Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 46269 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1038
Đang chờ bọn họ đây

❊ ❊ ❊

Mà mấy người lúc này cũng không biết rằng, kẻ nhiều tâm cơ nhất là Lạc Phi đã sớm nhận được tin tức, biết Nhị Tinh Học Viện phái một vị đạo sư đến, chỉ định dạy dỗ bốn tên đầu sỏ gây chuyện bọn họ. Hơn nữa, sau khi nhận được tin, y đã phái người đi nghe ngóng, lúc biết được Đoạn Dạ, Ninh Lang và Tống Minh đều đã bị thu phục mang đi, trong lòng y đã bắt đầu tính toán.

“Đạo sư gì chứ? Một tên học tử đến từ Lục Tinh Học Viện mà cũng muốn làm đạo sư của Lạc Phi ta? Chỉ có ba tên ngốc kia mới bị lừa thôi, chắc là ngay cả việc người tên Phượng Cửu kia là học tử của Lục Tinh Học Viện, bọn họ cũng không biết đâu nhỉ?”

Y ngồi trước bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, phát ra tiếng cộc cộc, đôi mắt đảo qua đảo lại, đã bắt đầu suy tính xem nên đón tiếp vị đạo sư này như thế nào cho phải phép.

“Thiếu gia.” Bên ngoài truyền đến tiếng hộ vệ.

“Vào đi.” Lạc Phi cất tiếng gọi, nhìn hộ vệ đi vào liền hỏi: “Có chuyện gì?”

“Mấy người đó đã hướng về phía thành chúng ta mà tới, dự đoán tầm chiều tối là sẽ vào thành, tiếp theo nên làm thế nào, xin thiếu gia chỉ thị.” Hộ vệ cung kính nói.

Nghe vậy, Lạc Phi khựng lại một chút rồi dặn dò: “Phái người đợi ở bên ngoài cửa thành trăm mét, thấy bọn họ đến là lập tức quay về báo ngay, để thiếu gia ta còn mang người đi đón.”

Hộ vệ hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn y một cái, thấy trên mặt y nở nụ cười không có ý tốt hệt như con hồ ly, liền vội vàng cúi đầu đáp: “Rõ.” Sau đó nhanh chóng rời đi.

Sau khi hộ vệ rời đi, Lạc Phi đi đi lại lại trong phòng, suy nghĩ một lát rồi đi ra ngoài hỏi: “Cha ta đâu?”

“Lão gia và phu nhân đang đánh cờ trong viện.” Thị đồng bên ngoài đáp.

“Đánh cờ ư?” Y sờ sờ cằm, ánh mắt xoay chuyển, cất bước đi ra ngoài.

Khi đến viện của cha mẹ, quả nhiên thấy hai người đang ngồi dưới gốc cây uống trà đánh cờ, y liền cười chạy nhanh tới: “Cha, mẹ, hóa ra hai người ở đây ạ!”

“Phi nhi? Tìm chúng ta có chuyện gì sao?” Mỹ phụ nhân hỏi, nhìn đứa con trai mình bằng ánh mắt cưng chiều. Hai vợ chồng chỉ có mỗi mụn con này, từ nhỏ đã hết mực yêu chiều, nhưng cũng chính vì cưng chiều quá mức mà đứa trẻ này lớn lên thực sự khiến họ đau đầu.

Trung niên nam tử ngẩng đầu từ bàn cờ lên, liếc nhìn con trai một cái rồi lại nhìn bàn cờ, nói: “Đến tìm cha mẹ chắc chắn là không có chuyện gì tốt lành rồi, nói đi! Có phải lại gây ra họa gì ở bên ngoài, muốn lão cha đây giúp con dọn dẹp hậu quả không?”

“Cha, con trai của cha đâu phải là kẻ chuyên gây họa, sao mà ngày nào cũng gây ra chuyện được?”

Y mang vẻ mặt cười đơn thuần vô hại đi tới, thân mật khoác tay mẹ mình, nói: “Mẹ, con qua đây là muốn nói với hai người, dù sao ở nhà cũng rảnh rỗi, chi bằng hai người đi ngâm suối nước nóng đi ạ! Ngọc Minh Sơn Trang ở đó con đã cho người bao trọn gói rồi, hai người cứ đến đó ở mười ngày nửa tháng rồi hãy về, thư giãn thoải mái một chút xem thế nào?”

“Ồ? Đây là muốn đuổi cha mẹ ra khỏi nhà đấy à?” Lạc gia chủ hừ một tiếng, trầm mặt xuống, nhìn đứa con đang khoác tay phu nhân mình, hỏi: “Đuổi chúng ta đi, con muốn làm gì?”

Lạc phu nhân cũng vỗ vỗ tay con trai, gõ nhẹ vào trán y, cười hỏi: “Phi nhi, con rốt cuộc là muốn làm gì? Không nói rõ ràng với cha mẹ thì cha mẹ sẽ không chiều theo ý con đâu.”

Nghe vậy, Lạc Phi cười gượng gạo, gãi gãi đầu, có chút xấu hổ, có chút bẽn lẽn nói: “Thực ra cũng không có gì, chỉ là con có mấy người bạn sắp đến, nên con muốn tự mình chiêu đãi bọn họ, rồi con lại nghĩ cha mẹ ở nhà thì bọn họ sẽ câu nệ, không dám chơi đùa thoải mái, nên là…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1021
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.