Solaris - Hành Tinh Bí Ẩn

Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CUỘC NÓI CHUYỆN

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, sau khi ăn trưa trở về, tôi nhìn thấy trên bàn bức thư ngắn của Snaut. Ông thông báo rằng Sartorius đã tạm ngưng các công việc có liên quan tới thiết bị annihilator và hiện đang dự tính tác động một lần cuối cùng lên đại dương chùm bức xạ rơnghen mạnh.

– Em thân yêu, - tôi nói với Hari, - anh có việc phải gặp Snaut.

Mặt trời đỏ treo chênh chếch trên đại dương chia căn phòng ra làm hai nửa. Chúng tôi đang trong phần tối. Phía kia, tất cả mọi vật giống như được làm bằng đồng. Có thể nghĩ rằng quyển sách kia nếu rơi xuống sẽ làm vang lên tiếng động của kim loại.

– Vấn đề có liên quan tới cuộc thí nghiệm. Chỉ có điều anh không rõ họ sẽ làm như thế nào. Em có hiểu không, anh muốn rằng...

– Không cần giải thích, Cris. Chính em cũng muốn vậy... Nếu như đừng lâu quá...

– Chắc là nhanh thôi. Hay là em cùng đi với anh, song hãy đợi ngoài hành lang.

– Cũng được. Thế ngộ nhỡ em không chịu nổi?

– Cái đó diễn ra như thế nào? - Tôi hỏi và vội nói thầm ngay: - Anh hỏi không phải do tò mò, em có hiểu không? Nhưng, có thể, nếu như hiểu thấu về vấn đề này thì tự em có thể trấn áp được nó.

– Em sợ... - cô nói nhỏ, mặt hơi tái đi. - Em thậm chí không thể nói là sợ cái gì, nó cứ mông lung sao ấy... Mà có cái gì đó như thể... em sợ... mình biến đi mất. Em đã xấu hổ, đã suy nghĩ về chuyện này, nhưng không sao hiểu nổi. Có lẽ bởi vậy nên em mới cho là mình bị bệnh... - Những tiếng cuối cùng cô nói rất nhỏ và tôi rùng mình.

– Có lẽ điều đó chỉ diễn ra trên cái trạm đáng nguyền rủa này. Anh sẽ cố gắng làm tất cả để chúng ta có thể nhanh chóng rời bỏ nơi đây.

– Anh nghĩ là có thể ư?

– Tại sao lại không? Cuối cùng thì anh đâu có dính dáng gì tới nó... À, chuyện này cũng phụ thuộc một phần vào sự thỏa thuận giữa anh với Snaut. Em nghe thế nào, em có thể ở một mình trong bao lâu?

– Cái đó phụ thuộc... - Hari cúi đầu ngập ngừng. - Nếu như luôn được nghe giọng nói của anh thì em sẽ tự chủ hơn.

– Tốt hơn là em đừng nghe chuyện của bọn anh. Không phải là anh muốn giấu em điều gì, mà chỉ đơn giản là khi đó Snaut sẽ khó nói...

– Khỏi cần, em hiểu. Em sẽ đứng ở chỗ mà từ đó chỉ có thể nghe được âm thanh giọng nói của anh. Như thế với em là đủ. Vậy thì từ phòng thí nghiệm anh sẽ gọi điện báo trước cho ông ta ngay bây giờ. Anh sẽ không đóng cửa.

Hari gật đầu. Tôi đi ra ngoài hành lang. Cửa phòng thí nghiệm nhỏ vẫn mở. Những mảnh vỡ sáng loáng của bình oxi lỏng nằm đầy trên nền nhà là dấu vết cuối cùng của biến cố hồi đêm. Khi tôi nhấc ống nghe lên và gọi số máy của trạm vô tuyến, màn videophon sáng lên. Gần như ngay lập tức mặt Snaut hiện lên trên màn ảnh.

– Xin chào! - Snaut vui vẻ nói.

– Tôi đã đọc mảnh giấy của anh. Có thể đến chỗ anh nói chuyện được không?

