Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 30461 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quyển 8, Chương 668
Ai chơi ai?

❊ ❊ ❊

Tiền Đa nói chuyện với Lý Nghị xong, liền bảo tên cao lớn: "Bây giờ mày xuống dưới, nói cho chủ thuê của mày biết – mày biết phải nói thế nào rồi chứ?" Sau đó nó lấy chân đá đá tên thấp lùn vừa mới tỉnh lại.

Tên cao lớn nói: "Tôi biết phải nói thế nào. Cứ bảo mọi việc đã xong xuôi, người phụ nữ đã vào phòng đàn ông, chỉ đợi hắn lên bắt gian thôi!"

Tiền Đa cười lạnh, nói: "Rất tốt, mày đi đi. Đừng quên, tính mạng của em trai mày đang nằm trong tay mày đấy!"

Tên cao lớn gật đầu, khom lưng đi ra ngoài.

Tiền Đa xách tên thấp lùn vào phòng Lý Nghị.

Lý Nghị và Hoàng Thường đều đã mặc xong quần áo.

Hoàng Thường thấy Tiền Đa bắt một người vào, liền đoán ra vài phần, sắc mặt đỏ ửng.

Lý Nghị hỏi Hoàng Thường: "Em đoán xem là ai?"

Hoàng Thường đáp: "Em không biết."

Trong lòng Lý Nghị đã sớm nghĩ đến kẻ đó, nhưng không nói ra.

Chờ vài phút, liền nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài cửa.

Cánh cửa vốn dĩ đang khép hờ, Lý Nghị nhìn Tiền Đa một cái.

Tiền Đa hiểu ý, đi tới, trực tiếp kéo tung cửa phòng ra.

Ngoài cửa đứng mấy người, ngoài tên cao lớn lúc nãy ra, còn có hai kẻ mặc cảnh phục.

Lý Nghị rất am hiểu về trang phục và cấp hiệu của cảnh đội, vừa nhìn cách ăn mặc của hai tên kia là biết ngay chúng mặc cảnh phục giả.

Tiền Đa cười lạnh: "Đã tới rồi thì mời vào đi!"

Hai tên cảnh sát giả nhìn nhau, đều nhìn về phía tên cao lớn.

Tên cao lớn cười khổ: "Vào đi!"

Một trong hai tên cảnh sát giả còn muốn làm bộ làm tịch ra oai, quát lên: "Các người làm chuyện phạm pháp ở đây, chúng tao đã nắm chắc bằng chứng rồi, các người không chạy thoát được đâu!"

Tiền Đa đá một cước tới, trúng ngay eo tên kia.

"Mày dám đánh cảnh sát!" Tên cảnh sát giả kêu lớn, gắng sức lao vào đánh Tiền Đa.

"Thành thật một chút! Ai phạm pháp chứ?" Tiền Đa tiến lên một bước, tay trái gạt đòn tấn công, tay phải giáng một cú "Hắc hổ đào tâm" vào ức hắn, đau đến mức tên cảnh sát giả nôn cả mật xanh mật vàng ra, chỉ tay vào Tiền Đa, trong mắt toàn là vẻ kinh hãi.

Tiền Đa cười lạnh: "Chỉ riêng tội giả mạo cảnh sát nhân dân, cũng đủ cho bọn mày ngồi tù vài năm rồi!"

Tên cảnh sát giả còn lại khôn ngoan hơn, vừa thấy tình thế không ổn liền tỏ ra ngoan ngoãn, lúc này nói: "Chúng tôi cũng chỉ là làm theo chỉ thị, không liên quan đến chúng tôi. Có oan có chủ, các anh muốn tìm thì đi tìm kẻ bày trò ấy."

Tiền Đa nói: "Sẽ tìm hắn! Bọn mày cứ đứng yên đấy, có lợi cho bọn mày! Nếu dám nhúc nhích, coi chừng tao lột da bọn mày!"

