Đinh — leng — keng —
Tiếng chuông cửa trong trẻo vang vọng khắp căn nhà. Lâm Tiện Ngư đang ngủ trong đống búp bê trong phòng ngủ khẽ động đậy đôi tai, xoay người kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ như không nghe thấy tiếng chuông.
Mười năm trôi qua, thời gian không những chẳng để lại bất cứ dấu vết nào trên người Lâm Tiện Ngư, thậm chí còn khiến cô bắt đầu "thoái hóa" — kể từ khi sống một mình trong căn phòng lớn, tư thế ngủ của Lâm Tiện Ngư bắt đầu phát triển theo hướng trẻ thơ. Trời mới biết làm sao cô có thể ngủ kiểu gác cả hai chân lên tường như vậy.
Tiếng chuông cửa vang lên ba lần rồi im bặt, nhưng chỉ vài giây sau, cửa phòng ngủ đã lặng lẽ mở ra. Bản lề cao cấp không phát ra một chút âm thanh nào, tựa như có ngọn gió mát thổi mở cánh cửa.
Không tiếng bước chân.
Không tiếng thở.
Nhưng Lâm Tiện Ngư biết rất rõ, có người đang đi lại trong bóng tối.
Phòng ngủ của thiếu nữ đã bị xâm nhập, vị khách không mời mà đến đang cầm trên tay vô số nguyên liệu hung ác. Khí tức tà ác tỏa ra từ chúng khiến cơ thể Lâm Tiện Ngư run lên.
Cô khịt khịt mũi, cổ họng ực một tiếng đầy khao khát, lẩm bẩm: "Nội tạng vỡ nát, máu tươi đông đặc, xúc tu quấn quýt, nhãn cầu vô hồn, thực vật vặn vẹo, chi thể khô quắt, đại não tàn khuyết, thực quản bị bóc tách. Sự tàn khốc đan xen giữa đỏ và trắng, sự ngọt ngào hòa quyện giữa vàng và nâu..."
"Dậy ăn lẩu thôi nào, anh vừa mua đồ mang về từ tiệm Hải Để Lao đấy. Có lá sách, huyết, râu mực, mắt cừu, rong biển, thịt lợn muối, óc heo, ruột vịt. Lần này là lẩu uyên ương nước cốt cà chua, còn có cả trà ô mai pha nước chanh nữa."
Nhậm Tố bật đèn phòng ngủ, bực bội đặt thùng đồ ăn mang về xuống: "Em cũng quá đáng vừa thôi, trước đây anh cùng lắm là 12 giờ trưa mới dậy, thế mà tận 7 giờ tối em vẫn chưa chịu dậy là sao?"
Lâm Tiện Ngư hất đống búp bê trên người ra, dụi dụi mắt, ngái ngủ nói: "Anh nói gì cơ... Chẳng phải là do anh muốn đi ăn trưa với Đông lão sư nên mới phải dậy sớm sao. Hừ, đúng là kẻ sợ vợ."
"Chỉ giỏi nói leo." Nhậm Tố búng tay một cái, khiến Lâm Tiện Ngư văng ngược trở lại đống búp bê, hỏi: "Ăn ở đây hay ăn ở phòng khách?"
Lâm Tiện Ngư xoa xoa vầng trán vừa bị búng, lười biếng đáp: "Phòng khách đi."
Nhậm Tố vào bếp lấy một chiếc nồi, cho cốt lẩu vào rồi thêm nước đun sôi, chẳng mấy chốc đã chuẩn bị xong. Nhưng anh phát hiện Lâm Tiện Ngư vẫn chưa chịu rời giường, đành bất đắc dĩ kéo cô dậy: "Tiểu Thiên bây giờ còn chẳng buồn ngủ nướng nữa kìa! Em còn thua cả trẻ con đấy!"
Lâm Tiện Ngư uể oải nói: "Anh nói xem... nhà nào có đứa trẻ nào so được với Tiểu Thiên... Thằng bé đích thị là phiên bản Đông lão sư tái thế được cường hóa uy lực... Em cứ nghi ngờ lúc đầu thai nó có nạp tiền không đấy, chọn ngay độ khó thiên đường của người chơi VIP với nghề nghiệp 'con nhà người ta', bối cảnh điểm tối đa, thiên phú điểm tối đa, tính cách điểm tối đa..."
