Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1300 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 355
Loạn chiến

❊ ❊ ❊

Chu Hưng Vân trừng mắt nhìn Ngu Vô Song đến mức muốn xuyên thấu, trong phòng trà sao chỉ còn mỗi mình cô bé thế này?

"Hiên Viên đại tiểu thư nói, khó khăn lắm mới quen biết được hai vị nữ hiệp Bích Viên Sơn Trang, nên rủ đi Tụ Tiên Lâu ăn cơm rồi."

"Cái gì!" Chu Hưng Vân kinh ngạc, hắn khổ công sắp đặt biết bao nhiêu, chẳng phải chính là vì khoảnh khắc tiếp theo này sao? Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết thì hay rồi, trực tiếp đi cùng Hiên Viên đại tiểu thư tới Tụ Tiên Lâu dùng thiện. Đại tiểu thư không ăn được món ngon do hắn nấu, thì hai cô nàng làm sao gây dựng mối quan hệ tốt được? Làm sao hắn quyến rũ được trái tim thiếu nữ? Làm sao để mỹ nữ chiêu mộ hắn về phủ làm đầu bếp riêng được chứ!

Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết không ngốc, bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ Chu Hưng Vân giao phó là làm bạn với Hiên Viên Phong Tuyết, vậy nên tiếp theo, việc bọn họ cần làm chính là ngăn cản Chu Hưng Vân trêu hoa ghẹo nguyệt.

Đã vậy, Hiên Viên đại tiểu thư chủ động mời họ đến Tụ Tiên Lâu, Trịnh Trình Tuyết và Mục Hàn Tinh về tình về lý đều khó lòng từ chối.

Về tình, mọi người lần đầu gặp mặt, vừa mới làm bạn tốt, Hiên Viên Phong Tuyết đầy hứng khởi đề nghị đi Tụ Tiên Lâu, bày tiệc chiêu đãi, Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết sao nỡ từ chối?

Về lý, Chu Hưng Vân không hậu đạo, bắt Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết liên thủ lừa gạt Hiên Viên Phong Tuyết, tiểu Hàn Tinh làm việc khuất tất, trong lòng không thoải mái nên cố ý gây khó dễ cho Chu Hưng Vân.

Dù sao Chu Hưng Vân cũng từng nói, nhiệm vụ chủ yếu hôm nay chính là hai người họ làm quen với Hiên Viên Phong Tuyết, nghe kỹ cho rõ, là hai người họ, chứ không phải ba người.

"Ai... Thất sách rồi, tiểu Hàn Tinh quả nhiên ăn giấm rồi." Chu Hưng Vân thở dài thườn thượt. Trên đường ba người tới khách sạn, hắn đã thấy Mục Hàn Tinh nói chuyện chua lòm, giờ thì hay rồi, muội tử từ giữa phá đám, âm thầm gây rối cho hắn.

Tuy nhiên, mỹ nữ ghen là chuyện tốt, không yêu sao mà ghen? Chu Hưng Vân không có lương tâm, bắt Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết liên hợp giúp hắn làm bà mối đi cưa cẩm muội tử khác, Mục Hàn Tinh mà không "thay trời hành đạo", không giở chút tính khí, gây cho tiểu tử này chút phiền phức nho nhỏ, thì mới là lạ.

Thế là, muội muội Vô Song kiếm hời lớn, no nê một bữa thỏa thích, sau đó hớn hở quay về quan để cùng Chu Hưng Vân. Xem ra Ngu Hành Tử rốt cuộc vẫn không quản nổi con gái nhà mình, lại để muội muội Vô Song đào thoát.

"Vô Song, muội có thấy không, hôm nay thời tiết lạnh quá, lạnh đến mức mặt đất đều đóng băng rồi." Chu Hưng Vân đứng ở đầu đường trước cửa nhà, chỉ thấy sương lạnh tràn lan trên phố, tức thì có dự cảm chẳng lành.

"Không chỉ vậy, con sư tử đá trước cửa nhà huynh cũng chạy mất một con." Ngu Vô Song kéo kéo tay áo Chu Hưng Vân, chỉ vào một bức tượng đá vỡ vụn trước cửa Chu phủ.

