Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 29173 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quyển 8, Chương 154
Nhân sự Cục trưởng Cục Tài chính

❊ ❊ ❊

Cục trưởng Cục Tài chính thành phố hiện tại là Phan Chính Đông, ấn tượng của Phan Chính Đông đối với Lý Nghị thực ra cũng khá tốt, nếu không phải vì chuyện kia khiến Lý Nghị hoàn toàn tức giận, thì anh đã không thay thế Phan Chính Đông.

Một thị trưởng vừa mới nhậm chức, lập uy tất nhiên quan trọng, nhưng ổn định lòng người, thu phục lòng người cũng quan trọng không kém.

Lý Nghị dự định lấy nhu thắng cương, định dùng sự bao dung và nhẫn nhịn của bản thân để lay động lòng của các đồng chí khác trong thành phố Miên Châu, dùng chân tâm của mình đổi lấy chân tâm của họ, cùng nhau nỗ lực xây dựng Miên Châu tốt đẹp hơn.

Thế nhưng! Anh tuy có lòng hướng về ánh trăng sáng, nào ngờ ánh trăng lại chiếu vào mương rãnh?

Lý Nghị vất vả lắm mới xin được mười triệu tiền vốn từ tỉnh về, số tiền đó vừa mới đến tài khoản, liền bị Phan Chính Đông chuyển vào tài khoản tài chính của huyện Tam Hợp!

Chuyện này đã chọc giận Lý Nghị! Anh quyết định thể hiện mặt cứng rắn của mình, phải khiến các quan chức lớn nhỏ ở Miên Châu phải nhìn mình bằng con mắt khác!

Đừng tưởng tôi còn trẻ, đừng tưởng tôi tính tình tốt mà các người có thể tùy ý nhào nặn!

Vì vậy, trong cuộc họp Thường vụ, Lý Nghị đi đầu đề nghị thay thế Cục trưởng Cục Tài chính.

Tài chính là biểu hiện và biểu tượng cho quyền lực lớn nhất của thị trưởng, Cục trưởng Cục Tài chính là trợ thủ quan trọng nhất của thị trưởng, cũng là người được thị trưởng trực tiếp quản lý và lãnh đạo.

Thế nhưng, thị trưởng tuy trực tiếp lãnh đạo Cục trưởng Cục Tài chính, nhưng quyền nhân sự đối với cục trưởng lại không nằm trong tay thị trưởng.

Cục trưởng Cục Tài chính thành phố là cán bộ cấp chính trưởng phòng, quyền bổ nhiệm và bãi miễn nằm trong tay Thành ủy.

Quyền bính lớn nhất của Thành ủy lại nằm trong tay Bí thư Thành ủy.

Do đó, một Bí thư Thành ủy đầy quyền thế hoàn toàn có thể khống chế được phía thị trưởng.

May mắn thay vẫn còn một cuộc họp Thường vụ Thành ủy! Đây mới là cơ quan ra quyết định cao nhất cấp thành phố!

Thị trưởng ngoài việc tranh đấu trực tiếp với Bí thư Thành ủy ra, còn có thể làm mưa làm gió trong cuộc họp Thường vụ Thành ủy, chỉ cần có thể lôi kéo được hơn một nửa số ủy viên thường vụ, thì anh có thể áp chế quyền uy tuyệt đối của Bí thư Thành ủy!

Cuộc tranh giành quyền lực hiện tại, về cơ bản đã biến thành cuộc tranh giành số phiếu trong Thành ủy.

Lý Nghị đề xuất thay thế Cục trưởng Cục Tài chính, đây là chuyện hợp tình hợp lý. Cục trưởng Cục Tài chính là cánh tay trái phải của Lý Nghị, anh dùng không thuận tay, không vừa ý, thì thay một người khác có sao đâu?

Thiệu Dật Tiên khẽ nhíu mày, nói: “Thay Cục trưởng Cục Tài chính? Cục trưởng Phan chẳng phải đang làm việc rất tốt sao? Đang yên đang lành vì sao lại phải thay thế ông ta?”

Lý Nghị thầm nghĩ, đối với ông mà nói, quả thực ông ta làm việc rất tốt, nhưng đối với Lý Nghị tôi mà nói, ông ta là một Cục trưởng Cục Tài chính hoàn toàn không xứng chức! Không thay ông ta đi, tôi không thể triển khai công việc được!

