Bathbaatar đã thu xếp chỗ ở cho Erdenbat tại một khu lều trại truyền thống dành cho du khách nằm cô lập giữa thảo nguyên, cách Oulan-Bator sáu giờ đi đường về phía Đông, trên tuyến đường Baruun-Urt. Nơi này vắng tanh vào mùa đông và Erdenbat đã tìm được chỗ ẩn náu tại đây. Vào mùa hè, khu trại là nơi nghỉ dọc đường cho xe cộ đi từ tỉnh Dornod, tranh thủ sự qua lại của khách du lịch. Vào mùa đông, đôi lúc nó được dùng làm nơi ẩn náu kín đáo. Bathbaatar đã giải thích rằng cần đi quá lên phía Bắc Baruun-Urt năm mươi kilômét, tới tận một làng thợ săn, rồi sau đó đi theo tuyến đường mòn về phía Tây thêm mười kilômét cho tới tận khu trại. Một trong các thợ săn phụ trách quản lý hạ tầng tại chỗ cho du khách và sẽ cung cấp trang bị cần thiết tại chỗ cho y.
Hai người họ đã chạy xe suốt đêm và tới làng lúc rạng sáng. Có khoảng chục ngôi nhà dựng bằng gỗ, trông như những con vật cô độc thu mình lại trước cái lạnh. Một trong những mặt tiền dán đầy các quảng cáo đánh dấu cửa hàng duy nhất trong làng. Zarza đã tới đó theo sau Yeruldelgger, người không nói lời nào với anh suốt buổi tối, ngay cả khi anh đề nghị đổi lái. Viên cảnh sát Mông Cố chỉ dừng lại ngay giữa đường rồi đi vòng quanh xe trong quầng sáng ánh đèn pha để chuyển sang ghế hành khách ngủ. Zarza thậm chí còn chẳng hỏi đường. Chỉ có độc nhất một tuyến đường. Không có nhánh rẽ cũng chẳng có ngã tư nào. Hiện ra lơ lửng trong ánh đèn pha xe của họ, chỉ lộ ra có vài mét phía hước trong màn đêm vô tận của thảo nguyên.
“Cậu lấy xe rồi quay lại,” Yeruldelgger ra lệnh cho Zarza như vậy. “Dù tôi có quay lại hay không, điều đó cũng không liên quan đến cậu.”
Ông đã mặc cả thuê một chiếc môtô trượt tuyết và chọn chiếc xe nồi đồng cối đá nhất. Một bộ đàm được dính bằng băng keo lên ghi đông. Một đôi ủng loại tốt nhất, một chiếc áo khoác ấm hơn, và một khẩu súng săn trong số những khẩu mà người chủ cửa hàng mang ra chào mời ông.
“Giờ cậu hãy đi đi, chuyện này là giữa hắn và tôi. Tôi sẽ nhìn cậu rời đi,” ông nói trong khi đã nổ máy chiếc mô tô trượt tuyết của mình.
“Không đủ xăng,” Zarza trả lời. “Tôi sẽ chờ người bán xăng thức dậy.”
Yeruldelgger đã cằn nhằn vài mệnh lệnh với người chủ cửa hàng, và Zarza, qua ánh mắt ông này ném về phía mình, hiểu rằng Yeruldelgger cấm ông ta không được cung cấp đồ cần thiết cho anh, để anh không thể bám theo ông. Rồi ông đã phóng xe đi theo một lối mòn do các vệt xích khác vạch ra trên mặt tuyết.
Chính ánh mắt của người đàn ông nọ đã đánh động anh. Anh đã quyết định trong một giây, rồi chui vào xe ngồi sau vô lăng để ra khỏi làng qua phía đối diện. Anh đã chạy xe đi vừa đủ xa để giấu chiếc xe khuất khỏi tầm mắt sau một mô đất nhô lên phủ đầy tuyết. Và anh đã chờ đợi nhân vật mà ông chủ cửa hàng gờm đến thế. Một giờ sau, Bathbaatar tới một mình, tự cầm lái một chiếc xe hai cầu. Qua ống nhòm, Zarza thấy ông ta lấy từ trong cốp xe ra một chiếc ba lô đựng đồ sinh tồn loại dùng cho biệt kích và một cái túi chỉ có thể đựng khẩu súng trường có tầm bắn xa dùng cho xạ thủ bắn tỉa. Lúc đó có người gọi đến điện thoại di động của ông ta, và ông ta đã có một cuộc trao đổi ngắn, khô khan. Rồi ông ta ngắt liên lạc, leo lên một chiếc môtô trượt tuyết, đuổi theo dấu vết của Yeruldelgger mà không thèm nhìn tới hai người đàn ông đã tới chỗ ông chủ cửa hàng và kính cẩn tránh xa một quãng. Ngay khi ông ta biến mất sau những đoạn nhấp nhô của thảo nguyên, Zarza liền quay trở vào làng thương lượng với ông chủ cửa hàng đang kinh hãi. Bằng những cử chỉ quyết đoán và một xấp euro đặt xuống bàn, anh đã mua một con ngựa, quần áo ấm, ủng và một khẩu súng săn. Trong số những khẩu súng người đàn ông Mông Cổ mang ra chào mời và được anh lần lượt thử đeo lên vai, anh chọn một khẩu Baikal chắc chắn, được trang bị ống ngắm quang học. Dù loại súng khóa nòng lùi này chỉ cho phép bắn phát một, anh biết mình có thể bắn trúng ở cự ly tới ba trăm mét với một khẩu súng như vậy. Anh mặc đồ, lên ngựa, rồi phi ngựa theo dấu vết của Yeruldelgger và Bathbaatar trong khi tự nhủ mình hẳn phải giống với Robert Redford trong Jeremiah Johnson. Một Redford trẻ trung, tất nhiên rồi.