Nhất Thế Chi Tôn

Lượt đọc: 83391 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 814
Bí cảnh chi sự

❊ ❊ ❊

Nhục thân là thứ có thể chạm vào vật chất, Nguyên Thần nằm giữa chân thật và hư ảo, Pháp Tướng là đủ loại quy luật vô hình mượn sức ranh của đất trời, nội cảnh cùng Nguyên Thần cụ hiện. Ba yếu tố này vừa vặn cấu thành nên bậc thang hoàn chỉnh từ thế giới vật chất hữu hình đến cội nguồn hư ảo.

Ngay lúc này, dưới sự can thiệp của võ đạo ý chí cường đại từ Mạnh Kỳ, ba yếu tố kia xích lại gần nhau. Nhục thân kết nối Nguyên Thần, Nguyên Thần kết nối Pháp Tướng, sự biến đổi vi diệu xảy ra ở “bên cạnh” nhau, tạo thành một trạng thái mâu thuẫn quỷ dị, vừa hư ảo lại vừa chân thật. Đây chính là bước đầu tiên để vượt qua tầng thứ ba của thiên thê, thậm chí là chứng đạo Pháp Thân!

Những tiếng "ba ba ba" hư ảo vang lên, Mạnh Kỳ cảm thấy ba thứ hòa làm một, dường như có cảm giác trọn vẹn, không còn sự ngăn cách độc lập giữa nhục thân, Nguyên Thần và Pháp Tướng. Nội cảnh tựa hồ tìm được “chúa tể”, diễn hóa theo hướng tự thành một giới.

Huyết nhục khẽ động, chậm rãi phát triển. Tiểu cảnh giới không thể khiến Mạnh Kỳ trực tiếp khôi phục hoàn toàn, mà chỉ giúp hắn tiếp cận nguồn sức mạnh đã cạn kiệt thêm vài phần. Hắn lấy đan dược trị thương ra nuốt vào.

"Ngươi không sao chứ?" Diệp Ngọc Kỳ bay đến, thanh trường kiếm kết từ băng phách trong tay phản chiếu ánh sáng yếu ớt, trong suốt và lóng lánh.

Mạnh Kỳ giật giật cánh tay trái vẫn còn hơi cứng nhắc, nở nụ cười: "Ổn thôi."

Với người khác, đây là vết thương khó lòng hồi phục, nhưng hắn tu luyện Bát Cửu Huyền Công đến cấp Tông Sư, khả năng giảm thương và tự hồi phục vượt xa những ai không am hiểu lĩnh vực này, thậm chí là nửa bước Pháp Thân. Theo hô hấp thổ nạp và tác dụng của dược lực, huyết nhục mấp máy phân liệt, lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Lúc này, Tăng Nhược Tuyên cứu được Minh Pháp, tụ tập lại, thành tâm nói lời cảm tạ.

Nàng không ngờ rằng trong tình thế đó, “Cuồng Đao” Tô Mạnh vẫn sẽ trượng nghĩa ra tay, càng không ngờ chấp chưởng thần binh Cáp Tư Ô Lạp lại bại vong dưới tay hắn. Ngoại Cảnh đỉnh phong thêm thần binh thường dùng để trấn áp các thế lực tông môn và thế gia hàng đầu. Dù Xạ Nhật Cung chủ nhân phi Cáp Tư Ô Lạp, nhưng hắn còn có vài danh Tông Sư cấp Kim trướng võ sĩ phụ trợ. Năm xưa Tô Vô Danh cường thế đến đâu cũng không xử lý được đối thủ tương tự.

Quả thật là "sóng sau đè sóng trước, một đời người mới thắng người cũ!"

"Nếu ngươi có được một thanh thần binh, cũng đủ sức tự lập môn hộ, trở thành tông môn hoặc thế gia hàng đầu," Tăng Nhược Tuyên nói, trong đôi mắt ẩn chứa sự kính nể, ngưỡng mộ và cả tự than thở.

Thật vậy, truyền thừa trên người ta còn hơn không ít tông môn và thế gia hàng đầu… Mạnh Kỳ khiêm tốn nói: “Cáp Tư Ô Lạp mới chấp chưởng thần binh, tâm tính thay đổi, càng ỷ lại vào bản thân thần binh. Trong khi đó, Xạ Nhật Cung và những gì hắn am hiểu lại mâu thuẫn. Một khi biến thành cận chiến, nếu không biết từ bỏ, ngược lại sẽ trở thành trói buộc. Đó là con đường dẫn đến thất bại của hắn.”

Ý nghĩ này chỉ là mơ hồ trước khi hắn ra tay, nhưng giờ phút này phân tích lại giống như đã định liệu trước.