– Có thể. Bây giờ hả?

– Xin mời. Anh sẽ đi với... không phải một mình?

– Một mình.

Trên khuôn mặt gầy màu đồng đỏ do bị bỏng của Snaut hiện nhanh vẻ ngạc nhiên, mắt ông nhướn lên làm cho những đường nhăn ngang trên trán vốn đã sâu lại càng sâu hơn.

– Ờ... Vậy tôi đợi nhé.

– Đi thôi, em yêu, - bằng một giọng hớn hở giả tạo tôi gọi Hari lúc vừa mới bước vào phòng, khi hãy còn đứng trong nửa sáng của căn phòng, và do vậy, mới chỉ lờ mờ nhìn thấy cô đang ngồi trên đi văng, trong nửa tối kia.

Nụ cười vụt tắt trên miệng, tôi sững sờ. Hari đang ngồi nép mình trên đi văng, hai tay bấu chặt lấy thành ghế. Hoặc là cô nghe tiếng bước chân của tôi quá muộn, hoặc là cô chưa kịp nén nỗi sợ hãi xuống để trở lại trạng thái bình thường. Chỉ một giây chứng kiến cảnh Hari phải đấu tranh như thế nào với cái sức mạnh thần bí tàng ẩn trong cô cũng đã quá đủ với tôi, làm bùng lên sự phẫn nộ điên khùng cùng với nỗi xót thương vô bờ bến. Chúng tôi im lặng đi dọc theo hành lang dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng của mình. Từ xa, tôi đã nhận ra cánh cửa trạm vô tuyến đang hé mở. Từ bên trong hắt ra vệt sáng đỏ: ánh sáng mặt trời tới được cả đây. Tôi nhìn Hari. Cô gắng gượng mỉm cười đáp lại. Rõ ràng là trên đường tới đây cô đã cố tập trung tất cả ý chí và nghị lực để chuẩn bị cho cuộc vật lộn với chính bản thân mình. Khi còn cách cánh cửa vài mét Hari dừng lại. Tôi ngập ngừng xoay người, nhưng cô dùng những ngón tay đẩy nhẹ tôi. Vào giây phút đó, đối với tôi, tất cả những gì ở đây như các kế hoạch nghiên cứu, Snaut, cuộc thử nghiệm, trạm, v.v... vụt trở nên vô nghĩa trước những gì mà người con gái này phải chịu đựng.

Cảm thấy mình giống như một tên đao phủ, tôi đã định quay trở về, và đã về thật nếu như vào lúc đó dải ánh sáng trước cửa không bỗng nhiên bị một bóng người che khuất. Tôi sải chân bước nhanh vào phòng. Snaut đứng ngay trước ngưỡng cửa làm tôi suýt nữa thì va phải. Ánh sáng mặt trời đỏ rọi thẳng từ phía sau lưng Snaut làm cho mái tóc điểm bạc của ông biến thành màu đỏ tía. Cả hai chúng tôi im lặng nhìn nhau một lúc. Ông có vẻ như đang nghiên cứu nét mặt tôi. Tôi đi tránh sang bên và đứng lại trước một cái bàn trên có để mấy cái micro. Snaut chậm rãi quay mình lại và lặng lẽ quan sát tôi. Sau đó, vẫn không rời mắt khỏi tôi, ông lại gần chiếc tủ bằng kim loại nằm trải dọc suốt chiều dài bức tường và ngồi xuống một chiếc đi văng ở đó.

Sự im lặng của chúng tôi đã vượt quá giới hạn của nó để bỗng chốc trở nên lạ lùng. Tôi dỏng tai ngóng về phía hành lang, nơi Hari đang đứng, nhưng chẳng nghe một tí động tĩnh nào.

– Khi nào các anh chuẩn bị xong? - Tôi hỏi.

– Đã có thể bắt đầu ngay hôm nay, tuy nhiên còn phải ghi điện não đã.

– Điện não?

