Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 26340 | 5 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 112
Xung quan nhất nộ vì hồng nhan

❊ ❊ ❊

"Hì hì, Lý bí thư, tôi có thể đáp ứng ông, làm nội gián, điều tra bọn buôn ma túy, nhưng ông cũng phải giúp tôi một việc nhỏ đã..." A Khốc giơ ngón tay út ra, tỏ ý việc đó không đáng kể.

Lý Nghị thầm nghĩ, tới rồi! Hóa ra còn có chuyện ở đây đợi cầu xin mình. Đúng là như mình nghĩ, gã bất trị này đâu dễ dàng khuất phục thế được! Bèn hỏi: "Chuyện gì? Tôi phải nghe cho rõ đã, rồi mới quyết định có giúp được hay không."

A Khốc cười nói: "Ông chắc chắn giúp được, ông nhất định giúp được. Chuyện này đối với đám làm quan các người mà nói, chỉ là chuyện giơ tay là xong."

Lý Nghị nói: "Bớt ba hoa đi, nói việc chính đi, tôi không có thời gian lằng nhằng với cậu đâu!"

"Lý bí thư, là thế này, mấy thằng đàn em không ra gì của tôi, ông đều gặp rồi đó, chính là thằng Ngốc Bảo ấy! Haiz, mấy con lợn vụng về này, trong một lần hành động đã bị người ta bắt mất rồi!" A Khốc thở dài thườn thượt: "Tôi muốn cầu xin Lý bí thư, giải cứu bọn họ ra ngoài!"

Lý Nghị hỏi: "Bị người ta bắt rồi? Người nào mà có bản lĩnh thế? Dám tóm gọn cả đám đàn em của cậu?"

A Khốc gãi gãi đầu, cười ngượng nghịu: "Là Cục công an quận Đông Thành..."

"Mẹ kiếp! Hóa ra là bị công an bắt!" Lý Nghị dở khóc dở cười, cứ tưởng bọn chúng chơi trò gài bẫy tống tiền rồi bị khổ chủ tóm, ai ngờ là khi gây án ở quận Đông Thành thì bị Cục công an quận Đông Thành hốt trọn ổ!

A Khốc nói: "Giờ đang đợt nghiêm trị, lại là thời gian diễn ra Hội chợ Rượu, bắt bớ rất gắt gao. Chúng tôi ở trung tâm thành phố không trụ được nữa, nên chạy sang quận Đông Thành, định tìm một con mồi béo bở, đào khoét một vố thật đậm rồi nghỉ tay, đợi gió êm sóng lặng rồi mới ra ngoài chơi tiếp. Kết quả vừa đến quận Đông Thành đã xảy ra chuyện, vất vả lắm mới dụ được một con mồi nhiều tiền, đang định ra tay thì một đám cảnh sát ập vào, hốt luôn mấy thằng nhóc đó! Haiz, may mắn là hôm đó tôi không tham gia nên mới có thể chạy tới đây cầu xin ông."

Lý Nghị cười lạnh: "Nói vậy nghĩa là hôm nay cậu tìm tôi, chủ yếu là muốn tôi cứu đàn em của cậu? Mấy lời thề thốt vừa nãy chẳng qua là dỗ dành tôi cho vui thôi đúng không? Tôi nói cho cậu biết, chuyện này không thể nào! Cảnh sát bắt trộm, thiên kinh địa nghĩa, tôi không có quyền hạn lớn đến mức yêu cầu Cục công an quận Đông Thành thả nghi phạm. Cậu chết tâm đi!"

A Khốc thấy Lý Nghị từ chối quyết liệt như vậy thì ngẩn người, cứ tưởng Lý Nghị sẽ đồng ý không chút do dự chứ!

Gã thu lại bộ mặt cợt nhả, nghiêm túc nói: "Lý bí thư, tôi cầu xin ông, ông giơ cao đánh khẽ, giúp tôi cứu bọn họ ra đi! Những người này thực ra cũng là bị ép buộc mới bước chân vào con đường tội lỗi này. Bọn họ cũng chỉ là trộm vặt..."

