Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1300 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 370
Dễ nói chuyện

❊ ❊ ❊

"Tay nghề của Túc Dao được đấy, rất thoải mái, sướng tê người." Chu Hưng Vân thở phào một hơi, thoải mái nhắm hai mắt lại. Duy Túc Dao dùng lực vừa phải giúp hắn xoa bóp gáy và huyệt thái dương, tay nghề không hề thua kém Tần Bội Nghiên, có thể thấy cô nàng tóc vàng này đã thỉnh giáo qua Y Tiên tỷ tỷ rồi.

"Các người đối tốt với hắn như vậy, tối nay không có cơm ăn đâu." Ngu Vô Song rất không hài lòng, các cô gái hầu hạ Chu Hưng Vân đến mức dục tiên dục tử, bây giờ ai sẽ nấu bữa tối cho nàng ăn đây?

"Ỷ Lợi An biết nấu cơm!"

Duy Túc Dao, Hứa Chỉ Thiên, Mạc Niệm Tịch, Mục Hàn Tinh trong nháy mắt đã bao vây Chu Hưng Vân lại. Cô nàng Ỷ Lợi An đang do dự không quyết, căn bản không tìm được chỗ dụng võ. Bây giờ nghe Chu Hưng Vân cần nấu bữa tối, Ỷ Lợi An vội vàng đứng ra, bày tỏ mình là một tình nhân hoàn hảo, lên được phòng bếp, xuống được giường lớn.

"Cô nương Ỷ Lợi An, vậy bữa tối hôm nay giao cho cô nhé, ta rất muốn nếm thử tay nghề của Ỷ Lợi An." Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì mà các cô gái lại chăm sóc hắn tận tình như vậy, nhưng Chu Hưng Vân lúc này đã rơi vào ôn nhu hương, không muốn làm việc nữa rồi.

Chu Hưng Vân còn mong chờ Ỷ Lợi An nấu xong bữa tối, các cô gái sẽ từng miếng cơm từng miếng thức ăn đút hắn ăn.

"Ỷ Lợi An xin dốc hết sức mình! Không nhục sứ mệnh!" Ỷ Lợi An đáp lại một cách nghiêm túc như thể ra trận, sau đó xoay người xông vào phòng bếp, chuẩn bị bữa tối tình yêu cho Chu Hưng Vân. Chỉ là, từ ngữ mỹ nhân dùng hơi cực đoan một chút...

Thật ra, Ỷ Lợi An là một thiếu nữ dị tộc đến từ Bắc Mỹ, tiếng Hán của nàng đã coi là khá chuẩn rồi, Chu Hưng Vân không có lý do gì để chê bai mỹ nhân...

Nếu Chu Hưng Vân không nhớ nhầm, Y Sa Bối Nhĩ đến từ Bắc Âu, còn Ỷ Lợi An thì đến từ Bắc Mỹ, hai đại thế gia đều từng là những đại lãnh chúa quyền khuynh nhất phương, đáng tiếc nay đã suy tàn rồi.

Cô nàng Ỷ Lợi An chủ động xin đảm nhận, muốn tự mình xuống bếp, làm món ngon cho Chu Hưng Vân hưởng thụ. Muội muội Vô Song rất mong chờ, vì Ỷ Lợi An là mỹ nữ dị quốc, đồ ăn nàng nấu ra chắc chắn sẽ có phong vị riêng. Phải biết rằng, mấy ngày gần đây muội muội Vô Song ăn khoai lang nướng, khoai tây chiên đều là đặc sản Ỷ Lợi An lấy từ Huyền Băng Cung ra...

Y Sa Bối Nhĩ tặng Chu Hưng Vân hạt cà phê thì có gì ghê gớm chứ? Ỷ Lợi An tỏ vẻ nàng còn giỏi hơn, trực tiếp đem lương thảo chuyên dụng của đại biểu đoàn Huyền Băng Cung chuyển tay tặng cho Chu Hưng Vân.

Huyền Băng Cung đi tới Hạo Lâm Thiếu Thất tham gia Thiếu Niên Anh Hùng Đại Hội, mang theo không ít đặc sản, một là làm lương khô hành quân, hai là làm hàng mẫu thương mại, cho chấp sự các đại môn phái xem qua để tiện đưa vào các thành trì Trung Nguyên.

Tuy nhiên, điều làm Ngu Vô Song thất vọng là, tay nghề nấu nướng đầy tự tin của Ỷ Lợi An chỉ có thể dùng từ "không được như ý". Có lẽ quê hương của Ỷ Lợi An không có câu "Dân dĩ thực vi thiên", cho nên khi họ nấu nướng, thiếu đi sự sáng tạo và mới mẻ, chỉ cốt nấu chín đồ ăn, không để bị cháy, ăn vào không khó nuốt, có thể no bụng là được.

