Nhất Thế Chi Tôn

Lượt đọc: 83391 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 843
Thần binh tới tay

❊ ❊ ❊

"Cổ Nhĩ Đa mất tích, thế lực thảo nguyên tan râ, tà ma chín đạo hoặc là ngư ông đắc lợi, hoặc là mất cả chì lẫn chài. Chính đạo duy trì được ưu thế trong một năm, nhiệm vụ luyện chế thần binh chuyên chúc thành công. Có thể lập tức tiến vào Luân Hồi Quảng Trường, xác định hình thái và tên của thành phẩm, hoặc để sau cũng được.

Giọng nói quen thuộc, cao ngạo của Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ vang vọng trong đầu Mạnh Kỳ, khiến hắn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, vui mừng khôn xiết. Cuối cùng cũng có thần binh võ đạo phù hợp với mình!

"Đồ ngốc mới chọn để sau!" Mạnh Kỳ thầm oán một câu, không chút do dự yêu cầu phản hồi.

Mấy ngày nay, hắn ở lại Thiếu Lâm làm khách, cùng sư phụ Huyền Bi thảo luận võ đạo, kể lại những trải nghiệm có thể tiết lộ ra ngoài, đồng thời báo cho sư phụ chuyện Tô Tử Duyệt là hậu duệ Đường gia.

Ban đầu nghe tin này, Huyền Bi vô cùng kinh ngạc, sau đó nước mắt giàn giụa, cả người nhẹ nhõm hẳn đi, dường như tảng đá lớn đè nặng trong lòng đã được dỡ bỏ hoàn toàn.

Lúc ấy, Huyền Bi vừa mừng vừa bị, vừa cảm khái, rất lâu sau vẫn không nói nên lời.

Ánh sáng biến ảo, Mạnh Kỳ lại xuất hiện ở Luân Hồi Quảng Trường. Chỉ thấy Xích Hà bay lên trong cột sáng trung tâm, hư không mờ ảo, sáng lạn thần dị.

"Xin xác định hình thái thành phẩm," giọng nói của Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ từ trên cao vọng xuống.

Về việc này, Mạnh Kỳ đã sớm nghĩ kỹ. Định Hải Châu và Đại Nhật Diễm Tâm đều có đặc điểm là sức nặng, luyện đao tốt hơn luyện kiếm, cho nên hắn dứt khoát nói: "Đao, dài ba thước ba tấc ba phân."

Mây khói bốc lên, quang điểm rơi lả tả, Xích Hà cùng "Hư không" co rút lại, bùng nổ ánh sáng trắng xóa khiến Mạnh Kỳ không mở mắt ra được.

Đến khi khôi phục các giác quan, hắn phát hiện một thanh trường đao đang lắng lặng lơ lửng trong cột sáng trung tâm. Thân đao có hình dạng cổ phác, không hoa mỹ, toàn thân dường như được đúc từ ngọn lửa màu vàng cam.

Bên ngoài "cô đọng" thành ngọc, mơ hồ trong suốt, có thể thấy các màu hỏa diễm cuồn cuộn bên trong. Lớp ngoài cùng là lửa màu vàng trắng, càng vào trong lần lượt là màu xanh, màu lam và màu tím. Sâu bên trong, màu sắc không thể diễn tả bằng lời, bởi vì mắt thường khó thấy, chỉ cảm thấy vô hình, không có định nghĩa.

Hỏa diễm tầng tầng lớp lớp, các màu chuyển đổi tự nhiên nhưng vẫn phân biệt rõ ràng, tựa như hình thành một thế giới liệt hỏa độc đáo!

"Đây là một thanh cực nhiệt chi đao, do Định Hải Châu chưa thành hình và Đại Nhật Diễm Tâm luyện chế mà thành. Nặng ba ngàn ba trăm ba mươi ba cân, không cần ngưng khí thành ngoại thân vẫn có thể tùy ý biến hóa lớn nhỏ, có thể nói là Như Ý. Bên trong tự diễn hóa một giới, hiện tại chưa hoàn thiện. Đợi đến khi diễn hóa và tăng lên đến cực hạn [Thiên Tiên cấp độ], có thể hóa thành một tầng thiên địa được nó gia trì. Trường đao vừa có thể nhẹ như hồng mao, vừa có thể nặng đến mức cả một thế giới hỏa diễm đè xuống, bẻ gãy hư không, trói buộc địch nhân, thậm chí ảnh hưởng thời gian. Có thể suy diễn ra Đại Nhật và hằng tinh chân chính."