"Cái quái gì mà chạy mất một con! Rõ ràng là bị người ta chém nát!" Chu Hưng Vân cắm đầu chạy thẳng vào nhà, màn sương lạnh trên phố khiến hắn nhớ tới muội tử Khỉ Lệ An. Lại kết hợp với bức tượng đá vỡ nát trước cửa, trong nhà chắc là đã nổ tung rồi.

"Dừng tay! Đừng đánh nữa! Tất cả dừng tay cho ta!" Chu Hưng Vân gào thét trong tuyệt vọng. Khi hắn xông vào nhà, hắn bàng hoàng nhận ra, cái sân nhỏ nhà mình dường như đã quay về thời Chiến Quốc, đang diễn ra cảnh thất quốc tranh bá.

Nhiêu Nguyệt, Isabelle, Khỉ Lệ An, Tiêu Tinh, Nam Cung Linh, Tiêu Nhạc, Đường Uyển, bảy vị mỹ nữ đang khiến quan để của hắn loạn thành một đống không thể thu dọn.

Khoảng thời gian hắn không ở nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao nhóm người này đột nhiên đại chiến với nhau. Còn nữa, cao thủ đánh nhau có thể đi ra ngoài đánh không, sao cứ phải làm loạn trong sân nhà hắn, kinh thành lớn như vậy, lẽ nào chỉ có sân nhà hắn là dễ đập phá nhất?

"Chủ nhân về rồi! Chủ nhân về rồi!" Hứa Chỉ Thiên che đầu, đội mưa đạn chạy đến trước mặt Chu Hưng Vân, Duy Túc Dao, Mạc Niệm Tịch cũng lần lượt chạy tới.

"Trong nhà rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mau giải thích rõ ràng cho ta!" Chu Hưng Vân hoàn toàn bối rối, buổi sáng ra cửa vẫn còn yên ổn, về nhà sao lại loạn cào cào cả lên. Bảy người này hỗn chiến một đoàn trong sân, ai là ai căn bản không phân biệt nổi.

"Đừng hỏi nữa, huynh mau ngăn bọn họ lại, nếu không ngôi nhà sập mất." Mạc Niệm Tịch mắt đẫm lệ, mặt mày lấm lem nhìn Chu Hưng Vân. Xem ra thiếu nữ tóc đen này từng có ý định khuyên can, đáng tiếc thực lực không đủ, ngược lại còn gặp xui xẻo.

"Vân ca, bây giờ chỉ có huynh mới ngăn được trận tu la loạn chiến này thôi, tần mỗ xin mắt nhìn chờ đợi." Tần Thọ khoanh tay đứng xem kịch vui, cái cũ không đi cái mới không tới, dù sao nhà sập thì xây lại, mà còn không tốn tiền hắn.

Bảy vị mỹ nữ đỉnh phong đối quyết, cảnh tượng tráng quan trăm năm khó gặp như thế này, thật sự khiến tiểu bằng hữu Tần Thọ mở mang tầm mắt.

"Tạo phản rồi! Các cô tạo phản à! Dừng tay cho ta! Còn đánh! Các cô còn đánh! Chết tiệt! Ta liều mạng với các cô!" Chu Hưng Vân hét nửa ngày không thấy ai dừng tay, các thiếu nữ đánh quá hăng say, trời long đất lở, căn bản không chú ý tới một tên tiểu cầm thú đang đứng cửa đau lòng đứt ruột.

Cho đến khi Chu Hưng Vân bất chấp tất cả xông ra ngoài, như sói như hổ lao về phía Ninh Hương Di… Di? Tên này đang lao về phía ai cơ?

"Oa trảo nha!" Chu Hưng Vân tựa như một con ngựa hoang đứt cương, vận hết nội lực, nhe răng múa vuốt xuyên qua sân, lao thẳng một mạch tới trước cửa chính, hướng về phía đại mỹ nhân đang ngơ ngác vô tội.

Chu Hưng Vân nghĩ thông rồi, hắn chỉ là một võ giả nhất lưu, căn bản không có năng lực ngăn cản bảy vị cao thủ đánh nhau, cho nên hắn liều mạng, dùng thái độ hung hăng nhất cưỡng ôm lấy Ninh mỹ nhân trông có vẻ nhân súc vô hại. Nếu bảy vị cao thủ vẫn không thèm đếm xỉa đến hắn, vậy thì đừng trách hắn tang tâm bệnh cuồng đề thương thượng mã.