"Nhưng em đâu phải trẻ con!"
"Em chưa kết hôn thì vẫn là trẻ con thôi."
Lâm Tiện Ngư vừa cãi lại vừa bị Nhậm Tố đẩy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.
Tiện tay buộc một kiểu tóc đuôi ngựa cao, nghĩ đến việc sắp được ăn lẩu, Lâm Tiện Ngư cũng lười trang điểm, hăm hở ngồi xuống bàn ăn, than một tiếng: "Lẩu uyên ương thì em nhịn rồi, nhưng sao lại không có lẩu cay? Không có lẩu cay thì anh gọi lẩu uyên ương làm cái gì chứ!"
Không đợi Nhậm Tố trả lời, Lâm Tiện Ngư như hiểu ra điều gì đó, lấy tay che miệng nhìn Nhậm Tố: "Oa! Anh Nhậm không phải chứ, tầm nhìn xa trông rộng thế, lại không cho em ăn cay... Nhưng em không chịu đâu nhé! Dù lớp trưởng có đồng ý thì em cũng không đời nào chịu!"
Nhậm Tố thở dài, anh không thở dài vì Lâm Tiện Ngư, mà thở dài cho chính mình.
Một thiếu niên lương thiện thuần khiết như anh, sau bao nhiêu năm tôi luyện, giờ đây lại có thể hiểu ngay những câu đùa bậy bạ của Lâm Tiện Ngư.
Thậm chí còn có thể nói ra một câu còn bậy bạ hơn.
"Em ăn cay được chứ anh thì không! Em không biết khứu giác của anh nhạy đến mức nào đâu, anh với Lê Đan mà đi ngang qua tiệm lẩu là sẽ hắt hơi liên tục..." Nhậm Tố bực dọc nói, gắp một miếng lá sách thả vào nồi.
"Lá sách chỉ cần nhúng 10 đến 15 giây thôi là được!" Lâm Tiện Ngư vừa thả ruột vịt vào vừa nhắc nhở: "Cho vào chén nước chấm tương ớt Thái Lan của em đi."
"..." Nhậm Tố: "Đây là anh nhúng cho mình ăn, muốn ăn thì tự mà nhúng."
Lâm Tiện Ngư tỏ vẻ kinh ngạc: "Cái gì? Anh còn định ăn à? Thấy anh mua ít thế, em cứ tưởng là bữa sáng anh mua riêng cho em đấy."
"Ai đời lại ăn lẩu vào bữa sáng chứ... Nhà em không còn mì sao, lát nữa nấu mì là được."
Hai người vừa trò chuyện phiếm vừa ăn lẩu. Lúc này Lâm Tiện Ngư mới chợt nhớ ra điều gì, hỏi: "Tối nay sao anh lại qua đây? Mai mới là ngày chơi game của chúng ta mà, hôm nay chẳng phải là ngày tụ tập hỗn chiến của nhà anh sao?"
"Hỗn chiến cái gì, là ngày của cha mẹ và con cái (Parenting Day)!" Nhậm Tố đính chính lại cách nói của cô.
Lâm Tiện Ngư cười khúc khích: "Cũng chỉ có nhà anh mới có cái ngày lễ này... Nhưng mà ai bảo mấy người nhà anh đều là những kẻ không chịu ngồi yên, người thì thích quyền lực, người thì thích tiền, người thì lo sự nghiệp, người thì tu luyện thần thông... Ngay cả Luna cũng mê mẩn sáng tạo thế giới trong mơ, suốt ngày ngâm mình trong mặt tối của mặt trăng. Lúc nãy trong mơ em còn thấy cô ấy muốn xây một sân khấu đầy sao có thể chứa được 7 tỷ khán giả đấy."
Đúng như Lâm Tiện Ngư nói, cuộc sống gia đình hiện tại của Nhậm Tố khá là vi tế.
Mười năm trôi qua, Đông Thừa Linh, Kiều Mộc Y, Nhậm Tinh Mỹ, Cổ Nguyệt Ngôn và cả Luna đều đã có sự nghiệp riêng. Họ vừa phải tu luyện vừa phải theo đuổi ước mơ của mình, thời gian căn bản là không đủ. Thế nên mọi người thống nhất, mỗi tuần dành ra một ngày để họp mặt gia đình, chơi đùa thỏa thích và dành thời gian cho con cái.