"Thân đao nóng bỏng, kẻ chạm vào sẽ bị bỏng rát. Nếu toàn lực chém ra, có thể hòa tan kim thạch thành 'tương thể', biến phương viên ngàn dặm thành địa ngục hỏa diễm. Giá trị năm vạn thiện công, phẩm giai hiện tại là phổ thông [Nhân Tiên cấp độ]."

"Xin đặt tên.”

Mạnh Kỳ nghe mà lông mày nhướn lên, vui sướng tột độ. Thần binh của mình xem ra còn có thể tăng lên phẩm giai. Tuy không bằng Nhân Hoàng Kiếm về khả năng trưởng thành, nhưng cũng thuộc hàng hiếm có. Phối hợp với việc tìm kiếm tài liệu phụ trợ luyện chế, tương lai có hy vọng đạt tới Thiên Tiên cấp độ. Tất cả là nhờ đặc tính tự diễn hóa một giới của Định Hải Châu. Nếu đến lúc nó chân chính thành hình, có lẽ có thể luyện chế ra thần binh Truyền Thuyết cấp.

Ách, nếu nó chân chính thành hình, bản thân nó đã là pháp bảo Truyền Thuyết cấp, cần gì phải luyện chế!

"Lấy tên gì cho hay đây?" Mạnh Kỳ xác nhận uy lực và tiềm năng của thần binh xong, bắt đầu suy tư về nan đề muôn thuở này. Tên binh khí quan trọng đến đẳng cấp của bản thân, tuyệt đối không thể qua loa!

Đây là đại sự!

"Ta vừa học một trong ba thần kỹ "Thương Thương Mang Mang Toái Càn Khôn, trước đó lại nắm giữ ba đao và ba kiếm, hay là đặt tên Cứu Phong”? Không đúng, hiệu quả hoàn toàn khác, thần binh của ta không phải loại tà dị vặn vẹo, có thể khiến nhược điểm sâu trong tình cảm của người khác mất kiểm soát, sinh ra ảo giác. Sau này nếu dùng Nguyên Tâm Ấn' làm cơ sở luyện chế thần binh, ngược lại có thể đặt tên như vậy," Mạnh Kỳ suy nghĩ miên man, "Tỉnh Tú Kiếp thì sao? Đại Nhật chính là tỉnh tú, không sai, nhưng thần binh của ta không có khả năng khống chế thời gian xung quanh, không giống lắm.”

"Nhật Vẫn? Đại Nhật nóng rực, vẫn lạc cuồng bạo, thu hẹp trầm trọng, đúng là phù hợp, nhưng ta có chiêu thức tên như vậy rồi, không đủ độc đáo."

"Helium Thiểm?" Mắt Mạnh Kỳ sáng lên, chợt ảm đạm, "Tên này mang hơi hướng tầng cao của đại khí quyển, nhưng phong cách không đúng. Sau này xưng tên báo họ, khó tránh khỏi bị người hỏi 'Helium' là gì, hết sức mất mặt. Gọi 'Nhật Thiểm', 'Ly Thiểm' hoặc 'Tinh Thiểm' thì lại thiếu phong phạm cao cấp."

Cảm thấy sâu sắc sự xung đột về phong cách, Mạnh Kỳ có chút ủ rũ, tiếp tục khởi động bộ não: "Nghe đồn Định Hải Châu chân chính có thể diễn hóa hai mươi bốn chư thiên. Thanh đao này của ta do Định Hải Châu chưa thành hình luyện chế, hay là gọi 'Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ'? Ách, có vẻ văn nghệ nhưng không đủ chuẩn xác."

"'Luyện Hồng Trần'? Luyện hóa hỏa chúc, hồng trần trầm trọng, phù hợp với tính của đao, lại còn ý vị thâm trường, ẩn hàm thiện ý. Mẹ nó, ẩn hàm thiện ý, tên này để sau vậy..."

