Thiên Đường Tiền Xu Tập 4

Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
HỘP TIẾT KIỆM GIẤC NGỦ VÀ BÁNH GẠO MẤT NGỦ

❊ ❊ ❊

Kenji đưa tay dụi mắt.

Buồn ngủ quá. Hai mí mắt của anh nặng trĩu như đeo đá. Đầu óc cũng lờ đờ mụ mị. Tưởng như anh có thể gục đầu xuống bàn, ngủ vùi ngay tại chỗ được.

“Quỷ tha ma bắt. Tỉnh táo lên nào!”

Kenji vỗ hai tay bồm bộp vào má, cố căng mắt ra nhìn màn hình máy tính. Nội trong ngày hôm nay anh phải hoàn thành xong trang chủ này.

Thế nhưng, những chữ cái và con số trên màn hình bắt đầu chập chờn, nhún nhẩy không ngừng.

Buồn ngủ quá. Mình muốn đi ngủ. Nhưng ngủ thế này, kiểu gì sếp anh cũng sẽ nổi quạu lên “Vẫn chưa xong hả!” cho mà xem.

Kenji là một nhà thiết kế trang web, công việc của anh là xây dựng các trang chủ. Khách hàng của anh rất đa dạng, từ các công ty, chương trình truyền hình cho đến giới nghệ sĩ. Và những khách hàng ấy đều đòi hỏi trang chủ của mình phải thật công phu.

Người thì muốn phải có sao băng bay vụt qua trang chủ, người lại muốn những hình động ngộ nghĩnh đáng yêu. Nói chung thiết kế phải thu hút người xem, song nội dung cũng cần dễ nhìn. Thật tình, các vị một vừa hai phải thôi chứ.

Chẳng những thế, công ty anh còn bóc lột sức lao động của nhân viên không thương tiếc. Dạo gần đây công ty đặc biệt lắm việc, hầu như ngày nào Kenji cũng phải ở lại công ty, làm việc suốt đêm trong khi những đồng nghiệp khác ít ra vẫn tranh thủ về nhà được. Anh tự hỏi tại sao tiến độ công việc của riêng mình cứ chậm ì ì ra như vậy?

À không, hình như còn một người nữa thì phải.

Kenji liếc mắt nhìn sang bàn bên cạnh. Sasai Noriko đang cắm cúi gõ bàn phím liên hồi.

Noriko nhỏ hơn Kenji ba tuổi, số ngày làm việc qua đêm ở công ty của cô cũng chẳng kém gì Kenji. Hình như trước đây cô ấy từng bộc bạch: “Nhà em ở xa ga tàu nên về ban đêm hơi nguy hiểm. Chẳng thà em ở lại công ty làm việc, sáng sớm về nhà còn hơn.”

Kể cả vậy thì thế cũng cực quá...

Tâm trí Kenji bắt đầu nghĩ ngợi vẩn vơ. Noriko cũng thiếu ngủ y như anh. Vậy mà gương mặt cô chẳng hề mệt mỏi, mắt cũng chẳng hề thâm lại. Cô hoàn toàn không có vẻ gì là ngái ngủ dù chỉ một xíu.

Kenji lơ đễnh quan sát, đúng lúc ấy Noriko rút từ trong túi ra một vật gì đó nhỏ nhắn hình dẹt.

Ấy là một đồng tiền vàng, lấp lánh ánh kim tuyệt đẹp. Noriko xoay đồng tiền rồi bóc lớp vỏ màu vàng bên ngoài ra. Dưới lớp vỏ ấy là một thứ màu nâu sẫm bóng bẩy.

Gì vậy. Anh còn tưởng vàng thật, hóa ra chỉ là socola đồng tiền à. Nhưng... Kenji chưa từng thấy loại socola nào hấp dẫn đến thế.

Kenji muốn ăn thử miếng socola ấy tới mức không thể cưỡng lại được, anh bèn thỏ thẻ ngỏ lời với Noriko.

“Cho anh xin một cái được không?”

“Sao ạ?”

Noriko ngạc nhiên quay sang nhìn anh. Cô vội vàng mở ngăn kéo, đưa cho anh một thanh socola khác.

“Xin lỗi anh, loại kia em chỉ còn đúng một cái. Anh ăn tạm cái này nhé?”

Thực lòng anh muốn ăn socola đồng tiền kia cơ, nhưng không còn thì đành chịu vậy.

