiếc hộp thần kỳ, chứa hết Giáng Sinh của cả hành tinh này, rồi đổ bày ra ở thành phố này. Mỗi một tòa nhà là một kiểu Giáng Sinh. Mỗi một góc đường là những bản giao hưởng của những ánh đèn. Tôi bắt máy.

- Em vừa ở đâu đấy và đã về chưa? - Người yêu hiện tại hỏi. - Coi chừng kẹt xe nhé.

- Em đang trên tàu, cũng sắp về đến rồi. - Tôi trả lời. - Em vừa đi gặp lại người yêu cũ.

- Huhmmm. On Christmas day? - Anh ra vẻ gằn giọng. - Thế Huang muốn gì?

- Muốn tặng em một món quà em đã có.

- Là thứ gì cơ??? - Bây giờ là anh gằn giọng thật.

- Là Hạnh phúc. - Tôi bật cười khi trả lời. - Là… anh.

Ai đó trên tàu bật lớn bài hát Fairytale Of New York - của Pogues:

“Em có thể đã thành một ai đó,

Em có thể trở thành bất kì ai.

Nhưng anh đã cướp đi mọi ước mơ em có

Ngay khi em tìm thấy được anh.

Em quấn giấc mơ mình vòng quanh anh,

Vì em không thể biến giấc mơ thành sự thật nếu không có anh.

Nên em đã thắt những giấc mơ của mình vào anh.”

Tôi chợt ngửi thấy mùi Giáng Sinh ở thành phố này qua từng nhịp thở…

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.