Nàng hơi ngừng lại, ánh mắt lướt qua những người trẻ tuổi kia, rồi rơi vào lão giả và trung niên nam tử ở phía sau, nói: "Không ngờ ở nơi này lại gặp được người, nên ta nghĩ tới hỏi thăm một chút, xin hỏi, nơi này đi ra ngoài như thế nào?"
Nghe Phượng Cửu nói, người của gia tộc kia không hề trả lời, mà chỉ chằm chằm nhìn ba người bọn họ đánh giá.
Thấy thiếu niên vừa nói chuyện mặc một thân thanh y, dung mạo bình phàm không chút nổi bật, ngược lại thiếu niên và thiếu nữ phía sau dung nhan xuất chúng, y bào trên người cũng nhìn ra là loại không tầm thường. Chỉ là, thiếu niên kia trên người vết máu lốm đốm, dường như bị thương không ít nhưng vẫn cõng thiếu nữ, mà thiếu nữ kia ở trong rừng rậm này cũng không mặc y phục rèn luyện đơn giản, mà là một thân váy sa.
So với thiếu niên và thiếu nữ này, thiếu niên thanh y có diện mạo không nổi bật, giữa lông mày mang theo vẻ đôn hậu kia lại giống như bộ dạng của hạ nhân hơn. Chỉ là, Tạ gia? Là Tạ gia nào?
Thực lực trên người ba kẻ này đều không mạnh, cả ba đều chỉ ở cấp bậc Trúc Cơ tu vi, vậy mà cũng dám tiến vào nơi này? Cũng không biết Tạ gia kia là một gia tộc như thế nào, nơi như vậy, lại để đệ tử có thực lực yếu kém như thế tiến vào.
Phải biết rằng, ngay cả trong đội ngũ của bọn họ, đệ tử có thực lực yếu nhất cũng đã là tu vi Kim Đan.
"Vạn Độc Lâm này nguy hiểm trùng trùng, hung thú xuất hiện khắp nơi, thực lực như các ngươi mà cũng dám tiến vào rèn luyện? Lại còn lạc mất người trong gia tộc?" Một nam tử trẻ tuổi lên tiếng, đánh giá bọn họ rồi nói: "Các ngươi làm sao sống được đến bây giờ vậy?"
Câu này hỏi có chút không khách khí. Chỉ là, ngoại trừ ba người Phượng Cửu, người của gia tộc kia đều không cảm thấy câu này hỏi có gì không đúng.
Cũng phải, thực lực bày ra trước mắt, chỉ là ba tu sĩ Trúc Cơ mà thôi, sao có thể lọt vào mắt bọn họ chứ!
Chỉ là, trong đó có một nam tử trẻ tuổi sau khi đánh giá ba người Phượng Cửu một lát, liền đi ra ngoài.
Hắn đi đến trước mặt lão giả và trung niên nam tử, nói: "Đại trưởng lão, Tôn thúc, ba người bọn họ nhìn qua cũng chỉ mười mấy tuổi, ở trong này mà không có gia tộc che chở thì đúng là nguy hiểm. Chúng ta cũng là muốn quay về, chi bằng tiện đường mang bọn họ đi cùng một đoạn đi! Người trong gia tộc bọn họ sau này biết được, cũng nhất định sẽ cảm kích chúng ta."
Trong mắt hắn, ba tiểu tu sĩ Trúc Cơ kỳ quá yếu, nếu không có người thực lực mạnh mẽ bảo vệ, bọn họ không thể nào sống sót rời khỏi khu rừng này được. Mà đối với bọn họ mà nói, ba người này cũng chẳng đe dọa được họ, đương nhiên cũng sẽ không lo lắng liệu bọn họ có âm mưu gì hay không.
Lão giả và trung niên nam tử nhìn nhau một cái, hai người nói với nhau vài câu, cuối cùng, trung niên nam tử đứng dậy, nói: "Chúng ta là người của Lĩnh Nam Quách gia, đã gặp được chúng ta ở đây, coi như là vận may của các ngươi. Chúng ta đang chuẩn bị quay về, các ngươi liền đi cùng chúng ta đi!"
Lớp trẻ nhà họ Quách thì đều ngồi xuống lại, chỉ là ánh mắt vẫn rơi trên người ba người. Chuyến đi này gia tộc bọn họ đều là nam tử, không có nữ tử đi cùng, lúc này thấy một thiếu nữ kiều diễm như vậy, cũng không tránh khỏi nhìn thêm vài cái, còn về phần Phượng Cửu mặc thanh y kia, thì bị bọn họ bỏ qua.
"Các ngươi là huynh muội?" Trung niên nam tử hỏi, ánh mắt rơi trên người huynh muội Tạ gia.
"Đúng vậy, chúng tôi là huynh muội, chân muội muội ta bị thương, cho nên ta cõng muội ấy đi." Tạ Ngọc Đường nói, thấy ánh mắt trung niên nam tử chuyển hướng, rơi lên người Phượng Cửu ở bên cạnh.