– Sao, anh đã đồng ý rồi kia mà?

– Không, không sao.

– Anh có gì mới không?

– Cô ấy đã biết... về mình. - Tôi hạ giọng gần như nói thầm.

– Thật à? - Snaut hỏi, lông mày nhướn lên. Tôi có cảm giác rằng ông ta chỉ giả vờ ngạc nhiên. Tại sao lại giả vờ, để làm gì? Tôi đã định không nói tiếp nữa, nhưng rồi cố nén: “Thôi được”, - tôi nghĩ, - “cần phải giữ thái độ đúng mực”.

– Cô ấy bắt đầu đoán biết được sau cuộc nói chuyện của chúng ta trong thư viện, trở nên chú ý quan sát tôi hơn, so sánh và kết hợp các sự việc đã diễn ra, sau đó tìm thấy máy ghi âm của Gibarian và đã nghe băng.

Snaut vẫn ngồi nguyên một tư thế, nhưng bất chợt trong đôi mắt ông ta ánh lên những tia lửa. Liếc nhìn về phía cửa mở trông ra hành lang, tôi xuống giọng thấp hơn:

– Đêm qua, khi tôi ngủ, cô ấy đã thử giết mình bằng oxi lỏng...

Có tiếng động sột soạt như tiếng những trang giấy bị gió lùa. Tôi thoắt giật mình nhìn ra hành lang, nhưng ngay lập tức phát hiện ra nguồn gốc của tiếng động ở đâu đó ngay gần đây. Rồi tiếng nghiến giấy ken két như chuột. Chuột! Chuyện nhảm nhí! Sao lại có chuột ở đây được cơ chứ? Tôi trợn mắt nhìn Snaut.

– Tôi nghe anh. - Ông ta điềm nhiên nói.

– Đương nhiên là không thành công. Nhưng... dù sao thì cô ấy cũng đã biết mình là ai.

– Anh nói với tôi chuyện này để làm gì?

Tôi lập tức quyết định cách trả lời.

– Tôi muốn rằng... để anh có thể định hướng... để anh hiểu tình hình...

– Tôi đã cảnh cáo anh trước.

– Anh muốn nói rằng anh đã biết... - Tôi vô tình cao giọng.

– Không, tất nhiên không. Nhưng tôi đã giải thích cho anh thấy cái đó diễn ra như thế nào. Vào thời điểm xuất hiện, mỗi một vị “khách” thực tế chỉ là một con ma hoàn toàn trống rỗng ngoại trừ mớ bòng bong những ký ức và hình ảnh hỗn loạn mà nó lĩnh hội được từ... A đam của mình. Càng sống lâu với anh nó sẽ càng “người” hơn, càng có tính độc lập và ý thức hơn, dĩ nhiên, tới một giới hạn nào đó. Bởi vậy, nếu tình hình đó tiếp diễn càng lâu sẽ càng có nhiều khó khăn hơn...

Ông dừng lời nửa chừng rồi quắc mắt nhìn tôi và hỏi:

– Cô ta đã biết hết tất cả?

– Ừ, chính tôi đã nói.

– Nói hết? Và cả chuyện có một lần trước đó cô ấy đã từng ở đây, rồi anh đã...

– Không!

– Kelvin, nghe đây, nếu đã đến nước đó thì anh định làm gì bây giờ? Rời trạm?

– Đúng.

– Với cô ấy?

– Đúng thế.

Snaut im lặng như thể đang suy nghĩ về dự định của tôi, tuy nhiên, trong sự im lặng này còn có cái gì đó nữa... Cái gì? Lại có tiếng sột soạt khó hiểu ngay đằng sau tấm vách tủ mỏng. Snaut động đậy thân hình trên ghế.