Tất nhiên, dù mỗi tuần chỉ có một ngày là "Ngày của gia đình", nhưng vào buổi tối Nhậm Tố đều có lịch trình thị tẩm, thậm chí thỉnh thoảng còn phải tăng ca "gửi gắm hơi ấm".
Ngược lại, Nhậm Tố lại luôn thụt lùi, công việc tu sĩ trị liệu ở Học viện Thiên Liên cũng đã từ chức, chỉ treo cái danh chức nhàn rỗi là thư ký thứ hai của Phân bộ Đối sách tỉnh Liên để ăn chặn tiền thuế của người dân — Phân bộ trưởng đương nhiệm của Phân bộ Đối sách họ Kiều, tên Mộc Y.
Công việc thường ngày của anh là chăm sóc con cái.
Chăm sóc rất nhiều đứa trẻ.
Nhậm Tố bĩu môi: "Chứ không thì sao? Chẳng lẽ học theo em, ngày nào cũng ngủ đến 7 giờ tối mới dậy chơi game?"
Lâm Tiện Ngư hừ một tiếng: "Anh còn tư cách nói em à? Xin hỏi anh Nhậm đang thực hiện sự nghiệp vĩ đại gì vậy?"
"Nuôi dưỡng những bông hoa tương lai của tổ quốc!" Nhậm Tố tự hào tuyên bố.
Lâm Tiện Ngư: "Vui không? Hạnh phúc không?"
Nhậm Tố hừ lạnh: "Tất nhiên là hạnh phúc, Tiện Ngư em thì hiểu sao được."
Lâm Tiện Ngư đếm đầu ngón tay liệt kê: "Ừm ừm, anh không chỉ chăm sóc những bông hoa tương lai của tổ quốc, còn từ con số không học được kỹ năng của một đầu bếp, bất cứ lúc nào cũng vào bếp cung cấp những bữa ăn tinh xảo. Khi họ cần anh, anh phải dịch chuyển tức thời đến, ngoan ngoãn cung cấp dịch vụ trọn gói chu đáo. Đặc biệt là lớp trưởng, lúc ngủ dậy rất thích anh đánh răng giúp cô ấy. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều cần anh giải quyết, hoặc là anh dùng phân thân đi giải quyết..."
"Chăm con, việc nhà, khi vợ có hứng thú thì phải thỏa mãn cho tốt, hỗ trợ vợ theo đuổi ước mơ... Hạnh phúc của anh Nhậm đây, em quả thật là không hiểu nổi."
Nhậm Tố bị cô nói cho đen mặt.
Được Lâm Tiện Ngư nói như vậy, Nhậm Tố cũng thấy mình thật thảm.
Lâm Tiện Ngư cười hề hề: "Mà nói nhiều như vậy, anh vẫn chưa nói cho em biết, tại sao tối nay lại tìm em ăn lẩu. Tối nay chẳng phải là bữa cơm gia đình sao?"
Nhậm Tố ngập ngừng một lúc, chẳng còn tâm trí đâu mà truy cứu chuyện Lâm Tiện Ngư gắp mất miếng lá sách của mình.
Anh thở dài não nề: "Anh bị đuổi ra khỏi nhà rồi."
Lâm Tiện Ngư vừa ăn lá sách vừa nhịn cười: "À, em quên thêm điều này vào: địa vị trong nhà chẳng ra làm sao..."
"Cái này không gọi là không có địa vị, chuyện vợ chồng với nhau, sao có thể gọi là không có địa vị được!" Nhậm Tố không ăn lẩu cay, nhưng mặt đã đỏ bừng vì nghẹn.
Lâm Tiện Ngư lập tức vạch trần anh: "Hừ, em nghe lớp trưởng kể, mấy hôm trước chị Kiều phạt anh quỳ bàn phím đấy."
"Thực ra quỳ bàn phím cơ tĩnh điện cũng khá thoải mái mà." Nhậm Tố nói ra một kiến thức vô dụng trước, rồi mới phẫn nộ nói: "Đều tại Vô Hạ hại anh!"
Lâm Tiện Ngư tò mò: "Tiểu Vô Hạ làm gì anh?"
Nhậm Tố gãi đầu: "Cái đó, em cũng biết đấy, đôi khi chúng tôi ngủ chung cả ba người. Có hôm sau khi họ ngủ say, Karen tìm anh trò chuyện.