Ỷ Lợi An nấu một nồi canh khoai lang thanh đạm, chẳng khác gì cháo hồ, nếu không phải vì đói bụng, muội muội Vô Song thật sự không muốn ăn.

Thật ra, mỹ nữ nấu nướng thì Chu Hưng Vân vẫn cười hì hì tán thưởng, đồng thời bảo cô nàng Ỷ Lợi An, lần sau nấu canh khoai lang có thể cho thêm ít hành, tỏi, gừng khô, bách hợp, kỷ tử, mật ong... vào làm gia vị.

Văn hóa ẩm thực của Đại Trung Hoa rộng lớn và sâu sắc, nói là đứng đầu thế giới cũng chẳng quá lời.

Chu Hưng Vân sướng tê người hưởng thụ sự chăm sóc của mỹ nữ. Tần Bội Nghiên trở về phủ, nghe Trịnh Trình Tuyết kể lại việc làm hôm nay của Chu Hưng Vân, không khỏi cảm thán Chu Hưng Vân có lòng nhân từ trị thế, dù không thể hành y cứu người, nhưng lại có thể thông qua những con đường khác để thực hiện tâm nguyện, cống hiến cho bách tính thiên hạ.

Chu Hưng Vân thì thoải mái, nhưng tiểu huynh đệ Hàn Phong lại rất khó chịu, vì hôm nay hắn đi sòng bạc, đi thanh lâu, đi chợ nô lệ, còn bị thám tử do Trưởng công chúa đại nhân sắp đặt nhìn thấy, kết quả là...

Hàn Phong đi chơi một ngày, với tâm thế thu hoạch đầy mình trở về Hoàng thành, chỉ thấy Hàn Thu Linh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, chất vấn hôm nay hắn đã đi đâu.

Hàn Thu Linh rất hối hận, hối hận vì đã để Chu Hưng Vân đưa Hàn Phong đi chơi. Nàng vạn lần không ngờ tới, Chu Hưng Vân lại dám đưa Hàn Phong đi ăn chơi đàng điếm, thật sự là vô pháp vô thiên.

Hàn Phong nghe Hàn Thu Linh kể ra từng hành trình hôm nay của hắn, còn giận dữ quát mắng Chu Hưng Vân là bạn bè xấu xa, bắt hắn phải tránh xa Chu Hưng Vân.

Hàn Phong đành phải không biết mệt mỏi giải thích, nói với Hàn Thu Linh rằng Chu Hưng Vân là bậc quân tử chân chính, tất cả những gì hắn làm đều là vì mưu cầu hạnh phúc cho bách tính thiên hạ.

Thấy Hàn Thu Linh giận đến không chịu nổi, một mực khẳng định Chu Hưng Vân là tham quan ô lại, cố tình tiếp cận hắn, đưa hắn đi ăn chơi trác táng, dụ dỗ hắn sa đọa. Hàn Phong chỉ còn cách nói thật, cho nàng biết Chu Hưng Vân thực ra là nằm vùng bên cạnh Hoàng thập lục tử, hy vọng Hàn Thu Linh bớt giận, nhìn nhận lại Chu Hưng Vân.

Hàn Phong đã nói ra lời không nên nói vào thời điểm không thích hợp nhất.

Hàn Thu Linh nghe Hàn Phong hết lòng hết sức biện hộ cho Chu Hưng Vân, lập tức như đổ thêm dầu vào lửa, càng thêm giận dữ quát: "Học cái tốt mất ba năm, học cái xấu chỉ ba ngày! Nhìn lại bộ dạng của đệ bây giờ xem, đi theo hắn một chuyến mà đã học được cách cãi lý với ta rồi sao!"

Hàn Thu Linh hận rèn sắt không thành thép, bộ dạng bây giờ của Hàn Phong cứ như một gã lưu manh đầu đường xó chợ, hoàn toàn không có một chút khí phách vương giả nào (nhờ ơn dịch dung thuật của tiểu bằng hữu Tần Thọ).

"Hoàng tỷ, đệ nói đều là sự thật, Chu huynh quả thực là..."

"Im miệng! Chu huynh, Chu huynh, cái tên Chu huynh của đệ rốt cuộc đã cho đệ uống loại thuốc mê gì rồi! Hắn nói mình là mật thám thì là mật thám, đệ tin hắn mà không tin ta sao!" Hàn Thu Linh giận lắm, Hàn Phong đi chơi với Chu Hưng Vân một ngày mà tâm đã bay đi mất. Bây giờ đứa em trai tốt của nàng đã bị người ta mê hoặc hoàn toàn, biến thành một tên hoàn khố đệ tử ngoan cố không chịu nghe lời.

