Thiên Đường Tiền Xu Tập 4

Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
MẠCH NHA CẦU VỒNG

❊ ❊ ❊

Trên đường tới lớp vẽ hình họa, Madoka bứt rứt khó chịu vô cùng. Tâm trạng nặng nề u ám như cơn lốc xoáy không ngừng cuộn trào trong lòng cô.

Con bé Yuriko hợm hĩnh quá đi mất!

Yuriko và Madoka đều đang học lớp mười hai. Hai đứa khác trường nhưng học cùng một lớp hình họa. Cả hai đều ấp ủ ước mơ thi đỗ vào đại học mỹ thuật, và tương lai sẽ trở thành họa sĩ nổi tiếng.

Hai đứa bằng tuổi, lại cùng chung hoài bão thành ra Madoka chơi rất thân với Yuriko. Yuriko vừa là bạn tốt nhất, và cũng là đối thủ đáng gờm nhất của Madoka.

Vậy mà, hai tháng trước, mối quan hệ ấy đã đổ vỡ.

Chuyện là đột nhiên Yuriko vẽ hình họa tiến bộ không ngờ. Một sự tiến bộ thật sự khác thường. Yuriko vốn vẽ tranh dở tệ, vậy mà, chỉ sau một ngày, năng khiếu hội họa của cô bỗng vượt cả giáo viên.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Madoka muốn hỏi cho ra nhẽ nhưng Yuriko kiên quyết chẳng hé răng nửa lời, chỉ cười khẩy và nói “Vậy là tớ thắng rồi nhé.”

Khỏi phải nói Madoka ngạc nhiên đến thế nào khi nhìn thấy khuôn mặt của bạn mình lúc đó. Yuriko dường như biến thành một người hoàn toàn khác. Madoka chưa bao giờ thấy Yuriko cười độc địa và đầy dã tâm như vậy.

Trước tâm địa xấu xa ấy của Yuriko, Madoka cũng bắt đầu nảy sinh suy nghĩ thù địch đen tối.

Cười cái gì? Mới thế mà đã tưởng mình hay lắm sao?

Madoka dần dần tạo khoảng cách với Yuriko. Yuriko cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ tỏ ra coi thường Madoka.

Mấy giáo viên thì ca ngợi khả năng vẽ tranh như ảnh chụp của Yuriko hết lời. Việc ấy càng làm Madoka tức tối bội phần.

Yuriko bứt phá vượt bậc như vậy, còn Madoka lại vẫn giậm chân tại chỗ. Chẳng những thế, sự cố gắng và động lực vẽ vời của cô cứ ngày một thui chột. Thế này có phải là tụt dốc không phanh không nhỉ?

Thấy bản thân mình có nỗ lực cách mấy cũng không tiến bộ, Madoka đương nhiên sinh lòng đố kỵ với Yuriko.

Có gì mà phải ganh tị với cậu ta chứ? Hình họa chẳng qua chỉ là kỹ thuật thôi. Quan trọng là tranh của kìa. Mình vẽ hình họa không tốt lắm nhưng tranh của mình đẹp và chẳng ai có thể hắt chước là được rồi.

Madoka tự an ủi bản thân như vậy biết bao lần nhưng vô ích. Sự đối chọi và ganh ghét với Yuriko đã ăn sâu bám rễ vào tận tâm can Madoka. Giờ chỉ riêng việc đến lớp hình họa thôi cũng đã khiến cô khổ sở lắm rồi. Madoka không sao tập trung vẽ tranh được.

Cô biết mình phải chấm dứt tình trạng này. Cũng hiểu rõ không cần quá bận tâm đến chuyện của Yuriko. Thế nhưng, cảm giác bức bối đáng ghét ấy vẫn cứ đeo bám lấy cô, không chịu buông tha.

Cô thở dài thườn thượt. Đột nhiên Madoka linh cảm như có ai đó đang gọi mình, cô bèn quay sang bên cạnh.

Một con hẻm tối tăm hiện ra ngay trước mắt cô, trong cùng con hẻm ấy còn có một cửa tiệm nho nhỏ.