– Rất tốt. Anh nhìn cái gì vậy? Anh nghĩ rằng tôi sẽ cản trở anh? Cứ việc làm những gì anh muốn, anh bạn thân mến ạ. Sẽ chẳng hay ho gì nếu như phải viện tới những biện pháp cưỡng bách! Tôi không cản đường anh, nhưng chỉ muốn nói rằng: anh đã cố hành động như một con người trong một tình huống vượt quá sức người. Có thể đó là một cử chỉ đẹp đẽ, tuy nhiên vô ích. Cũng nên nói thêm rằng, tôi không tin là có một vẻ đẹp nào trong chuyện này. Phải chăng sự ngu ngốc lại có thể đẹp được? Nhưng thôi, vấn đề không phải ở chỗ đó. Anh khước từ công cuộc nghiên cứu tiếp theo và muốn ra đi cùng cô ta, phải vậy không?

– Phải.

– Nhưng đó cũng chính là một cuộc thí nghiệm, anh không nghĩ tới điều đó sao?

– Anh muốn nói gì vậy? Phải chăng cô ấy... có thể... Nếu như đi cùng với tôi, thì tôi không thấy có gì...

Tôi nói mỗi lúc một chậm và rồi ngưng hẳn.

Snaut thở dài.

– Anh cho rằng chúng tôi là những kẻ không còn nhân tính sao? Thế nhưng, lòng vị tha, hay nói thẳng ra thì đó là tư tưởng yếm thế của anh được thể hiện trong một dạng thức cực kỳ nguy hiểm. Anh tự dối mình, lừa dối cô ấy, và lại lừa mình. Anh có biết những điều kiện bền vững của một hệ có cấu trúc notrino không?

– Không. Và anh cũng không biết. Chẳng một ai biết cái đó.

– Có lẽ. Nhưng có một điều đã rõ như ban ngày: một hệ như vậy không bền vững và chỉ có thể tồn tại nhờ sự cung cấp năng lượng cho nó một cách liên tục: Sartorius đã giải thích cho tôi về điều đó. Năng lượng này tạo nên một trường xoáy duy trì sự ổn định cho hệ. Vấn đề là: nguồn gốc của nó ở đâu, ngay bên trong cơ thể “khách”, hay là từ bên ngoài tác động vào? Anh có hiểu thực chất của sự khác biệt đó không?

– Có. Nếu như từ bên ngoài thì có nghĩa là cô ấy... cái hệ đó...

– Có nghĩa là sau khi rời xa khỏi Solaris thì hệ đó sẽ bị phân hủy, - ông tiếp nối câu nói dở chừng của tôi.

– Chúng ta còn chưa thể khẳng định điều đó, thế nhưng có thể có được một phát hiện hay nếu như anh tiếp tục cái thí nghiệm mà anh đã làm dở dang. Ý tôi muốn nói về cái tên lửa mà anh đã phóng lên quỹ đạo... cùng với cô ấy, và hiện nay... cô ta vẫn còn đó, trên quỹ đạo. Nhân một cơ hội thuận tiện, tôi đã xác định được các thông số chuyển động của nó. Anh có thể bay lên đó, tiến gần lại và vào tên lửa để kiểm tra xem cái gì đã diễn ra với... người hành khách.

– Anh điên rồi! - Tôi kêu lên.

– Anh nghĩ vậy ư? Thế nếu như... đưa tên lửa đó xuống đây? Có thể làm việc đó bằng điều khiển từ xa. Hãy đưa nó xuống...

– Thôi, im đi!

– Anh không thích à? Thôi được, hãy còn một cách khác đơn giản hơn nhiều. Thậm chí không cần thiết phải đưa tên lửa xuống trạm. Để làm gì cơ chứ? Cứ mặc cho nó bay lượn trên quỹ đạo. Chúng ta có thể liên lạc với nó qua radio, nếu còn sống thì cô ấy sẽ trả lời...

– Nhưng... nhưng oxi đã hết từ lâu...

– Cô ấy có thể sống mà không cần tới oxi. Thế nào, chúng ta thử chứ?

– Snaut... Snaut...

