Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 27441 | 5 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 478
Ngày lành tháng tốt

❊ ❊ ❊

Ngày 21 tháng 2 năm 1999, tức mùng 6 Tết âm lịch, ngày này theo Bành Tổ Bách Kỵ, lại trùng vào Chủ nhật.

Trên tờ lịch cũ viết: Năm Kỷ Mão, tháng Bính Dần, ngày Giáp Thìn.

Thích hợp cho việc giá thú, khai quang, cầu tự, hội họp thân hữu, an giường, chăn nuôi.

Đây đích thị là một ngày lành tháng tốt đại cát đại lợi!

Ngày hôm nay, ở kinh thành có rất nhiều tân lang tân nương kết hôn, từng cặp đôi dắt tay nhau, tiếng pháo nổ giòn giã, từng hàng xe đón dâu nối đuôi nhau, biến kinh thành trở thành một đại dương vui vẻ!

Trong khắp bốn chín thành, tất cả các tiệm hoa đều làm ăn phát đạt, xe hoa được kết hết chiếc này đến chiếc khác, những bó hoa hồng chín mươi chín đóa được bó hết bó này đến bó khác.

Cảnh sát giao thông trực ban hôm nay bận rộn nhất, điều tiết từng hàng dài đoàn xe đón dâu đi qua ngã tư, vừa không thể làm lỡ việc tốt của người ta, lại càng không thể để xảy ra sự cố trong ngày đại hỷ của họ.

Trước cửa các tửu lâu lớn nhỏ đều bày chữ Hỷ và bảng đón khách, thậm chí có nơi còn treo băng rôn, ghi dòng chữ "Tiên sinh X và Tiểu thư Y tân hôn đại cát".

Hôm nay, kinh thành cũng đón tiếp vài vị khách đặc biệt.

Nhìn qua là biết mấy người này lần đầu tiên vào kinh thành, lần đầu tiên được chiêm ngưỡng sự vĩ đại của thủ đô.

Không cần nói cũng biết, mấy người này chính là năm miệng ăn nhà họ Quách.

Quách Tiểu Thiên và Diêu Hải Yến quả không hổ danh là người trẻ, tràn đầy năng lượng, hai người cứ dáo dác nhìn đông ngó tây, thấy cái gì cũng tò mò.

"Sao lại có nhiều người kết hôn thế nhỉ? Chẳng lẽ hôm nay kết hôn có tiền thưởng hả?" Quách Tiểu Thiên cười khà khà.

Diêu Hải Yến chỉ vào hàng xe hoa đang chậm rãi chạy qua, nói lớn: "Tiểu Thiên, khi chúng ta kết hôn, cũng phải làm lớn như vậy, anh nhìn xem. Có tới ba mươi chiếc xe đấy! Anh xem kìa, mấy con búp bê trên xe hoa trông thật quá, y hệt tân lang tân nương thật vậy!"

Quách Tiểu Thiên vung tay lên, cười nói: "Được, đến lúc chúng ta kết hôn, xếp hẳn năm mươi chiếc xe! Nhất định phải áp đảo thằng cha này!"

Quách Tiểu Linh mày chau mặt ủ, muốn khóc cũng chẳng khóc nổi!

Nàng sao có thể ngờ được, cha mẹ đã thông đồng với em trai và em dâu, bốn người hợp sức lừa nàng, nói là đi thành phố Tân Hải chơi, nói đi ngắm biển, đi xem Cửa sổ thế giới gì đó. Lại còn bảo vé máy bay đã mua xong xuôi, cứng rắn kéo Quách Tiểu Linh tới tỉnh thành, lên máy bay!

Quách Tiểu Linh trong lòng đầy rẫy phiền muộn, làm gì còn tâm trí đâu mà đi chơi? Nhưng cha mẹ thích, nàng cũng không tiện làm trái, đành đồng ý. Coi như đi ra ngoài giải sầu vậy!

Thế nhưng, sau khi lên máy bay, nàng mới phát hiện, máy bay không hề bay tới thành phố Tân Hải! Mà là bay tới kinh thành!

Kinh thành! Quách Tiểu Linh vừa nghĩ đến hai chữ này, tim nàng như đang rỉ máu!