Madoka như bị hớp hồn, ngập ngừng bước đến gần cửa tiệm nằm ở cuối hẻm. Hóa ra đó là một tiệm bánh kẹo. Khi Madoka bước vào bên trong, cô có cảm tưởng như bao nhiêu thức bánh kẹo kia đang chào đón mình.

Cô say sưa ngắm nghía hết loại này đến loại khác.

Nào là Socola hạnh nhân hải tặc, Cốc tai hoa quả bóng đêm, Kẹo cao su yêu quái, Kẹo dẻo máy bay tặng kèm dù lượn, Bánh giầy mèo chiêu tài, Bộ kẹo nông trại.

Loại nào loại đấy nghe như đều có ý nghĩa sâu xa nào đó, hơi đáng ngờ nhưng vô cùng hấp dẫn. Hết Hoại này đến loại khác như thể đang tranh nhau lọt vào mắt cô. Lâu lắm rồi cô mới hạnh phúc đến vậy.

“Xin chào quý khách.”

Madoka giật nẩy mình trước giọng nói ngọt ngào vừa cất lên.

Một người phụ nữ to cao mặc kimono đứng ngay sau lưng cô. Mái tóc người này bạc trắng, trên đó còn cài vô số cây trâm có gắn viên thủy tinh, đôi môi tô son Iđỏ chót, trông đến là quý phái. Người phụ nở nụ cười hiền dịu nhưng tỏa ra khí chất đặc biệt khác người.

Người phụ nữ nghiêng mình như để quan sát Madoka kỹ hơn, rồi mỉm cười.

Đôi môi đỏ chót ấy thốt ra những lời lẽ thật kỳ lạ.

“Vị khách may mắn của ngày hôm nay đang cần món đồ nào vậy nhỉ? Quý khách có mong muốn gì chăng? Cứ nói với Beniko ta. Ta sẽ tìm cho quý khách bất cứ thứ gì.”

Bắt cứ thứ gì? Sao nghe lừa đảo quá vậy.

Madoka suýt phì cười trước câu nói ba hoa ấy. Nhưng cô không cười nổi. Cô chợt hiểu ra. Người phụ nữ tên Beniko này thực sự sẽ cho cô bất cứ thứ gì cô muốn. Dù là thứ cô muốn hay cô cần, người này đều có hết.

Madoka chậm rãi trả lời.

“Tôi muốn... thứ gì đó đẹp đẽ. Tôi muốn thứ giúp trái tim mình được thanh thản.”

Cô muốn món đồ có thể làm trái tim nhuốm màu xám xịt của mình lấp lánh trở lại. Một món đồ xinh đẹp xua tan đi mớ cảm xúc u ám, nhỏ mọn này.

Beniko nhìn Madoka với dáng vẻ vô cùng khẩn khoản. Người phụ nữ cười như thể đã sáng tỏ ngọn ngành.

“Ta hiểu rồi. Quý khách thấy thứ này thế nào?”

Beniko thò tay vào trong thùng các tông chất đầy bánh kẹo, nhấc ra một cái hũ to bằng quả táo.

Hũ tròn như quả bóng chày, ở trong chứa thứ gì đó trong suốt và đặc quánh. Bên cạnh còn đính kèm thìa nhỏ, cùng một chiếc lọ xinh xinh như lọ thuốc nhỏ mắt, quanh miệng lọ quấn dây ruy băng mảnh mai màu bạc. Trên dây ruy băng có đính tấm thẻ ghi dòng chữ “Mạch nha cầu vồng” vô cùng sinh động, sặc sỡ sắc màu.

Tim Madoka đập rộn ràng trong lồng ngực.

Mạch nha cầu vồng! Cái tên mới tuyệt làm sao. Đây nhất định là cực phẩm. A, mình biết rồi! Món đồ này thuộc về mình. Nó đã chờ mình ở đây từ rất lâu rồi! Mình phải mua ngay mới được!

“Tôi... tôi mua ạ!”

“Một trăm yên nhé. Nhưng xin quý khách hãy trả bằng đồng một trăm yên năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi.”

“Năm... Năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi? Không biết tôi có không nữa.”