Hàn Phong càng nói đỡ cho Chu Hưng Vân, Hàn Thu Linh lại càng nghi ngờ, đinh ninh rằng hoàng đệ nhà mình đã chịu ảnh hưởng của Chu Hưng Vân, tư tưởng bắt đầu sa ngã. Dù sao thì thám tử cũng tận mắt nhìn thấy Chu Hưng Vân đưa Hàn Phong ra vào đủ loại chốn thanh lâu, chốn vui chơi...

Chu Hưng Vân chắc hẳn không ngờ tới, hôm nay hắn đưa Hàn Phong đi chơi đã hoàn toàn vượt qua giới hạn của Hàn Thu Linh, bị Trưởng công chúa liệt vào nhân vật nguy hiểm đối địch hàng đầu.

Hoàng thập lục tử tuy đáng ghét, nhưng mức độ nguy hiểm của hắn chỉ giới hạn ở việc mưu triều soán vị, chỉ cần cẩn thận đề phòng, Hàn Thu Linh tự tin có thể ổn định cục diện.

Tuy nhiên, việc làm của Chu Hưng Vân lại là từ căn bản hủ hóa Hàn Phong, mưu toan dụ dỗ đương kim Thái tử trở thành hôn quân hoang dâm vô độ. Hàn Thu Linh tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra với Hàn Phong...

"Huyền Nữ tỷ tỷ, ngủ dậy chưa? Ta đếm mười tiếng mà tỷ không nói gì, ta liền coi như tỷ đã dậy, ta sẽ đẩy cửa vào nhé. Mười tiếng!" Chu Hưng Vân vừa dứt lời đã vội vàng xông mở cửa phòng Y Sa Bối Nhĩ, trong lòng thầm nghĩ muốn xem Y Sa Bối Nhĩ ăn mặc xộc xệch thì kiều diễm thế nào.

Chu Hưng Vân sớm đã thèm thuồng bộ ngực đầy đặn của Y Sa Bối Nhĩ từ lâu, vẻ phồn thực trắng nõn không tì vết kia là đích đến mà bọn nam nhân mơ ước.

"Đại nhân sáng sớm đã tới thăm, có chuyện gì quan trọng sao?" Y Sa Bối Nhĩ không hề tỏ ra hoảng sợ vì Chu Hưng Vân xông vào, điềm tĩnh khoác thêm áo khoác ngoài.

Khi Chu Hưng Vân đến gần sương phòng, Y Sa Bối Nhĩ đã nhận ra tiếng bước chân, tỉnh dậy từ giấc ngủ. Khi Chu Hưng Vân lên tiếng, nàng đang thong thả mặc quần áo...

Y Sa Bối Nhĩ tin chắc Chu Hưng Vân sẽ xông vào phòng bất ngờ, cho nên thấy hắn đâm sầm cửa mà vào cũng không hề hoảng loạn, vì nàng đã sớm mặc y phục chỉnh tề.

"Khụ khụ, hôm nay ta định yết kiến Hoàng thập lục tử, Huyền Nữ tỷ tỷ có nguyện ý đi cùng ta một chuyến không." Chu Hưng Vân cho rằng thời cơ đã chín muồi, có thể đưa Y Sa Bối Nhĩ đi gặp Hoàng thập lục tử, tiện thể để mỹ nhân nhìn rõ mối quan hệ sắt đá giữa hắn và Hoàng thập lục tử.

"Cảm ơn đại nhân đã ưu ái, dân nữ nhất định không quên ân tình đề bạt của Chu đại nhân." Y Sa Bối Nhĩ thể chất đặc thù, dù là mùa đông trời lạnh, y phục nàng mặc vẫn hở ngực lộ lưng, phong cảnh mỹ miều làm Chu Hưng Vân được một phen mãn nhãn.

"Lấy thân báo đáp thì sao?" Chu Hưng Vân ngồi trước bàn, hai tay chống cằm, dùng ánh mắt dâm dê thưởng thức mỹ nữ.

"Đại nhân cuối cùng đã hạ quyết tâm, muốn ở rể Huyền Băng Cung của ta sao?" Y Sa Bối Nhĩ không tỏ thái độ, ám chỉ Chu Hưng Vân rằng, muốn nàng lấy thân báo đáp không thành vấn đề, vấn đề là ngươi phải đi theo ta.

"Có thể động phòng trước, ở rể sau không?" Chu Hưng Vân rục rịch, chỉ cần Y Sa Bối Nhĩ đồng ý, dù có mạo thiên hạ chi đại bất vi, hắn cũng nguyện ý bên mỹ nữ một khắc, cùng lắm thì trăng hoa rồi vứt bỏ, cho Huyền Nữ tỷ tỷ leo cây.

Tất nhiên, Chu Hưng Vân cũng chỉ có thể tưởng tượng một chút thôi, dù sao thì Y Sa Bối Nhĩ cũng tuyệt đối sẽ không mắc mưu, đem thân mình hiến dâng cho hắn làm bậy.

