Không hiểu tôi nằm như vậy đã được bao lâu.
Yên ắng quá. Trong bóng tối tôi nghe rõ tiếng thở của mình. Tôi trở mình xoay nghiêng. Sao giường lại rộng lạ lùng vậy, hình như thiếu một cái gì đó. Tôi nín thở nghe ngóng. Hoàn toàn yên tĩnh, không một tiếng động nhỏ. Hari? Tôi lạnh người. Tại sao không nghe tiếng thở của cô ấy. Tôi đưa tay quờ quạng: tôi đang một mình trên giường.
“Hari” - Tôi muốn gọi, nhưng bỗng nghe tiếng chân bước. Ai đó nặng nề, to béo đang đi, hình như...
– Gibarian? - Tôi hỏi bình tĩnh.
– Ừ, tôi đây. Đừng bật đèn.
– Nhưng...
– Không cần thiết. Như thế sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta.
– Nhưng anh đã chết rồi!
– Điều đó không có nghĩa gì cả. Anh nhận ra giọng tôi chứ?
– Tại sao anh lại làm thế?
– Đành phải vậy. Anh đến muộn bốn ngày. Giá như anh bay đến sớm hơn, sự thể có thể đã khác đi. Nhưng anh đừng tự trách mình. Tôi cảm thấy cũng dễ chịu.
– Sự thật là anh đang ở đây?
– A, anh cho rằng đang mơ thấy tôi, cũng như đang nghĩ về Hari chắc?
– Cô ta đâu?
– Tại sao anh cho rằng tôi biết cô ấy ở đâu?
– Tôi đoán vậy.
– Hãy cất ý nghĩ đó đi. Cứ cho rằng tôi ở đây thay cô ta.
– Nhưng tôi muốn cô ấy cùng ở đây.
– Điều đó không thể được.
– Tại sao? Hãy nghe đây, chính anh cũng biết rằng trong thực tế, đó không phải là anh, mà chính là tôi.
– Không. Chính là tôi trong thực tế. Nếu như anh cố chấp thì có thể coi đó là một bản sao của tôi nữa. Nhưng chúng ta sẽ không dài lời mà làm gì.
– Và anh sẽ đi khỏi đây?
–Ừ.
– Khi đó cô ấy sẽ trở về?
– Anh muốn thế à? Cô ta là ai đối với anh?
– Đó là việc của tôi.
– Anh sợ cô ấy kia mà?
– Không.
– Và cô ấy làm anh phát chán...
– Anh muốn gì ở tôi?
– Anh cần phải thương mình, chứ không phải là cô ấy. Cô ta sẽ mãi mãi hai mươi tuổi. Đừng giả vờ là không biết điều đó.
Bỗng nhiên, không hiểu vì sao, tôi cảm thấy yên tâm, tôi điềm nhiên nghe ông ta nói. Tôi có cảm giác rằng ông đang rất gần, đâu đó ngay nơi chân giường. Tuy nhiên tôi vẫn chẳng nhìn thấy vì trong bóng tối.
– Anh muốn gì? - Tôi hỏi nhỏ.
Giọng nói của tôi hình như làm ông ngạc nhiên.
Một chút im lặng.
– Sartorius đã làm cho Snaut tin rằng anh đã lừa ông ấy. Bây giờ họ sẽ đánh lừa anh. Họ sẽ làm ra vẻ đang chuẩn bị máy rơnghen nhưng thực ra là họ sẽ lắp đặt thiết bị annihilator.
– Cô ấy đâu? - Tôi lại hỏi.
– Chẳng lẽ anh không nghe điều tôi vừa nói. Tôi đã cảnh cáo anh để mà đề phòng.
– Cô ấy đâu?
– Không biết. Hãy nhớ lấy: anh cần vũ khí. Anh đang đơn độc, không thể tin tưởng được vào ai.
– Tôi đã có Hari.
Tôi nghe có tiếng cười nho nhỏ.
– Đương nhiên. Có thể được. Nhưng trong một chừng mực nào đó thôi. Cuối cùng thì anh luôn có thể làm cái việc mà tôi đã làm.
– Anh không phải là Gibarian.
– Sao? Thế thì ai? Hay là giấc mơ của anh?
– Anh là con búp bê của họ. Có điều chính anh lại không biết điều đó.
– Thế tôi hỏi, do đâu anh biết anh là ai.