“... Cám ơn em.”

Kenji chậm rãi đưa socola lên miệng. Vị ngọt của socola như thể đang thấm đẫm vào cơ thể rã rời của anh.

Sau đó, Kenji tập trung hoàn thành công việc. Nhưng lúc anh xong xuôi thì đã bốn giờ sáng. Bây giờ mà về nhà, anh cũng sẽ chỉ chợp mắt được khoảng hai tiếng đồng hồ. Nhưng nếu chấp nhận gục trên chiếc ghế xô pha cứng đơ ngoài hành lang kia, ít nhất anh sẽ ngủ được bốn tiếng.

Chẳng cần suy tính nhiều, Kenji chọn ngay xô pha.

Thấy anh lảo đảo đứng dậy, Noriko bên cạnh bèn cất giọng tươi vui.

‘‘Anh vất vả rồi ạ!”

“Noriko vẫn tươi tỉnh quá nhỉ. Em không buồn ngủ sao? Hay em uống thuốc tăng lực gì à?”

“Không ạ, em chỉ ăn socola thôi.”

“Ăn socola mà khỏe thế này á? Thích thật đấy. Anh cũng muốn có được thể lực tốt như thế. Dạo này cà phê chẳng xi nhê với anh nữa rồi.”

Trông thấy vẻ phờ phạc như xác sống của Kenji, Noriko khẽ nhíu mày.

“Anh đừng cố quá. Em nghĩ anh nên nghỉ ngơi và ngủ cho đủ giấc.”

“Là anh nói câu ấy với Noriko mới phải chứ? Em còn chẳng nghỉ ngơi tẹo nào kìa.”

“Em... đặc biệt mà anh.”

“Hả, đặc biệt như thế nào cơ?”

Kenji vừa hỏi vừa ngáp lấy ngáp để. Kỳ thực anh chỉ muốn kết thúc cuộc trò chuyện cho nhanh để đi ngủ. Sự kiệt quệ của anh đã lên đến đỉnh điểm, đầu anh bắt đầu đau như búa bổ.

Thế nhưng, sau một thoáng ngập ngừng, Noriko quyết định kể cho anh nghe một câu chuyện lạ lùng, không quên kèm theo câu: “Anh đừng kể với ai nhé.”

Ngày nghỉ tuần đó, Kenji dậy sớm, quyết định đi tới địa điểm mà Noriko đã chỉ cho anh. Nơi đó nhiều nhà mọc san sát, những con hẻm nhá nhem đan xen vào nhau như mê cung.

“Chắc là chỗ này rồi.”

Kenji bước vào con hẻm, tìm thật kỹ xung quanh. Cùng lúc ấy, câu chuyện của Noriko như sống lại trong tâm trí anh.

“Thật ra, em có một thứ gọi là Hộp tiết kiệm giấc ngủ.”

“Hộp tiết kiệm giấc ngủ là cái gì vậy?”

“Đúng như tên gọi, chiếc hộp ấy sẽ giúp mình tiết kiệm được thời gian ngủ thừa thãi. Chiếc hộp có hình một chiếc đồng hồ vuông, còn gắn cả kim đồng hồ nữa. Cái kim ấy sẽ cài đặt giúp mình thời gian ngủ cần thiết trong một ngày.”

Chẳng hạn, kim đồng hồ đặt “bảy tiếng” là thời gian ngủ cần thiết. Nếu ngủ quá số thời gian đó, lượng thừa ra sẽ tự động được tích vào trong hộp tiết kiệm.

“Ví dụ như thời gian anh ngủ quên trên tàu điện, hay ba mươi phút ngủ trưa cũng sẽ được tích hết lại. Như em chẳng hạn, ngày nghỉ em thường ngủ gần như cả ngày nên sẽ tiết kiệm được kha khá.”

“Em đang nói linh tinh gì vậy...”

“Em biết thật khó tin, nhưng đúng là sự thật đấy ạ. Và cứ tiết kiệm được một giờ, hộp tiết kiệm sẽ cho anh một miếng socola đồng tiền. Chỉ cần ăn đồng tiền đó, anh sẽ cảm thấy như đã ngủ được một tiếng vậy.”

“A, chính là đồng socola ban nãy!”

“Vâng. Chính là nó. Những lúc mệt mỏi, em chỉ cần ăn phần giấc ngủ đã tiết kiệm được. Em thức khuya tốt như vậy là vì thế.”