“Chắc chắn quý khách có mà. Chắc chắn.”

Cô thử tìm trong ví, quả nhiên có đồng một trăm yên năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi thật. Madoka không khỏi bàng hoàng, vội vàng đưa đồng xu ấy cho Beniko.

“Vâng, đúng là đồng xu của ngày hôm nay rồi, đồng một trăm yên năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi. Cám ơn quý khách đã mua hàng.”

Beniko trao cho Madoka cái hũ, mỉm cười đầy ẩn ý.

“Hy vọng cầu vồng sẽ xuất hiện.”

Dù chẳng hiểu người phụ nữ ấy đang muốn ám chỉ điều gì, Madoka vội cúi đầu chào rồi rời khỏi tiệm, tay vẫn cầm chặt hũ Mạch nha cầu vồng.

Madoka vui vẻ bước tới lớp hình họa, chỉ chực nhảy chân sáo. Cái suy nghĩ “Mình không muốn đến đó. Mình không muốn chạm mặt Yuriko” đã biến mất như chưa từng tồn tại. Có Mạch nha cầu vồng này rồi, chẳng còn chuyện gì quan trọng nữa. Cô cảm thấy bừng bừng khí thế.

Madoka tới lớp, Yuriko đã ngồi sẵn ở đó.

Vừa thấy Madoka, Yuriko liền khoe khoang:

“Lúc nãy cô giáo mới nói với tớ không phải lo chuyện thi đại học nữa.”

Yuriko nhếch mép nói, trông đến là đáng ghét.

Nếu như mọi khi, Madoka đã nổi cáu và hậm hực phản pháo. Thế nhưng, Madoka lúc này lại không thèm bận tâm đến biểu cảm khó ưa ấy của Yuriko. Tâm trí cô bây giờ chỉ toàn hình ảnh của Mạch nha cầu vồng mà thôi.

Madoka ngó lơ Yuriko, đi thẳng tới chỗ ngồi, mải mê nhìn ngắm hũ Mạch nha cầu vồng.

Cái lọ nhỏ đi kèm này là gì nhỉ? Trông như nước ấy. A, sau tấm thẻ còn có chữ nữa này.

Madoka đọc dòng chữ viết trên tấm thẻ.

Mạch nha cầu vồng này có kèm một lọ nước biến hóa. Nếu muốn đổi màu, hãy nhỏ một giọt nước biến hóa vào hũ mạch nha, rồi lấy thìa khuấy đều. Sau đó hãy chờ xem mạch nha sẽ đổi thành màu sắc gì và hương vị như thế nào nhé.

Ồ, màu sắc sẽ thay đổi à.

Nghĩ lại mới thấy tên gọi là cầu vồng, vậy mà hũ mạch nha này chẳng có màu gì cả. Nước biến hóa cũng trong suốt, chẳng lẽ nó sẽ tạo màu giống phẩm đỏ sao?

Tóm lại là Madoka đang vô cùng háo hức. Cô phải thử ngay thôi.

Madoka mở nắp lọ mạch nha, nhỏ một giọt nước biến hóa vào đó. Sau đó cô dùng thìa khuấy lên...

Trong chớp mắt, mạch nha trong suốt không màu dần chuyển thành màu đỏ tươi.

“Ồ!”

Madoka buột miệng trầm trồ.

Màu đỏ ấy mới rực rỡ làm sao. Hệt như màu của buổi chiều tà đang thiêu đốt con tim vô cùng mãnh liệt, rồi màu của những cánh hồng đỏ khoe mình sau trận mưa hay màu của lòng nhiệt huyết, của dòng máu sôi sục khắp cơ thể.

Cô thử nếm một miếng.

“Ngon ghê!”

Mạch nha ngọt sắc như đường được nung nấu trong lửa nóng. Đúng là màu đỏ rồi. Màu đỏ. Đây chính là vị của màu đỏ.

Trong lúc Madoka còn đang mê mẩn, Yuriko đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào. Mắt Yuriko dán chặt vào lọ mạch nha nhuốm sắc đỏ.