Em cũng biết mà, vì lệch múi giờ nên Karen toàn tìm anh nói chuyện vào buổi tối.
Vô Hạ không biết sao lại tỉnh dậy, lén lút lay mẹ nó dậy tố cáo anh..."
Lâm Tiện Ngư: "Thế là chị Kiều phát hiện ra hai người đang mập mờ."
Nhậm Tố cuống lên: "Anh không có! Nhưng kể từ khi Karen đến Học viện Thiên Liên trao đổi học tập vài năm trước, không biết có phải do công tử Mộc chăm sóc cô ấy không, cô ấy ngày càng nghịch ngợm, cố tình nói những lời rất mập mờ, khiến công tử Mộc cũng hiểu lầm luôn!"
Lâm Tiện Ngư: "Sao có thể gọi là hiểu lầm được. Mập mờ (ái muội) chính là muốn làm mà chưa làm đấy thôi."
Nhậm Tố nói tiếp: "Nhưng công tử Mộc cũng chỉ giận lúc đó thôi, sau đó Karen cũng tìm cô ấy giải thích rõ ràng rồi. Em biết tính cô ấy sĩ diện mà, nên anh cúi đầu nhận lỗi một chút cũng chỉ là đạo làm chồng, là biểu hiện của chỉ số cảm xúc cao!"
Lâm Tiện Ngư vừa ăn chả cá vừa nói: "Anh muốn nghĩ như vậy cũng tốt, ít nhất là bớt đau khổ."
"Mà nè, tiểu Vô Hạ chẳng phải luôn rất thân với anh sao? Con bé thông minh thế, chắc chắn là cố tình chơi anh rồi, anh đắc tội nó à?"
Ánh mắt Nhậm Tố rời rạc: "Con bé bây giờ cũng đến tuổi khai minh giáo dục rồi. Nó học thì nhanh thật, nhưng không ngoan, anh lấy Tiểu Thiên làm ví dụ nói con bé vài câu, rồi còn đánh vào mông nó vài cái..."
Lâm Tiện Ngư cười khẩy: "Đáng đời, tiểu Vô Hạ rất ghét bị đem ra so sánh, trừ khi anh nói nó giỏi hơn người khác."
Nhậm Tố có chút phiền não: "Nhưng cũng phải dạy bảo đàng hoàng chứ. Đánh không được, mắng không xong, em bảo dạy kiểu gì?"
Lâm Tiện Ngư suy nghĩ một chút rồi nói: "Chi bằng tạo ra một hệ thống rút thăm trúng thưởng đi."
"Rút thăm?"
"Anh bảo Tiểu Thiên và Vô Hạ viết nguyện vọng của chúng ra, chia theo độ khó thành cấp N, cấp R, cấp SR, cấp SSR, rồi nhập nguyện vọng vào máy tính, thiết lập tỉ lệ trúng thưởng theo cấp độ.
Mỗi khi Tiểu Thiên và Vô Hạ đạt được thành tích gì đó, anh thưởng cho chúng một ít điểm. Đủ điểm thì có thể rút thăm, có thể rút đơn hoặc rút mười lần, mười lần thì đảm bảo trúng cấp R... Anh cũng chơi không ít game mobile rồi, chắc chắn anh hiểu mà.
Tiểu Thiên ngoan thế kia, chắc chắn sẽ sớm nhận được rất nhiều điểm, đến lúc đó tiểu Vô Hạ sẽ rất ngưỡng mộ và ghen tị, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn học hành thôi."
Những lời này của Lâm Tiện Ngư khiến Nhậm Tố thông suốt cả người. Nhậm Tố tán thưởng: "Không ngờ Tiện Ngư em học hành thì bình thường, mà kế hoạch học tập thì lại ra trò phết nhỉ!"
Lâm Tiện Ngư liếc xéo anh một cái, ánh sáng trí tuệ lóe lên trong mắt cô: "Anh còn có thể nhờ Irina giúp đỡ. Ví dụ như anh có thể cho Tiểu Thiên rút đơn trúng một nguyện vọng cấp SSR, như vậy tiểu Vô Hạ chắc chắn sẽ cắn câu."
"Oa, cô gái này thật là thâm hiểm."
"Cũng như nhau thôi, anh cũng là gã đàn ông đê tiện vô sỉ mà."