Trước đây, hắn rõ ràng biết Cổ Nhĩ Đa dựa vào Thiên Tru Phủ cường thế, ngu ngốc đại ca chấp chưởng Nhân Hoàng Kiếm uy nghiêm, Khổng Tước Yêu Vương kiêu ngạo sau khi có Yêu Thánh Thương, thêm vài lần chứng kiến uy lực của thần binh, trong lòng khó tránh khỏi sinh ra sự sợ hãi với thần binh, theo bản năng cho rằng Ngoại Cảnh đỉnh phong chấp chưởng thần binh là bất khả chiến bại.

Nhưng hiện tại, sau trận chiến vừa rồi, gánh nặng trong lòng hắn đã tan thành mây khói. Thần binh rất quan trọng, nhưng bản thân càng quan trọng hơn. Nếu không biết phát huy sở trường, hoàn toàn ỷ lại vào thần binh không phù hợp, ắt hẳn sẽ tìm thấy sơ hở và cơ hội.

Tu luyện võ đạo là như vậy, đến cuối cùng, tự thân chính là bí bảo, tự thân chính là thần binh, tự thân chính là thiên địa. Ngoại vật có thể dựa vào, nhưng không thể ÿ lại!

Vì vậy, nhu cầu của hắn đối với bí bảo hay thiện công giảm xuống đáng kể. Nếu không phải chưa có Hư Không Ấn, Âm Dương Ấn cũng chưa từng nhập môn, ngay cả Phá Không Phù và Đông Cực Trường Sinh Đan cũng không cần phải hối đoái… Mạnh Kỳ ý niệm chuyển động, lặng lẽ nhặt lên thanh Trảm Ngọc Đao đã tổn hại, túi trữ vật của Cáp Tư Ô Lạp, cùng vật phẩm của vị Tông Sư bị Kim Trướng võ sĩ ban đầu chém giết, tất cả đều bị Xạ Nhật Cung đánh trúng, hóa thành tro bụi.

"Nơi này không nên ở lâu, ra ngoài rồi nói," Diệp Ngọc Kỳ thận trọng, phân biệt khí cơ biến hóa, phán đoán sơ bộ vị trí lối ra của bí cảnh, đồng thời men theo đường đi tìm kiếm các Tông Sư khác.

Không lâu sau, mấy người xông ra khỏi cửa động hư ảo, xuất hiện ở băng tầng hoàn toàn tan nát, gợn sóng khẽ lay động, dần dần lại ngưng tụ trên mặt hồ.

Diệp Ngọc Kỳ nhìn quanh một vòng, thấy không ít cường giả đã đi ra trước, thêm vài người do nàng mang ra, không những không ai thiệt mạng, mà còn nhiều thêm hai người.

Trần Chiêu vừa thấy Mạnh Kỳ, hai mắt lập tức sáng lên, bay đến: "Ta là Cực Bắc Trần Chiêu, không biết các hạ tôn tính đại danh?”

"Tô Mạnh," Mạnh Kỳ nhìn hắn một cái, thuận miệng trả lời một kẻ mạc danh kỳ diệu.

"Tô Mạnh..." Trần Chiêu lặp lại, như muốn ghi tạc thật kỹ trong lòng, xem như mục tiêu.

Trong trận chiến vừa rồi, thực lực của đối phương vẫn chưa bộc lộ hết, khoảng cách giữa mình và hắn không hề nhỏ!

Lúc này, Tăng Nhược Tuyên nói với Hà Hưu và các Tông Sư khác: "Cáp Tư Ô Lạp đã đền tội, chết dưới tay Tô thiếu hiệp, ngoài ra còn có hai danh Tông Sư cấp Kim Trướng võ sĩ, chỉ đào thoát hai người."

“Kim Trướng võ sĩ? Cáp Tư Ô Lạp?” Trần Chiêu biết Tô Mạnh đang tìm những Tông Sư kia, lúc này nghe được chữ "đền tội”, khẽ nhíu mày nói: "Vị nam tử cầm cung kia?”

Đó là Ngoại Cảnh đỉnh phong chấp chưởng thần binh!

Nếu không phải bọn họ không muốn dây dưa, không muốn gây ra động tĩnh lớn, mình lúc ấy đã vẫn lạc!

"Ngươi gặp qua?" Tăng Nhược Tuyên nghi hoặc hỏi lại.

Trần Chiêu nhất thời trợn mắt há hốc mồm. Vị Tô Mạnh Tô thiếu hiệp này giết Ngoại Cảnh đỉnh phong chấp chưởng thần binh, Ngoại Cảnh đỉnh phong chấp chưởng thần binh…

Trước đó mọi người đều chỉ mới vào Tông Sư cảnh giới.

