Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 46468 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1042
Không thấy nữa

❊ ❊ ❊

Một nhóm người tiến vào trong thành, khi đang trên đường đi đến Lạc phủ, lúc đi ngang qua con phố sầm uất nhất trung tâm thành, Lạc Phi đang đi phía trước cùng Đoạn Dạ vài người liền ngoái đầu nhìn lại, ra hiệu cho mấy tu sĩ phía sau, rồi trò chuyện với Đoạn Dạ bên cạnh, tốc độ đi bộ cũng nhanh hơn một chút.

Mấy tu sĩ nhìn thấy ánh mắt của hắn, chậm lại một chút, không hẹn mà cùng ấn vào cơ quan của chiếc kiệu, chỉ nghe một tiếng "cạch" vang lên, giống như có âm thanh gì đó phát ra, ngay cả Đoạn Dạ mấy người phía trước cũng quay đầu nhìn lại, chỉ là, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Lạc Phi đang đi phía trước quay đầu nhìn lại, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, không khỏi giảm tốc độ, đi tới bên cạnh kiệu gọi một tiếng: "Đạo sư?"

Đoạn Dạ mấy người thấy vậy, nhìn nhau một cái, cũng giảm tốc độ đi tới bên cạnh kiệu, thấy Lạc Phi đang đứng đó gọi, không khỏi kỳ quái nhìn hắn, hỏi: "Ngươi làm gì vậy?"

Lạc Phi nhìn họ một cái, lại gọi thêm một tiếng: "Đạo sư? Phượng Đạo sư?" Gọi hai tiếng mà không có ai đáp lời, thế là hắn đưa tay vén rèm lên nhìn vào trong, vừa nhìn một cái, không khỏi sửng sốt.

"Người đâu?"

Đoạn Dạ mấy người thấy vậy cũng không khỏi ngẩn ngơ, nhìn chiếc kiệu trống rỗng, có chút không phản ứng kịp.

Mấy tu sĩ khiêng kiệu sững sờ một chút, sau khi hạ kiệu xuống cũng nhìn vào bên trong, nói: "Không biết ạ! Chúng ta không thấy ngài ấy xuống kiệu."

"Kiệu của ngươi có thiết lập cơ quan sao?" Tống Minh nhìn Lạc Phi hỏi: "Ngươi đang giở trò quỷ gì thế?"

"Ta thiết lập cơ quan thì ta cũng đâu có cách nào làm người biến mất được! Nhưng mà bây giờ, người này đi đâu rồi?" Hắn cũng rối như tơ vò, căn bản không biết người trong kiệu biến mất từ lúc nào.

"Tìm đi! Người đang yên đang lành mà ngươi làm mất rồi? Ngươi có ý gì hả!" Tống Minh đẩy hắn một cái, gắt gỏng nói: "Mau tìm người về cho chúng ta."

"Tìm thế nào? Quay đầu lại tìm? Có khi nào lúc vào thành đã xuống kiệu rồi không? Quay lại hỏi thử xem." Lạc Phi nói xong, vội vàng chạy ngược trở lại, những người khác cũng đi theo, vừa đi vừa hỏi người đi đường có nhìn thấy một người một thú không.

Cùng lúc đó, Phượng Cửu một thân hồng y đang ôm Thôn Vân đứng trước cửa Lạc phủ, thấy cổng lớn đang mở, khóe môi không khỏi hơi cong lên, nở một nụ cười.

Một vị lão giả đi tới, nhìn Phượng Cửu hỏi với vẻ tươi cười: "Xin hỏi công tử có phải là đang tìm thiếu gia nhà ta không?"

"Ta tìm lão gia nhà các ngươi." Phượng Cửu nói.

"Công tử, mời theo ta." Lão giả cười nói, mời Phượng Cửu vào trong, vừa đi vừa nói: "Thiếu gia nhà chúng ta nói hôm nay có bạn đến, cho nên lão nô mới tưởng công tử là bạn của thiếu gia."

"Ừm, ta vừa mới gặp thiếu gia nhà các ngươi, hắn đi ra ngoài thành đón chúng ta, nhưng hiện tại chắc vẫn còn ở phía sau, có lẽ lát nữa mới về." Phượng Cửu cười nhẹ, chậm rãi bước vào trong, một tay vuốt ve bộ lông mềm mại của Thôn Vân trong lòng.

"Lão gia và phu nhân nghe tin bạn của thiếu gia sắp đến, nên đặc biệt ở nhà chờ đợi, chỉ sợ thiếu gia tiếp đón không chu đáo, lão gia và phu nhân nhìn thấy công tử, chắc chắn sẽ rất vui mừng." Quản gia đưa Phượng Cửu đến tiền sảnh, lúc này mới nói: "Công tử ngồi nghỉ một lát, lão nô đi mời lão gia phu nhân."

"Được." Nàng gật đầu, ngồi xuống trong sảnh.

Lão giả vội vàng rời đi bẩm báo, không bao lâu sau, Lạc gia chủ và Lạc phu nhân cùng nhau bước tới, khi nhìn thấy bóng dáng màu đỏ đang ngồi trong sảnh, hai người trước mắt sáng lên, không khỏi thầm khen một tiếng.

Quả là một thiếu niên tuấn mỹ xuất chúng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1021
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.