"Không dám, không dám." Mấy tên kia đều bị uy thế của Tiền Đa trấn áp, không dám làm càn.

"Mày, xuống dưới thông báo cho hắn, bảo là đã bắt được hết người rồi, bảo hắn lên đi!" Lý Nghị chỉ vào tên cao lớn.

Tên cao lớn dạ một tiếng, lại xoay người đi ra.

Hoàng Thường chớp mắt, cười nói: "Không ngờ lại náo nhiệt thế này!"

Lý Nghị nói: "Còn náo nhiệt hơn nữa kìa!"

Hoàng Thường bỗng khẽ thở dài, không nói gì.

Chẳng bao lâu, cánh cửa đang khép hờ bị người ta dùng lực đẩy mạnh từ bên ngoài.

"Hê hê! Nghe nói ở đây có kịch hay để xem, tao lên xem náo nhiệt đây!" Giọng Hồng công tử vang lên, đầy vẻ hả hê.

Lý Nghị cười lạnh: "Vậy sao? Không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh thế!"

Hồng công tử vừa vào phòng đã thấy Lý Nghị và Hoàng Thường đang ngồi ngay ngắn trên sofa, mấy tên tay sai của mình đều đứng một bên.

Hắn còn tưởng âm mưu của mình đã thành công, nghênh ngang đi vào, vuốt cằm cười nói: "Ôi chao, đây chẳng phải là ngài thị trưởng Miên Châu sao? Ô kìa, đây không phải là cô Hoàng sao? Tôi nghe bạn bè nói, bắt được một đôi nam nữ đồi bại, tôi còn tưởng là ai, cố ý đến xem náo nhiệt, ai ngờ lại là hai người!"

Lý Nghị nói: "Hồng công tử, tôi chỉ biết anh họ Hồng, chứ không biết tên anh, giờ thì tôi biết rồi."

Hồng công tử nói: "Ồ?"

Lý Nghị nói: "Anh họ Hồng, tên Vô Sỉ, ghép lại chính là Rất Vô Sỉ!"

"Phì!" Hoàng Thường bật cười khúc khích, hoa chi loạn chiến.

Hồng công tử nói: "Thằng họ Lý kia, mày chết đến nơi rồi mà miệng vẫn cứng! Hai đứa chúng mày, sao chưa còng hắn lại? Loại người làm điều xằng bậy như này, nên bị còng chặt lại mới đúng!"

Hai tên cảnh sát giả không nói gì, cúi đầu nhìn mũi giày, ngoan ngoãn hơn cả học sinh tiểu học.

Lý Nghị nói: "Hồng công tử, anh cũng là thiếu gia của Trường Thiên tập đoàn đường đường chính chính, sao lại chẳng mang theo não khi hành sự vậy? Muốn hại người, cũng không phải hại kiểu này! Mấy trò anh chơi, toàn là thứ tôi chơi chán từ hồi nhỏ rồi! Bàn môn lộng phủ, chẳng linh nghiệm nữa đâu!"

Hồng công tử lúc này mới cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn mấy người bên mình, nghiêm giọng hỏi: "Chuyện gì thế này?"

"Hồng tiên sinh, bọn họ lợi hại quá!" Tên cao lớn nói lí nhí: "Chúng tôi vừa lên tới nơi đã bị bắt quả tang, sau đó, toàn bộ đều là họ ép tôi xuống gọi các người lên đấy!"

Trong nháy mắt, đạo diễn từ Hồng công tử đã biến thành Lý Nghị.

Màn kịch này thay đổi quá nhanh, Hồng công tử có chút không dám tin.

"Hồng công tử." Lý Nghị nói: "Không biết tiếp theo anh còn màn diễn xuất đặc sắc nào không?"

Hồng công tử chỉ vào Lý Nghị: "Mày được lắm!" Rồi quay người định bỏ chạy.