Ninh Hương Di ngây người nhìn Chu Hưng Vân, tức thì hoảng hốt không thôi, người gây sự trong phủ đâu phải là cô, sao Chu Hưng Vân lại nhân diện thú tâm lao về phía cô? Có phải hắn hiểu lầm gì không? Cô chỉ đứng ở cửa khuyên can, không hề tham gia hỗn chiến.

Tuy nhiên, điều khiến người ta đỏ mặt tim đập nhất chính là, Chu Hưng Vân vừa lao đi vừa cởi quần áo, khi hắn chạy đến trước mặt Ninh Hương Di, đã trần trụi cánh tay bắt đầu cởi đai lưng...

Giờ phút này tình cảnh này, nội tâm Chu Hưng Vân hưng phấn không thôi, mọi người chỉ nghe thấy hắn hậu nhan vô sỉ gào to: "Đánh đi! Các cô giỏi thì cứ tiếp tục đánh đi! Ai dừng tay ngăn cản ta cưỡng bức Ninh Hương Di, kẻ đó chính là mẹ của mẹ ngoại tôn nữ của ta!"

Hứa Chỉ Thiên, Duy Túc Dao, Mạc Niệm Tịch ngơ ngác hồi thần, nghe xong hào ngôn tráng ngữ của Chu Hưng Vân, nội tâm các thiếu nữ sụp đổ, tên này rõ ràng muốn đục nước béo cò, không có ý tốt với Ninh Hương Di của Thủy Tiên Các.

"A!" Ninh Hương Di không biết làm sao, tức thì bị tên cầm thú công khai tuyên bố muốn xâm phạm mình đẩy ngã...

Có lẽ Chu Hưng Vân nói lời kinh người quá, tư duy Ninh Hương Di không theo kịp tiết tấu, trong chớp mắt đã bị tên cầm thú lao tới đè xuống.

"Cầm thú, ngươi muốn làm gì!" Tiêu Vận không nhịn nổi nữa, Chu Hưng Vân tang tận thiên lương, cưỡi trên người Ninh Hương Di, vội vàng cởi quần, ai nhìn thấy cũng không thể ngồi yên.

Ninh Hương Di kinh hoảng thất sắc, nhìn Chu Hưng Vân hung thần ác sát, đến cả bản thân biết võ công cũng quên mất, mặt đỏ tai hồng nằm trên đất, ngước nhìn y quan cầm thú đang hồ tác phi vi.

Ninh Hương Di thì kinh hoảng, còn Chu Hưng Vân thì bất ngờ.

Tình huống Chu Hưng Vân dự tưởng trong não là, Ninh Hương Di nhìn thấy hắn như sói như hổ lao tới, sẽ sợ hãi hoảng loạn chạy tứ tung, sau đó hắn sẽ như một tên lưu manh trêu ghẹo lương gia phụ nữ, chạy đuổi theo đại mỹ nhân trong sân, từ đó ngăn cản bảy đại cao thủ loạn chiến.

Ai ngờ, Ninh Hương Di cư nhiên không tránh không né, bị hắn trực tiếp đẩy ngã xuống đất.

Chu Hưng Vân lao về phía Ninh Hương Di, khi tuyên bố muốn làm nhục cô, hắn nhìn thấy trong đôi mắt của đại mỹ nhân biểu cảm phức tạp trăm mối ngổn ngang, có kinh hoảng, có khó hiểu, có do dự, có giãy giụa, có khủng sợ, có kỳ đãi... Điều này không khỏi khiến Chu Hưng Vân phải suy ngẫm.

Đại mỹ nhân quen thuộc, đối mặt với hắn lao tới cưỡng bức, lộ ra kinh hoảng, khó hiểu, khủng sợ, Chu Hưng Vân có thể hiểu được, giãy giụa, do dự, cũng tạm chấp nhận được. Chỉ là, khoảnh khắc Chu Hưng Vân đẩy ngã Ninh Hương Di trông như hiền thục nhân thê, trong đôi mắt đại mỹ nhân thoáng qua một tia mong chờ, cái đó thì thật không rõ lý do.

Tuy nhiên, Chu Hưng Vân bây giờ không có thời gian nghĩ quá nhiều, vì hành động này của hắn, đã khơi dậy sóng to gió lớn.