Thế nhưng Madoka chẳng mảy may bận tầm đến Yuriko. Giờ trong đầu cô chỉ có hương vị và màu sắc của Mạch nha cầu vồng mà thôi.

Mạch nha ngon hết sảy, màu lại vô cùng tuyệt đẹp.

Nhưng cô chợt nghĩ.

Chắc chắn sức mạnh bí ẩn của Mạch nha cầu vồng không chỉ có thế.

Nghĩ vậy, Madoka nhỏ thêm một giọt nước biến hóa nữa.

Màu đỏ lập tức biến mất, rồi màu cam tươi tắn xuất hiện. Nhìn mạch nha lúc này cô lại liên tưởng tới những trái cam vừa mới hái hay những bông hoa mộc tê tươi rói nở rộ vào mỗi độ thu. Chẳng những thế, hương vị cũng vô cùng thanh mát, đích thị là vị cam chứ chẳng sai.

Song Madoka vẫn chưa thấy thỏa mãn.

Cô lại cầm lọ nước biến hóa be bé ấy, đổ lên trên mạch nha.

Thế rồi, màu cam kia nhạt dần, nhường chỗ cho sắc vàng. Màu vàng lần này vừa chói lòa như những chùm mimosa hay nghệ tây lại vừa toát lên vẻ kiêu sa hiếm có. Sắc màu tuyệt mỹ đầy quý phái, kèm theo hương vị đậm đà khó cưỡng.

Tiếp đến là màu xanh nõn chuối. Một màu xanh tươi mới khiến người ta chỉ muốn ôm trọn vào vòng tay. Mà vị của mạch nha lúc này thì lại như niềm hạnh phúc khi đất trời vào xuân.

Sau đó là đến màu lục tràn trề nhựa sống, khiến người ta nghĩ ngay tới ngọc lục bảo. Mê hoặc lòng người với hương vị bí ẩn ban nãy xong, giờ mạch nha đọng lại vị mát lành dễ chịu khó ai cưỡng nổi.

Tiếp nối sắc xanh rực rỡ đốt mắt khán giả ấy là sắc tím cao quý thâm trầm, nâu đất ấm áp giản dị và sắc hoa anh đào đẹp tựa như một giấc mơ.

Màu bạc lộng lẫy mà bình yên mang theo dư vị nhẹ nhàng, còn màu đen uy quyền và mạnh mẽ lại ngọt ngào, thơm phức như đường nâu.

Thưởng thức hàng loạt sắc màu cùng hương vị nấp dẫn ấy giúp trái tim Madoka như được thanh lọc hoàn toàn. Những cảm xúc nhơ nhuốc chất chứa trong lòng được gột rửa sạch sẽ, thay thế bằng những gam màu rực rỡ sống động.

Cô bất giác hít thở thật sâu, khi ấy cô nghe thấy tiếng thầm thì khe khẽ.

“Đẹp quá...”

Madoka lúc này mới nhận ra sự hiện diện của Yuriko. Yuriko với đôi má ửng đỏ và khuôn mặt ngơ ngẩn vì thán phục không còn làm Madoka thấy căm ghét nữa.

Lẽ nào Yuriko củng có cùng cảm nhận giống mình chăng?

Được vậy thì tốt quá, Madoka thầm nghĩ và gật đầu.

“Ừ, đẹp nhỉ.”

Hai cô gái nhìn nhau, nhoẻn miệng cười ấm áp.

Đúng lúc ấy, bóng tối từ đâu kéo đến bủa vây cả hai.

“Ơ!”

“Chuyện... gì thế này?”

Hai người vô thức nắm chặt tay nhau. Thế rồi một cô bé nhỏ nhắn từ đâu đến đứng trước mặt cả hai.

Madoka tròn mắt ngạc nhiên.

Cô bé rất dễ thương. Khuôn mặt trắng trẻo có phần ma mị, làm nổi bật đôi môi đỏ chót. Mái tóc ngắn, bóng bẩy màu xanh lam đậm ôm sát mặt. Cô bé vận bộ kimono đen họa tiết hoa bỉ ngạn màu đỏ. Trong khoảnh khắc Madoka đã nghĩ cô bé này trông như búp bê vậy.