Câu nói đó làm tôi sửng sốt, rồi lúng túng. Tôi muốn dậy, nhưng không thể. Gibarian còn nói gì đó, nhưng tôi không hiểu, chỉ nghe được âm thanh của giọng nói. Bằng một nỗ lực lớn lao tôi cố gắng chống chọi lại sự bải hoải và... tỉnh dậy. Tôi tợp lấy tợp để không khí như một con cá mắc cạn. Đó là giấc mơ. Một cơn ác mộng. Bây giờ... “tình thế khó xử mà tôi không giải quyết được. Chúng tôi theo dõi lẫn nhau. Bằng một phương pháp nào đó đại dương đã lọc và khuyếch đại những ý nghĩ của chúng tôi. Việc tìm kiếm nguyên nhân của hiện tượng này để đồng nghĩa với việc... nhân cách hóa sự vật!!! Ở đâu không có con người, ở đó sẽ không có môtíp mà con người có thể hiểu được. Để tiếp tục thực hiện chương trình nghiên cứu cần phải hoặc là từ bỏ ý nghĩ của chính mình, hoặc là tìm cách tiêu diệt quá trình tái sinh vật chất của họ. Việc thứ nhất chúng ta không làm nổi. Việc thứ hai thì quá ư giống với chuyện sát nhân...”.
Trong đêm tối vẫn vang lên đều đều tiếng nói nghe xa xăm, tôi nhận ra ngay giọng của Gibarian.
“Lại một giấc mơ thứ hai”, - tôi thoáng nghĩ.
– Phải Gibarian đó không? - Tiếng nói của tôi dừng lại giữa chừng. Có tiếng sột soạt nhỏ, và tôi cảm thấy phảng phất một luồng gió nhẹ.
– Sao, Gibarian? - Tôi lẩm bẩm. - Chẳng lẽ anh đeo đẳng tôi từ giấc ngủ này cho tới giấc ngủ khác sao?
Bên cạnh tôi có có gì đó động đậy.
– Gibarian! - Tôi gọi to hơn.
Có tiếng cót két của lò xo giường.
– Cris... em đây mà... - có tiếng thì thầm ngay cạnh tôi.
– Em đấy à, Hari... thế còn Gibarian?
– Cris... Cris... Ông ta đâu có còn... chính anh nói rằng ông ấy đã chết...
– Trong giấc mơ thì ông ấy có thể sống, - tôi nói chầm chậm. Thực ra lúc này tôi đã không còn hoàn toàn tin rằng đó là giấc mơ. - Ông ta có đến đây. Có nói cái gì đó.
Tôi buồn ngủ kinh khủng. “Nếu như buồn ngủ thì có nghĩa là đang ngủ”. - Ý nghĩ ngốc nghếch đó nảy ra trong đầu tôi. Tôi chạm nhẹ đôi môi vào bờ vai lạnh của Hari và nằm xuống. Cô nói cái gì đó, nhưng tôi không nghe được vì đã thiếp vào giấc ngủ.
Buổi sáng, trong ánh sáng của mặt trời đỏ tràn ngập căn phòng, tôi hồi phục lại trong trí nhớ chuyện xảy ra hồi đêm. Tôi mơ thấy cuộc nói chuyện với Gibarian, nhưng sau đó? Tôi có thể thề rằng rõ ràng đã nghe được giọng nói của Gibarian, nhưng không nhớ là ông ta đã nói gì.
Đúng rồi, tôi đã nghe không phải là những câu nói bình thường mà là một bản báo cáo. BÁO CÁO!
Hari đang tắm. Từ buồng tắm vọng ra tiếng nước xả từ vòi hoa sen. Tôi ngó xuống dưới gầm giường. Chiếc máy ghi âm đã biến đâu mất.
– Hari, - tôi gọi.
Gương mặt đẫm nước của Hari ló ra sau tủ.
– Em có tình cờ nhìn thấy cái máy ghi âm để dưới gầm giường không? Loại nhỏ, bỏ túi...
– Ở đó có nhiều thứ lỉnh kỉnh, em đã bỏ tất cả ra đằng kia. - Cô chỉ tay về phía cái giá gần tủ thuốc rồi biến vào buồng tắm.
Tôi nhảy xuống giường, nhưng việc tìm kiếm không mang lại kết quả.
– Lẽ ra em phải nhìn thấy nó, - tôi nói khi Hari từ buồng tắm bước ra.
Cô không nói năng gì, lẳng lặng ra đứng trước giường và lau tóc. Chỉ đến lúc này tôi mới nhận thấy vẻ nhợt nhạt trên mặt cô. Ánh mắt chúng tôi bất chợt gặp nhau trong gương, tôi đọc thấy trong đôi mắt cô có một vẻ lo lắng pha nỗi u uất nào đó.
– Hari, - như một con lừa, tôi lại lên tiếng. - Máy ghi âm không có trên giá.
– Anh không có gì quan trọng hơn để nói với em nữa sao?...
– Xin lỗi, - tôi nói nhỏ. - Em nói đúng. Điều đó thật là ngu ngốc.
Đã quá đủ để có thể lại bắt đầu một trận cãi vã.
Sau đó chúng tôi đi ăn sáng. Trong cung cách của Hari hôm nay có cái gì đó khác thường. Dường như lúc nào cô cũng đang dỏng tai nghe ngóng gì đó, không để ý tới những lời nói của tôi, giống như đang bị cuốn hút bởi những ý nghĩ nào đó. Có một lần, khi Hari ngước mắt lên, tôi nhìn thấy mắt cô long lanh.
