Người của các đại tông môn sau khi trở về tông liền nhanh chóng sắp xếp chuyện trong tông, đồng thời, cũng phát tán tin tức ra ngoài, rộng khắp mời gọi cường giả các nơi chuẩn bị ứng chiến Thông Thiên Quân Chủ, mà nơi hội tụ chính là Lam Tinh Tiên Tông.
Tin tức vừa truyền đi, ở khắp mọi nơi đều gây nên sóng gió xôn xao. Có người sau khi biết tin thì làm việc đầu tiên là tăng cường thủ vệ cho gia tộc mình, canh gác nghiêm ngặt; lại có người mang cả gia đình đi nơi khác để tránh né đại sự sắp xảy ra đó.
Tuy nói cường giả các nơi không ít, nhưng vào lúc này, sau khi tin tức truyền đi, số tu sĩ đi đến Tứ Phương Thành, đi đến Lam Tinh Tiên Tông lại cực kỳ ít ỏi.
Có người tuy sở hữu thực lực bất phàm, nhưng vì có người thân trong nhà nên hắn cũng không thể rời đi. Người thân trong nhà càng không nguyện ý để hắn phải đối mặt với loại cường giả đó, phải trải qua một trận chiến cầm chắc cái chết như vậy.
Ngược lại có một vài tu sĩ độc thân, không vướng bận cũng không cố kỵ, liền đi đến Lam Tinh Tiên Tông chuẩn bị góp một phần sức lực. Cũng có những tu sĩ muốn nhân cơ hội này để nổi danh, phô trương thanh thế mà đi đến Lam Tinh Tiên Tông...
Đỗ Phàm và những người khác sau khi biết tin cũng không có cử động gì khác, chỉ chú ý đến động tĩnh các phương. Năm năm nay, thế lực mà họ mở rộng và xây dựng ở Thượng Giới này cũng không phải tầm thường. Ở ngoài sáng thì có mấy đại tông môn kia, còn ở trong tối, thế lực của Diêm Điện đã có thể bao trùm hết thảy thế lực, khiến các phương đều phải kiêng dè ba phần.
Chỉ là, năm năm qua, người của Diêm Điện thần xuất quỷ nhập, cũng không ai có thể tra ra tin tức về họ, càng không biết họ là chính hay tà...
Tại Tứ Phương Thành, Quan Tập Lẫm vừa uống rượu vừa ăn thịt, nghe những lời bàn tán của đám người trong tửu lầu thì nheo nheo mắt. Hắn ăn miếng thịt kho cuối cùng trong đĩa, ợ một tiếng no nê, lau miệng rồi hô lên một tiếng.
"Tiểu Nhị, tính tiền!" Giọng nói trầm thấp tràn đầy nội lực truyền ra, dẫn dụ những người vốn dĩ chưa chú ý tới hắn đều đổ dồn ánh mắt lên người hắn mà đánh giá.
Có người hỏi: "Vị huynh đệ này là muốn đi Lam Tinh Tiên Tông sao?"
Quan Tập Lẫm ánh mắt quét qua, nhìn người nọ một cái: "Không phải." Hắn liếc nhìn tên Tiểu Nhị đang chạy bước nhỏ tới, hỏi bao nhiêu tiền xong, thanh toán xong liền đứng dậy. Lúc chuẩn bị đi thì giọng nói của tu sĩ lên tiếng lúc nãy lại truyền đến.
"Ta còn tưởng là anh hùng hào kiệt gì chứ! Hóa ra cũng chỉ là một kẻ nhát gan!"
"Ha ha ha ha! Lý huynh, huynh đề cao hắn quá rồi. Huynh xem, hắn chỉ có một thân man lực, cũng chỉ là một tên Huyền Tu, sao có thể so sánh với mấy người chúng ta?" Một tu sĩ cùng bàn cười lớn, ánh mắt trào phúng đổ dồn lên người Quan Tập Lẫm.
"Đúng vậy, người như thế mà đi, chắc chỉ có nước bị giết, cũng khó trách hắn không dám đi." Một tu sĩ khác nói, ánh mắt khinh miệt liếc xéo Quan Tập Lẫm.
Chúng nhân trong tửu lầu nhìn hán tử lưng hùm vai gấu kia, không khỏi nuốt nước bọt. Hán tử này nhìn khí thế lạnh lùng nghiêm nghị, cũng chỉ có mấy người kia mới dám trêu chọc kiểu người như hắn. Người như thế tuy là Huyền Tu, nhưng cũng đủ khiến người ta kiêng dè.
Quan Tập Lẫm vốn không định so đo với những kẻ này, thế nhưng, lúc hắn cất bước xuống lầu, tên tu sĩ kia lại ngang nhiên duỗi một chân ra...