– Snaut cái gì? - Ông trở nên giận dữ. - Hãy tự xét xem mình là một kẻ như thế nào. Anh định đem lại hạnh phúc cho ai? Cứu? Cứu mình? Cô ấy? Cô nào, cô này hay cô kia? Anh không đủ can đảm để cứu cả hai hay sao? Tự anh thấy đấy, cái đó sẽ dẫn tới đâu! Tôi xin nói với anh lần cuối cùng: tình cảnh của chúng ta nằm ngoài vòng ảnh hưởng của những tiêu chuẩn đạo đức.

– Thôi được, vậy theo anh thì tôi phải làm gì. Phải thanh toán cô ấy? Để ngày mai chính cô ấy lại xuất hiện? Lại tiếp tục trừ khử? Và cứ như vậy hàng ngày? Để làm gì? Có lợi lộc gì cho tôi? Và cho anh? Cho Sartorius? Cho trạm?

– Khoan đã. Trước tiên anh hãy trả lời tôi. Anh bay cùng với cô ta và sẽ trở thành nhân chứng của một sự biến đổi. Anh sẽ tận mắt nhìn thấy...

– Thấy gì? Quái vật? Quỷ? Cái gì?

– Không. Một cơn hấp hối hoàn toàn thường tình. Anh thật thà tin vào sự bất tử của cô ấy? Tôi cam đoan với anh rằng họ có thể chết và hấp hối... Anh sẽ làm gì khi đó? Quay trở lại kiếm... năng lượng dự trữ?

– Im đi! - Tôi nắm chặt hai bàn tay.

Đôi mắt Snaut nhìn tôi với vẻ vừa giễu cợt vừa khoan dung.

– A, té ra là tôi phải câm miệng lại? Nếu ở địa vị anh thì chính tôi đã kết thúc cuộc nói chuyện này. Tốt hơn hết là hãy làm một cái gì khác, ví như, để trả thù anh, có thể cho nổ tung hành tinh này - hành động này xem ra có vẻ ngu ngốc hơn. Cái gì giày vò lương tâm anh? Hay là có lúc anh đã nghĩ tới chuyện chạy trốn một mình, song sợ rằng như thế thì đê tiện quá? Còn với cô ấy thì không? Nếu như anh mỉm cười được trong khi muốn gào lên, diễn trò hạnh phúc và bình yên trong khi muốn húc đầu vào tường thì không đê tiện sao?...

– Anh đang nói về mình, - tôi nói nhỏ, đầu cúi xuống. - Tôi yêu cô ấy.

– Yêu ai? Những hồi ức của mình?

– Không. Cô ấy. Tôi đã kể với anh về việc cô ấy muốn làm. Nhiều... con người chính cống cũng không dám hành động như vậy.

– Và chính anh cũng có thể là một...

– Đừng soi mói, lạm dụng...

– Thôi được. Vậy là cô ấy yêu anh. Và anh cũng muốn yêu cô ấy. Đây là hai mặt tách biệt của một vấn đề.

– Anh nhầm.

– Kelvin, tôi thấy bối rối, nhưng chính anh tự nói ra những chuyện tâm tình của mình. Yêu. Không yêu. Cô ấy sẵn sàng hy sinh. Anh cũng vậy. Thật xúc động, rất cao đẹp, cao quý và vân vân. Nhưng những mỹ từ đó không có chỗ đứng ở đây. Không! Anh có hiểu không? Mà không, anh không muốn hiểu thì đúng hơn. Anh bị cuốn hút vào cái vòng luẩn quẩn bởi cái lực lượng mà chúng ta còn chưa hiểu nổi. Nếu như cô ấy là... Nếu như sự xuất hiện của cô ấy mang đến cho anh những điều kinh sợ thì chắc chắn anh sẽ chẳng một giây lưỡng lự khi ra tay... Đúng không?

– Đúng thế.

– Mà có thể... có thể, chính bởi vậy nên đối với anh cô ấy trông không giống như...

– Thôi, thôi, Xin đủ! Snaut, hãy mặc tôi. Cô ấy... Mà không, tôi không muốn nói chuyện này với anh nữa.