– Có chuyện gì xảy ra với em? - Tôi hạ giọng gần như thì thầm. - Em khóc?
– Ôi để em yên. Đó không phải là những giọt nước mắt thực sự, - cô nức lên.
Vốn rất sợ những cuộc “chuyện trò cởi mở”, nên tôi lảng tránh bằng cách im lặng. Có thể đó chính là một sai lầm tai hại, nhưng khi đó đầu óc tôi còn bận tâm tới chuyện khác nữa. Dù rằng, cái gọi là âm mưu của Snaut và Sartorius chỉ tồn tại trong giấc mơ, nhưng tôi cũng đã bắt đầu nghĩ tới chuyện tìm kiếm một thứ vũ khí nào đó. Để làm gì, tôi không nghĩ tới, cái chính là muốn có nó. Tôi nói với Hari là cần phải đi xuống kho. Cô im lặng đi theo tôi. Sục sạo hồi lâu trong các kho mà chẳng thấy thứ gì thích hợp, cuối cùng tôi đi tới trước cửa kho lạnh cuối hành lang. Không sao kìm được ý muốn bước vào bên trong, nhưng vì không muốn Hari theo vào, nên tôi chỉ mở hé cửa và quan sát một lượt khắp gian phòng. Tấm vải liệm hơi vén lên làm lộ ra một phần cái vật hình dài, nhưng từ chỗ tôi đứng không thế nhìn được liệu người đàn bà da đen có còn nằm đó nữa không. Tôi có cảm giác rằng, chỗ mà bà ta nằm bữa trước giờ đã trống rỗng.
Nỗi bực bội vì không tìm thấy một thứ gì khả dĩ có thể gọi là vũ khí cứ bám riết tôi mãi. Đầu nhức ong ong. Hari luôn quanh quẩn bên tôi như một cái bóng. Duy có điều lạ là thỉnh thoảng cô lại biến đi đâu đó trong giây lát. Tuy nhiên, tôi thậm chí chẳng quan tâm lắm tới điều đó. Vào giữa buổi, sau khi ăn trưa xong (đúng ra thì chỉ có mình tôi trệu trạo nhai vài miếng, còn Hari thì hoàn toàn không, và do trạng thái tâm lý không được thoải mái nên tôi cũng chẳng săn sóc gì tới cô), Hari đến ngồi bên tôi và giật nhẹ tay áo tôi.
– Sao, có chuyện gì đấy? - Tôi hỏi sẵng giọng.
– Cris, - cô nhỏ nhẹ. - Bên em anh cảm thấy thế nào?
Tôi bất giác thở dài. Không thể coi rằng hôm nay là ngày hạnh phúc.
– Không còn có thể tốt hơn được nữa. Nhưng sao, lại có chuyện gì nữa chăng?
– Em muốn nói chuyện với anh.
– Anh xin nghe.
– Có điều không phải với cung cách như vậy.
– Phải thế nào cơ chứ? Anh đã nói với em rồi, anh bị đau đầu, nhiều việc phải làm...
– Một chút mong muốn lắng nghe, Cris.
Tôi gắng mỉm cười. Chắc hẳn đó là một nụ cười keo kiệt.
– Được rồi, em thân yêu, nói đi.
– Nhưng anh hứa nói với em sự thật?
Tôi nhíu mày. Cái cách mào đầu như vậy làm tôi không thích.
– Anh có thể nói dối em điều gì, để làm gì?
– Có lẽ anh có nguyên do để ngần ngại. Tuy nhiên, nếu anh muốn em... nói chung là... thì đừng nói dối em.
Tôi im lặng.
– Em sẽ nói cho anh nghe một điều gì đó. Và anh cũng vậy. Đó phải là sự thật, dù sự thật đó có thế nào đi chăng nữa. Đồng ý không?
Tôi lảng nhìn ra chỗ khác. Hari tìm ánh mắt tôi còn tôi thì giả vờ không biết.
– Em đã từng nói với anh là em không biết mình từ đâu đến. Có lẽ anh biết? Khoan đã, có thể là chính anh cũng không biết. Hoặc nếu biết thì, có lẽ anh chưa thể nói với em lúc này. Nhưng sau này được không? Cái đó không phải là điều tệ nhất. Điều quan trọng là hãy cho em một hi vọng.
Trong người tôi như có một luồng điện lạnh chạy qua.
– Cô bé, em nói gì vậy?... Hi vọng gì?
– Cris, cho dù em có là ai đi nữa thì, có lẽ, cũng không còn bé bỏng gì. Anh đã hứa. Hãy nói đi.
Cái câu “cho dù em có là ai đi nữa” làm tôi nghẹt thở và chỉ còn biết nhìn cô.
– Em đã bảo rồi, anh không bắt buộc phải nói. Nếu anh nói rằng anh không thể thì cũng được thôi.