Nhưng từ đầu đến chân cô bé lại toát ra bầu không khí ám muội, hiểm độc.

Cô bé này thật đáng sợ.

Toàn thân Madoka nổi hết da gà, nhưng vẫn chưa là gì so với nỗi khiếp đảm của Yuriko. Yuriko run lên bần bật, răng va vào nhau lập cập. Cô bé chĩa thẳng ánh mắt hình viên đạn vào Yuriko, chẳng thèm đoái hoài đến Madoka.

“Con bé ngu ngốc kia.”

Giọng cô bé khàn đặc, lạnh lùng khiến người khác phải rùng mình.

“Đứa nào khăng khăng muốn vẽ giỏi hơn người để thi đỗ vào đại học mỹ thuật? Còn nói sẽ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Chính mày muốn như vậy nên tao mới cho ăn Chè đậu đỏ hình họa của tiệm. Thế mà giờ mày lại dám để mắ đến thứ bánh kẹo rẻ tiền tầm thường của Thiên đường tiền xu… Thôi được rồi. Đúng như giao kèo, tao sẽ thu hồi phần của mình.”

Đoạn, cô bé búng ngón tay, Yuriko liền kêu gào thảm thiết rồi ngồi thụp xuống.

Madoka không thốt nên lời. Yuriko giơ hai tay bịt kín mắt.

Từ những kẽ ngón tay của cô, thứ chất lỏng sền sệt đen kịt chảy xuống nhỏ giọt. Lẽ nào chất lỏng đó trào ra từ mắt Yuriko ư...?

Madoka sững người, toàn thân không dám nhúc nhích.

Thế rồi thứ chất lỏng đặc sệt chảy ra từ người Yuriko ấy chậm chạp dồn về phía cô bé nọ. Cô bé giật mạnh thứ ấy khỏi mặt đất, dùng hai tay ép nó thành một viên tròn vo.

“Tà ý của mày chính là lòng đố kỵ với tất cả những ai xuất sắc hơn mày và tính kiêu căng tự phụ muổn nổi bật của mày. Vậy mà xem ra viên này cũng chẳng nặng lắm. Tao thất vọng toàn tập với mày đấy... Nhưng thôi cũng đành. Tao sẽ tính sổ phần còn thiếu bằng sự hối hận của mày vậy.”

Cô bé tiến một bước nhỏ về phía Yuriko.

Yuriko sắp nguy rồi!

Madoka vội dúi Mạch nha cầu vồng vào tay Yuriko. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại hành động như vậy nữa. Chỉ biết chính cái suy nghĩ mình phải làm thế đã thôi thúc cô.

Cô bé nọ nheo mắt lại.

“Mày thôi lo chuyện bao đồng đi được rồi đấy. Vô ích thôi.”

"... Không, không được làm vậy!”

“Tao không có hứng thú với mày. Con bé kia chẳng đáng để mày bảo vệ đâu.”

“Mày có biết Chè đậu đỏ hình họa mà nó ăn là thứ có thể hấp thụ tài năng vẽ tranh của những người xung quanh rồi biến thành của mình không? Tao cũng đã hỏi kỹ nó rồi. Rằng cái này sẽ cướp năng lực của bạn bè đấy, không sao chứ? Vậy mà nó đã đồng ý rồi vui vẻ ăn món chè ấy đấy.”

“…”

“Con bé đó ghen tị với mày. Nó đố kỵ với tài năng hội họa của mày và những đứa khác. Nó muốn vượt mặt chúng mày để một mình thi đỗ vào đại học mỹ thuật. Chính tham vọng và tâm địa xấu xa ấy đã mời gọi Yodomi ta đây. Mày hiểu chưa? Nó xấu xa lắm. Bạn bè gì cái ngữ này.”

Giọng cô bé khàn khàn nhưng ngọt lịm, chứa đầy dã tâm độc địa.

Đầu óc Madoka bắt đầu quay cuồng. Giờ cô đã hiểu tại sao mình thì vẽ kém đi trong khi Yuriko lại lên tay. Hóa ra không phải Yuriko tiến bộ, mà chỉ đơn thuần là cô đã đi cướp năng lực mỹ thuật của Madoka và các bạn khác. Sao lại có người tùy tiện, gian xảo đến vậy cơ chứ.

