"Ngươi tiếp tục nói đi." những người khác ra hiệu, ánh mắt đều rơi trên người lão giả đang lên tiếng kia.
Lão giả nhìn họ một cái, liền nói: "Bọn họ đã là Thiên hạ chi chủ, chúng ta tất nhiên không thể động thủ với họ, đây là một. Thứ hai, chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng thực lực và khế ước thú của họ, cũng không phải người thường có thể đối phó, huống hồ, ngay cả Thông Thiên Quân Chủ vì vậy mà bị thương, huống chi là chúng ta?"
"Còn một điểm, cũng là điểm cuối cùng, bọn họ không làm ra chuyện gì quá đáng hay thế tục không thể chấp nhận được, chúng ta căn bản không thể, cũng không có tư cách đối phó họ. Nếu như nhiều người chúng ta vây công họ, vậy sau này trong mắt thế nhân, chúng ta với tà đạo có gì khác biệt?"
Lão giả nói đến khô cả họng, liền bưng chén trà trên bàn lên uống một ngụm nhuận họng. Thật ra hôm nay mọi người ngồi ở đây, họ cũng rất bất đắc dĩ, có tông chủ tông môn không tới, người đến đa phần là trưởng lão. Họ cũng không phải nhất định muốn đối phó Phượng Cửu và Hiên Viên Mặc Trạch, chỉ là, Thông Thiên Quân Chủ kia đột nhiên uy hiếp họ, nếu họ không làm, chỉ sợ tông môn nơi họ ở thật sự sẽ diệt vong.
Thông Thiên Quân Chủ âm dương quái khí kia, thực lực lại ở cấp Thần Vương, ai biết được hắn có khi nào giống như đối phó Phượng Phủ, cũng đem tiên tông nơi họ ở đánh ra một cái hố sâu bằng chưởng ấn hay không?
Nhất thời, không biết đều đang nghĩ gì, không ai lên tiếng. Hồi lâu, có một người đột nhiên nói: "Ta ngược lại có một kế có thể giải quyết khốn cục trước mắt."
Nghe lời này, mọi người nhìn về phía hắn: "Kế gì? Nói nghe thử xem?"
Người nọ nhìn mọi người một cái, nói: "Chuyện này phải cần Phượng Cửu và Hiên Viên Mặc Trạch phối hợp mới được, chúng ta có thể để họ rời đi một thời gian, như vậy họ có thể giữ được mạng, chúng ta cũng có thể giải quyết khốn cục trước mắt."
"Ý là để họ rời khỏi đây? Hoặc là, giả vờ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó để lừa gạt Thông Thiên Quân Chủ kia?"
"Cách này cũng không tệ, chỉ là, không biết họ có phối hợp không?"
Mọi người nhìn nhau, nói: "Tìm người đi thương lượng với họ." Nói xong, ánh mắt mọi người nhìn về phía tông chủ của Lam Tinh Tiên Tông, cười nói: "Tông chủ, chúng ta nhớ rõ, Phượng Cửu đã thu hai vị tôn giả của tông môn các ngươi làm đồ đệ, nếu đã như vậy, chuyện này do ngươi đi làm thế nào? Nói đi cũng phải nói lại, tông môn của các ngươi với hai người họ duyên phận không nhỏ a!"
Nghe vậy, tông chủ nhíu mày: "Tứ Khuyết và Mộc Tâm không ở trong phong, mà đã tới chỗ sư tôn của bọn họ ở Tứ Phương Thành. Nhưng mà, đã chư vị đều đề nghị như vậy, thì cứ vậy đi! Xem tình hình rồi tính tiếp."
Bên này, những người vốn chuẩn bị đối phó Phượng Cửu đang bàn bạc, phía Phượng Phủ, Phượng Cửu và Hiên Viên Mặc Trạch cũng đang dặn dò mọi chuyện, phòng ngừa vạn nhất.
Tứ Khuyết và Mộc Tâm hai người vì lo lắng những người tông môn kia sẽ đột nhiên tới, cho nên, hai người họ đều ngồi lên trên mái nhà canh giữ, cố gắng hết sức bảo vệ Phượng Phủ, bảo vệ sư tôn của họ.
Chiều tối, Tứ Khuyết và Mộc Tâm đang ngồi canh giữ trên mái nhà liền nhận được tin tức tông chủ truyền tới, không gì khác ngoài chuyện dùng cái chết giả để tránh đời.
Sau khi biết được tin tức, hai người không khỏi có chút vui mừng: "Xem ra họ đã đổi ý! Tin tức này ta phải đi thông báo cho sư tôn!" Trong lúc nói chuyện, Tứ Khuyết nhảy từ trên mái nhà xuống, đi tới nơi Phượng Cửu và Hiên Viên Mặc Trạch đang ở.
"Sư tôn, chuyện này có lẽ có chuyển cơ." Tứ Khuyết nhanh chân bước vào chủ viện, thấy hai vị sư tôn của mình lại đang rất nhàn nhã uống trà tán gẫu trong viện.