– Anh không giấu em điều gì, - tôi lúng búng.
– Thế cũng tốt thôi. - Cô nói và đứng dậy.
Lòng cảm thấy bất nhẫn, tôi muốn nói thêm với Hari điều gì đó, nhưng tiếng nói đứt đoạn, ngưng nơi cổ họng.
– Hari...
Cô đứng bên cửa sổ, lưng quay lại phía tôi. Đại dương xanh thẫm dưới bầu trời trơ trụi.
– Hari, nếu như em nghĩ rằng... Hari, chính em biết đấy, anh yêu em...
– Yêu em?
Tôi đến bên Hari, định ôm cô, nhưng cô né người và gạt tay tôi ra.
– Anh tốt quá đấy... Anh yêu em ư? Giá như anh đánh em đi thì hơn.
Dứt lời, cô đến bên bàn và bắt đầu thu dọn đĩa ăn. Tôi nhìn ra cửa sổ. Mặt trời đã lặn. Cái bóng khổng lồ của trạm lờ mờ chao động trên mặt sóng.
Từ chỗ Hari đứng phát ra tiếng một chiếc đĩa rơi xuống nền nhà. Giá như tôi biết phải làm gì lúc này! Giá mà biết được. Tiếng xối nước trong máy rửa bỗng im bặt. Hari đến sát ngay sau lưng tôi.
– Không. Đừng quay lại, - cô thì thầm. - Anh không có lỗi gì cả, Cris. Em biết. Đừng tự giày vò mình.
Tôi đưa tay ra, nhưng cô né sang bên và nhìn chồng đĩa trên tay, cô nói:
– Thật tiếc. Nếu như chúng có thể vỡ được thì em đã đập vỡ, đập hết!
Thoáng một giây tôi đã nghĩ rằng cô gái sẽ lẳng chồng đĩa xuống nền nhà thật, tuy nhiên, cô nhìn tôi chăm chú rồi cười nửa miệng:
– Đừng sợ, anh sẽ không phải chứng kiến cảnh đó đâu.
Tôi bất ngờ giật mình sực tỉnh giữa khuya và ngồi dậy trên giường. Ánh sáng từ ngoài hắt vào qua khe cửa hé mở tạo nên một vệt sáng mỏng manh trong căn phòng tôi. Từ đâu đó vọng tới một tiếng rít rợn gáy, và những tiếng va đập khô và trầm, hình như có vật lớn gì đó ở sau tường bị vỡ tan. “Thiên thạch, - tôi thoáng nghĩ - Vỏ trạm bị đánh thủng rồi. Có ai đó ở đằng ấy?” Có tiếng thở khò khè nặng nề.
Tôi vụt tỉnh như sáo. Ôi, cái âm thanh khủng khiếp...
Tôi lao ra ngoài hành lang. Cửa phòng thí nghiệm nhỏ mở toang, bên trong sáng ánh đèn. Tôi lao bổ vào trong phòng. Một luồng hơi lạnh như băng xộc thẳng vào người. Hơi bốc cuồn cuộn từng đụn đầy phòng. Một đám mây bông trắng phủ trùm lên một hình người trong áo choàng tắm đang nằm dưới nền nhà và hơi động đậy. Đó là Hari. Nhảy bổ vào giữa đám sương băng tôi xốc cô lên tay và chạy vút ra ngoài hành lang. Áo choàng tắm trên người cô cứng như gỗ dưới nhiệt độ thấp làm phỏng rát tay tôi. Ra tới hành lang tôi không còn cảm thấy lạnh nữa, tuy nhiên từ miệng Hari từng đụn mây băng phả ra theo hơi thở làm vai tôi bỏng rát như bị táp lửa.
Vừa đặt Hari lên mặt bàn, tôi vội xé nhanh ngực áo của cô. Mắt tôi dừng lại một giây trên khuôn mặt bị biến dạng của cô gái: trên đôi môi và xung quanh miệng mở to máu đen đã đông lại, trên lưỡi lóng lánh những tinh thể băng...
Oxi lỏng. Trong phòng thí nghiệm có để các bình chứa oxi lỏng. Không hiểu cô đã uống bao nhiêu rồi? Mà nhiều hay ít thì cũng thế thôi. Tác dụng hủy hoại của nó còn mạnh hơn cả axit đặc. Chắc chắn rằng tất cả các nội tạng trong cơ thể đã bị thiêu đốt. Tiếng thở của cô kêu loạt soạt khô khốc giống như tiếng động của các trang giấy đang lật, nghe yếu dần. Hai mắt nhắm nghiền. Cô đang hấp hối.
Tôi đảo mắt tìm các tủ thuốc và y cụ. Mở khí quản? Thông thanh quản? Nhưng phổi đâu có còn. Cháy hết rồi. Thuốc? Thuốc gì và bao nhiêu cho đủ. Tiếng thở của Hari đầy tràn căn phòng, từ miệng cô hơi vẫn bốc ra.