– Tốt. Chính anh đã mở đầu. Chỉ mong anh nghĩ tới một điều là cô ấy thực chất chỉ là một cái gương mà trong đó phản ánh một phần não của anh. Nếu như cô ấy đẹp tuyệt thì cũng chỉ bởi vì kỷ niệm của anh tuyệt đẹp. Tự anh kê đơn.

– Vậy anh muốn gì ở tôi? Mình tôi phải... loại trừ cô ấy? Tôi đã hỏi anh: để làm gì? Anh chưa trả lời tôi.

– Bây giờ tôi trả lời. Tự tôi không khơi ra cuộc nói chuyện theo hướng này, không thọc vào chuyện riêng của anh. Tôi không ra lệnh và cũng không cấm đoán anh - và sẽ không làm thế cho dù nếu tôi có quyền và có thể đi chăng nữa. Anh tự đến đây và trình bày hết với tôi, anh có biết để làm gì không. Không à? Để trút gánh nặng ra khỏi mình. Tôi biết sức nặng của nó, anh bạn thân mến ạ! Đúng ngắt lời tôi. Tôi không ngăn cản anh, nhưng nếu anh muốn tôi sẽ ngăn cản. Nếu như tôi đang chặn đường anh thì chắc là bị anh đập bể đầu rồi. Khi đó, trước máu và thịt của thằng già này anh sẽ cảm thấy mình là một con người. Thế nhưng, vì chuyện đó đã không diễn ra nên anh mới cãi nhau với tôi... mà thực chất là với chính mình! Còn thêm câu này nữa rằng anh sẽ rất đau khổ nếu như cô ấy đột nhiên biến mất...

– Chính thế. Tôi đến chỉ để thông báo với anh về việc tôi chuẩn bị rời trạm với cô ấy, - tôi nói vui vẻ thiếu tự tin.

Snaut nhún vai.

– Rất có thể là anh sẽ giữ ý kiến của mình. Nếu như tôi có quá đà trong cách nói thì cũng chỉ bởi anh đã leo quá cao, mà ngã từ trên cao... thì chính anh cũng hiểu điều đó... Khoảng chín giờ sáng mai anh hãy lên gặp Sartorius. Thế nào?

– Gặp Sartorius? Nhưng ông ta không tiếp ai cơ mà. Anh đã nói rằng thậm chí không thể gọi điện.

– Tình hình của ông ấy bây giờ đã sáng sủa. Chúng tôi không nói với anh về chuyện này. Anh... thì có khác. Mà điều đó không quan trọng. Thế nào anh đến chứ?

– Tôi sẽ đến.

Tôi nhìn Snaut. Hai tay ông giấu khuất sau cánh cửa tủ một cách vô tình. Cửa tủ mở hé ra từ khi nào vậy? Chắc là đã lâu, nhưng do căng thẳng nên tôi không để ý. Thật không bình thường chút nào. Giống như là... Ông ta giấu cái gì trong đó. Hay là có ai đó giữ tay ông? Tôi liếm môi.

– Snaut, anh làm cái gì thế?

– Đi đi. - Ông nói nhỏ và rất bình tĩnh. - Thôi, tôi đi.

Tôi đi ra và đóng cửa lại. Hari ngồi trên nền hành lang cách cửa khoảng chục bước. Vừa trông thấy tôi, cô vội vàng đứng dậy.

– Anh thấy không? - Ánh mắt Hari long lanh. - Em chịu đựng được, Cris... Em rất mừng. Có thể... có thể mọi sự sẽ qua đi...

– Ờ, có thể lắm chứ, - tôi nói nhỏ.

Trở về phòng, tôi vò đầu suy nghĩ về cái tủ ngu ngốc kia. Vậy là ở bên trong có giấu...? Và toàn bộ cuộc nói chuyện này... Mặt tôi bắt đầu nóng ran lên. Có cái gì đó thật điên rồ. Chúng tôi đã thỏa thuận được cái gì? Chẳng cái gì. Tất nhiên sáng mai.