Trong thoáng chốc, hắn cảm thấy nản lòng thoái chí. Khoảng cách quá lớn, cảm giác mệt mỏi, không thể đuổi kịp bao trùm lấy hắn.

Tuy nhiên, hắn cũng không phải người tầm thường, nhanh chóng khôi phục lại. Người sống một đời, tu luyện võ đạo, phải có mục tiêu như vậy mới có thể thúc giục bản thân!

Mạnh Kỳ không chú ý đến sự biến đổi tâm tình của hắn, mà hỏi Diệp Ngọc Kỳ và những người khác: "Các ngươi trong bí cảnh đi đâu? Ta leo lên một ngọn sơn phong, xung quanh không thể phi hành, chỉ có một con đường nhỏ thông lên đỉnh núi."

"Ta cũng vậy," Đôi mắt Diệp Ngọc Kỳ dường như cất giấu vô số tinh thần lấp lánh.

“Ta cũng vậy.”

"Ta cũng vậy."

"Ta cũng vậy."

Tăng Nhược Tuyên, Hà Hưu, thậm chí Trần Chiêu và các Tông Sư khác đồng thanh trả lời.

“Nhưng chúng ta không gặp nhau?” Mạnh Kỳ nhíu mày, "Ta thấy tàn niệm lưu ảnh của Ma Hoàng Trảo đời thứ ba đến đời thứ sáu, cùng một khối Thanh Đồng cổ quan, nghỉ ngờ bí cảnh có liên quan đến Ma Hoàng Trảo. Còn các ngươi?”

Việc này có chút kỳ quái, nên Mạnh Kỳ nói thẳng, giữ chữ tín với người.

Diệp Ngọc Kỳ trầm mặc một chút rồi nói: "Ta thấy hư ảnh của Mạnh bà, Thanh Đồng cổ quan bên trong trống rỗng, chỉ có sương mù đen tối sâu thẳm, nhưng lại tà ác cực đoan."

"Ta thấy Thanh Đồng cổ quan cũng trống rỗng, ngay cả sương mù cũng không có, nhưng xung quanh và mặt trong nắp quan vẽ loạn đầy máu tươi," Mạnh Kỳ tạm thời không đề cập đến chuyện Bá Vương và phỏng đoán của mình.

Mình và Diệp Ngọc Kỳ dường như đi cùng một con đường, nhìn thấy cùng một cỗ Thanh Đồng cổ quan, sao lại khác nhau đến vậy?

“Trên con đường đó, ta thấy Lục Diệt Diêm Ma, Thanh Đồng cổ quan tự mở ra, có một cánh tay tái nhợt không huyết sắc thò rai" Tăng Nhược Tuyên ngẩn người, thốt ra.

"Ta thấy Tà Thần Hoàng Tuyền, Thanh Đồng cổ quan bên trong là một cỗ hận ý kinh khủng, hận trời hận đất," Hà Hưu và những người khác lần lượt trả lời, những gì chứng kiến đều khác biệt.

Trần Chiêu và Lưu Trạch Quân càng nghe càng nhíu mày. Cuối cùng, người trước nhịn không được mở miệng nói: "Không phải chiếu gặp bóng ma tâm linh của bản thân sao?"

Bọn họ nhìn thấy thứ quỷ gì vậy!

"Bóng ma tâm linh của bản thân?" Mạnh Kỳ trầm ngâm một hồi rồi nói: "Không đúng. Nếu là bóng ma tâm linh của bản thân, thì hẳn là thứ bản thân biết đến, không thể vượt quá phạm trù này."

Hắn xác thật biết thông tin về Hận Thiên Đại Đế, Tà Hoàng, Thái Thượng Thiên Ma và Vô Lượng Tà Chủ, nhưng căn bản không cụ thể gặp qua ảnh hưởng của họ, cũng không biết những lời họ nói trước khi chết, càng không thể biết Bá Vương đã chém một đao vào “tử thi thần bí” trong Thanh Đồng cổ quan

Chẳng lẽ do mình sợ hãi kẻ thả câu, nên tự mình biên ra câu chuyện về lịch đại truyền nhân Ma Hoàng Trảo và Bá Vương, chỉ là hư cấu, hoặc có phụ họa?

Nhưng câu chuyện này "biên" rất tròn, rất giống thật, bản thân bình thường đều chưa từng nghĩ đến Ma Hoàng Trảo và chuyện của các truyền nhân!

Diệp Ngọc Kỳ không nói gì, dường như cảm thấy Mạnh Bà thể hiện chính là bóng ma tâm linh của bản thân.

