Trong chương này, người review nêu lên một góc nhìn khá táo bạo: sự tử tế quá mức, hay còn gọi là "hội chứng người tốt", thực chất là một cái bẫy vô cùng nguy hiểm. Khi chúng ta cứ cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, luôn nói "có" với những yêu cầu phi lý, chúng ta đang gián tiếp làm tổn thương chính mình.
Người review đưa ra ví dụ về những nhân viên văn phòng luôn gồng mình lên để làm hài lòng sếp, hài lòng đồng nghiệp, ôm đồm hết việc vào người dù bản thân đã kiệt sức. Họ đóng vai người tốt, giỏi việc, không bao giờ phàn nàn, nhưng sau giờ làm việc, khi đối diện với chính mình, họ lại cảm thấy trống rỗng, uất ức và mệt mỏi vì bị người khác lợi dụng sự tử tế ấy.
Cơ sở lập luận ở đây là vì khi bạn đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của chính mình một cách mù quáng, bạn đang tự hủy hoại ranh giới cá nhân. Người review nhấn mạnh rằng sự tử tế thực sự phải đi kèm với sự tỉnh táo và biết bảo vệ bản thân, nếu không nó chỉ là sự yếu đuối núp bóng dưới danh nghĩa của lòng tốt.
Người review cảm thấy rất đồng cảm khi bàn luận về khía cạnh này, vì chính họ cũng từng là người không biết cách từ chối, luôn sợ làm mất lòng người khác và kết quả là bản thân bị tổn thương sâu sắc. Cảm giác bị người khác xem là đương nhiên và sự không được trân trọng là thứ cảm xúc rất đau đớn mà người tử tế thường phải chịu đựng âm thầm.
Từ đó, người review khuyên rằng tử tế không đồng nghĩa với việc để người khác chà đạp lên giới hạn của mình. Hãy dũng cảm đặt ra ranh giới, nói không khi cần thiết, và hãy nhớ rằng sự tôn trọng dành cho bản thân mới là nền tảng cốt lõi của một mối quan hệ lành mạnh. Chỉ khi bạn biết yêu thương chính mình trước, bạn mới có đủ năng lượng và sự chân thành để tử tế với thế giới một cách bền vững.