Nghe như truyện cổ tích vậy. Thật sự rất khó tin.

Vậy nhưng, Kenji vẫn tự nhủ, nếu trên đòi này thực sự có hộp tiết kiệm thần kỳ như vậy, anh cũng muốn có một cái. Kenji buột miệng hỏi.

“Em mua chiếc hộp ấy... ở đâu vậy?”

“Ở một tiệm bánh kẹo anh ạ. Mà tiệm bánh kẹo ấy đặc biệt lắm, toàn bán những loại bánh kẹo kỳ lạ thôi. Tên tiệm là Thiên đường tiền xu thì phải.”

Kenji hỏi han cặn kẽ địa chỉ tiệm đó để khi nào nghỉ làm, anh sẽ đi tìm ngay.

Nhất định mình phải tìm cho ra tiệm bánh kẹo này để còn mua Hộp tiết kiệm giấc ngủ.

Thế nhưng, cho dù có lùng sục thế nào đi chăng nữa, Kenji cũng chẳng tìm thấy cửa tiệm ấy đâu. Cơ thể đã kiệt quệ vì thiếu ngủ của anh bắt đầu kêu gào phản đối. Chẳng lẽ Noriko lừa anh sao? Biết vậy anh ở nhà ngủ còn hơn. Phí cả một ngày nghỉ.

Đôi vai anh rũ xuống chán chường. Đúng lúc ấy có thứ gi đó gõ nhẹ vào hông anh.

Anh quay lại thì thấy một cô bé đang đứng đó. Cô bé mặc bộ kimono họa tiết hoa bỉ ngạn, hai chân trần xồ đôi dép cói kiểu Nhật. Mái tóc màu xanh dương sẫm, trơn bóng, được cắt ngắn ôm sát khuôn mặt càng làm tôn thêm nước da trắng ngần của cô. Cô bé trông hệt như một nhân vật trong trò chơi điện tử vậy.

Mặc dù cô bé dễ thương hết chỗ chê, nhưng Kenji không khỏi rùng mình. Cô không giống như những bé gái bình thường khác. Trong đầu Kenji lúc này chỉ hiện lên chữ “điềm gở”, anh tự nhủ phải mau chóng ròi khỏi đây thôi.

Anh còn đang phân vân không biết làm thế nào thì cô bé cất giọng khàn khàn.

“Anh trai đây đang tìm gi thế?”

“A... ừm... anh đang tìm thứ này. Em có biết tiệm bánh kẹo nào tên Thiên đường tiền xu không?”

Cô bé phì cười.

“Ta biết, nhưng hôm nay anh không tìm thấy cửa tiệm đó đâu. Đấy anh xem, anh tìm hoài mà có thấy đâu?”

“... Em đang nói gì vậy?”

“Thôi, anh trai quên cái tiệm Thiên đường tiền xu đó đi, qua chỗ ta này. Gì chứ thứ anh trai đây muốn, tiệm ta cũng bán đầy.”

Vừa thủ thỉ ngọt ngào vào tai Kenji, cô bé vừa kéo tay anh đi theo. Anh có cảm giác cô bé này có sức mạnh vô cùng đáng sợ.

Trong chớp mắt, anh đã dừng trước một của tiệm kiểu Nhật. Trên tấm rèm màu xanh dương sẫm có ghi mấy chữ màu trắng “Cửa hiệu tai ương”.

Cô bé lôi anh vào trong tiệm, gí anh ngồi xuống chiếc ghế duy nhất.

Thế, anh trai đây muốn thứ gì nhỉ?

Cô bé vừa vòng qua sau quầy, vừa hỏi.

“À... anh muốn thứ có thể giúp anh hết buồn ngủ. Chứ không công việc của anh sẽ bung bét hết.”

“Ra thế. Vừa hay ta có món đồ hoàn hảo dành cho anh đây.”

Cô bé nhoẻn miệng cười, lấy từ trong quầy ra một khay sơn mài màu đỏ. Trên khay là một chiếc bánh gạo to bằng cả khuôn mặt Kenji.

Chiếc bánh gạo trông đến là kỳ lạ. Bánh màu đen, một mặt được phủ kín với vô số hình con mắt đang mở trừng trừng. Lần đầu tiên Kenji nhìn thấy chiếc bánh gạo gớm ghiếc như thế.