Khó xử, Mạnh Kỳ bắt đầu hồi tưởng cách đặt tên của người khác. Một là đựa vào miêu tả tính chất, hai là do tâm cảnh lúc đó, ba là kỷ riệm người đã khuất.

"Kỷ niệm người đã khuất... Xung Hòa tiền bối lo liệu đạo trong lòng, thà chết chứ không chịu khuất phục, lại chiếu cố ta rất nhiều, là một bậc trưởng bối đáng kính đáng tiếc. Hay là dùng thanh đao này để kỷ niệm ông ấy?" Vẻ mặt Mạnh Kỳ trở nên nghiêm túc, "Nhưng thanh đao này tính tình cuồng bạo, nóng rực cực nóng, trầm trọng dị thường, đặt tên 'Xung Hòa' không hợp lắm, ngược lại gần với 'tồn tại đến hủy diệt' tượng trưng cho Linh Bảo Thiên Tôn. Vậy thì, đao danh 'Linh Bảo'?"

"Ừm, Băng Nhãn Tinh Phách và U Minh Quỷ Môn dùng để luyện chế trường kiếm, thuần âm thuộc thủy, Thượng Thiện Nhược Thủy, vạn vật phụ âm mà ôm dương, xung khí lấy làm hòa. Gọi 'Xung Hòa' hoặc 'Đạo Đức' đều được, đặc biệt là cái tên sau, vừa vặn thành đôi với 'Linh Bảo'."

Mạnh Kỳ khẽ gật đầu: "Đao danh 'Linh Bảo', kiếm viết 'Đạo Đức'..."

Nghĩ đến đây, hắn giật mình: "Ta đi, như vậy có bị đánh không! Trực tiếp lấy tên hai đại Thiên Tôn để đặt, quá kiêu ngạo rồi! Biết đâu họ vẫn còn tồn tại trên đời, sau này có bị đánh cho hôn mê, hạ độc thủ vì chuyện này không?"

Ý niệm chuyến động, khóe miệng hắn đột nhiên run rấy: Thư vậy thì thành tiêu chuẩn "Tả Đạo Đức, hữu Linh Bảo, Như Lai tại bên hông, Nguyên Thủy tại ngực, thần chắn sát thần, phật chắn sát phật."

Thu hồi tâm tư tự giễu ác độc, Mạnh Kỳ khẽ hít một hơi, quyết định. Nếu xét về tính chất tương xứng, ngụ ý cao thượng, dùng từ thanh lịch, mình hài lòng nhất với "Luyện Hồng Trần". Nhưng nếu muốn kỷ niệm Xung Hòa tiền bối, thì "Linh Bảo" và "Đạo Đức" vẫn tốt hơn, vừa không trực tiếp điểm danh, có vẻ thô bỉ, lại bao hàm hai đại truyền thừa của Xung Hòa tiền bối, mà lại trùng hợp với ý của Xung Hòa.

Ngay cả danh hiệu 'Nguyên Thủy Thiên Tôn' còn chọn, còn sợ gì đao danh 'Linh Bảo', kiếm viết 'Đạo Đức'? Mạnh Kỳ cam chịu, nghiến răng nghiến lợi, lấy lạn vi lạn, cao giọng mở miệng: "Đao danh 'Linh Bảo'!"

Một vệt lưu quang từ chuôi đao phát ra, vạch về phía mũi đao, lưu lại hai chữ cổ phác thâm thúy, vô cùng đơn giản, không có gì đặc biệt:

"Linh Bảo"!

"Luyện chế thành công, xin thu. Mười hơi sau cưỡng chế rời khỏi quảng trường," Lục Đạo Luân Hồi Chi Chủ cứng nhắc nói.

