"Đợi một chút." Triệu Dương ngồi xổm xuống, lấy túi Càn Khôn giấu trong ủng ra, từ bên trong mò ra một sợi dây sắt, tiến lên mày mò một lát rồi mở được cánh cửa đang bị khóa, lập tức kéo tiểu Phượng Dạ chạy về phía cửa sau.
"Uống thuốc giải đi." Triệu Dương đưa thuốc giải cho cậu, kéo cậu vào một tòa viện không người, hai người ngồi dưới chân tường thở dốc.
"Dương Dương, sao huynh lại có những thứ này?" Tiểu Phượng Dạ chớp chớp mắt, tò mò hỏi.
"Là Công chúa cho ta để phòng thân, ta vẫn luôn giữ bên mình." Cậu vừa nói vừa suy nghĩ, sau khi nghỉ ngơi một lát liền bảo: "Chúng ta không thể ở lại đây được nữa, nếu bọn họ biết chúng ta trốn thoát, có lẽ sẽ lục soát trong thành, chúng ta đi thôi."
"Đi đâu ạ? Về cung sao?" Tiểu Phượng Dạ hỏi.
"Trước hết cứ ra khỏi cổng thành đã." Cậu kéo cậu bé đi về phía cổng thành, định rời khỏi thành này trước rồi dọc đường tính tiếp.
"Dương Dương, sao huynh chỉ dùng sợi dây sắt đó mà mở được khóa?" Tiểu Phượng Dạ tò mò hỏi, cậu bé phát hiện, những thứ Dương Dương biết thì cậu đều không biết.
"Ta có học qua cách mở khóa, không chỉ dùng dây sắt, mà dùng cán bút cũng có thể mở được." Triệu Dương nói, vừa chú ý người trên phố, khi nhìn thấy vài kẻ đang lục soát khắp nơi trên đường cái, không khỏi rảo bước nhanh hơn.
"Đi nhanh lên, bọn họ tìm tới rồi!"
Tiểu Phượng Dạ không dám hỏi thêm, dùng đôi chân ngắn cũn chạy theo. Hai người hòa lẫn vào đám đông đi ra khỏi cổng thành, chạy về phía ngoài thành. Sau khi vào một cánh rừng nhỏ, tiểu Phượng Dạ bị cành cây vấp ngã, cả người lao về phía trước, hai tay ma sát xuống đất trầy xước, rướm máu.
Cậu ngẩn người nhìn đôi tay đang chảy máu, nhìn vệt máu đó, không khỏi nhớ lại cảnh tượng đẫm máu đêm hôm đó, cả người ngồi ngây ra một lúc lâu không có phản ứng gì.
"Chảy máu rồi, để ta băng bó cho đệ." Triệu Dương có chút tự trách, cậu lớn hơn cậu bé nên chạy nhanh, lại không để ý đến việc cậu bé không theo kịp tốc độ của mình nên mới khiến cậu bé bị ngã.
"Đệ nhớ cha và mẹ." Một lúc lâu sau, tiểu Phượng Dạ mới ngẩng đầu nhìn Triệu Dương đang giúp mình băng bó, giọng nói mềm mại mang theo sự tủi thân: "Dương Dương, đệ nhớ cha và mẹ."
Triệu Dương khựng lại một chút, trầm mặc hồi lâu, cậu cũng ngồi xuống, nói: "Sau này sẽ gặp lại được thôi." Cậu cũng nhớ cha và mẹ, lần này, có lẽ bọn họ thực sự không còn nữa.
"Sau này là khi nào ạ?" Tiểu Phượng Dạ trong trẻo hỏi.
Triệu Dương suy nghĩ một lát rồi nói: "Chính là lúc tìm thấy Công chúa, Công chúa nhất định sẽ tìm thấy bọn họ, chỉ cần chúng ta tìm được tỷ ấy, thì có thể gặp lại cha và mẹ của đệ rồi."
"Vậy chúng ta tìm người hỏi thử đi, xem A Cửu đã về chưa." Cậu đối với người cháu gái tên Phượng Cửu này đã chẳng còn ấn tượng gì nhiều, chỉ biết tên nàng, và từng nghe không ít chuyện về nàng.
"Không được." Triệu Dương lắc đầu: "Trước khi tìm thấy bọn họ, không được nhắc đến tên Công chúa với bất kỳ ai, không được nhắc đến chuyện trước kia, cũng không được nhắc đến tên cha mẹ của đệ."
"Tại sao ạ?" Nhóc con khó hiểu hỏi. Không nhắc thì sao hỏi được? Không nhắc thì chẳng phải không ai biết sao? Vậy thì làm sao đệ biết được những điều đệ muốn biết?
"Bởi vì nếu những kẻ có thù với bọn họ biết đệ là tiểu thúc thúc của Công chúa, chúng sẽ bắt đệ để uy hiếp bọn họ, đến lúc đó, chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm."
Nghe vậy, tiểu Phượng Dạ gật đầu như hiểu như không: "Được rồi, vậy sau này đệ không nói nữa. Nhưng mà, đệ buồn ngủ quá, đệ muốn ngủ."