Ấy vậy mà, anh vẫn thấy thèm chiếc bánh ấy chết đi được.

Cô bé lại thì thầm với anh.

“Đây là Bánh gạo mất ngủ đặc biệt của Cửa hiệu tai ương. Ăn nó vào, đảm bảo anh trai sẽ không bị buồn ngủ nữa. Chưa hết, dù có mất ngủ bao lâu đi chăng nữa, cơ thể anh cũng sẽ chẳng hề hấn gì. Tóm lại, anh khỏi phải lo về cơ thể mình, ngày nào cũng có thể tùy ý sử dụng nó 24/24. Thế nào? Anh có muốn mua không?”

“Có... có chứ. Cái bánh này bao nhiêu vậy?”

“Anh trai trả sau cũng được. Với lại, giá của nó hơi đặc biệt một chút. Thông thường ta sẽ thu thập tà ý, nhưng lần này sẽ là sự hối hận... Mà thôi, tóm lại, ta cho anh đấy, nếu anh trai muốn. Kìa, anh trai ăn đi chứ.”

Nghe cô bé mời mọc, Kenji lập tức chộp lấy chiếc bánh. Anh cầm chặt bánh bằng cả hai tay, ngấu nghiến ngoạm.

Bánh gạo mất ngủ tuy hình thù hơi kỳ dị nhưng rất ngon. Vị xì dầu vừa miệng kết hợp hài hòa với vị ớt cay tê tê noi đầu lưỡi. Khoảnh khắc nuốt bánh xuống họng, anh cảm thấy khó chịu như thể họng vừa bị vật gì đó thô ráp chà vào, nhưng Kenji không mấy bận tâm.

Đợi Kenji ăn hết bánh, cô bé mới gật gù.

“Được rồi, thế là xong. Bánh gạo mất ngủ sẽ phát huy tác dụng ngay thôi. Anh hây thỏa thích tận hưởng khoảng thời gian không cần ngủ đi nhé. Giờ anh trai về được rồi đấy, mau về đi.”

Sau khi xua Kenji ra khỏi cửa hàng, cô bé cười khẩy. Nụ cười ấy trông đến là độc địa.

“Cái giá phải trả cho Bánh gạo mất ngủ là sự hối hận. Chỉ riêng loại bánh này, sự hối hận của khách hàng mới đặc biệt quan trọng, chứ tà ý không là gì. Hi hi hi. Không biết hắn ta sẽ tiếc nuối đến chừng nào nhỉ. Khi nào mình đến thu nợ được nhỉ? Thật đáng mong đợi đó.”

Điệu cười rùng rợn như tiếng gầm gừ của cô cứ kéo dài mãi.

Trong khi đó, sau khi rời khỏi Cửa hiệu tai ương, Kenji lại cảm thấy sảng khoái vô cùng. Sự mệt mỏi do thiếu ngủ trước đó đã tiêu tan không chút dấu vết. Đầu óc anh cực kỳ tỉnh táo, toàn thân nhẹ như bấc. Hẳn là Bánh gạo mất ngủ đã phát huy tác dụng đây mà, Kenji nghĩ bụng, lòng đầy vui sướng.

Hôm đó, anh thức cả đêm, làm hết việc này đến việc khác. Anh còn giặt chỗ quần áo chất đống đã lâu, rồi thì sắp xếp, dọn dẹp nhà cửa.

Anh thậm chí còn nấu ăn, việc mà lâu lắm rồi anh không động đến. Bữa com của anh cũng khá tươm tất với cơm trắng, xúp miso, trứng cuộn ngọt, bánh khoai tây chiên giòn, salad rau chân vịt. Phải đến khi ấy anh mới thấm thìa rằng, được ăn những món mình tự nấu chỉn chu quả là một điều xa xỉ.

Sau đó, anh thuê hàng loạt đĩa DVD của những bộ phim điện ảnh và phim truyền hình yêu thích về, xem thâu đêm.

Vậy mà anh không hề cảm thấy buồn ngủ, lờ đờ hay đau đầu như mọi khi. Kenji vẫn tràn trề năng lượng như vừa ngủ một giấc thật ngon. Bây giờ anh hoàn toàn không cần ngủ tí nào nữa. Ý nghĩ ấy khiến anh sung sướng tột độ.