“Đồng chí Phan Chính Đông tuy không có lỗi, nhưng cũng không có công. Từ khi ông ta đảm nhiệm chức Cục trưởng Cục Tài chính thành phố Miên Châu, tài chính thành phố chúng ta luôn trong tình trạng giật gấu vá vai, thu không đủ chi! Điều này ít nhiều có liên quan đến việc quản lý và lãnh đạo thiếu phương pháp của đồng chí Phan Chính Đông!” Lý Nghị trầm giọng nói: “Cho nên, thay thế ông ta là chính xác, cũng là bắt buộc! Nếu không thay ông ta, tài chính thành phố chúng ta khó mà phục vụ cho sự phát triển kinh tế của Miên Châu!”

Thiệu Dật Tiên nói: “Tài chính eo hẹp là tình hình chung của cả thành phố, chuyện này không có liên quan trực tiếp đến đồng chí Phan Chính Đông! Ông ta chỉ là một Cục trưởng Cục Tài chính, chứ không phải thần tài, anh không thể vì không có tiền để tiêu mà đi trách cứ ông ta được?”

Lý Nghị cười lạnh một tiếng, nói: “Trách nhiệm công việc của Cục trưởng Cục Tài chính là gì? Tôi ở đây có một bảng trách nhiệm chức vụ, bên trên viết rất rõ ràng, tôi đọc cho mọi người nghe!”

1. Dưới sự lãnh đạo của Thành ủy, Ủy ban Nhân dân thành phố và các cơ quan tài chính cấp trên, Cục trưởng chịu trách nhiệm về toàn bộ công việc của Cục, Phó Cục trưởng thực hiện chế độ phân công trách nhiệm, hỗ trợ Cục trưởng hoàn thành công việc. 2. Đôn đốc toàn thể nhân viên của Cục, tăng cường học tập tư tưởng, chính trị và nghiệp vụ, đồng thời giám sát toàn thể nhân viên nghiêm túc thực hiện chế độ trách nhiệm vị trí.

3. Tổ chức toàn thể nhân viên quán triệt và thực hiện các chính sách tài chính, quy định tài chính và nhiệm vụ trọng tâm trong từng giai đoạn của Thành ủy và Ủy ban Nhân dân thành phố.

6. Điều phối xử lý mối quan hệ với cấp trên, cấp dưới và các cơ quan khác, kịp thời báo cáo công việc tài chính với cấp trên, kiên trì đi sâu xuống cơ sở để điều tra nghiên cứu.

7. Thẩm định kế hoạch thu chi tài chính của Cục, nắm vững tình hình thu chi, thực hiện phê duyệt thu chi tài chính theo chế độ “một chữ ký”, và chịu trách nhiệm báo cáo công tác quyết toán ngân sách tài chính trước Đại hội đại biểu Nhân dân thành phố.

Lý Nghị đọc từng điều trong trách nhiệm của Cục trưởng Cục Tài chính ra, sau đó trầm giọng nói: “Đồng chí Phan Chính Đông đã làm được điều nào trong số này?”

Thiệu Dật Tiên nói: “Ông ta điều nào chưa làm được?”

Lý Nghị nói: “Tôi nói điều thứ ba trước! ‘Kịp thời báo cáo công việc tài chính với cấp trên’, ông ta chuyển mười triệu tiền vốn cho huyện Tam Hợp, ông ta có kịp thời báo cáo với tôi là thị trưởng đây không? Trước khi chuyển tiền không thỉnh thị, sau khi chuyển tiền không báo cáo! Nếu không phải huyện Bắc Khương đang cần tiền gấp, tôi còn không biết số tiền này đã không cánh mà bay rồi!”

Thiệu Dật Tiên nói: “Số tiền này cũng không phải là không cánh mà bay, chỉ là tạm thời điều chuyển sang huyện Tam Hợp để làm việc khác mà thôi.”

Lý Nghị nói: “Bí thư Thiệu, ông biết chuyện này rất rõ ràng nhỉ! Xem ra, số tiền đó là do ông bảo ông ta chuyển đi, cũng là ông bảo ông ta không được thông báo cho Lý Nghị tôi biết?”