“Hay là thử tiêm termofon xem sao...” - Tôi nghĩ. Sau một hồi lục lọi, hết cầm lại quăng các loại hộp với những ống tiêm, cuối cùng tôi cũng tìm được loại thuốc đó. Bây giờ lại đến lượt xilanh... Nó nằm ở đâu?... Trong tủ vô trùng... Nhưng không làm sao lắp nổi kim và tra xilanh vào ống được: các ngón tay tôi bị cóng và cứng lại. Tôi lồng lộn giáng bàn tay xuống nắp tủ mà chẳng cảm thấy đau, cứ giống như tôi chỉ chạm nhẹ tay vào đó.
Từ chỗ nạn nhân vang lên tiếng thở hổn hển to hơn. Tôi chạy vội đến. Mắt cô gái đang mở.
– Hari!
Đó thậm chí không phải là tiếng thì thầm nữa. Tôi sững sờ đến lặng người, không thốt nên lời. Ngực Hari nhấp nhô lên xuống, mái tóc ướt nước tuyết tan rủ xuống đầu bàn. Cô đang nhìn tôi.
– Hari!
Tôi vẫn đang như trời trồng, chân tay như được làm bằng gỗ. Da mặt Hari có vẻ như đang hồng hào trở lại. Máu từ miệng cô trước đó đông lại vì lạnh thì lúc này đã chảy thành vệt dài xuống cô.
Tôi bóp cườm tay nạn nhân - mạch không đập. Áp tai xuống ngực, giữa tiếng lách tách giống như trong một đám cháy, tôi nghe những tiếng đập đều đều nhưng với một nhịp độ dữ dội, nhanh đến mức không thể đếm được. Đang cúi lom khom nghe ngóng thì tôi thấy có cái gì đó động vậy trên tóc. Đó là những ngón tay của Hari. Tôi nhìn vào mắt cô.
– Cris, - cô khó nhọc gọi.
Tôi cầm tay Hari, cô đáp lại bằng một cái siết mà thiếu chút nữa thì làm bàn tay tôi nát nhừ. Liền đó trong cổ họng cô có tiếng sùng sục, rồi toàn thân rung lên bởi một cơn nôn ọe. Cô nhoài người ra khỏi mặt bàn và úp mặt vào thành ống nhổ bằng sứ. Tôi giữ chặt lấy Hari và đè xuống mặt bàn. Kèm theo cơn co thắt là một đợt vùng vẫy mãnh liệt. Mồ hôi tôi toát ra đầm đìa, đôi chân như được làm bằng bông gòn. Khi cơn co thắt đã dịu, tôi đặt cô nằm trở lại. Một cái hít không khí dài và sâu. Rồi bỗng nhiên hai tia mắt bỗng sáng quắc lên trên khuôn mặt đầy máu.
– Cris, bao nhiêu... bao nhiêu lâu rồi, Cris?
Vừa kịp nói có thế thì người Hari quặn lên, miệng sùi bọt, một đợt co thắt mới lại bắt đầu. Tôi gắng gượng giữ cô bằng chút sức lực cuối cùng. Rồi Hari ngã ngửa người ra và bắt đầu thở gấp.
Còn một đợt co giật nữa hành hạ Hari. Cuối cùng, cô lịm hẳn, đôi mắt thất thần he hé. Giờ cáo chung đã điểm, tôi nghĩ. Thậm chí tôi không còn sức để lau sạch thứ bọt hồng hồng trên miệng cô gái. Đầu cúi gục, tôi đứng rã rượi bên kẻ hấp hối, tiếng chuông cầu hồn xa xăm đâu đó văng vẳng trong tai. Tôi chỉ còn đợi cái thở hắt cuối cùng của Hari để có thể được ngã quỵ xuống nền nhà. Tuy nhiên cô vẫn thở đều và nhẹ dần, gần như không còn tiếng khò khè. Và rồi gò ngực của cô bỗng rung lên trông thấy theo nhịp đập của trái tim. Sắc mặt cũng đang hồng hào trở lại. Tôi vẫn đang so ro không hiểu gì cả, hai bàn tay rịn mồ hôi. Tôi cảm thấy mình bị điếc - có cái gì đó mềm mại nạp đầy hai tai, tuy nhiên vẫn nghe rõ tiếng chuông gióng giả, giờ trầm hơn, giống như tiếng của một cái chuông bị rạn.
Hai bờ mi cô gái vén lên, và mắt chúng tôi gặp nhau.
“Hari”, - tôi muốn kêu lên, nhưng không mở miệng được. Mắt cô gái đảo nhìn căn phòng một lượt, đầu ngọ ngoạy. Hoàn toàn yên lặng. Phía sau tôi, ở một thế giới nào đó rất xa, có tiếng những giọt nước rớt xuống đều đều tí tách từ một cái vòi vặn không chặt. Hari chống tay nhổm dậy. Tôi luống cuống. Cô ngó tôi chăm chú.
