Ngụy Hoạch bước vào doanh trại, nhìn thấy rất nhiều người chơi đang bận rộn, đồng thời cũng thấy bảy tám con người đang đi lang thang xung quanh. Con người và người chơi như thể đang ở hai thế giới khác biệt, giữa họ có sự khác biệt rõ rệt.
Những người chơi rất tích cực, chạy tới chạy lui, hơn nữa còn rất ngốc nghếch, nhưng nhờ có bản thiết kế, họ chế tạo thứ gì cũng rất nhanh.
Con người thì bình thường hơn nhiều, họ đi lang thang khắp nơi, giao lưu với nhau, sẽ làm một số việc, nhưng lại không rời khỏi doanh trại.
Ngụy Hoạch đang thắc mắc, đột nhiên tư duy khóa trong ý thức của một con người phát ra ánh sáng đỏ. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, người đó khựng lại một chút, rồi biểu cảm trở nên cứng đờ. Anh ta khom người chạy ra khỏi doanh trại, vừa chạy vừa nói: "Xin lỗi, vừa nãy có chút việc nên thoát game một chút."
Một người chơi cực kỳ vạm vỡ nói: "Game vừa mới khai mở, phải tranh thủ thời gian, rất nhiều người đã đi trước chúng ta rồi biết không? Phải hiểu rõ, chúng ta là game thủ chuyên nghiệp đấy!"
Mãi đến khi người chơi này lên tiếng, Ngụy Hoạch mới để ý, vẻ ngoài, chiều cao, vóc dáng, độ tuổi của mỗi người chơi trong doanh trại đều không giống nhau, và trang phục của họ cũng vậy.
Ngụy Hoạch còn thấy hai người trẻ tuổi có nhẫn đeo trên ngón áp út đang cãi nhau.
Một nam thanh niên nói: "Lúc đầu chính cô là người bảo mua tài khoản gói đôi, kết quả bây giờ lại lật lọng, ý gì đây?"
Nữ thanh niên chống nạnh: "Trách tôi à? Lúc anh mua tài khoản sao không nhìn cho kỹ, nhân vật này đang mang thai, các chỉ số thuộc tính đều giảm 25%!"
Nam thanh niên rụt cổ lại, có chút thiếu tự tin: "Vậy tôi biết làm sao được?"
Nữ thanh niên trợn mắt: "Tôi muốn xóa tài khoản, anh đợi tôi trong game, tôi quay lại ngay đây, không cho phép anh tự ý luyện cấp, đợi tôi đấy!"
Nói xong, nữ thanh niên đó khựng lại, đứng ngây ra tại chỗ ba giây. Ba giây sau, cô ta mới gãi đầu đầy nghi hoặc, rồi đi vào doanh trại, vừa đi vừa nói: "Hình như tôi nghe thấy ai đó bị thương, tôi là bác sĩ thực tập, có cần giúp đỡ không?"
Thấy cảnh này, Ngụy Hoạch đã hiểu ra, những người trong doanh trại này đều là con người trước thời điểm ngưng đọng thời gian. Thời gian phục hồi, người chơi giáng lâm, sau đó thông qua tư duy khóa để thao túng ý thức của họ.
Một khi người chơi thoát game, con người có thể khôi phục tự do, nhưng vì có tư duy khóa, họ đối mặt với người chơi thì không khác gì NPC. Tuy nhiên, khi đối mặt với những con người khác, tư duy khóa sẽ không phát huy tác dụng.
Mấy người ở khu vực an toàn này đang đi dạo xem ra đều là nhân vật của người chơi. Trong doanh trại này, ngoại trừ Lưu đại ca có võ lực 5 điểm ở chính giữa và nữ thanh niên bị xóa tài khoản kia ra, những người còn lại đều là nhân vật của người chơi!
Xem ra chỉ người chơi mới có khu vực an toàn, tình cảnh của con người bình thường còn khó khăn hơn so với những gì anh tưởng tượng.
Ngụy Hoạch đi đến trước mặt vị đại ca đó, rồi phát hiện ra thân phận thực sự của anh ta: Trí tuệ nhân tạo! Còn tên của anh ta... ở trên đầu anh ta: Lưu đại ca, lv30.
Lưu đại ca là một trí tuệ nhân tạo cứng nhắc, chỉ biết 5 kỹ năng cơ bản, tốn 5 triệu ma thạch là có thể mua được một con.
Chính giữa doanh trại này còn có một tế đàn, bốn góc tế đàn treo bốn cái đầu lâu. Đúng lúc này, bốn cái đầu lâu đồng loạt phát sáng, rất nhanh, trên tế đàn hình thành một cổng dịch chuyển, từ trong cổng dịch chuyển, hai người chơi bước ra.
"Mẹ kiếp... gần đây lại có Hắc Long cấp Sử Thi, súng lục xung điện từ cũng rơi mất rồi, sớm biết thế đã thu vũ khí về không gian trang bị ngay khoảnh khắc trước khi chết." Nhị ca vô cùng không vui.
Huynh đệ của Nhị ca khuyên: "Anh nghĩ kỹ xem, thực ra đợt này chúng ta hoàn toàn không lỗ, ít nhất chúng ta đã biết tung tích của Hắc Long cấp Sử Thi, đợi chúng ta mạnh lên rồi đi thịt nó không phải là được sao?"