Thiệu Dật Tiên nói: “Là tôi bảo ông ta chuyển tiền! Thì sao nào? Tiền của thành phố, đưa cho ai dùng mà không phải là dùng? Để ở huyện Bắc Khương hay huyện Tam Hợp, chẳng phải cũng như nhau sao?”

Lý Nghị nói: “Bí thư Thiệu, bản chất vấn đề này rất nghiêm trọng! Trước hết, đây là khoản tiền chuyên dụng, được dùng để xây cầu làm đường cho huyện Bắc Khương, tại sao ông lại tự ý điều chuyển khoản tiền này? Hơn nữa, tôi là người đứng đầu chính quyền, những việc liên quan đến tài chính, tôi có quyền được biết! Tại sao ông lại vượt mặt tôi, tự ý ra lệnh, bảo Phan Chính Đông chuyển tiền?”

Thiệu Dật Tiên về vấn đề này có chút đuối lý, nhưng ông ta không muốn thỏa hiệp với Lý Nghị, nói: “Đồng chí Lý Nghị, lúc đó tình thế cấp bách, phải làm theo tình thế mà! Anh không thể so đo chuyện này chứ?”

Lý Nghị nói: “Vậy tại sao sau đó ông không nói với tôi một tiếng?”

Thiệu Dật Tiên nói: “Chuyện sau đó ấy à, công việc bận rộn quá, nên quên mất.”

Lý Nghị nói: “Nếu tôi tự ý điều động nhân sự, mà không thỉnh thị trước, cũng không báo cáo sau, ông sẽ nghĩ thế nào? Ông có cảm thấy rằng, tôi Lý Nghị đang cướp quyền đoạt vị không?”

Sắc mặt Thiệu Dật Tiên trầm xuống, thầm nghĩ Lý Nghị rõ ràng đang mượn chuyện này để chỉ trích tôi đây mà? Đang tố cáo tôi Thiệu Dật Tiên cướp quyền đoạt vị!

Hừ! Anh muốn điều chỉnh nhân sự à? Chỉ cần anh có bản lĩnh đó, anh cứ việc điều chỉnh đi! Vấn đề là, tôi bảo người ta chuyển tiền, người ta liền dám chuyển. Anh nói muốn bãi chức người ta, chưa chắc đã bãi được đâu!

Nhưng ông ta nghĩ thì nghĩ vậy, những lời này sẽ không nói ra miệng, chỉ nói: “Đồng chí Lý Nghị, anh sẽ không phải vì chuyện này mà cảm thấy đồng chí Phan Chính Đông không coi anh ra gì, rồi anh muốn công tư báo thù chứ? Như vậy thì không hay đâu.”

Lý Nghị thản nhiên nói: “Tôi là người từ trước đến nay luôn phân biệt rõ công tư. Tôi và đồng chí Phan Chính Đông tuy tiếp xúc không nhiều, nhưng đối với ông ta vẫn hiểu khá rõ, cá nhân ông ta không có lá gan đó! Chắc chắn là có người gây áp lực lên ông ta! Nhưng ông ta với tư cách là Cục trưởng Cục Tài chính, mà ngay cả áp lực này cũng không chống đỡ nổi! Vậy thì ông ta còn làm sao đảm đương được những công việc nghiêm trọng hơn trong tương lai?”

Sắc mặt Thiệu Dật Tiên thay đổi, thầm nghĩ Lý Nghị đây là đang vòng vo mắng mình!

Lý Nghị nói: “Còn nữa, điều khoản thứ bảy trong quy định trách nhiệm, Cục trưởng Cục Tài chính chịu trách nhiệm thẩm định kế hoạch thu chi tài chính, nắm vững tình hình thu chi, thực hiện phê duyệt thu chi tài chính theo chế độ “một chữ ký”, và chịu trách nhiệm báo cáo công tác quyết toán ngân sách tài chính trước Đại hội đại biểu Nhân dân thành phố.

Đồng chí Phan Chính Đông trong điểm này, làm việc vô cùng thiếu sót! Xét theo những biểu hiện trên, tôi cho rằng, đồng chí Phan Chính Đông đã không còn thích hợp đảm nhiệm chức vụ hiện tại, nên tiến hành điều chỉnh đối với ông ta.”