Thâm tâm Madoka lúc này đã sôi sục ý nghĩ để mặc Yuriko cho cô bé kia xử lý. Yuriko thật sự quá xấu tính. Yuriko đã phản bội mình nên có bị trời phạt cũng là lẽ đương nhiên.

Vậy nhưng, đến tận giây phút cuối cùng, Madoka vẫn vững vàng ý chí. Mình không thể để cơn sóng đen đúa, nhầy nhụa kia nuốt trọn được. Vì nếu không, chẳng riêng gì Yuriko, ngay cả trái tim của chính cô cũng sẽ vô phương cứu chữa.

Không đời nào. Mình không muốn bị vấy bẩn đâu.

Madoka mường tượng lại những màu sắc tuyệt diệu của Mạch nha cầu vồng, trừng mắt nhìn lại cô bé.

“Tôi... Tôi cũng từng nghĩ như vậy! Ai mà chẳng thế... Đâu phải riêng mình Yuriko. Mọi người đều có những suy nghĩ đen tối! Nhưng... nhưng đâu chỉ có vậy, chúng tôi cũng có những phần rất tốt đẹp nữa!”

Cô bé khẽ tặc lưỡi, tiến đến gần Madoka. Bàn tay nhỏ nhắn của cô giơ cao lên đầu.

Cô ta định hủy hoại mạch nha!

Đúng lúc Madoka co rúm người, một giọng bình thản vang lên.

“Đủ rồi đấy.”

Bóng đen to lớn từ đâu xuất hiện, đứng chắn giữa Madoka và cô bé nọ. Đó là Beniko, bà chủ tiệm bánh kẹo đã bán Mạch nha cầu vồng cho Madoka. Mái tóc bạc phơ lấp lánh trong màn đêm, thân hình đồ sộ ấy hôm nay trông lại càng mập mạp hơn bội phần.

Mặt cô bé nhăn nhó.

“Beniko... định xía vào chuyện của ta đấy à?”

“Ta hoàn toàn không có ý định can thiệp vào việc đòi nợ của Yodomi đâu. Yodomi bán những loại bánh kẹo tà ý, cô bé kia mua hàng. Giờ Yodomi đòi nợ cũng là chuyện đương nhiên.”

Nói vậy nhưng, nụ cười của Beniko lại toát lên vẻ đáng sợ.

“Nhưng chẳng phải Yodomi đang định hủy hoại Mạch nha cầu vồng đấy à? Dù có là đấu bánh kẹo đi chăng nữa, hủy bánh kẹo của ta đi như thế là phạm luật rồi. Chuyện này ta nhất định không thể bỏ qua.”

“Tại con bé kia cản trở ta chứ.”

“Cô bé này là khách của Thiên đường tiền xu chứ không phải của Của hiệu tai ương. Mà bánh kẹo đã mua rồi, khách có thể tùy ý sử dụng. Ngươi không có quyền can thiệp. Hay ngươi vẫn nhất quyết ra tay?”

Beniko và cô bé lườm nhau không chớp mắt.

Người bỏ cuộc trước là cô bé kia. Cô bé ngoảnh mặt đi, nói giọng hằn học.

“Biết rồi. Hôm nay ta tạm bỏ qua... Nhưng ta sẽ tính sổ món nợ này. Nhất định đấy.”

“Ôi kìa, Yodomi nói nghe đáng sợ quá.”

Cô bé lườm nguýt Beniko đang cười hiền hậu, rồi chợt nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc.

“Có điều này ta muốn hỏi ngươi đã lâu, tại sao ngươi lại lựa chọn khách hàng? Hằng ngày, ngươi đều rút thăm chọn ra những đồng xu, và chỉ người nào sở hữu đồng xu ấy mới tìm được đến cửa tiệm, đúng không? Sao ngươi lại làm cái việc nhàm chán ấy?”

“Vì ta muốn quan sát thái độ sống của loài người.”