– Cái bàn - cô hỏi - sao?... Không... thành công? Tại sao? Anh nhìn cái gì thế?
Và bất ngờ một tiếng thét khủng khiếp:
– Tại sao anh lại nhìn như vậy?!!
Lại im lặng. Cô nhìn hai bàn tay mình và động đậy các ngón.
– Đây là tôi ư?
– Hari... - tôi ú ớ gọi.
– Hari?... - Cô nhắc lại và từ từ đứng xuống nền nhà.
Cô chập choạng, sau đó đứng thẳng người và đi vài bước. Hành động của cô giống như người bị thôi miên, mắt nhìn tôi mà như không thấy.
– Hari? - Cô chậm rãi nhắc lại lần nữa. - Nhưng... tôi... không phải là Hari. Vậy tôi là ai? Hari? Còn anh, anh?!
Rồi thốt nhiên đôi mắt cô mở tròn, bừng sáng, và bóng dáng một nụ cười hạnh phúc làm rạng rỡ khuôn mặt cô gái.
– Hay là, anh cũng thế? Cris! Có thể anh cũng thế?
Tôi im lặng, sự sợ hãi đẩy tôi lui sát vào thành tủ. Hai tay Hari buông thõng xuống vẻ chán chường.
– Không, không, anh đang sợ. Hãy nghe đây, em không chịu được nữa. Không thể như vậy. Em không biết gì hết. Không hiểu gì cả. Cái đó là không thể kia mà? Em, - cô gái ép đôi tay yếu ớt lên ngực, em không biết gì ngoài... ngoài Hari! Có lẽ anh nghĩ rằng em giả vờ? Em không giả vờ, vâng, vâng em không giả vờ.
Những lời cuối cùng trở thành tiếng rên rỉ. Hari ngã vật xuống nền nhà và khóc tức tưởi. Có cái gì đó bừng tỉnh trong tôi. Nhanh như cắt, tôi vọt tới và đỡ lấy vai cô. Hari chống cự, đẩy tôi ra và quát lên:
– Bỏ ra! Bỏ ra! Tôi làm anh chán ngấy! Tôi biết! Tôi không muốn thế. Không muốn! Chính anh cũng thấy rằng đó không phải là tôi, không phải tôi, không phải tôi...
– Im đi! - Tôi quát lên và ôm chặt lấy cô.
Cả hai chúng tôi vừa quát tháo vừa giằng co. Đầu Hari vật vã trên vai tôi, còn tôi thì cố siết chặt cô bằng tất cả sức mạnh của mình. Chúng tôi thở nặng nhọc, và cuối cùng cuộc vật lộn cũng ngưng lại. Có tiếng nước chảy rỏ giọt trong bồn rửa.
– Cris... - Hari gục đầu vào ngực tôi, khó nhọc cất tiếng. - Hãy nói, em phải làm gì để em không còn nữa. Cris...
– Thôi, đủ rồi! - Tôi rên rỉ.
Hari ngẩng nhìn vào mắt tôi.
– Sao?... Anh cũng không biết ư? Không thể nghĩ ra được cách nào sao? Không thể sao?
– Hari... anh xin em...
– Em muốn... không, không. Buông ra. Đừng động đến người em, anh phát ngấy rồi kia mà.
– Không phải vậy.
– Nói dối. Rõ ràng là anh chán rồi. Em... em cũng... cũng thế. Nếu như có thể thì... thì...
– Em đã giết mình?
– Vâng.
– Còn anh thì không muốn vậy, có hiểu không? Không muốn vậy, Hari. Anh muốn rằng em luôn ở đây bên anh, ngoài ra anh không cần điều gì khác.
Đôi mắt Hari giương to tròn như muốn nuốt chửng lấy tôi.
– Anh nói dối thật giỏi, - cô nói rất nhỏ.
Tôi buông Hari và đứng dậy. Còn cô thì ngồi bệt hẳn xuống nền nhà.
– Em hãy nói, anh cần phải làm gì để cho em tin rằng anh đã nói điều thành thật? Chỉ có sự thật, ngoài ra không còn gì khác.
– Anh không thể nói một sự thật, đó là em không phải là Hari.
– Vậy em là ai?
Im lặng hồi lâu. Sau đó, cằm run run, cô cúi đầu xuống và nói nhỏ:
– Hari... nhưng... nhưng em biết đó không phải là sự thật. Anh không yêu em ở... Ở đó... trước kia...
– Ừ. Cái gì đã qua có nghĩa là không còn nữa. Anh chỉ biết bây giờ, lúc này đây, anh yêu em. Em có hiểu không?