Mạnh Kỳ đưa tay ra, nắm lấy chuôi đao, lập tức cảm thấy da nóng lên như bị thiêu đốt, nhưng nhanh chóng cảm nhận được một ý vị thân cận. Linh tính trong đao chậm rãi thức tỉnh, phảng phất chim non lần đầu mở mắt, tràn đầy ỷ lại và tín nhiệm với sự vật nhìn thấy đầu tiên. Nó cẩn thận dè dặt tới gần, rụt rè quấn quanh, rất nhanh liền cùng Mạnh Kỳ hình thành cộng minh, sinh ra liên hệ huyết nhục tương liên.

Thần binh mới luyện chế dễ nhận chủ nhất, giống như Thất Sát Bi, mấy ngày nay Mạnh Kỳ thường xuyên giao tiếp với nó, nó vẫn xa cách, miễn cưỡng có thể sử dụng mà thôi.

Rút trường đao ra, thân thể Mạnh Kỳ chợt nghiêng về phía trước, cơ nhục phồng lên, cắn chặt răng. Suýt chút nữa bị đao "Linh Bảo" kéo ngã xuống đất.

Nặng, thật nặng!

Với tu vi Bát Cửu Huyền Công tầng thứ tám của Mạnh Kỳ, khi không hiển hóa Pháp Thiên Tượng Địa, cũng cảm thấy thanh đao này nặng đến mức cơ hồ không nắm chắc được. Mấy hơi sau mới thích ứng lại được, miễn cưỡng huy động, tiếng gió bạo liệt, hư không ẩn hiện vết nứt.

"Nặng rất tốt!" Mạnh Kỳ nhếch miệng cười, thu nhỏ "Linh Bảo" Đao lại rồi cất đi, rời khỏi Luân Hồi Quảng Trường.

Trong tiểu viện, Chân Tuệ vẫn ngủ say, hô hấp đều đặn kéo dài, phảng phất hòa hợp với tịnh thổ nào đó trong minh minh. Huyền Bi đến Bồ Đề Viện, xử lý vài sự vụ, nên bốn phía im lặng dị thường, Bồ Đề Thụ cao vút như lọng, gió nhẹ thổi qua.

Mạnh Kỳ ngồi xếp bằng bên giường, hưởng thụ sự an bình thanh tịnh này một lát, thanh đao lửa màu chanh vàng đột nhiên hiện ra trên đầu gối, một tay nắm chặt, một tay vuốt ve.

Vốn dĩ, với cảnh giới hiện tại của Mạnh Kỳ, cho dù có Đạo Nhất Ấn và dính nhân quả trong người, cũng không có cách nào rời khỏi thế giới Hắc Sơn Lão Yêu sau đó, mượn dùng liên hệ và nhân quả, xuyên thấu tầng tầng vũ trụ hư không, giáng lâm đến nơi này. Chỉ có thể sử dụng Luân Hồi Phù. Muốn giáng lâm trực tiếp, tuy không cần đến Pháp Thân như Xung Hòa đạo nhân, ít nhất cũng phải nửa bước Pháp Thân, trừ phi có được Hư Không Ấn, mới có vọng tại Cửu Trọng Thiên, lấy Đạo Nhất Ấn và dính nhân quả làm bản đồ chỉ đường, tiến vào các thế giới phi Phong Thần và Tây Du.

Vì vậy, sau khi có được [Ma Kha Phục Ma Quyền], việc đầu tiên Mạnh Kỳ nghĩ đến là về Tiên Tích đổi lấy Luân Hồi Phù.

Nhưng giờ khắc này, có thần binh tương đương Pháp Thân trong tay, Mạnh Kỳ không cần dùng Luân Hồi Phù nữa. Cho dù chân thân không thể xuyên thấu bình chướng hư không và tinh bích hai giới, mượn dùng liên hệ, cũng có thể giáng lâm ý niệm!

Hắn nhắm hai mắt, hé mở, tay trái đột nhiên nhanh chóng vuốt lên "Linh Bảo", rung động ánh lửa xanh tím!

............

Trong thiện phòng, đàn hương lượn lờ, Ngu Tăng ngồi xếp bằng.

Bỗng nhiên, trong lòng ông khẽ động, mở hai mắt ra, thấy cửa phòng “két” một tiếng mở ra, một nam tử thanh sam thản nhiên bước qua bậc cửa, chắp tay sau lưng mà vào, tư thái thong dong tự nhiên, phảng phất như về nhà.