"Còn bảo chỉ là trộm vặt!" Lý Nghị nói: "A Khốc, không phải cậu nói vì tình yêu nên mới quay đầu là bờ sao? Hóa ra là muốn vớt mấy thằng anh em cậu ra à! Cái chức đại ca này cậu làm cũng trọn trách nhiệm thật đấy! Dám chạy tới tận trụ sở Thành ủy cầu tôi thả người! Cậu to gan thật đấy!"

A Khốc bị uy nghiêm đột ngột bộc phát của Lý Nghị làm cho giật mình, nói: "Lý bí thư, tôi thật sự không lừa ông, người yêu của tôi, đang ở trong đó! Chính là cô gái đó, ông từng gặp rồi! Nếu không phải vì cô ấy, tôi mới lười quản đám đầu lợn kia!"

"Những gì chúng ta vừa nói, tất cả hủy bỏ, cậu đi đi! Hôm nay tôi rộng lượng một lần, không bắt cậu, lần sau cậu không may mắn thế đâu!" Lý Nghị lạnh lùng nói: "Cửa ở đằng kia, cút mau! Đừng đợi tôi đổi ý!"

"Lý bí thư!" A Khốc nghiến răng nói: "Ông không cứu A Liên ra, tôi không đi!"

"Cậu không đi, được thôi!" Lý Nghị nói: "Cậu không phải huynh đệ tình thâm sao? Tôi thành toàn cho cậu, tống cậu vào trong, nhốt chung một chỗ nhé!" Vừa nói vừa rút điện thoại ra.

"Khoan đã!" A Khốc đột nhiên rút ra một con dao bấm, nhấn chốt một cái "keng" một tiếng, lưỡi dao sắc bén bật ra!

"Cậu muốn làm gì?" Lý Nghị ngồi yên bất động, trầm giọng quát hỏi.

Tiếng của ông khá lớn, Tô Tân Lượng nhanh chóng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy A Khốc đang cầm hung khí hướng về phía Lý Nghị, lập tức hoảng sợ, quát lớn: "Này, cậu đừng làm bậy đấy! Mau bỏ dao xuống! Có chuyện gì từ từ nói! Tôi nói cho cậu biết, đây là trụ sở Thành ủy đấy, tôi hét một tiếng là có cảnh sát vũ trang chạy lên ngay! Cậu không chạy thoát đâu! Tuyệt đối đừng làm bậy!"

Tô Tân Lượng vừa nói vừa liếc mắt nhìn quanh, thấy bên cạnh có một chậu hoa nhỏ, vội lao tới, bưng chậu hoa lên, chuẩn bị dùng nó để bảo vệ Lý Nghị.

Lý Nghị vẫn ngồi yên bất động, lạnh lùng nhìn chằm chằm A Khốc.

A Khốc "bộp" một tiếng, đập bàn tay trái xuống bàn làm việc của Lý Nghị, phát ra một tiếng vang trầm đục.

Tô Tân Lượng sợ gã làm tổn thương Lý Nghị, quát lớn một tiếng: "Không được làm hại Lý bí thư!" rồi giơ chậu hoa trong tay nện xuống đỉnh đầu A Khốc!

A Khốc làm như không thấy, giơ tay phải lên, "bùm" một tiếng, đánh chậu hoa vỡ nát.

Mảnh sứ, đất, cành lá vụn rơi đầy mặt đất.

Tô Tân Lượng giật bắn mình, thầm nghĩ gã tiểu lưu manh này hóa ra là người có võ! Ghê gớm thật! Mình vẫn nên nhanh chóng chạy đi gọi cảnh sát vũ trang thôi!