"Muốn chạy à?" Tiền Đa tiến lên, ấn chặt vai hắn, dùng lực kéo mạnh một cái, liền kéo hắn ngã xuống đất.

"Các người muốn làm gì?" Hồng công tử hét lên. Lý Nghị nói: "Thằng họ Hồng kia, lần trước tôi đã giơ cao đánh khẽ, tha cho anh một lần, không ngờ anh chứng nào tật nấy, hôm nay, nếu tôi không dạy dỗ anh một trận, thì thật có lỗi với cái danh Hồng Vô Sỉ của anh quá!"

Hồng công tử nói: "Lý Nghị, anh là cán bộ nhà nước đường đường chính chính, anh dám tư thiết công đường! Tôi sẽ kiện anh!"

Lý Nghị thản nhiên nói: "Ồ? Cảm ơn anh đã nhắc nhở, hóa ra đánh người là phạm pháp nhỉ? Vậy thì đừng làm bẩn tay mình nữa, bốn người các người, khiêng hắn lên, ném từ cửa sổ xuống cho tôi!"

"Hả?" Bốn tên kia đều ngẩn người, đưa tiền bảo làm mấy chuyện xấu thì chúng dám, nhưng bảo giết người thì chúng không có gan đó.

"Lắm lời cái gì!" Tiền Đa quát lớn: "Bọn mày không ném hắn, tao ném từng đứa bọn mày xuống! Nhanh!"

Anh em Cao - Lùn và hai tên cảnh sát giả nhìn nhau, không ai dám động thủ.

Tiền Đa túm lấy tên thấp lùn, dùng sức ném mạnh xuống dưới bậu cửa sổ, đi tới mở cửa sổ ra, cười lạnh: "Bọn mày còn ngây ra đó làm gì? Đợi bọn tao ném bọn mày à?"

Ba tên kia kêu lên một tiếng, không dám do dự nữa, cùng hợp sức khiêng Hồng công tử đi về phía bậu cửa sổ.

Hồng công tử gào thét như heo bị chọc tiết: "Lý Nghị, mày cứ đợi đấy! Núi không chuyển nước chuyển, chúng ta cứ chờ xem!"

Lý Nghị cười lạnh: "Tất nhiên là tôi có thể chờ xem, nhưng anh thì không rồi, vì anh sắp sửa bay qua cửa sổ đây! Anh chỉ có thể bay mà xem thôi! Ồ, đừng trách tôi không nhắc anh, đây là tầng tám, ngã xuống thì sẽ thế nào nhỉ?"

"Lý Nghị, Lý Nghị! Lý tiên sinh, Lý tiên sinh! Tôi biết sai rồi, cầu xin anh tha cho tôi một lần, sau này tôi không dám nữa!" Hồng công tử nhìn thấy mình bị khiêng đến dưới bậu cửa sổ, không dám cãi lại nữa, gào khản cổ: "Cầu xin anh tha cho cái mạng chó của tôi đi! Tôi không dám mạo phạm anh nữa!"

Tiền Đa liên tục giục: "Ném xuống! Ném xuống!"

Tên thấp lùn cũng bò từ dưới đất lên, nắm lấy một chân khác của Hồng công tử, khiến hắn không thể động đậy.

Lý Nghị thản nhiên nói: "Anh đi sang thế giới bên kia rồi, nhất định phải nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng hại người nữa! Còn nữa, có oan có chủ, ai ném anh xuống, anh nhất định phải nhớ cho kỹ. Đừng làm một con ma hồ đồ!"

Tiền Đa hét: "Ném nhanh!"

Bốn người kia cùng hợp sức, khiêng Hồng công tử lên, ném ra ngoài khung cửa sổ đen ngòm.

"Á!" Hồng công tử phát ra một tiếng thảm thiết.

Bốn kẻ ném hắn ngẩn người tại chỗ, từng đứa một run lẩy bẩy.