Quả nhiên, Y Sa Bối Nhĩ trầm mặc không nói, tự mình chải chuốt mái tóc dài màu bạc, dùng ngôn ngữ không tiếng nói, tấm lưng lạnh lùng để kháng nghị với Chu Hưng Vân, như thể trách cứ Chu Hưng Vân không biết tôn trọng nàng, dù sao nàng cũng là một cung chủ, không cho phép hắn vô lễ với nàng.

Chu Hưng Vân nhận thấy không khí hơi ngượng ngùng, vội vàng chuyển chủ đề hỏi: "Huyền Nữ tỷ tỷ, hôm qua tỷ tới Tụ Tiên Lâu có thu hoạch gì không?"

Thái độ lạnh lùng của Y Sa Bối Nhĩ làm Chu Hưng Vân chột dạ. Để tránh mỹ nhân tiếp tục giận dữ, hắn chỉ có thể nhắc nhở cô gái rằng, chính hắn là người làm trung gian để nàng và tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư là Cẩn Nhuận Nhi gặp mặt...

"Nhờ hồng phúc của đại nhân, tiến triển vô cùng thuận lợi. Cẩn cô nương không hổ là thiên kim của Hộ bộ Thượng thư, quả đúng là bậc nữ trung hào kiệt. Sau một ngày thương thảo, nàng ấy đồng ý cho thuê một tiểu lâu trong 'Lục Vị Các' của Tụ Tiên Lâu, để dân nữ có chỗ đặt chân làm ăn."

"Không phải chứ!" Chu Hưng Vân chấn động trong lòng, không ngờ Y Sa Bối Nhĩ lại lợi hại đến vậy, thế mà có thể thuyết phục Cẩn Nhuận Nhi cho thuê Tụ Tiên Lâu.

Tuy nói 'Lục Vị Các' chỉ là một tòa tiểu lâu của Tụ Tiên Lâu, nhưng so với những khách sạn nhỏ trên đường phố kinh thành thì quả thực là khác biệt một trời một vực, không thể đánh đồng.

Chu Hưng Vân dám chắc chắn, đây chỉ là bước đầu tiên để Y Sa Bối Nhĩ xâm chiếm Tụ Tiên Lâu, nếu Cẩn Nhuận Nhi lộ ra sơ hở, Huyền Nữ tỷ tỷ chắc chắn sẽ thôn tính nó.

Hơn nữa, Y Sa Bối Nhĩ hình như đã nhận ra điều gì đó, nhận thức được rằng hắn có thể sẽ đàn hặc Hộ bộ Thượng thư, nếu không thì với tính khí của Huyền Nữ tỷ tỷ, sẽ không dễ dàng hợp tác với Cẩn Nhuận Nhi như vậy... Hoắc Đình Đình!

Con ngươi Chu Hưng Vân co rút, trong đầu chợt hiện ra khuôn mặt tươi cười đáng yêu của cô ngốc Hoắc Đình Đình...

Mấy ngày nay hắn bận tối mặt tối mũi, bỏ bê tình hình trong nhà, Y Sa Bối Nhĩ chắc chắn đã minh sát ám phỏng, nắm rõ tình trạng phủ đệ, thu thập đủ loại tình báo.

Hơn nữa, Tần Thọ, Lý Tiểu Phàm, Quách Hằng đối với mỹ nữ có sức kháng cự gần như bằng không, Y Sa Bối Nhĩ chỉ cần hỏi thăm qua loa, ba con súc vật đó sẽ nói hết không giấu giếm, kể cả thân thế của Hoắc Đình Đình cho Y Sa Bối Nhĩ biết.

"Có người tham ô làm trái pháp luật, Chu đại nhân nếu như công thành danh toại, đừng quên dân nữ nhé." Y Sa Bối Nhĩ nhẹ nhàng điểm xuyết, nàng đã biết Hoắc gia nắm giữ tội chứng Hộ bộ Thượng thư biển thủ công quỹ, chờ sau này Chu Hưng Vân có thể hạ bệ đối thủ, sung công gia sản Hộ bộ Thượng thư, xin hãy chừa lại cho nàng một chút lợi lộc.

Coi như phí bịt miệng, các người ăn thịt, dân nữ húp canh, không có gì là quá đáng cả. Y Sa Bối Nhĩ lý lẽ đanh thép, có thể mặc cả với Chu Hưng Vân.

"Dễ nói... dễ nói..." Chu Hưng Vân cười gượng gạo, đề phòng ngày đề phòng đêm cũng không phòng được giặc nhà, hắn biết ngay Y Sa Bối Nhĩ sẽ không ở yên trong phủ làm khách một cách ngoan ngoãn mà.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:360
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.