Lúc này, A Khốc không màng đến nỗi đau ở tay phải, cũng chẳng quan tâm đến Tô Tân Lượng đang sững sờ như gà mắc tóc, gã giơ cao con dao, lớn tiếng nói: "Lý bí thư, tôi nguyện dùng một cánh tay trái để đổi lấy sự tự do cho A Liên và bọn họ! Chỉ cần ông đồng ý, tôi lập tức chặt nó tặng ông! Tôi còn hứa với ông, từ nay về sau, chúng tôi sẽ cải tà quy chính, không bao giờ làm việc xấu nữa!"

Tô Tân Lượng vốn định chạy ra gọi người, mới chạy được hai bước thì nghe thấy lời này của A Khốc, lập tức chết lặng vì cảnh tượng kịch tính này!

Chuyện gì thế này? Gã lưu manh này rút dao ra không phải để làm hại Lý Nghị? Mà là để tự làm hại mình?

"Tân Lượng, cậu ra ngoài trước đi!" Lý Nghị phất tay, trầm giọng nói: "Đây là chuyện giữa tôi và cậu ta, không có sự đồng ý của tôi, không ai được vào."

Tô Tân Lượng lo lắng nói: "Lý bí thư, như vậy không ổn đâu, trông cậu ta có vẻ không bình thường..."

"Không sao. Cậu ra ngoài đi!" Lý Nghị lại phất tay lần nữa.

Tô Tân Lượng không dám lằng nhằng thêm, lãnh đạo luôn luôn đúng, dù ông ấy sai thì bạn nhắc nhở một lần là thiện chí, nếu nhắc nhở hai lần thì bạn là kẻ ngu ngốc! Ngày bị cách chức cũng không còn xa nữa.

Đợi Tô Tân Lượng ra ngoài, Lý Nghị mới thản nhiên nói: "Dù cậu có chặt cái đầu đặt ở đây, tôi cũng không thể đáp ứng cậu! Đây là vấn đề nguyên tắc, không có chỗ để mặc cả! Pháp luật sẽ cho bọn họ một bản án công bằng, nếu tội trạng của bọn họ chỉ là trộm vặt, tin rằng các người sẽ sớm gặp lại nhau thôi. Tiền đề là, cậu phải sống cho tốt, đừng để bị bắt tống giam vào trong đó! Thời gian cậu ngồi tù còn dài hơn bọn họ nhiều."

A Khốc hận giọng nói: "Lý bí thư, ông thực sự không chịu giúp việc này sao? Pháp luật cũng không ngoài nhân tình mà!"

Lý Nghị nghiêm nghị nói: "Không được! A Khốc, nếu không phải vì tôi muốn lợi dụng cậu làm nội gián, thì tôi đã tóm cổ cậu từ lâu rồi! Đừng có không biết tốt xấu, được đằng chân lân đằng đầu!"

A Khốc hét lớn một tiếng, tay phải vung xuống dữ dội, đúng lúc sắp đâm vào mặt bàn thì kịp thời thu tay lại, thả lỏng toàn bộ kình lực trên cơ thể, nói: "Lý bí thư, tôi đồng ý với ông! Nhưng tôi muốn đổi một điều kiện, tôi làm nội gián cho ông, giúp ông điều tra ra tung tích bọn buôn ma túy, nhưng điều kiện trao đổi của tôi là, thả A Liên ra – tôi vào đó thay cô ấy! Thế là được rồi chứ?"

Lý Nghị nhìn chằm chằm gã rất lâu, gật đầu: "Tôi có thể đồng ý với yêu cầu của cậu, nhưng tiền đề là, cô ấy thật sự không phạm phải sai lầm gì không thể tha thứ!"

A Khốc nói: "Không có, tôi lấy đầu mình ra đảm bảo, cô ấy không phạm phải vụ án lớn nào cả, ngay cả việc trộm cắp và gài bẫy tống tiền, cô ấy cũng là do bị người ta ép buộc mới làm!"