Tiêu Vận tiên hạ thủ vi cường, một hòn đá ném về phía Chu Hưng Vân, Nhiêu Nguyệt và Khỉ Lệ An thấy vậy, lập tức xuất thủ cứu giá, Isabelle và Đường Uyển ngừng chiến với đối thủ, Tiêu Tinh cũng rảnh tay, lập tức ngăn cản Nam Cung Linh gây thêm phiền phức.

Khỉ Lệ An đỡ lấy ám khí của Tiêu Vận, Nhiêu Nguyệt trực tiếp kéo tên cầm thú đi, thất quốc chiến loạn kết thúc với việc Chu Hưng Vân cưỡng bức Ninh Hương Di bất thành.

Tổng kết lại, Chu Hưng Vân không đi theo lẽ thường, dùng thủ đoạn phi thường ngăn cản bảy đại cao thủ phá nhà, kết quả là... Ok.

"Thời kỳ phi thường, thủ đoạn phi thường, xin các cô đừng dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn ta. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, thấy nhà sắp bị phá, các cô cũng sẽ làm vậy thôi." Chu Hưng Vân mặc lại quần áo, giải thích có vẻ rất có lý.

"Nói không đúng, chỉ có Hưng Vân sư huynh mới dùng loại thủ đoạn hạ tam lạm này để ngăn cản sự việc thôi." Hứa Chỉ Thiên đối với Chu Hưng Vân triệt để cạn lời, hắn có cân nhắc hậu quả của việc làm này không? Hắn có cân nhắc cảm thụ của Ninh Hương Di không? Tên này bất chấp tất cả ra tay, rõ ràng là có dụng ý khác với Ninh Hương Di.

"Nói thật, lúc đó tình huống khẩn cấp, ta không nghĩ ra cách khác, chỉ có thể dùng hạ sách này. Nếu có đủ thời gian cho ta suy nghĩ, ta khẳng định có thể nghĩ ra cách tốt hơn để giải quyết vấn đề." Chu Hưng Vân thao thao bất tuyệt ngụy biện, đánh chết cũng không thừa nhận hắn có ý đồ bất chính với Ninh Hương Di.

Khí chất hiền thục nhân thê độc đáo của Ninh Hương Di, đối với tên y quan cầm thú như hắn, có sức hấp dẫn tuyệt đối. Mặc dù đại mỹ nhân là nữ tử chưa trải sự đời, nhưng vẻ đẹp đoan trang đó sẽ khiến người đàn ông lại gần nàng nảy sinh một loại cảm giác bại đức, tựa như đang lén lút trộm vợ hiền của người khác.

Nếu có thể đưa Ninh Hương Di về nhà, tiểu cầm thú có thể ngày ngày hưởng thụ cảm giác bại đức khi trêu ghẹo nhân thê. Chính vì vậy, Chu Hưng Vân mới mạo thiên hạ chi đại bất vĩ, như sói như hổ lao về phía Ninh Hương Di, khiến đại mỹ nhân thụ tinh... khụ hừ, khiến đại mỹ nhân kinh sợ.

Tuy nhiên, Ninh Hương Di dù sao cũng là sư di của Duy Túc Dao, Chu Hưng Vân cho rằng cần phải làm tốt công tác tư tưởng cho Duy Túc Dao trước, mới có thể tiến thêm một bước quyến rũ đại mỹ nhân.

Chu Hưng Vân từng thăm dò Duy Túc Dao về tin tức của Ninh Hương Di, biết đại mỹ nữ là dưỡng nữ kiêm quan môn đệ tử của lão bà bà Thủy Tiên Các, vì vậy tuổi tác không chênh lệch với họ bao nhiêu, nhưng vai vế lại cao hơn họ.

"Được rồi, bây giờ ai có thể giảng cho ta, trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao bọn họ lại đánh nhau?" Chu Hưng Vân vì không muốn mỹ nữ tiếp tục truy cứu vấn đề này, chủ động chuyển hướng câu chuyện.

Thất quốc loạn chiến kết thúc, Chu Hưng Vân hiên ngang lẫm liệt, bảo Nhiêu Nguyệt và những người khác tới khách sảnh chờ hắn phát lạc, còn mình thì dẫn theo Hứa Chỉ Thiên và những nữ tử khác về phòng thay quần áo.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:355
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.