– Anh thật tốt bụng. Xin anh đừng nghĩ rằng em không biết đánh giá tất cả những gì anh đã làm. Anh đã làm những gì có thể. Nhưng tình thế ở đây là vô phương cứu chữa. Ba ngày trước đây, buổi sáng, khi ngồi bên giường đợi anh tỉnh dậy, em còn chưa biết gì. Giờ đây em có cảm giác rằng chuyện đó đã diễn ra rất lâu, lâu lắm rồi. Em đã hành động như một con điên. Trong đầu tất cả đều đảo lộn. Em không hiểu cái gì đã diễn ra trước kia, cái gì sau này, không có gì làm em ngạc nhiên, giống như người dùng ma túy hay sau một thời gian dài bị bệnh. Đôi lúc em đã nghĩ rằng mình bị bệnh, còn anh thì lại giấu em điều đó. Nhưng rồi có những chuyện xảy ra đã buộc em phải suy nghĩ. Có những tia sáng nào đó đã xuất hiện trong đầu em sau cuộc nói chuyện giữa anh và Snaut ở thư viện. Nhưng anh vẫn chẳng muốn nói gì với em cả. Đêm đó em đã dậy và bật máy ghi âm. Sau đó thì giấu máy đi. Cris, đó là lần duy nhất em đã nói dối. Cái người nói trong máy tên là gì nhỉ, em quên rồi.
– Gibarian.
– Vâng, Gibarian. Vậy là khi đó em đã biết rõ tất cả, dù rằng, thành thật mà nói thì chẳng hiểu gì cả. Em đã không biết một điều là em không thể... không thể... có nghĩa là không thể kết thúc. Chỉ có chuyện này là ông ta không nói tới. Mà cũng có thể ông ta có nói tới, nhưng em không kịp nghe hết vì anh đã tỉnh dậy, và em đành phải tắt máy. Nhưng thế cũng đã đủ để em có thể hiểu rằng mình không phải là con người mà chỉ là một thứ công cụ.
– Em nói gì vậy?
– Đúng. Là công cụ để nghiên cứu các phản ứng của anh hoặc cái gì đó tương tự. Mỗi một người trong các anh đều có một cái... cái người như em. Cái đó in dấu trong trí nhớ hoặc là sự tưởng tượng của các anh. Thực ra thì anh biết rõ điều này hơn em. Ông ta nói tới những chuyện thật khủng khiếp, không thể tin được, và em đã không tin nếu như chúng không trùng khớp với những hiện tượng mà em đã biết tới.
– Cái gì trùng khớp?
– Đó là em không cần đến giấc ngủ, rằng em luôn luôn phải bám riết lấy anh. Mới sáng hôm qua em còn cho rằng anh căm ghét em, em đã đau khổ vì điều đó. Em thật là ngốc nghếch! Nhưng anh hãy nói xem, phải chăng em có thể làm ngơ? Gibarian không căm ghét gì bà kia, nhưng những gì ông ta nói về bà ấy thì còn đáng sợ hơn cả sự căm ghét. Chỉ khi đó em mới hiểu rằng dù em có cư xử thế nào đi nữa thì cũng chẳng thay đổi được gì, rằng đối với anh đó cũng sẽ là một cực hình. Và thậm chí còn đáng sợ hơn nữa, bởi vì công cụ tra tấn ở đây là thứ vô sinh, vô tội như hòn đá, nhưng đồng thời lại có thể sát hại, có thể hạ nhục. Em không thể hình dung nổi, làm sao để có thể yêu, có thể đối xử tốt với một thứ công cụ như vậy. Em đã định kể lại với anh về những gì diễn ra trong em sau khi nghe đoạn băng ghi âm và hiểu ra sự thật. Có thể cái đó sẽ có lợi cho anh. Em thậm chí đã thử ghi lại...
– Bởi vậy nên em đã tắt đèn? - Cố kìm nén nỗi xúc động trong giọng nói, tôi hỏi.
– Vâng. Nhưng không thành công, vì em đã cố tìm... Cái khác thường trong bản thân mình, và em đã gần như phát điên lên. Có một lúc em cảm giác rằng mình không có một cơ thể bình thường trong lớp da mà là một cái gì đó khác cơ, rằng em chỉ... chỉ là bề ngoài, để mà đánh lừa anh, anh có hiểu không?
– Anh hiểu.
– Khi mà người ta nằm thao thức nhiều giờ trong đêm thì ý nghĩ có thể bay rất xa, tới những miền lạ lùng, anh có biết không?
– Anh biết.
– Nhưng em vẫn cảm thấy có trái tim và vẫn nhớ rằng anh đã xét nghiệm máu của em. Máu của em thế nào? Hãy nói sự thật! Bây giờ thì đã có thể.
– Y như của anh.
– Thật không?
– Anh xin thề!