Beniko từ tốn trả lời.

“Tham vọng của con người đều dồn nén hết vào tiền bạc. Nhưng đó không phải chuyện xấu. Vì tùy vào người sử dụng, tiền lại có thể đem tới may mắn hoặc vận rủi. Beniko ta thấy điều ấy rất thú vị. Giống như Yodomi có hứng thú với tà ý, ta lại muốn xem con người nắm bắt vận mệnh của họ như thế nào. Thiên đường tiền xu ra đời là vì thế. Kiểu như cửa tiệm thử vận may ấy. Một tiệm bánh kẹo mà mọi người có thể dùng tiền mua hàng, nhưng món hàng ấy thành vận may hay điềm rủi lại do tự bản thân họ chọn lựa.”

“Hứ! Quả nhiên, xuẩn ngốc hết sức. Ta chịu cái triết lý của nhà ngươi đấy.”

Làu bàu mấy lời ấy xong, cô bé vụt biến vào màn đêm.

Beniko nhìn Madoka với vẻ trìu mến.

“Quý khách thật sự rất dũng cảm đấy. Lại dám đối đầu với Yodomi của Cửa hiệu tai ương để bảo vệ bạn mình.”

“Có gì đâu ạ... Tại tôi thấy thương Yuriko thôi.”

Madoka lí nhí đáp lại, rồi quay qua quan sát Yuriko. Yuriko có vẻ chưa hết bàng hoàng, vẫn đang ngồi co rúm ở đó, mắt nhắm nghiền.

Trông cứ như cô sẽ không thể mở mắt, cũng chẳng thể đứng lên lại nữa.

Thấy Yuriko trong dáng vẻ ấy, lồng ngực Madoka nghẹn ngào. Bất giác, cô cất tiếng cầu cứu Beniko.

“Tôi... tôi phải làm gì bây giờ? Tôi phải làm gì để giúp Yuriko đây?”

“Ta nghĩ quý khách biết câu trả lời rồi.”

“Dạ?”

“Chẳng phải quý khách vừa mới nói con người ai cũng có cả phần tốt đẹp lẫn đen tối đấy sao?”

Beniko chỉ vào tay Yuriko đầy hàm ý. Madoka đưa mắt nhìn theo, và rồi cô không khỏi bàng hoàng. Lọ Mạch nha cầu vồng Yuriko siết chặt trong tay đang tỏa ánh sáng le lói.

Madoka cúi người xuống chỗ Yuriko, khẽ khàng nhấc chiếc lọ từ tay bạn mình lên. Thế rồi cô như nín thở, cầu vồng đang ngập tràn bên trong lọ.

Đỏ. Cam. Vàng. Xanh nõn chuối. Xanh lá. Xanh nước biển. Xanh da trời. Tím. Nâu đất. Hồng anh đào. Bạc. Đen.

Tất cả các sắc màu hòa quyện đan xen với nhau. Như thể mạch nha đâ được nhuộm màu cầu vồng vậy.

“Ôi! Thật hay đùa đây, gì thế này?”

Mình đâu có cho nước biến hóa vào. Tại sao lại thành màu cầu vồng được nhỉ?

Madoka vô cùng mông lung, cầm lọ mạch nha xoay một vòng, kiểm tra cả chiếc thìa, tấm thẻ cùng lọ nước biến hóa.

Cuối cùng, cô phát hiện dòng chữ nhỏ xíu màu cầu vồng trên sợi dây ruy băng màu bạc.

Khi bạn thật lòng mong ước điều gì đó, mạch nha sẽ chuyển thành màu đẹp nhất - màu cầu vồng.

“Ra là vậy!”

Đó là màu Madoka hằng mong đợi. Màu của tấm lòng muốn bảo vệ Yuriko. Vậy là, chắc chắn cô có thể giúp Yuriko rồi.

Lòng tràn trề hy vọng, Madoka vội vàng dùng thìa múc mạch nha, từ từ đút thứ kẹo màu cầu vồng lung linh ấy vào miệng Yuriko.

