Ngụy Hoạch sau khi tới khu C7 thì lại gặp đội ngũ của Tô Tiểu Ngọc. Cô nàng dường như có chút tiếng tăm ở khu C7 này, chưa kịp dỡ hàng xuống mà đã có rất nhiều người muốn tới giao dịch với cô.
Tô Tiểu Ngọc lớn tiếng hô: "Ba ngày sau, tại thị trường số ba của khu C7, chúng tôi sẽ chuyển hàng hóa tới cửa hàng ở doanh trại Lá Phong, mời mọi người tới đó để giao dịch."
Sau khi Tô Tiểu Ngọc nói rõ tình hình cho mọi người, những kẻ muốn tới giao dịch đành thất vọng ra về.
Trước đây, thương đội của Tô Tiểu Ngọc thường tiến hành một đợt giao dịch ngay khi mới tới Đằng Vân Thành, giá cả lại khá rẻ. Dần dà, tiếng tăm của thương đội cô vang xa, rất nhiều thương đội khác đều tranh nhau bắt chước.
Đây là một phương thức tiếp thị, tuy nhìn có vẻ chịu thiệt nhưng lại tạo dựng được thương hiệu riêng, khiến cửa hàng ở doanh trại Lá Phong càng thêm nổi tiếng, thu hút nhiều khách hàng tới mua sắm hơn.
Nhưng hôm nay Tô Tiểu Ngọc không làm vậy, cô định làm hướng dẫn viên cho Ngụy Hoạch, đồng thời phân phó ba thanh niên đi theo bọn họ.
Một người trung niên dặn dò ba gã thanh niên kia: "Nhớ kỹ, không được để kẻ nào không có mắt gây sự với Ngụy Hoạch."
Ba gã thanh niên gật đầu: "Chúng tôi hiểu rồi."
Tô Tiểu Ngọc nhấn mạnh lại: "Trong khu C có những kẻ không sợ chết chuyên đi gây sự khắp nơi, bọn họ thường chọn những gương mặt lạ lẫm để ra tay, cần phải chú ý đến những người này."
Ba gã thanh niên gật đầu lia lịa, họ rất rõ ràng rằng không thể để Ngụy Hoạch nổi giận, bởi vì họ không phân biệt nổi Ngụy Hoạch là người hay là đại yêu. Nếu đó là một con đại yêu, thì chọc vào hắn đúng là quá ngu xuẩn.
Một người trung niên nói: "Tôi sẽ phản hồi tình hình lên trên, các cậu phải giữ chân hắn lại!"
Tô Tiểu Ngọc dẫn ba gã thanh niên tới bên cạnh Ngụy Hoạch, sau đó bắt đầu giới thiệu tình hình Đằng Vân Thành cho hắn: "Đằng Vân Thành có tổng cộng ba mươi hai khu, chia làm bốn đại khu A, B, C, D. Mỗi đại khu lại chia làm tám tiểu khu từ một đến tám. Trong đó, khu A nằm ở trung tâm nhất, là khu nghiên cứu khoa học, mỗi tiểu khu phụ trách các dự án nghiên cứu khác nhau như vũ khí, thực vật, động vật, dị biến, tổng cộng tám dự án. Khu B là nơi sinh sống của tầng lớp cao cấp, dị biến giả, nhân viên nghiên cứu, binh lính, người giàu có và gia đình họ. Điều kiện ở đó xa hoa hơn nơi này nhiều, rất nhiều cư dân khu C liều mạng cũng muốn chen chân vào khu B."
Ngụy Hoạch nhìn về phía bức tường cao ngăn cách khu B và khu C. Một bên bức tường cao đó là đô thị phồn hoa xa xỉ, còn bên kia lại là khu ổ chuột bẩn thỉu, rách nát.
Mặc dù bức tường cao chia con người thành hai loại, nhưng nó cũng thúc đẩy sự cạnh tranh lên đến vô hạn. Muốn vào khu B, muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn, thì phải phấn đấu, phải nỗ lực, hoặc là trở thành dị biến giả, hoặc trở thành binh lính, hoặc không ngừng kiếm tiền, hoặc thể hiện trí tuệ của bản thân để trở thành một nhân viên nghiên cứu.
Tô Tiểu Ngọc bắt đầu giới thiệu khu D, cô nói: "Khu D chính là bức tường thành bọc thép sau lưng chúng ta, nó cũng có tám khu vực, mỗi khu vực đều đóng quân đội bảo vệ. Nếu có sinh vật mạnh mẽ tấn công Đằng Vân Thành, thì bọn họ phải đứng ra chống cự. Trong tường thành ẩn giấu đủ loại vũ khí công nghệ cao, những vũ khí đó vô cùng lợi hại!"
Ngụy Hoạch có chút kinh ngạc: "Một tòa thành lớn như vậy, năm năm là xây xong rồi?"
Điều này thật kinh ngạc, xây dựng một tòa đại thành như vậy trong năm năm, mấu chốt là bức tường bọc thép kia, sao có thể chỉ tốn năm năm thời gian? Hơn nữa nghe Tô Tiểu Ngọc giới thiệu, ba năm trước bức tường này đã dựng lên rồi.
