Trên đường phố, Đoạn Mộ Bạch nhìn thị trấn này, trong lòng không khỏi cảm khái. Lá gan của Phượng Cửu này lớn đến mức nào? Hắn vốn tưởng rằng sau khi nàng cứu Uyển Dung ra ngoài sẽ bỏ trốn thật xa, ai ngờ lại ẩn náu ở ngay thị trấn cách Đan Dương Tông không xa này. Nếu không phải Trần Đạo bọn họ báo cho, hắn thế nào cũng không nghĩ tới, bọn họ lại ở nơi này.
Do Đan Dương Tông gần đây tổn thất nặng nề, lòng người trong tông môn hoang mang lo sợ, dù là gia tộc của hắn cũng có chút việc phải xử lý, bất quá, sau khi thấy thân thể cha hắn đã hồi phục, không còn nguy hiểm đến tính mạng thì cũng yên lòng.
Chuyện gia tộc cứ để huynh trưởng hắn xử lý đi! Gia tộc sắp phải đối mặt với cái gì? Lại mất đi cái gì, hoặc còn có nguy hiểm tiềm ẩn nào, những thứ đó, đã không phải là thứ hắn có thể quản được nữa rồi.
Dù sao hắn không phải gia chủ, nếu như còn nhúng tay can thiệp, chỉ sợ cũng chỉ khiến huynh trưởng hắn không vui, chỉ là không biết tiểu chất nữ của hắn, hiện giờ lại lưu lạc nơi đâu?
Nghĩ đến tiểu chất nữ vì bị tức giận mà bỏ nhà đi kia, hắn không khỏi lắc đầu thở dài một tiếng. Cách làm này của đại ca hắn, hắn thực sự không tán đồng. Chỉ hy vọng, tiểu chất nữ ở bên ngoài đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì tốt, nếu không, chỉ sợ...
Nhìn những người đi đường náo nhiệt trên phố lớn, hắn tìm theo địa chỉ Trần Đạo bọn họ nói, định đi gặp Uyển Dung rồi mới quay về tông môn.
Thế nhưng, khi hắn đi tới trước sân kia gõ cửa, một lúc lâu cũng không có ai tới mở cửa, không khỏi ngẩn ra, thầm nghĩ: Chẳng lẽ là đi rồi? Thấy trong sân không có người, vì vậy, hắn lại tới tiệm thuốc kia.
Nghe nói, chủ nhân tiệm thuốc này là Quỷ Y, mà Quỷ Y chính là Phượng Cửu. Hơn nữa trong thời gian ngắn ngủi, cực phẩm đan dược từ tiệm thuốc nhỏ này tuôn ra không ít, danh tiếng Quỷ Y cũng theo đan dược tuôn ra mà truyền xa. Gần như có thể nói, các đại thế lực trong Bát Đại Đế Quốc đều đã chú ý tới nơi này.
Đương nhiên, bọn họ cũng đã điều tra người tên Quỷ Y này, càng biết, quan hệ giữa Quỷ Y và Hắc Thị không hề tầm thường. Đoán chừng điểm này mới là nguyên nhân khiến mọi người không dám công khai đoạt người!
Nếu không, đối với những đại thế lực kia mà nói, xuất hiện một luyện đan kỳ tài như vậy, nếu chiêu mộ không thành, bọn họ nhất định sẽ bóp chết. Người bọn họ không có được, tự nhiên không thể để thế lực khác có được, nếu không, cực kỳ dễ dàng gây ra uy hiếp cho bọn họ.
Nhưng cũng may, Quỷ Y này đủ thông minh, ngoài Hắc Thị thế lực khổng lồ kia ra, nàng cũng không dính dáng quan hệ gì với gia tộc hay thế lực khác. Dù là ai cũng có thể mua được đan dược hoặc dược tề từ chỗ nàng, nhưng tiền đề là, phải có đan bài hoặc dược bài của Quỷ Y trong tay, nếu không, dù có nhiều tiền hơn nữa cũng không mua được thứ mình muốn.
Nghĩ đến điều này, hắn không khỏi lắc đầu cười thầm: Quả nhiên là một người quái dị, đặt ra mấy quy củ kỳ quái.
Đi tới bên trong tiệm thuốc, Đoạn Mộ Bạch tùy ý nhìn một cái, thấy tiệm thuốc không bắt mắt này dù là bên trong hay bên ngoài đều rất đơn giản, thậm chí còn đơn sơ hơn tiệm thuốc bình thường, nơi như vậy, lại chính là nơi ngọa hổ tàng long.
"Chưởng quầy, người chủ sự của các người đâu?"
Hắn mở miệng hỏi một trung niên nam tử khoảng bốn mươi tuổi đang nhặt dược liệu trong tiệm thuốc. Trong này ngoài chưởng quầy ra thì chỉ có một tiểu nhị tiếp đón khách, cũng không thấy Lãnh Hoa hay Đỗ Phàm mà Trần Đạo bọn họ nói.
Chưởng quầy kia nghe lời Đoạn Mộ Bạch xong, không dấu vết đánh giá hắn một cái, thấy trên người hắn khoác một bộ y bào màu trắng của Đan Dương Tông, khí độ bất phàm, tu vi cũng không thấp, liền cười hì hì hỏi: "Không biết vị khách quan này tìm có chuyện gì?"