Hoàng Thường cũng thét lên một tiếng, ôm chặt Lý Nghị, run rẩy nói: "Anh thực sự ném hắn xuống rồi? Đây là giết người đấy!"

Lý Nghị cười ha hả, nói: "Hồng Vô Sỉ, anh còn đó không? Còn thì ừ một tiếng!"

"Hừ!" Bên ngoài bậu cửa sổ quả nhiên truyền đến tiếng hừ hừ.

Bốn người đứng cạnh cửa sổ cùng hét lên: "Có quỷ!" Muốn chạy nhưng chân run cầm cập không chạy nổi!

Tiền Đa kéo hết rèm cửa ra, mọi người lúc này mới thấy, bên ngoài bậu cửa sổ vốn dĩ còn có một lớp hàng rào bảo vệ!

Hồng công tử chẳng qua chỉ bị ném vào hàng rào đó thôi!

Tiền Đa vươn tay kéo Hồng công tử xuống, ném bịch xuống đất, cười lạnh: "Giả vờ chết cái gì!"

Sắc mặt Hồng công tử tái mét, hắn mở mắt ra, nhìn thấy thế gian đáng yêu này, biết mình vẫn còn sống, liền kích động không thôi, toàn thân run rẩy, không nói nên lời.

Lý Nghị trầm giọng nói: "Hồng công tử, vừa rồi anh đạo diễn một màn kịch, tôi cũng trả lại anh một màn kịch! Chỉ là, kịch của anh đạo diễn quá dở, không dọa được chúng tôi, còn kịch của tôi quá chân thực, làm anh vỡ mật rồi!"

Hồng công tử phải mất hồi lâu mới bò dậy được, đôi mắt đờ đẫn, nhìn vô định về phía trước, nói: "Anh lợi hại! Anh thật sự lợi hại! Tôi tâm phục khẩu phục!"

Lý Nghị nói: "Tôi cảnh cáo anh, lần này chỉ là phạt nhẹ răn đe, lần sau còn tái phạm, tôi sẽ dùng chiêu thật đấy! Anh đi đi!"

Hồng công tử không dám nhìn Lý Nghị, cúi đầu, bước nhanh ra cửa, thảm khách sạn quá mềm, chân hắn lảo đảo, ngã nhào xuống đất, rồi lại bò dậy tiếp tục chạy ra ngoài.

Bốn kẻ làm tay sai lúc này mới hoàn hồn, liên tục cúi đầu với Lý Nghị, sau đó tranh nhau bỏ chạy ra ngoài.

Tiền Đa cười nói: "Nghị thiếu, chiêu này của anh chơi đẹp thật! Nếu không phải lúc mở cửa sổ thấy ngoài đó có hàng rào, tôi cũng bị anh dọa cho hồn xiêu phách lạc rồi!"

Lý Nghị mỉm cười: "Thằng họ Hồng này đúng là không biết sống chết! Hù dọa hắn một chút coi như trừng phạt vậy!"

Tiền Đa nói: "Nghị thiếu, vậy anh nghỉ ngơi đi, tôi sang phòng tắm rửa. Chắc là hắn không dám tới quấy rầy nữa đâu."

Lý Nghị nói: "Thằng nhãi đó cũng chỉ có chút tâm địa xấu xa, còn về bản lĩnh thì chẳng có gì! Đấu với ai được cơ chứ!"

Tiền Đa nói: "Đúng vậy, đúng là một tên đần độn! Ha ha!" Sau khi ra ngoài, nó đóng cửa lại.

Hoàng Thường tựa vào Lý Nghị, thân thể mềm nhũn, nói: "Lúc nãy dọa em sợ chết khiếp! Em còn tưởng anh thực sự giết người đấy!"

Lý Nghị nói: "Đáng lẽ ra, loại cặn bã đó chết một trăm lần cũng không đáng tiếc, chỉ là tôi không muốn máu của loại người đó làm bẩn con đường luân hồi của mình."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2113
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.