Mà Quách Hưng Quốc lại nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Thì cứ vào kinh thành xem sao. Chơi chút đi! Gọi Lý Nghị ra, bảo nó làm hướng dẫn viên!"

Quách Tiểu Linh chỉ muốn chết quách cho xong! Nếu cửa sổ máy bay mà mở được, nàng thực sự muốn nhảy khỏi máy bay rồi!

Đi kinh thành? Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, ngày nào không đi? Tại sao cứ phải chọn đúng ngày hôm nay!

Cha còn đang nghĩ chuyện gọi Lý Nghị ra làm hướng dẫn viên! Hôm nay là ngày gì chứ? Là ngày đại hỷ Lý Nghị kết hôn đấy!

Nó có thể ra làm hướng dẫn viên cho các người sao? Xong rồi, xong rồi! Mọi chuyện sắp lộ tẩy rồi! Mối tình bí mật giấu giếm bấy lâu nay. Cuối cùng cũng sắp chấm dứt rồi!

Lúc trên máy bay, Quách Tiểu Linh cứ nhắm mắt, nằm trên ghế, nàng không đủ sức thuyết phục bốn người bên cạnh, nàng cũng không đủ sức thay đổi tất cả những chuyện đang xảy ra ở kinh thành!

Nàng sao mà bất lực, sao mà nhỏ bé đến thế! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Trong lúc ruột gan như lửa đốt, nàng còn phải nghĩ ra lời giải thích hợp lý và các biện pháp cứu vãn cho cơn bão sắp ập tới!

Lý Nghị, đồ điên, tại sao anh lại chọn đúng ngày hôm nay để kết hôn? Nếu anh ấy nhìn thấy cả nhà chúng tôi đều đến, anh ấy sẽ nghĩ thế nào? Liệu có nghĩ là tôi xúi giục họ đến gây rối không?

Cha mẹ và Tiểu Thiên nhìn thấy Lý Nghị đang tổ chức hôn lễ, mà cô dâu lại không phải là mình, họ sẽ nghĩ sao? Họ sẽ làm gì?

Xong rồi! Đây là từ mà Quách Tiểu Linh lặp đi lặp lại nhiều nhất trong lòng. Phải làm sao để cứu vãn? Có nên gọi cho Lý Nghị một cú điện thoại không?

Giờ này anh ấy chắc đã mặc xong lễ phục tân lang, đang đứng bảnh bao trước khuê phòng của em gái Lâm Hinh, đợi cô dâu đang trang điểm lộng lẫy kia sao?

Ngày này, bất kể cô dâu bắt anh ấy đợi bao lâu, đàn ông đều sẽ không mất kiên nhẫn đâu nhỉ?

Quách Tiểu Linh không dám tưởng tượng đến cảnh tượng đó, chỉ cần nghĩ đến thôi, tim nàng đã rỉ máu rồi.

Sau khi xuống máy bay, Quách Tiểu Linh liều mạng khuyên can người nhà, bảo họ quay về, hoặc là đi chỗ khác chơi, nhưng họ đều không nghe lời nàng, từng người từng người một vui vẻ hớn hở, phấn khởi ra mặt, vì được nhìn thấy kinh thành mà hào hứng và tự hào.

Điều đáng sợ hơn nữa là, vừa vào nội thành, đâu đâu cũng thấy đoàn xe đám cưới! Mỗi lần đi ngang qua một đoàn xe hoa, tim Quách Tiểu Linh lại run lên một nhịp.

Nàng đang sợ, sợ rằng trong chiếc xe hoa trước mắt kia đang ngồi chính là Lý Nghị và Lâm Hinh!

Trời ơi, hôm nay là ngày gì vậy? Sao lại nhiều người kết hôn đến thế? Người kinh thành đều thích chọn mùng sáu Tết để kết hôn sao?

"Tiểu Linh, Tiểu Linh!" Quách Hưng Quốc cười khà khà nói: "Con mau gọi điện thoại cho Lý Nghị đi! Bảo là chúng ta đã tới kinh thành, gọi nó tới đón chúng ta đi! Chúng ta cũng chưa từng đến nhà nó, không thì có thể cho nó một bất ngờ đấy!"