"Hừ, xem ra lần này cậu nặng tình thật đấy!" Lý Nghị cười ha ha nói: "Xung quan nhất nộ vì hồng nhan, còn dám vì cô ấy mà mạo hiểm tính mạng, thậm chí đi tù! Không tệ, trên người cậu quả thực vẫn còn những phẩm chất đáng quý! Không uổng công tôi coi trọng cậu như vậy."

A Khốc nói: "Không nên chậm trễ, tôi đi dò la ngay đây! Phải sớm tìm ra mạng lưới buôn bán ma túy ngầm ở Giang Châu! Lý bí thư, hy vọng ông đừng có nuốt lời!"

Lý Nghị nhàn nhạt nói: "Lời tôi nói ra, còn cứng hơn cả đinh!"

A Khốc cất dao nhỏ, không thèm quay đầu lại xoay người bỏ đi.

Tô Tân Lượng thò đầu vào, hỏi: "Lý bí thư, tên này là người thế nào vậy! Có cần bắt hắn lại không?"

Lý Nghị nói: "Một kẻ si tình thôi! Tân Lượng, không cần bận tâm đến cậu ta. Ừm, cậu gọi đồng chí Định Văn tới đây một chuyến."

Tô Tân Lượng dọn dẹp hiện trường, lau sàn nhà xong mới thông báo cho Hình Định Văn lên.

Hình Định Văn cười hì hì bước vào, thấy sắc mặt Lý Nghị không vui, liền thu lại nụ cười, khom lưng hỏi: "Lý bí thư, ngài có việc tìm tôi?"

Lý Nghị gật đầu, ra hiệu cho ông ta ngồi xuống, nói: "Lần trước nói muốn mời hai người bạn trong hệ thống công an của ông cùng ra ăn một bữa cơm, kết quả vì chuyện Hội chợ Rượu nên cứ trì hoãn mãi. Ừm, nhân lúc tối nay rảnh rỗi, tôi muốn mời bọn họ ra ngoài, tụ tập một chút! Ông giúp tôi hẹn đi."

Hình Định Văn cười nói: "Lý bí thư, ngài là lãnh đạo, công việc bận rộn là chuyện rất bình thường mà, bọn họ đều hiểu cả. Ừm, tôi sẽ liên lạc với bọn họ ngay, chiều nay sáu giờ, hẹn tại Hương Mãn Lâu, thế nào?"

Lý Nghị gật đầu nói: "Hương Mãn Lâu quá ồn ào, ừm, Ngọc Hoa Lâu đi! Ở đó thanh tịnh."

Hình Định Văn lập tức hiểu ra, đây là Lý Nghị không muốn để người khác nhìn thấy! Nơi Hương Mãn Lâu ra vào phần lớn đều là người các cơ quan chính phủ, khó tránh khỏi đông người nhiều miệng, còn người tới ăn ở Ngọc Hoa Lâu phần lớn là cư dân bình thường, nên không sợ bị bắt gặp. Ông ta bèn nói: "Được thôi, Ngọc Hoa Lâu tốt đấy, đồ ăn ở đó rất đặc sắc. Ừm, Lý bí thư, lệnh điều động của đồng chí Trương Nhất Sơn đã làm xong thủ tục rồi, dự kiến trước năm sẽ phát xuống, nhưng phải đợi đến sang năm mới điều cậu ta qua đây được."

Lý Nghị cười nói: "Không vội! Không vội!"

Đúng thế, vội cái gì chứ! Chỉ cần tìm được tên Trương Nhất Sơn này, sau này có khối thời gian để chậm rãi chơi đùa với hắn!

"Được rồi, Lý bí thư, lát nữa tôi sẽ thông báo cho hai người họ, sau đó đặt chỗ ở Ngọc Hoa Lâu." Hình Định Văn cười ha ha, trong lòng thầm mừng, hai người bạn kia cũng đã nhờ vả ông ta mấy lần, muốn mời Lý bí thư ăn một bữa cơm đạm bạc! Giờ đúng lúc có thể trả lời bọn họ rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:781
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.