"Ta bị Hàn Quảng dùng Lục Diệt Diêm Ma Chưởng làm bị thương, suýt chút nữa vẫn lạc, xác thật để lại bóng ma tâm linh không thể giải quyết," Tăng Nhược Tuyên thở dài, cảm thấy lời Trần Chiêu phù hợp tình huống.

Nàng cùng Hàn Quảng sống cùng thời.

Hà Hưu lắc đầu: "Không phải bóng ma tâm linh. Mẫu thân ta có huyết mạch Hoàng Tuyền rất rất mỏng manh."

Thượng Cổ Tà Thần tà ma giáng lâm đại địa cách nay hơn mười vạn năm, trải qua nhiều đời chia mỏng, có huyết mạch đã mỏng manh đến không thể phát huy tác dụng. Bộ tộc của mẫu thân Hà Hưu là loại này, không khác gì người bình thường, nhiều lắm thì có chút Âm Dương nhãn linh tinh, sẽ không ảnh hưởng tâm linh, nên không bị xem là một mạch của Tà Thần.

Là một Tông Sư chính đạo, thành viên của thế lực hàng đầu, hắn tự nhiên sẽ không vì vậy mà có bóng ma tâm linh.

"Ta cho rằng những gì nhìn thấy là chuyện tà ma có liên quan đến bản thân," Hà Hưu phán đoán.

Vì Bá Vương và Tề sư huynh, nên ta thấy lịch đại truyền nhân Ma Hoàng Trảo và Thanh Đồng cổ quan nhuốm máu? Mạnh Kỳ hơi gật đầu, điều này tương đối khiến hắn tin phục.

Vì Băng Tuyết Tiên Cung và bí cảnh này có liên quan, nên chúng ta nhìn thấy Giám Tâm Lộ? Trần Chiêu và Lưu Trạch Quân nhìn nhau.

Mạnh Kỳ hồi tưởng những gì biết được và một phần tâm đắc từ Đạo Nhất Ấn, bỗng nhiên trong lòng vừa động. Bí cảnh này e rằng là do đại năng cấp Truyền Thuyết để lại!

Vì quan hệ của Tô Vô Danh, hắn cố ý tìm hiểu những đặc thù của Truyền Thuyết từ Lục Đại Tiên Sinh. Đặc tính không chỗ không ở không phải do Tô Vô Danh khuếch tán thân thể, tràn ngập khắp nơi, mà là bản chất của hắn tăng lên đến một trạng thái huyền diệu nào đó. Trong mắt hắn, mỗi một điểm, mỗi một nơi trong thiên địa đều hòa lẫn vào nhau, vì vậy không có khoảng cách, tùy ý đến.

Vậy nên, đây là một nơi hỗn hợp tất cả những gì mình và mọi người chứng kiến. Do cảnh giới cá nhân và sự kích phát liên hệ khác nhau, nên những thứ hiện ra trước mắt cũng khác nhau. Mình và mọi người ở những thời không khác nhau, nên đi cùng một con đường, lại không gặp lại, mới không thể chạm vào Thanh Đồng cổ quan.

Nói cách khác, đây là một nơi thời không điệp gia từng tầng từng tầng?

"Xem ra vẫn chưa thực sự tiến vào hạch tâm," Mạnh Kỳ trầm ngâm, giống như Ngọc Hư Cung chỉ có cơ hội đặc biệt mới có thể tiến vào thực sự, huống chi là bí cảnh do Truyền Thuyết để lại.

Điều này khác với Ma Phần, nơi đó chỉ là tàn lưu ý niệm bị ô nhiễm biến thành. Còn Cửu Trọng Thiên dù đã vỡ tan, nếu không có lối vào chính xác, đừng mong tiến vào thực sự!

"Sự việc liên quan đến Ma Hoàng Trảo, lại còn có cánh tay tái nhợt lộ ra từ cổ quan, phải thỉnh vài vị cao nhân Pháp Thân đến dò xét," Hà Hưu nói.

Nếu đại năng để lại bí cảnh không để lại lối vào thực sự, không muốn người khác tiến vào, thì trong thế gian ngày nay, e rằng chỉ có Tô Vô Danh mới có thể mạnh mẽ xâm nhập. Nhưng hắn tấn chức vội vàng, đang bế quan củng cố, vài năm nữa mới xuất quan… Mạnh Kỳ phán đoán.

Sau đó, vì nhiệm vụ luân hồi sắp xảy ra, mà nhiệm vụ đơn lẻ chưa chắc sẽ phải vào quảng trường luân hồi để hối đoái trước, nên Mạnh Kỳ một nửa là để chữa thương, một nửa là để chuẩn bị, cáo biệt Diệp Ngọc Kỳ và những người khác, đi đến lối vào Tiên Tích.

Tiên Hiệp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.