Một nỗi sợ hãi bỗng xâm chiếm lấy tôi, giống như là vào cái đêm cuối cùng. Điện não đồ của tôi... Bản ghi trọn vẹn tất cả các quá trình não, bao gồm cả tiềm thức, sẽ được chuyển thành những dao động của chùm tia bức xạ xuống dưới, tới lòng sâu của đại dương. Sao lại có thể ngu ngốc như vậy được? Tại sao tôi lại đồng ý để chính Hari của tôi... Tất nhiên là có thể xem bản ghi trước khi nó được chuyển thành các dao động của chùm bức xạ tuy vậy tôi không thể đọc nổi. Chẳng ai có thể đọc được. Ngay cả các chuyên gia cũng chỉ có thể xác định một cách khái quát nhất về vấn đề mà người bị thí nghiệm nghĩ tới, ví dụ như, người đó đang giải toán, còn nội dung của bài toán thì không thể biết được. Đó là chưa nói tới những quá trình diễn ra trong não có liên quan tới tiềm thức vấn đề còn hóc búa hơn... Vậy thì tôi sợ cái gì kia chứ? Chính tôi đã nói với Hari rằng thí nghiệm sẽ không mang lại kết quả nào. Nếu như các nhà thần kinh, sinh lý học của chúng ta còn không thể đọc nổi tín hiệu đó thì nói chi tới cái kẻ khổng lồ từ một thế giới lạ hoắc...

Khoan đã, không ổn... Ấy vậy mà bằng một cách nào đó nó đã thâm nhập được vào tôi, lục lọi trong trí nhớ và tìm ra chỗ yếu nhất. Cái đó không còn nghi ngờ gì nữa. Chẳng nhờ một sự giúp đỡ nào, cũng chẳng cần sự tiếp trợ của các “thông tin bằng chùm tia” nó vẫn qua lọt hai lần vỏ khép kín của trạm, tìm thấy tôi và ra đi cùng với con mồi...

– Cris! - Hari gọi nhỏ.

Tôi đứng bên cửa sổ, mắt nhìn vô định vào bóng đêm dày đặc.

Nếu như sau đó cô ấy biến mất thì có nghĩa là chính tôi đã muốn... Không đi tới đó? Họ không có quyền bắt buộc tôi. Nhưng tôi sẽ nói thế nào với họ? Không. Tôi không thể. Có nghĩa là cần phải giả tảng, phải nói dối, rồi cứ thế và mãi mãi. Và làm như vậy là bởi tại trong tôi có những ý nghĩ, những dự tính, những niềm hi vọng đáng sợ và tội lỗi mà chính tôi cũng không hiểu được một cách rõ ràng? Một người bay vào vũ trụ thăm thẳm để tìm hiểu những thế giới và nền văn minh khác trong khi lại không nhận thức được hết những bí ẩn của chính mình? Nhưng nộp Hari cho họ chỉ vì bởi xấu hổ. Chỉ vì không đủ can đảm.

– Cris... - tiếng Hari thì thào nhỏ hơn.

Không nghe tiếng động, nhưng tôi vẫn cảm thấy là cô đi đến bên cạnh, tuy nhiên tôi vẫn giả vờ như không biết. Lúc này tôi chỉ muốn một mình, không bị ai quấy rầy. Tôi hãy còn chưa quyết định gì cả. Đứng bất động nhìn vào bầu trời đêm lấp lánh những chấm sáng, những bóng ma của các vì sao trên Trái đất, tôi chợt thấy lòng mình hun hút trống trải. Những ý nghĩ đuổi nhau điên cuồng trong đầu bây giờ đã nhạt nhòa để thế nào đó là một niềm tin mông lung rằng ở nơi sâu thẳm nhất của ý thức, nơi mà lý trí lành mạnh và lòng tự trọng không thể đạt tới, tôi đã có một sự lựa chọn.

Bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Thế Long. Đánh máy và làm ebook: 4DHN (TVE)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.