– Thế nghĩa là thế nào? Anh biết không, em đã cho rằng có cái gì đó ẩn trốn đâu đó trong em. Nhưng em không biết là ở đâu. Em rất sợ cái mà em định làm, muốn tìm một lối thoát khác. Nhưng, Cris, nếu như máu của em cũng như của anh... Nếu tất cả đúng như anh nói thì... không, không thể như thế được. Nếu vậy thì em đã chết, phải không? Tóm lại là phải có cái gì đó, nhưng ở đâu? Hay là trong đầu? Nhưng em suy nghĩ hoàn toàn bình thường... và vẫn không biết gì... Nếu như em nghĩ bằng ý nghĩ của NÓ thì em đã biết được tất cả, đã chẳng yêu anh mà chỉ giả bộ như vậy, và hiểu rằng mình đang giả dối... Cris, hãy nói tất cả những gì anh biết, có thể chúng ta sẽ tìm ra một phương cách nào đó.
– Phương cách nào? Để làm gì?
Hari im lặng.
– Em muốn chết?
– Có lẽ.
Im lặng kéo dài. Hari vẫn ngồi dưới nền nhà.
Tôi nhìn khắp lượt căn phòng như muốn tìm một thứ gì rất cần, nhưng không thấy.
– Hari, có thể nói với em một chuyện được không?
Cô nhìn tôi chờ đợi.
– Đó là sự thật, em không hoàn toàn giống như anh. Nhưng như thế không có nghĩa là anh hơn gì em. Ngược lại. Hơn nữa em có thể nghĩ thế nào về điều đó thì tùy em, nhưng rõ ràng là nhờ vậy mà... em không chết.
Trên mặt Hari phảng phất nụ cười buồn.
– Có nghĩa là em bất tử...
– Anh không biết. Nhưng ít ra thì em cũng... khó chết hơn anh.
– Cái đó thật đáng sợ, - Hari thốt lên.
– Có lẽ không đến nỗi như vậy.
– Nhưng chẳng lẽ anh không ganh với em...
– Hari, cái đó có lẽ thuộc về... định mệnh. Em hãy hiểu rằng, ở đây, trên trạm, số phận của em cũng như của mỗi người trong tất cả chúng ta đều mù mịt như nhau. Hai người kia sẽ tiếp tục thí nghiệm của Gibarian, và có thể xảy ra tất cả những gì không thể lường trước được...
– Hoặc sẽ chẳng có gì...
– Đúng, hoặc sẽ chẳng có gì. Anh cũng chỉ mong sao không có chuyện gì xảy ra. Chẳng phải vì sợ, mà chỉ đơn giản là anh hoàn toàn tin rằng đó là công việc vô ích, sẽ chẳng mang lại kết quả gì.
– Chẳng mang lại cái gì. Mà tại sao? Vấn đề ở đây có liên quan tới... đại dương? - Hari rùng mình.
– Đúng. Về vấn đề giao tiếp. Họ cho rằng đây là việc rất đơn giản. Tiếp xúc, theo họ có nghĩa là trao đổi các thông tin các khái niệm và những kết quả gì đó... Nhưng nếu như không có gì để trao đổi? Nếu như con voi không phải là một con vi trùng rất to thì đại dương cũng không thể là một bộ não khổng lồ. Từ hai phía, đương nhiên, có thể có những hoạt động nào đó. Và kết quả của một trong những hoạt động đó là việc anh được nhìn thấy em lúc này, là việc anh đang cố gắng giải thích để em hiểu rằng em đáng giá hơn tất cả mười hai năm cuộc sống mà anh cống hiến cho công cuộc thám hiểm Solaris, rằng anh muốn được sống mãi mãi bên em. Tuy nhiên, em có thể tin rằng tương lai của chúng ta phụ thuộc vào những cái mà ta còn chưa thể hiểu nổi. Anh không thể nhìn thấy trước những gì sẽ diễn ra. Sau những sự kiện đã diễn ra, từ nay sẽ không còn gì có thể làm anh ngạc nhiên nữa. Ai dám cả quyết rằng ngày mai em sẽ không biến thành một con sứa biển? Cái đó không phụ thuộc vào chúng ta. Điều duy nhất còn phụ thuộc vào chúng ta là tình yêu và lòng mong mỏi được sống bên nhau cho tới khi... Phải chăng như thế hãy còn chưa đủ?
– Cris, hãy còn một điều nữa... Em... có giống... cô ấy không?
– Em đã từng rất giống, nhưng bây giờ thì anh không biết.
– Cô ấy như thế nào?
Tôi xúc động nhìn vào đôi mắt mở to tròn của cô gái.
– Em làm cô ấy trở nên lu mờ.
– Và anh tin rằng anh yêu không phải cô ấy mà là... là chính...?
– Đúng, chính em. Anh sợ rằng, nếu như em đúng là cô ấy trong thực tế thì có thể anh đã không yêu em.
– Tại sao.
– Bởi vì anh đã làm một chuyện đáng nguyền rủa.
– Với cô ấy?
– Ừ. Hồi ấy...
– Anh đừng nói.
– Tại sao?
– Bởi vì em muốn anh biết rằng: em không phải là cô ấy.