Quách Tiểu Linh đáp: "Cha! Đây là kinh thành đấy! Bây giờ đang là Tết nhất, anh ấy bận bù đầu, giờ này biết đâu đang đi chúc Tết ở nhà vị đại thủ trưởng nào đó rồi! Con gọi điện tới, thì bất tiện lắm ạ?"

Quách Tiểu Thiên cười nói: "Chị nói rất có lý, chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra!"

Quách Hưng Quốc nói: "Ái chà, cái con bé này, nó là con rể ta! Ta gọi nó đến đón thì làm sao? Thủ trưởng to đến mấy, cũng không thể to hơn cái gã bố vợ là ta đây được chứ?"

Quách Tiểu Thiên lại cười: "Cũng đúng! Cha nói rất có lý, anh rể có bận đến mấy, cũng không thể không đến đón cha được chứ? Cha à, cha là Thái Sơn (bố vợ), là nhất đấy!" Nói đoạn giơ ngón tay cái lên.

Quách Tiểu Linh nói: "Lý Nghị giờ này chắc chắn đang bận, anh ấy từng nói với con rồi, ít nhất phải bận đến mùng tám cơ! Hay là chúng ta cứ tìm khách sạn nghỉ lại trước đi! Lát nữa con sẽ liên lạc với anh ấy sau!"

Quách Hưng Quốc hỏi: "Đến kinh thành mà còn đi ở khách sạn à? Không ở nhà Lý Nghị sao?"

Quách Tiểu Linh nhanh trí, dậm chân nói: "Cha! Cha thấy có phù hợp không? Con với Lý Nghị bây giờ chỉ là quan hệ bạn bè, nếu con một mình đến, đương nhiên có thể tới nhà anh ấy chơi, ở lại cũng được, nhưng mà, hai người là bậc cha chú đấy! Đại diện cho phía nhà gái chúng ta đấy! Cứ sấn sổ đưa con gái đến tận cửa thế này, cha mẹ còn bảo con làm người thế nào nữa?"

Diêu Hải Yến cười nói: "Con thấy chị nói rất có lý. Phía nhà gái chúng ta không thể quá dễ dãi được! Anh rể có làm quan to đến mấy, nhà họ Lý có quyền thế đến mấy, cũng không thể đứng trên cao mãi được chứ? Cha, mẹ, hai người là phụ huynh nhà gái, đến kinh thành, là khách quý của nhà họ Lý đấy! Sao có thể dễ dàng dâng tận cửa như thế được? Như vậy mất mặt và hạ thấp thân phận lắm! Không được, tuyệt đối không được!"

Quách Tiểu Thiên nói: "Đúng đấy, con còn là anh vợ nữa cơ mà! Tuy rằng con rất thích ông anh rể Lý Nghị này, cũng xác định ông anh rể này không thể là ai khác ngoài anh ấy, nhưng cũng không thể dễ dãi với anh ấy như thế được? Còn đưa chị chúng ta từ thành phố Tam Giang tới tận nhà anh ấy ư? Không được! Chúng ta cũng phải tỏ ra cái uy của nhà gái, không thể làm mất mặt chị chúng ta được!"

Quách Hưng Quốc hỏi: "Nghe các con nói thế, vậy chúng ta nên làm gì?"

Lương Bình nói: "Tôi thấy Tiểu Linh, Tiểu Thiên nói rất có lý! Nhà họ Quách chúng ta ở thành phố Tam Giang cũng là nhân vật có mặt mũi đấy! Cứ đường đột tìm đến tận cửa thế này, người ta sẽ coi thường mình đấy! Chẳng lẽ chúng ta đến tiền ở khách sạn cũng không có hay sao?"

Quách Tiểu Linh thấy có ba người ủng hộ mình, hơi yên tâm được chút, thầm nghĩ chỉ cần ở khách sạn, rồi tìm một cái cớ, nói Lý Nghị đang bận, không có thời gian ra ngoài, kéo dài qua hôm nay rồi tính tiếp, đến lúc đó dắt cha mẹ người nhà đi dạo vài địa điểm tham quan nổi tiếng ở kinh thành vài ngày, rồi dắt họ quay về!