Thế rồi, đột nhiên, Yuriko mở mắt. Cặp mắt ấy ban đầu trống rỗng, đồng tử chìm trong bóng tối mờ mờ. Nhưng chỉ trong giây lát, tia sáng ánh lên trở lại. Madoka không cầm được nước mắt.

“Yu... Yuriko!”

“Ma... Madoka... Xin lỗi cậu. Mình thực sự xin lỗi!”

“Không, không sao đâu. Thật đấy.”

Chẳng biết tự lúc nào, cả hai đã trở về lớp học. Cả bóng tối lẫn Beniko đều biến mất. Thay vào đó, cô giáo đang đứng trước cửa lớp, tròn mắt nhìn hai đứa khóc nức nở.

Todoroki Madoka. Mười bảy tuổi. Cô gái có đồng một trăm yên năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi. Cô dùng Mạch nha cầu vồng mình mua để cứu bạn, người đã ăn Chè đậu đỏ hình họa của Của hiệu tai ương.

Đoạn kết

Yodomi của Cửa hiệu tai ương đang ngồi trong màn đêm dày đặc ở một nơi nào đó, mặt lộ rõ vẻ khó chịu.

Bỗng từ phía sau, một bóng người đồ sộ bất ngờ xuất hiện. Người phụ nữ ấy vận bộ kimono màu đỏ tím, vô số những chiếc trâm cài trên đầu, tô điểm mái tóc bạc phơ. Hóa ra là Beniko của Thiên đường tiền xu.

Beniko mỉm cười hiền hòa, bắt chuyện với Yodomi.

“Thắng thua đã rõ rồi nhỉ?”

Yodomi không đáp lại. Đôi môi hờn dỗi dẩu lên nhọn hoắt.

Beniko tiếp tục.

“Đủ rồi chứ? Trước đây ta cũng nói rồi đấy, mặt hàng của chúng ta hoàn toàn khác nhau. Vậy nên đâu cần phải cạnh tranh làm gì.”

“Ban đầu ta cũng muốn cạnh tranh thật đấy. Nhưng phải nói thật với ngươi là, nguyên tắc của chúng ta khác nhau quá đâm ra phân định thắng bại cũng chẳng thú vị gì. Cuộc đấu bánh kẹo đến đây là kết thúc nhé?”

“... Kết thúc là kết thúc thế nào.”

Rốt cuộc Yodomi cũng chịu trả lời, giọng căm phẫn pha chút độc địa.

Sau đó Yodomi đứng bật dậy, hằn học nhìn thẳng vào Beniko.

“Thắng thua đã rõ? Đến đây là kết thúc? Đừng hòng! Chắc ngươi hả hê lắm vì Mạch nha cầu vồng đã đánh bại được Chè đậu đỏ hình họa của ta? Mọi chuyện chưa kết thúc đâu. Ta không cho phép ngươi ăn non kiểu đó đâu, Beniko ạ.”

“Không, thắng thua quan trọng gì chứ...”

“Im đi! Ta bảo dừng lại khi nào vậy? Chuyện giờ mới bắt đầu thôi! Ta không thể thua được, Beniko ạ. Nhất định ta sẽ dồn ngươi tới bước đường cùng! Ta sẽ hủy hoại cái tiệm thử vận may của ngươi! Chờ đấy rồi xem!”

Yodomi gào lên rồi bỏ chạy vào màn đêm.

Chỉ còn lại một mình, Beniko nhún vai.

“Yodomi thật cứng đầu. Đúng là ngựa non háu đá. Không mau mau cả thèm chóng chán đi cho ta nhờ. Xem ra... nếu Yodomi vẫn cứ ngoan cố như vậy, ta cũng phải có biện pháp gì đó mới được. Ôi chao. Phiền phức quá. Thời gian này để ta sáng tạo ra những loại bánh kẹo mới có phải hơn không... Phải rồi. Pudding bí ngô vị Lọ Lem, Bánh que cuộn Công chúa tóc mây, nghe cũng ổn đấy chứ? Khà khà. Ta phải quay về tiệm bàn bạc với chủ xưởng ngay thôi.”

Beniko vừa lẩm bẩm một mình, vừa biến mất hút vào màn đêm.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.