Ông là người sống sót duy nhất của bộ tộc người Hung bị đội quân Đế chế Đại Hãn tàn sát. Ông đã thoát khỏi cái chết khi bị vùi lấp dưới rất nhiều xác chết đè ông lún sâu xuống đất. Cho tới khi rơi xuống những đường hầm tối tăm trong hang ổ của lũ sói lớn, nơi con sói cái đầu đàn đã nhận nuôi ông. Chính từ nó ông đã học được tiếng tru của bầy sói và từ âm thanh than vãn này ông đã tạo thành thứ ngôn ngữ du dương sau đó trở thành tiếng hát dài của người Mông Cổ. Mối liên hệ vô hình kết nối ông với cuộc sống đầy ánh sáng, xa cách, rất xa phía trên lòng đất tối đen.
Ông là hậu duệ của Borte-Tchino, Sói Xanh, và lớn lên trên lưng ngựa. Từ bốn năm nay, ông hú giữa các rặng núi một bài ca tuyệt vời mà mẹ sói của ông học được từ gió và đã khiến nhũng anh em trong bầy của ông phải khóc. Ông là người bị những chiến binh đã chết ấn vào lòng đất và được bài hát dài kéo qua những quãng thời gian vô tận để đưa ông trở lên với ánh sáng. Để tìm lại thế giới của con người. Một công chúa. Để nói với ông ông là ai, để ông lột bỏ bộ da sói vì nàng và trở lại là một người đàn ông. Tâm hồn đột nhiên được chiếu sáng bởi khúc hát ngâm nga, cuối cùng ông cũng thoát ra, xé bỏ bộ lông thú vật, lách đôi vai trần và toàn bộ cơ thể ra ngoài cái lốt sói, chui từ lòng đất ra để ngất ngây trước ánh sáng.
“Xin chào mừng,” vị Nerguii nói bằng giọng bất diệt như thảo nguyên.
Yeruldelgger chớp mắt, thoát khỏi chốn hư không đầy ắp những giấc mơ và huyền thoại.
“Tôi đã ngủ à?” ông hỏi.
“Cậu vừa tỉnh dậy sau cơn hôn mê suốt một trăm mười một ngày.”
“Một trăm mười một? Như tổng số của ma phương Tây An à?”
Vị Nerguii thú vị trước những lời đầu tiên thật khó tin này.
“Không phải phép thuật nào đã đẩy cậu vào cơn hôn mê. Chỉ có sức tàn phá của một viên đạn nẩy lên khi va vào khẩu súng ngắn cậu giấu trong mũ lông.”
“Tôi đang ở đâu vậy?”
“Cậu ở nhà mình, tại thiền viện. Chúng tôi đã đưa cậu về đây sau một tháng ở bệnh viện.”
“Em đã ký giấy xuất viện và thu xếp mọi thứ,” giọng Solongo vang lên, dịu dàng và đầy đặn như cơn gió hè trên đồng bằng.
Yeruldelgger nghiêng đầu và thấy trong đôi mắt người phụ nữ trẻ niềm vui cũng nhiều như nỗi buồn.
“Trông anh tệ đến thế cơ à?”
Căn phòng nhỏ tại thiền viện được trang bị các thiết bị theo dõi và dây truyền dịch, giống hệt như trong phòng bệnh.
“Cú sốc đã làm vỡ sọ anh và cú sang chấn thiếu chút nữa thì giết chết anh. Và anh mất một ngón chân và hai ngón tay vì lạnh.”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Anh sẽ có thoải mái thời gian để biết, cứ nghỉ ngơi đi đã.”
“Những người khác đâu rồi?”
“Saraa đang ở Mỹ. Con bé đã nhận được học bổng công nghệ thông tin ở Đại học Minnesota nhờ toàn bộ vụ việc này. Lời thú nhận của viên tướng đã đi vòng quanh thế giới trên mạng Internet. Bốn mươi tư triệu lượt xem. Con bé đã lên đường cùng Steeve.”
“Oyun?”
“Oyun đang ở Pháp. Zarza có khả năng thu xếp được vài thị thực Pháp với điều kiện phải lên đường nhanh. Cô ấy đã chớp lấy cơ hội. Gantulga cũng thế. Họ đang sống tại Paris.”
“Lẽ ra họ nên đợi anh chết đã,” Yeruldelgger mỉm cười yếu ớt, “hay đợi anh trở về từ những người đã chết. Chẳng phải đó là điều những người yêu em làm sao?”
“Có lẽ là thế, nhưng anh thật khó để yêu, Yeruldelgger, thật khó… và em cũng phải nói với anh về Uyunga. Chị ấy đã ra đi rồi. Chị ấy tự buông xuôi để chết nhẹ nhàng và em đã giúp chị ấy ra đi mà không đau đớn. Em hy vọng anh không giận em vì việc đó.”
“Anh đoán là em đã làm điều tốt nhất có thể.”
Ông im lặng vài giây, đôi mắt chìm dưới làn nước mắt.
“Còn Erdenbat?”
“Zarza bảo em đưa lại cho anh cái này khi anh hỏi chuyện ấy,” Solongo vừa nói vừa đưa cho ông một phong bì. “Anh ta tin chắc anh sẽ qua khỏi.”
Ông vẫn còn quá yếu để tự mình mở phong bì. Cô xé phong bì rồi lấy ra hai bức ảnh. Bức ảnh thứ nhất chụp Erdenbat ngồi trên tuyết, ánh mắt cứng đờ vì cái lạnh và sợ hãi, vầng trán rám nắng bị một phát đạn xuyên thủng. Máu đã đóng băng trước khi kịp chảy ra khỏi vết thương. Bức ảnh còn lại chụp Bathbaatar mặc trang phục dã chiến mùa đông, với một lỗ thủng to tướng bên tai trái, chết bên cạnh khẩu súng trường bắn tỉa SV-98.
“Cậu ta có nói gì nữa không?”
“Nói rằng anh ta đã thu xếp để chính thức mà nói, hai người họ đã giết lẫn nhau khi tìm cách trừ khử anh. Anh ta cũng nói rằng anh còn giữ được tính mạng là nhờ một khẩu súng nhỏ. Đó chính xác là những gì anh ta đã nói.”
“Tốt lắm,” ông nói sau một hồi lâu im lặng. “Ít nhất anh sẽ có thể khép lại tất cả các vụ việc này.”
“Em không tin vậy đâu, Yeruldelgger,” Solongo vừa thì thầm vừa nắm bàn tay bị thương của ông trong tay cô. “Em không tin vậy đâu, không. Anh không còn là cảnh sát nữa. Người ta đã sa thải anh…”