Điều tuyệt vời nhất chính là không cần tốn thời gian vào việc ngủ. Cứ thế này, việc của anh sẽ xong xuôi cả thôi. Rồi anh sẽ bỏ xa đồng nghiệp cho mà xem.

Kenji chìm đắm trong trạng thái ngây ngất đê mê.

Mà quả thực, từ đó trở đi thể trạng của Kenji cực kỳ sung sức. Công việc nào đến tay, anh cũng hoàn thành. Ngày nào anh cũng thức khuya mà cứ như không. Đồng nghiệp ai nấy đều nhìn anh mắt tròn mắt dẹt.

Chỉ có Noriko là không hề tỏ ra bất ngờ.

Mấy ngày sau, Noriko khẽ hỏi nhỏ Kenji.

“Anh này, anh mua Hộp tiết kiệm giấc ngủ rồi đấy hả?”

“À không, anh nào có tìm thấy cửa tiệm Noriko bảo đâu.”

“Ồ? Thế...”

“Nhưng cũng may, anh đã mua được món khác ở một cửa tiệm khác. Món này cũng hay lắm đó. Anh chẳng thấy buồn ngủ tí gì, không ngủ mà vẫn khỏe như thường ấy.”

“Thế ạ. Vậy thì tốt rồi. Chứ món của em không ngủ tử tế thì không tiết kiệm được gì.”

“Lần tới anh sẽ mua cho cả Noriko nhé.”

Nhưng rồi, sau đó công việc cứ ồ ạt kéo đến nên Kenji đã quên béng lời hứa ấy.

Công việc, công việc, công việc.

Thức đêm, thức đêm, thức đêm.

Đồng nghiệp của Kenji liên tiếp bỏ cuộc, đến cả Noriko cũng tỏ vẻ mệt mỏi, duy chỉ có Kenji vẫn tràn đầy sức sống.

“Thời của mình đến rồi! Mình sẽ gánh vác cái công ty này!”

Kenji phổng mũi tự hào về bản thân.

Nhưng những ngày bận rộn đó đột ngột chấm dứt. Công ty anh phá sản. Toàn bộ nhân viên bị mất việc, mỗi người một ngả.

Kenji chịu một cú sốc không hề nhỏ, nhưng anh vẫn vô cùng lạc quan.

“Cũng may mình vẫn còn chút tiền tiết kiệm, cứ thong thả nghỉ ngơi, bù lại những tháng ngày bận rộn trước đấy rồi tính tiếp vậy.”

Thế nhưng, nói trước bước không qua, mọi chuyên không hề suôn sẻ như anh nghĩ. Một người đêm cũng không ngủ như Kenji có tận hai mươi tư tiếng mỗi ngày. Hai mươi tư tiếng đồng hồ chỉ để nghỉ ngơi quả là khoảng thời gian quá dài.

Anh dọn dẹp nhà cửa hầu như chỉ đến trước khi trời tối là xong, có xem ti vi cũng một lúc là chán. Anh lại không thích đọc sách. Kenji cũng chẳng thích chơi bời thành ra anh không biết phải làm gì với đống thời gian thừa thãi của mình.

Lần đầu tiên Kenji vỡ lẽ ra rằng, chỉ lúc thật sự cần mới phải thức đêm.

Kenji hối hả tìm công việc mới, nhưng tìm mâi vẫn chưa ra. Dần dần, anh cảm thấy căng thẳng vì không ngủ được hằng đêm. Buồn ngủ thì cực, nhưng hóa ra mất ngủ cũng khổ sở không kém.

Thời gian, bóng đêm và cả sự tĩnh lặng trường kỳ càng ngày càng khiến Kenji bứt rứt khó chịu. Chỉ hít thở thôi đã khiến anh khó nhọc. Anh không muốn cứ giam mình trong phòng.

Thế rồi Kenji quyết định sẽ không ở nhà vào ban đêm nữa. Thay vào đó, anh ra ngồi xích đu nơi công viên tối mịt, hoặc giết thời gian ở nhà hàng gia đình mở cửa thông đêm, hoặc đọc truyện tranh trong cửa hàng tiện lợi.

Anh chẳng có việc gì để làm. Thế nhưng, anh lại không ngủ được.

Việc này bắt đầu gặm nhấm tâm can anh từng chút, từng chút một.

Một đêm nọ, đột nhiên anh lên cơn hoảng loạn.

Đêm tối. Đúng rồi, đêm tối đang đuổi theo mình. Mình phải đi tìm mặt trời mới được.