Tô Tiểu Ngọc giải thích: "Đó là vì Cứu Thế Chủ Mã Đằng Vân có được Hạt nhân sinh sôi cơ khí. Hạt nhân này chỉ có vài người nhìn thấy, nghe nói là công nghệ siêu cấp rơi xuống từ ngoài hành tinh. Chỉ cần đầu vào nguyên liệu và năng lượng, nó có thể không ngừng sản xuất robot nano. Sau đó chỉ cần lập kế hoạch trước, những robot nano này sẽ tự động hoàn thành việc xây dựng công trình. Bức tường bọc thép cũng được xây dựng như vậy, cho nên nhìn qua không thấy một kẽ hở nào."
Ngụy Hoạch đã xác định, Mã Đằng Vân này chắc chắn là người có khuôn mẫu truyền thuyết, nếu không thì không thể ngẫu nhiên có được công nghệ siêu cấp mạnh như vậy. Đương nhiên, trong vòng năm năm ngắn ngủi xây dựng nên một tòa đại thành như thế, lại còn quản lý ngăn nắp trật tự, thủ đoạn của hắn cũng không đơn giản.
Ngụy Hoạch hỏi Tô Tiểu Ngọc: "Cô cũng là một dị biến giả, không cân nhắc vào khu B sao?"
Tô Tiểu Ngọc lắc đầu: "Năng lực của tôi quá phổ thông, chỉ có thể giao tiếp với động vật, họ sẽ không coi trọng tôi đâu."
Dưới sự dẫn dắt của Tô Tiểu Ngọc, bọn họ đi về phía thị trường số ba của khu C7. Trên đường đi, có rất nhiều người qua đường, họ liên tục liếc nhìn con chim Bằng và chiếc quan tài sau lưng Ngụy Hoạch, thầm nghĩ chưa từng thấy ai kéo quan tài nghênh ngang dạo phố như vậy.
Nhưng trên con đường chính này có rất nhiều người và sinh vật kỳ quái. Cách Ngụy Hoạch không xa còn có một con thằn lằn lớn đang kéo hàng, tùy theo môi trường xung quanh thay đổi, con thằn lằn lớn này còn biết đổi màu. Rất nhiều đứa trẻ chạy theo con thằn lằn này, chúng cảm thấy con thằn lằn lớn này cực kỳ thú vị.
Ngụy Hoạch theo Tô Tiểu Ngọc tới thị trường số ba, sau đó nghe thấy tiếng rao hàng phát ra từ trong thị trường.
"Băng phong cay điều một gói, giá bán 50 bạc trắng, ai tới trước được trước!"
"Băng phong mì ăn liền Tiểu Hoán Hùng một gói, giá bán 30 bạc trắng, chỉ còn mười gói, bán hết là thôi."
Ngụy Hoạch vừa bước vào cổng thị trường đã nghe thấy một tiểu thương có giọng oang oang đang rao hàng. Gã này bán toàn những món ăn vặt bị đóng băng trong khối đá, các tiểu thương khác cũng rao nhưng không ai có giọng lớn như gã.
Ngụy Hoạch hỏi: "Thị trường này của các người, là dùng để bán đồ ăn vặt sao?"
Tô Tiểu Ngọc đỡ trán: "Không, chỉ có một mình hắn bán đồ ăn vặt thôi, quanh năm suốt tháng đều ở đây rao."
Người bán hàng trông rất trẻ, tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, gã lại hô lên ở đâu đó: "Nước khoáng Nông Phu Sơn Tuyền, tự mang một vỏ chai nhựa, có thể đựng hầu hết chất lỏng, trang bị cần thiết khi ở nhà hay đi du lịch, tổng cộng 40 chai, bán hết là thôi."
Ngụy Hoạch tò mò, hắn đi tới: "Huynh đệ, đồ ăn vặt của cậu có người mua không?"
Người kia không biết tìm đâu ra một cái đôn đá nhỏ, cứ thế ngồi ở cổng thị trường, bày một cái sạp nhỏ, toàn là đá lạnh, bên trong những khối đá lạnh thì đóng băng các loại đồ ăn vặt khác nhau.
Người này liếc nhìn Ngụy Hoạch, rồi cười nói: "Sao lại không ai mua? Anh biết không? Những món ăn vặt này không chỉ có giá trị ăn được, mà còn có giá trị sưu tầm. Công thức của những món này đã thất truyền, không thể sản xuất lại được nữa. Theo thời gian trôi qua, những thứ này tuyệt đối sẽ ngày càng đáng giá. Vài chục năm sau, rất nhiều người tranh nhau vỡ đầu chảy máu cũng không mua được đâu."
Ngụy Hoạch nhìn vào trong thị trường, phát hiện thương nhân trong thị trường đều bán những thứ khá bình thường. Phổ biến nhất là thực phẩm, da thịt gân cốt của một số dã thú, dưa quả rau củ, còn có một số người bán vật phẩm thông thường, ví dụ như một số vò gốm, công cụ, cũng có người bán binh khí lạnh, cùng với một số linh kiện.
Một số cửa tiệm lớn hơn thì bán khoáng vật, vật cưỡi, sinh vật kéo hàng, vân vân.
Nhưng lão ca ở ngay cổng này lại vô cùng đặc biệt, gã bán toàn là các loại đồ ăn vặt.
Lão ca này lại bắt đầu hô hào: "Ba ngày sau, tại sàn đấu giá khu ổ chuột khu C7, tôi sẽ đấu giá một gói cay điều Uy Long hàng thật giá thật, hoan nghênh các vị tới đấu giá."