Tóm lại là, tóm lại một câu, tuyệt đối không được để họ đi gặp Lý Nghị, cũng không được để họ chạm mặt Lý Nghị và Lâm Hinh!

Quách Tiểu Linh hạ quyết tâm, không còn quá bi lụy và suy sụp nữa, cố xốc lại tinh thần, nói: "Cha, con thấy thế này, chúng ta cứ tìm khách sạn nghỉ lại trước đã, con sẽ liên lạc với Lý Nghị sau, bảo anh ấy tìm thời gian thuận tiện, hẹn người lớn trong nhà anh ấy, chúng ta trước tiên ra tửu lâu ăn bữa cơm, gặp mặt nhau, giao lưu một chút, nói chuyện thân tình rồi, họ tự nhiên sẽ mời chúng ta tới nhà họ làm khách, khi đó chúng ta mới tới cửa, thì danh chính ngôn thuận, vừa giữ được mặt mũi lại vừa được việc."

Lương Bình nói: "Ý này của Tiểu Linh hay đấy! Hưng Quốc, chúng ta tuy là người ở nơi nhỏ bé, nhưng cũng không thể mất đi phong thái được! Cứ làm theo lời Tiểu Linh đi, tìm khách sạn nghỉ lại rồi tính tiếp. Sau đó bảo Tiểu Linh gọi điện cho Lý Nghị, nói chúng ta muốn mời người lớn nhà nó ra ăn bữa cơm đạm bạc, nếu nhà nó biết điều, tự nhiên sẽ chủ động mời chúng ta ăn tối thôi!"

Quách Hưng Quốc nói: "Được, vậy cứ làm theo lời các người! Hê hê, dẫu sao ta cũng là người làm xưởng trưởng, muốn làm cao thì có gì khó? Đã các người đều muốn làm khó Lý Nghị một chút, thì cứ làm thế đi!"

Quách Tiểu Linh nói: "Đây không gọi là làm khó Lý Nghị, đây gọi là lễ nghi ạ! Cha, hai nhà qua lại, tổng phải chú trọng chữ Lễ chứ?"

Quách Hưng Quốc nói: "Được rồi, ta đều nghe con cả! Tìm khách sạn nào ở đây?"

Quách Tiểu Thiên cười: "Chắc chắn phải tìm khách sạn năm sao rồi! Không thì mất mặt lắm!"

Diêu Hải Yến cũng vỗ tay nói: "Đúng đúng đúng, ở khách sạn năm sao, phải loại có bồn tắm suối nước nóng ấy!"

Quách Tiểu Linh lườm hai người bọn họ một cái, thầm nghĩ hai người kiếm tiền thì dở, tiêu tiền thì đúng là cao tay thật đấy! Mở miệng là năm sao, lại còn phải có suối nước nóng, đúng là không coi tiền là tiền mà!

Không ngờ Quách Hưng Quốc vỗ ngực, nói lớn: "Được! Cứ ở khách sạn năm sao một đêm! Đã tới nơi lớn, tự nhiên phải ở một lần khách sạn khác biệt!"

Quách Tiểu Thiên và Diêu Hải Yến reo hò nhảy cẫng lên, suýt xoa cha vạn tuế, Quách Tiểu Thiên nói: "Con muốn ở phòng Tổng thống cơ!"

Quách Tiểu Linh nói: "Hai người biết ở một đêm tốn bao nhiêu tiền không? Hai người có làm cả năm cũng không kiếm đủ đâu!"

Quách Hưng Quốc nói: "Ái chà, tiền nong là cái gì chứ! Đi chơi, là phải chơi cho đã! Để cha trả! Chúng ta cứ ở phòng Tổng thống!"

Quách Tiểu Linh thầm nghĩ, hiếm lắm mới có dịp đi chơi với người nhà, số tiền này đúng là không quan trọng, dù sao Lý Nghị cũng đã đưa cho mình thẻ ngân hàng, tiền trong đó nhiều lắm! Chỉ cần người nhà vui vẻ, không đi tìm Lý Nghị là được. Thế là đành bất lực nói: "Được, Tiểu Thiên, em đi bắt hai chiếc taxi đi, chúng ta tới khách sạn năm sao sang trọng nhất kinh thành, ở phòng Tổng thống sang trọng nhất!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.