Thiệu Dật Tiên nói: “Vấn đề này, người thấy thế này kẻ thấy thế khác, tôi cảm thấy đồng chí Phan Chính Đông làm việc tích cực nỗ lực, thích ứng với chức trách của mình. Còn về chuyện tiền bạc tài chính, là do tình hình kinh tế thành phố chúng ta quá kém, không liên quan nhiều đến đồng chí Phan Chính Đông. Đề án này của đồng chí Lý Nghị, tôi ý rằng cần phải cân nhắc thêm, hôm nay không cần biểu quyết đâu!”

Lý Nghị trầm giọng nói: “Phan Chính Đông là quản gia tài chính của thành phố chúng ta. Tình hình tài chính của thành phố đều do một tay ông ta phụ trách, một gia đình có quản lý tốt hay không, người giữ tiền này rất quan trọng. Cùng một số tiền, trong tay những người khác nhau, sẽ có cách tiêu và cách sống khác nhau, có người dùng rất ít tiền vẫn có thể sống rất thoải mái, có những nhà, tài sản bạc vạn, lại thường xuyên không đủ tiền tiêu! Đây là cùng một đạo lý. Sự quan trọng của người quản gia tài chính này, không cần nói cũng tự hiểu! Kinh tế Miên Châu muốn phát triển, Cục trưởng Cục Tài chính này, nhất định phải dùng đúng người!”

Trưởng ban Tổ chức Văn Hồng Hoa cười nói: “Tốt nhất là dùng một người phụ nữ, phụ nữ chúng tôi quản lý tiền bạc, tuyệt đối chặt chẽ hơn đàn ông!”

Trưởng ban Mặt trận Tổ quốc Lý Chiến Quân nói: “Trong nhà tôi chính là bà xã quản lý tiền bạc, tuy lương của hai người không cao, nhưng chưa bao giờ thiếu tiền dùng. Về vấn đề này, tôi đồng ý với quan điểm của đồng chí Lý Nghị, người quản lý tiền bạc này rất quan trọng. Tiền tuy không nhiều, nhưng chỉ cần dùng vào đúng chỗ, dùng vào chỗ mấu chốt, thì sẽ không quá thiếu tiền!”

Đôi mắt sắc như chim ưng của Thiệu Dật Tiên liếc qua liếc lại trên người mấy ủy viên thường vụ, thầm nghĩ Văn Hồng Hoa và Lý Chiến Quân sao lại cổ vũ cho Lý Nghị thế này? Chẳng lẽ hai người này đã bị Lý Nghị mua chuộc rồi sao?

Lý Nghị nhân cơ hội này nói: “Đã là các ủy viên thường vụ cũng đều đồng ý với đề nghị của tôi, vậy thì cùng nhau thảo luận, thay Cục trưởng Cục Tài chính đi! Bí thư Thiệu, ông thấy sao? Ông sẽ không phải giữa ông và Phan Chính Đông có khúc mắc gì, không dám thay thế người của ông ta chứ?”

Sắc mặt Thiệu Dật Tiên u ám, nhưng chuyện đã đến nước này, ông ta có phản đối nữa cũng vô ích, ngược lại còn lộ vẻ chột dạ.

“Tôi với ông ta có thể có quan hệ gì! Chẳng phải chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới thôi sao!” Thiệu Dật Tiên trầm giọng nói: “Vậy đi, đã là thị trưởng Lý kiên trì như thế, vậy thì để các ủy viên thường vụ biểu thái trước, nếu như hơn nửa số ủy viên thường vụ cảm thấy đồng chí Phan Chính Đông không còn thích hợp với vị trí Cục trưởng Cục Tài chính nữa, thì chúng ta hãy tiến hành thảo luận thay thế.”

Lý Nghị thầm nghĩ, đây cũng là quy trình cần thiết, như vậy, Phan Chính Đông càng không có gì để nói, liền nói: “Được. Trước hết, tôi phải tuyên bố một điểm. Tôi chỉ cảm thấy đồng chí Phan Chính Đông không còn thích hợp đảm nhiệm chức Cục trưởng Cục Tài chính, chứ không phải phủ nhận con người ông ta, cũng không phải nói ông ta là người không được. Điểm này, mong mọi người hiểu rõ.”

Cục Tài chính là một trong những cục có quyền lực nhất thành phố, Phan Chính Đông nếu từ chức Cục trưởng Cục Tài chính, bất kể ông ta điều chuyển sang cục nào khác trong thành phố, cũng có thể coi là một kiểu giáng chức và biếm trích!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1677
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.