Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50406 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2630
Tính toán

❊ ❊ ❊

Trong trận pháp, xoay hai vòng, hai người liền đi ra.

Tạ Ngọc Đường sau khi ra khỏi trận pháp liền dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm Phượng Cửu, hỏi: "Trận pháp này ngươi biết cách đi sao?"

"Ta chỉ là vận khí tốt, đi một hồi liền đi ra." Phượng Cửu cười nhạt một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.

"Ngươi đừng lừa ta nữa, sao có thể dựa vào vận khí mà vào được cũng ra được chứ? Ngươi chắc chắn hiểu trận pháp."

Hắn đi bên cạnh nói, vừa nhìn cậu, thấy gương mặt kia bình thường không có gì lạ, cho dù có đi trên đường phố thì đoán chừng cũng chẳng ai chú ý tới, nhưng tại sao, càng tiếp xúc, lại càng cảm thấy cậu thật sự không đơn giản như vậy?

"Này, vừa nãy ngươi nói gì với nàng ta vậy? Tại sao ta không được nghe?" Hắn có chút tò mò, rốt cuộc vừa nãy cậu đã nói gì với Nguyễn Như Vân đó chứ?

"Chúng ta chẳng phải đã thỏa thuận rồi sao? Ra khỏi trận pháp thì quên chuyện bên trong đó đi, không được nhắc lại." Nàng nhàn nhạt liếc hắn một cái: "Hay là nói, cái gọi là nam tử hán đại trượng phu như ngươi, lời nói trước giờ đều không giữ lời?"

Nghe vậy, Tạ Ngọc Đường ưỡn ngực lên: "Sao có thể chứ! Ta nói chuyện xưa nay luôn giữ lời!"

"Vậy thì tốt." Nàng hài lòng gật đầu, nói: "Nếu có người hỏi tới, cứ nói là ngồi trong nhà xí."

Khóe miệng Tạ Ngọc Đường giật giật, nhưng cũng không hỏi lại vấn đề đó nữa, mà nhìn cậu đầy dò xét: "Phượng Cửu, ngươi rốt cuộc là người thế nào? Ngươi đến nhà ta là muốn làm gì? Ngươi sẽ không phải là người do kẻ nào phái đến nhà ta chứ?"

Phượng Cửu cạn lời liếc hắn một cái: "Ngươi nói chuyện đều không cần dùng não sao? Là ai nửa đường mời ta đi cùng? Lại là ai bảo ta đến Tạ gia? Hơn nữa, nhà các ngươi có thứ gì tốt đáng để ta trà trộn vào chứ?"

"Vậy tại sao ngươi lại ở lại nhà ta? Thực lực của ngươi chắc chắn mạnh hơn ta! Còn nữa, ta phát hiện ngươi dường như hiểu biết rất nhiều, sao ngươi vừa nhìn đã biết nàng bị trúng độc? Còn nữa..." Hắn còn muốn hỏi tiếp, liền bị Phượng Cửu ngăn lại.

"Dừng." Phượng Cửu giơ tay ra hiệu.

Hai người vô tri vô giác đi đến chỗ giả sơn, nàng lúc này dừng bước, nhìn Tạ Ngọc Đường nói: "Yên tâm đi, ta không có ý đồ gì với nhà ngươi cả, chỉ là hiện tại không có chỗ đi nên tạm thời ở lại nhà các ngươi mà thôi, chờ qua một thời gian ta sẽ rời đi."

Nghe vậy, hắn ngẩn ra: "Ngươi còn muốn đi?"

"Nói nhảm, đó đâu phải nhà ta, chẳng lẽ ta thật sự ở lại làm tiểu tư sao?" Nàng không khách khí trợn mắt một cái, tiếp tục đi về phía trước. Có lẽ vì ở chung với hắn cũng không che giấu bản tính gì nhiều, cho nên cử chỉ hành động đều tùy ý hơn một chút.

"Ngươi không phải tiểu tư, ngươi là tổng quản nhà ta mà! Cũng chỉ là hôm nay tạm thời đóng vai tiểu tư thôi." Hắn nói, lại nhìn cậu, nói: "Thật ra, nếu ngươi không có chỗ đi, cứ ở lại nhà ta mãi cũng được."

Phượng Cửu cười cười, không nói gì, mà nhìn về phía trước, khi nhìn thấy Tạ Thi Tư, liền kéo Tạ Ngọc Đường bên cạnh một cái.

"Ngươi xem, đó chẳng phải muội muội ngươi sao? Nàng đi theo nô tỳ kia là muốn đi đâu?"

"Đi theo xem thử." Tạ Ngọc Đường nói, sải bước đi về phía trước.

Phượng Cửu cùng Tạ Ngọc Đường không nhanh không chậm đi theo phía sau, nhìn nô tỳ kia dẫn Tạ Thi Tư đi về phía một viện tử, mơ hồ, hai người còn nghe thấy Tạ Thi Tư đang hỏi: "Ca ca ta sao lại đến nơi này? Huynh ấy đến đây làm gì chứ?"

Nghe được lời đó, hai người nhìn nhau một cái, Tạ Ngọc Đường nói: "Ta rõ ràng đang ở đây, nô tỳ kia tại sao lại lừa Tiểu Thi? Không được, ta phải đi xem thử." Vừa nói, liền thấy muội muội hắn đi vào trong viện đó, nô tỳ kia lại nhìn trái nhìn phải một chút, liền rời đi trước.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2617
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.