"Cực thí chủ," Ngu Tăng thốt lên.

Không phải hắn đã đột phá tới cảnh giới "Hoàng Thiên Đã Lập" sau trận chiến với Hắc Sơn Lão Yêu, vượt qua giới hạn của thiên địa, phi thăng Thượng Giới Tịnh Thổ, bắt đầu một hành trình mới sao?

Sao lại đột nhiên xuất hiện?

Mạnh Kỳ đi đến trước bồ đoàn đối diện Ngu Tăng, tùy ý ngồi xuống, tiêu sái đến cực điểm, mỉm cười nói: "Lão phu còn thiếu đại sư một quyển [Ma Kha Phục Ma Quyền]."

Hai mắt Lưu Ly của Ngư Tăng khẽ động, thoáng cảm thấy kinh ngạc. Trong mắt ông, từ Lan Nhược Tự đến quỷ thôn, không hề có gì gián đoạn, Cực Võ Lương không thể giao [Địa Tạng Độ Hồn Kinh] cho trưởng bối trong miệng hắn được, sau đó hắn liền đánh vỡ cực hạn, phí thăng rời đi.

Vì vậy, Ngu Tăng vẫn chưa để việc này trong lòng.

"A Di Đà Phật, thí chủ vẫn còn nhớ việc này, lão nạp vô cùng cảm kích," Ngu Tăng hai tay chắp thành chữ thập.

Mạnh Kỳ búng tà áo, lấy ra bộ sách [Ma Kha Phục Ma Quyền], lật ra, từng chữ một niệm lên, đầy nhịp điệu, giàu ý vị, như Phật thuyết pháp, sấm động tâm linh.

Lưng Ngu Tăng thẳng tắp, tai không ngừng giật giật, đã vận chuyển Thiên Nhĩ Thông, nghe rõ từng chữ, ghi tạc trong lòng.

Ông phảng phất như đang ở Tịnh Thổ, nghe giảng Phật pháp trước tòa của Địa Tạng Bồ Tát, như huyễn tự hư, nhưng ý Phật lại xa xăm.

Không biết qua bao lâu, Mạnh Kỳ niệm xong hai lần, lại cười nói: "Đại sư có nhớ kỹ không?"

"A Di Đà Phật, đa tạ thí chủ, lão nạp đều nhớ kỹ," Ngu Tăng lúc này mới cảm thấy cổ quái, vì sao Cực Vô Lương không trực tiếp thác ấn hoặc sao chép bộ sách, mà lại niệm cho mình nghe?

Ý nghĩ vừa khởi, ông thấy Mạnh Kỳ thanh sam tiêu sái mỉm cười nâng tay phải, bấm ngón tay bắn ra, trúng vào mộc ngư trước mặt.

"Đốc!"

Không có tiếng động lọt vào tai, Ngu Tăng giật mình, mở mắt.

Trước mặt trống trơn, bồ đoàn không người, đại môn đóng chặt, làm gì có "Hoàng Thiên Đã Lập" Cực Vô Lương nào?

Đây là ảo giác? Ngu Tăng hồi ức lại, thấy kinh văn [Ma Kha Phục Ma Quyền] như vang bên tai, không bỏ sót chữ nào!

Hắn thật sự đến rồi sao?

Mà mình phảng phất như vừa trải qua một giấc mộng!

Ngu Tăng luôn cảm thấy Linh Đài của mình thanh minh, thiền tâm củng cố, có lẽ sẽ bị người đánh bại, nhưng tuyệt đối không thể bị người cùng giai ảnh hưởng tâm linh, khơi dậy cảm xúc tiêu cực, kéo vào mộng cảnh và ảo cảnh.

Nhưng vừa rồi, trong thiền định thanh tịnh nhất, thanh minh nhất, ông lại lâm vào ảo giác mộng cảnh!

Đối phương như thể trực tiếp giáng lâm vào trong lòng mình, phá vỡ tầng tầng bình chướng tâm linh và tinh thần, thần không biết quỷ không hay, thật là đáng sợ!

