"Phải, con đã hứa với hắn, cho phép hắn vào Tàng Thư Lâu đọc sách ba ngày." Hắn nói đoạn, lại nói tiếp: "Tàng thư của Thành Chủ phủ chúng ta nhiều tới hơn vạn cuốn, trong ba ngày, hắn đừng nói là đọc sách, ngay cả muốn tìm ra tư liệu liên quan tới Đăng Thiên Thang e rằng cũng là chuyện bất khả thi."
"Ta đã biết, con cứ về trước đi, chờ ngày mai ta gặp mặt hắn rồi sẽ nói sau." Hắn phất tay ra hiệu, bảo hắn rời đi trước.
"Vâng." Lăng thành chủ đáp một tiếng, hành lễ rồi mới lui xuống.
Trong động phủ lại khôi phục vẻ tĩnh lặng, thế nhưng, lão giả vốn đang khoanh chân ngồi kia lại chắp tay bước ra, ánh mắt nhìn ra ngoài, miệng lẩm bẩm: "Phượng Cửu?"
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Phượng Cửu đã thức dậy, sau khi rửa mặt điểm tâm qua loa, nàng liền đi ra ngoài, để thị nữ dẫn đường đi tới Tàng Thư Lâu.
Đi qua từng lớp sân viện, nàng đến trước Tàng Thư Lâu canh phòng nghiêm ngặt, nàng bảo thị nữ lui lại, một mình đi tới. Hộ vệ canh giữ bên ngoài dường như đã được dặn dò từ trước, thấy nàng đi tới cũng không ngăn cản, ngược lại còn giúp nàng đẩy cửa lâu ra để nàng đi vào.
Khi tiếng cọt kẹt của cánh cửa lâu vang lên rồi đóng lại, ánh mắt nàng cũng hướng về phía những tàng thư nơi này. Điều bất ngờ là, vừa vào cửa đã thấy từng kệ sách được sắp xếp chỉnh tề, số lượng lớn đến mức khiến nàng hơi kinh ngạc.
"Không ngờ tàng thư ở đây lại nhiều như vậy." Nàng khẽ lẩm bẩm thì có một giọng nói truyền tới.
"Đây là do tổ tiên nhà họ Lăng tích góp qua bao đời, sách vở có tới hơn vạn cuốn, đều là những bản trân quý hiếm thấy bên ngoài." Giọng của một lão giả mang theo vẻ khàn khàn truyền tới.
Phượng Cửu hơi nghiêng đầu, liền thấy một lão giả mặc áo xám đang đứng trên ghế lau chùi sách trên kệ. Nơi này lại có một lão giả? Mà vừa nãy nàng thế nhưng không hề phát giác, nếu không phải lão lên tiếng, nàng hoàn toàn không cảm thấy nơi này có người.
Là tu vi của lão giả này quá cao? Hay là do nàng sơ suất?
"Tiền bối là người quản lý Tàng Thư Lâu này sao? Không biết, ngài đã ở trong Tàng Thư Lâu này bao nhiêu năm rồi?" Nàng nhìn lão giả hỏi.
Lão giả, tức là lão tổ nhà họ Lăng, lúc này mới dừng động tác trong tay, nhìn về phía Phượng Cửu đang đứng đó trong bộ y phục đỏ rực. Khi ánh mắt rơi trên người nàng, ánh mắt lão khẽ động, trong lòng thoáng qua một tia kinh ngạc.
Chỉ là lão che giấu rất tốt, cho dù là người tinh minh như Phượng Cửu cũng không hề nhận ra.
Lão thu hồi ánh mắt, đặt miếng vải trong tay xuống, cầm lấy cây phất trần trên kệ bên cạnh quét quét những cuốn sách ở trên cao không với tới, giọng nói già nua chậm rãi truyền ra: "Đã rất nhiều năm rồi, còn bao nhiêu năm thì ta đã không còn nhớ rõ nữa."
Nghe vậy, Phượng Cửu bước tới, lại hỏi tiếp: "Vậy không biết tiền bối ở đây có từng sắp xếp qua những cuốn sách nào ghi chép về chuyện Đăng Thiên Thang không?"
"Đăng Thiên Thang?"
Lão giả lại nhìn Phượng Cửu một cái, thâm ý sâu xa nói: "Nơi đó không phải là chỗ mà tu sĩ bình thường có thể tới được, ngươi tuổi còn trẻ, sao lại muốn tìm Đăng Tiên Thang?"
"Tiền bối biết Đăng Tiên Thang?"
"Biết." Lão giả bước xuống khỏi ghế, nói: "Ở Bồng Lai Tiên Đảo này, chỉ cần là những tu sĩ có tuổi một chút, ít nhiều đều biết một ít."
Lão thong thả bước ra ngoài, miệng lẩm bẩm khe khẽ: "Đăng Tiên Thang, Đăng Tiên Thang, một bước lên tiên một bước hư, đỉnh cao tiên lộ trời ngoại trời, dưới thang nhân gian bao nhiêu năm..."
Lắng nghe lời lẩm bẩm của lão giả, nhìn lão thong thả bước ra ngoài, cho đến khi khuất dạng, Phượng Cửu mới hoàn hồn lại.