Kenji quyết tâm chạy đi tìm kiếm vầng dương. Anh lao ra đường, rồi va phải một chiếc mô tô phát báo.

Lúc mở mắt ra, Kenji thấy mình đang nằm trên giường bệnh viện. Kế bên anh là Noriko, vẻ mặt cô như chực òa khóc.

“Nori-chan...”

“May quá. Anh tỉnh lại rồi. Em xem thời sự hay tin anh bị tai nạn... Có chuyện gì vậy ạ? Tại sao nửa đêm anh lại chạy ra đường thế?”

Kenji kể lại đầu đuôi mọi chuyện xảy đến với mình.

“Anh thật ngu ngốc mới nghĩ không ngủ cũng chẳng sao... Lẽ ra anh không nên ăn thứ bánh gạo ấy.”

Anh thở dài nặng nề. Chợt anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hình như ai đó đang nhìn anh với vẻ rất khó chịu. Thế rồi anh nghe thấy tiếng người thì thầm, “Đã hiểu ra rồi hả. Vậy thì đến lúc rồi đây.”

Noriko chăm chú quan sát Kenji đang dáo dác nhìn ngó xung quanh. Cô quyết định lấy một đồng tiền vàng từ trong túi ra.

“Anh ăn đi.”

“Ơ, đây là...”

“Vâng, socola giấc ngủ mà em tích cóp được đấy. Anh ăn đi ạ.”

“Không... nhưng... anh nào có ngủ được đâu, anh ăn cái này e...”

“Không sao cả! Anh cứ ăn đi!”

Noriko đột nhiên lớn giọng.

Kenji hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đưa socola lên miệng. Miếng socola rất ngọt. Một vị ngọt cực kỳ dễ chịu.

Lúc đó Noriko mới thở phào nhẹ nhõm.

“Được rồi. Vậy là giờ em cũng giống anh Kenji.”

“Hả? Em nói gì vậy?”

“... Tờ hướng dẫn sử dụng của Hộp tiết kiệm giấc ngủ có dặn không được chia sẻ cho người khác giấc ngủ mà mình đá tiết kiệm được. Nếu không sẽ không thể ngủ được nữa.”

Mặt Kenji tái đi. Có nghĩa là Noriko...

“Sao... sao em lại hành động ngốc nghếch vậy hả Nori-chan!”

“Không sao đâu ạ. Vốn dĩ em cũng không thích ngủ lắm.”

“Không được, đó là vì em chưa biết không ngủ được sẽ khổ sở thế nào thôi! Ôi, phải làm thế nào đây! Phải tìm ra cách nào đó, ít nhất là để em hồi phục lại trạng thái ban đầu!”

Kenji định nhảy khỏi giường, nhưng Noriko ngăn anh lại: “Anh chưa đi lại được đâu!” Rồi cô bật cười khúc khích.

“Anh tốt bụng thật đấy. Em thích điểm này ở anh từ lâu lắm rồi.”

“Hả?”

“Anh không nhận ra là em làm thêm giờ chỉ vì muốn ở bên cạnh anh lâu hơn à?”

“Hả? Gì cơ?”

Noriko khẽ mỉm cười trước vẻ mặt sửng sốt của Kenji.

“Nếu hai người ở cùng nhau thì đêm cũng không dài lắm đâu anh ạ. Chúng ta cùng làm cú đêm cho tới khi nào tìm ra cách để ngủ, anh nhé.”

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Noriko, Kenji cảm thấy sự hối hận trong lòng mình đã hoàn toàn bay biến.

Chính vào khoảnh khắc ấy, anh nghe thấy âm thanh tặc lưỡi đầy tiếc nuối của một giọng khàn khàn vang lên đâu đây, nhưng điều ấy chẳng hề khiến anh bận tâm.

Chúng ta cùng làm cú đêm nhé.

Chỉ cần những lời ấy cùng nét mặt rạng rỡ của Noriko là quá đủ rồi.

Sasai Noriko. Hai mươi lăm tuổi. Cô gái có đồng năm yên năm Chiêu Hòa thứ năm mươi lăm. Cô mua Hộp tiết kiệm giấc ngủ nhưng lại cố ý làm trái hướng dẫn sử dụng để được sát cánh cùng Yoshida Kenji, người đã ăn Bánh gạo mất ngủ của Cửa hiệu tai ương.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.