Ngu Tăng kìm nén cảm xúc, thở dài một tiếng:

"Đây chính là cấp độ La Hán Bồ Tát sao? Đây chính là cảnh giới Hoàng Thiên Đã Lập?"

Trong mắt ông, Cực Vô Lương thật sự không còn là người phàm nữa, như thần tự ma, tiên tung miếu miểu!

Nhưng đối phương sau khi phá vỡ cực hạn, phi thăng Thượng Giới, vẫn nhớ đến chuyện đã hứa với mình, giáng lâm ý niệm vào tâm linh, quả thật thành thực thủ tín đến cực điểm, khiến người thán phục.

............

Bên trái là Đỗ Thanh Thanh, kiều diễm hoạt bát, cổ trang tiếu mĩ, bên phải là Ám Niệm Nữ Thần, váy trắng phiêu phiêu, thanh thuần thoát tục, Nam Cung Xung nhìn quanh, không biết nên đi về phía nào.

"Xung ca..."

“Nam Cung.”

Hai giọng nữ vang lên, Nam Cung Xung cả người mềm nhũn, hận không thể chia thành hai nửa.

"Khụ," đúng lúc này, một tiếng ho nhẹ truyền vào tai hắn, quen thuộc dị thường.

Nam Cung Xung rùng mình, mạnh xoay người, thấy Thương Thiên Tông Tông Chủ như cười như không, vẫn bộ thanh sam, chắp tay sau lưng mà đứng, càng thêm cao thâm bí hiểm.

"Tông, tông chủ," Nam Cung Xung cuống quýt hành lễ.

Hắn lại đến nữa! Nam Cung Xung không biết nên vui hay buồn.

"Lão phu đã hứa chỉ đạo võ công cho ngươi, sao có thể nuốt lời?" Mạnh Kỳ bình thản nói.

Nam Cung Xung kinh hỉ dị thường, đại lễ thăm bái: "Đa tạ tông chủ."

Mạnh Kỳ chỉ điểm cặn kẽ những nghi nan nhất trong những gì hắn đã học, cuối cùng nói: "Nếu học võ công của lão phu, miễn cưỡng tính là ký danh đệ tử. Sau này nếu ngươi làm điều phi pháp, làm ác một phương, gây họa loạn thế gian, lão phu không ngại tự mình ra tay thanh lý môn hộ."

Nam Cung Xung vừa vui vừa sợ, quỳ lạy dưới đất: "Đệ tử không dám."

Vừa dứt lời, hắn nghe thấy tiếng chuông báo thức chói tai bên tai, mạnh ngồi đậy, phát hiện mình vẫn ở trong nhà, làm gì có Đỗ Thanh Thanh, làm gì có Thương Thiên Tông Tông Chủ.

Nhưng cẩn thận hồi tưởng, những chỉ điểm vừa rồi rõ ràng dị thường!

"Sư phụ chỉ điểm bằng hình thức báo mộng? Thật sự là thần thông quảng đại!" Nam Cung Xung cảm khái một câu, rồi tự giễu nói: "Thật vất vả mới có một giấc mộng xuân... Ai, người ta là mộng cô, ta lại là mộng gia, mộng sư..."

............

Mạnh Kỳ mở hai mắt, ý niệm trở lại Thiếu Lâm.

Hoàn thành nhắc nhớ, tiếp theo là đối phó với Sinh Tử Võ Thường Tông. "Câu cá chấp pháp," có Linh Bảo Đao, có Thất Sát Bi, mình đơn thương độc mã đều đủ cải

Đương nhiên, tốt nhất vẫn là mời cao nhân tọa trấn.

Lúc này, Huyền Bi trở lại sân, đi vào phòng, thần sắc có vẻ ngưng trọng.

Trong lòng Mạnh Kỳ khẽ động, mở miệng hỏi: "Sư phụ, có chuyện gì xảy ra?"

Huyền Bi thấp giọng nói:

"Thần Đô có biến, Đại Tấn hoàng đế chết bất đắc kỳ tử, Lục Phiến Môn Tổng Bộ Đầu Tư Mã Thạch mất tích."

Cái gì... Mạnh Kỳ ánh mắt hơi hơi nheo lại.

Tiên Hiệp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.