"Ừm... có lý, chỉ là," Nhị ca đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Ngụy Hoạch: "Cậu nghe thấy chúng tôi nói chuyện rồi à?"
Ngụy Hoạch lắc đầu: "Không có."
Đám người chơi xung quanh cũng lập tức lắc đầu: "Không có, không có!"
Hai người: "..."
Đâu có hỏi các người.
Nhị ca hung hăng lên tiếng: "Tôi khuyên các người đừng có đánh chủ ý lên con Hắc Long đó, không biết các vị ở đây có ai biết danh hiệu của Huyết Lang tướng quân không?"
Một người chơi đang vây xem kinh ngạc: "Huyết Lang tướng quân, chẳng lẽ là Huyết Lang tướng quân của Ma Lang tộc, người trẻ tuổi mà thực lực đã đạt đến cấp Ma Tướng kia sao?"
Nhị ca đắc ý cười: "Không sai, chính là... biểu ca của tại hạ!"
Đám đông: "..."
Hóa ra không phải ngươi à!
Ngụy Hoạch sờ sờ cằm, chân thân của những người chơi này quả nhiên không phải con người. Kết hợp với thông tin về ma thạch, ma hào, chẳng lẽ đám người chơi này là các loại ma tộc trong Ma giới?
Ngụy Hoạch không quá băn khoăn về việc này, đã con người có thể chơi "World of Warcraft", thì ma thú không thể chơi "Nhân Loại Quật Khởi" sao?
Điều anh suy nghĩ là, làm sao để mượn sức mạnh của đám người chơi này khiến cho chủng tộc nhân loại thực sự quật khởi.
Nhị ca lạnh lùng nhìn quanh một vòng: "Cho nên tốt nhất các người nên khôn hồn một chút, đừng có lan truyền chuyện này..."
Lời còn chưa dứt, đột nhiên có người chơi ở vòng ngoài xúm lại: "Sao thế sao thế? Xảy ra chuyện gì vậy? Hình như tôi nghe thấy cái gì mà Hắc Long."
Người chơi này vừa nói, phần lớn người chơi đều buông bỏ việc trong tay chạy tới: "Sao thế sao thế? Hình như tôi nghe thấy cái gì mà cấp Sử Thi."
Nhị ca quát lớn: "Lập tức im miệng, không ai được phép tiết lộ chuyện Hắc Long cấp Sử Thi ra ngoài, nếu không tôi sẽ không dễ dàng tha cho kẻ đó!"
Những người chơi đến sau vỡ lẽ, ồ, hóa ra là phát hiện ra Hắc Long cấp Sử Thi.
Huynh đệ của Nhị ca ôm trán: "Nhị ca, với cái chỉ số thông minh này của anh... thôi bỏ đi, chúng ta vẫn nên đi đầu quân cho đại ca, giúp đại ca xây dựng doanh trại Lang tộc của chúng ta thì hơn."
Ngụy Hoạch lắc đầu, lặng lẽ rời khỏi đám đông, không một ai để ý thấy anh đã rời đi.
Tự xây dựng doanh trại? Tất nhiên là được, nhưng chỉ có thể xây ở bên ngoài khu vực an toàn. Nếu xây ở ngoài khu vực an toàn, thì phải đối mặt với những nguy hiểm và tình huống đặc biệt có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, người chơi không có thực lực, không có vốn liếng chắc chắn là không làm nổi.
Ngụy Hoạch tạm thời không định xây dựng một doanh trại, dù sao hệ thống số 2 cũng nhắc nhở anh đừng mãi ở một chỗ, và gợi ý anh thành lập một thương đội du hành để lừa ma thạch của người chơi. Ngụy Hoạch cảm thấy gợi ý này rất hay, dù sao tiền của người chơi mới là dễ kiếm nhất!
Đi ra khỏi khu vực an toàn này mấy chục cây số, Ngụy Hoạch liền thả Ngụy Sa và tê giác lớn ra. Anh phải ngụy trang bản thân thành bộ dạng của một thương đội, Ngụy Sa vũ trang đầy đủ làm hộ vệ, còn tê giác lớn thì chịu trách nhiệm vận chuyển hàng hóa.
Ngụy Hoạch lấy một khúc xương ra, anh nhớ tới con Bảo Rương Quái lúc trước, vì không cho vào được Thần Sủng Không Gian, nên Ngụy Hoạch đành để nó lại Nhân giới, không biết nó còn sống hay đã chết, cũng không biết nó có cảm ứng được vị trí của khúc xương này rồi lật đật chạy tới hay không.
Ngụy Hoạch buộc khúc xương lên lưng tê giác lớn, sau đó lại lấy ra một số vũ khí, nào là cung đồng, kiếm đồng, khiên đồng, đây đều là những trang bị rất dễ chế tạo nhưng lại có thể lừa của người chơi một khoản lớn.
Sau khi Ngụy Hoạch ngụy trang bản thân thành một thương nhân du hành, anh liền đội chiếc mũ giáp đen kịt kia lên, rồi quay đầu trở lại.
Chúng ta lại sắp gặp nhau rồi, những người chơi đáng yêu...