Hai người tung hứng qua lại một hồi, Lâm Tiện Ngư bỗng tỉnh ngộ: "Không đúng, em đang hỏi tại sao anh bị đuổi ra ngoài, sao chủ đề lại bị kéo xa thế này?"
Nhậm Tố chớp chớp mắt, nhún vai nói: "À thì, cũng chẳng phải chuyện gì đáng vui vẻ, nói ra cũng chả có ý nghĩa gì... Anh ăn no rồi, em cứ thong thả ăn, anh đi xem lịch sử chơi game của em đây."
Lâm Tiện Ngư hơi nhướng mày, vội vàng ăn nốt lẩu, túm lấy Nhậm Tố đang mở máy chơi game Thế giới nhỏ: "Nói nhanh! Tại sao anh bị đuổi ra khỏi nhà?"
Nhậm Tố: "Oa, trò game 10 sao 'Toàn diện chiến tranh: Hồng hoang' này em sắp phá đảo rồi à?"
Lâm Tiện Ngư ôm lấy cánh tay Nhậm Tố, nghiêm túc phân tích: "Đầu tiên, vì hôm nay là tiệc gia đình, anh chỉ có thể bị đuổi ra khi đắc tội tất cả các bà vợ thôi. Dù có đắc tội bốn người, vẫn còn một người bảo vệ anh."
"Nhưng Luna không thể nào giận anh được, nên là anh đã chọc giận những người khác, khiến họ phải hợp lực đối phó với anh. Nói nhanh, rốt cuộc anh đã làm gì mà khiến tất cả mọi người cùng nổi giận một lúc vậy?"
Lâm Tiện Ngư thực sự rất tò mò, phải biết là Nhậm Tố và họ kết hôn đã mười năm, con cái cũng có rồi, mà Nhậm Tố vẫn còn chọc giận họ được sao?
Bị Lâm Tiện Ngư lay đến mức chịu không nổi, Nhậm Tố do dự hồi lâu mới nói: "Thì, thì là những chuyện đó thôi."
"Chuyện gì?"
"Chuyện ngủ ấy."
Lâm Tiện Ngư chớp chớp mắt: "Ý gì? Chẳng lẽ anh cuối cùng cũng bị vắt kiệt? Muốn phản kháng à?"
Không đợi Nhậm Tố trả lời, tự Lâm Tiện Ngư đã lắc đầu.
Vài ngày trước khi trò chuyện với Cổ Nguyệt Ngôn, Cổ Nguyệt Ngôn còn than thở với cô, nói Nhậm Tố tên này chẳng phải con người. Rõ ràng cô chỉ tìm Nhậm Tố để làm một con búp bê lớn ôm ngủ, dù sao ban ngày làm giáo viên đã quá mệt mỏi rồi.
Không ngờ Nhậm Tố vừa đóng cửa lại là mắt sáng rực, thức trắng đêm. Đời sống vợ chồng hòa hợp ngọt ngào đến mức Cổ Nguyệt Ngôn cảm thấy một tuần một lần là vừa đủ, thậm chí còn than thở may mà cô không phải một mình.
Lâm Tiện Ngư còn nghi ngờ Cổ Nguyệt Ngôn có phải bị Nhậm Tố dùng thủ đoạn này làm cho mắc hội chứng Stockholm không nữa.
Nhậm Tố ngập ngừng một lúc, khẽ nói: "Anh chỉ cảm thấy là, cũng bao nhiêu năm vợ chồng già rồi, tối nay người lại đông đủ, nên là..."
Mặc dù Nhậm Tố nói ấp a ấp úng, nhưng Lâm Tiện Ngư là ai chứ? Là tay chơi lời thô tục mạnh nhất Học viện Thiên Liên năm xưa, Lâm Tiện Ngư ngay lập tức hiểu ra ý của Nhậm Tố: "Còn bày đặt nói là ngày của gia đình, trong đầu anh rõ ràng đang nghĩ đến tiệc hỗn chiến mà!"
Lâm Tiện Ngư khoanh tay: "Nhưng cũng không đúng, em nhớ là anh đều thử hết rồi mà? Năm người ghép cặp đôi, 9 cách anh đều thành công cả rồi còn gì!"
Nhậm Tố: "Nguyệt Ngôn đúng là cái gì cũng nói với em nhỉ..."
Lâm Tiện Ngư nói tiếp: "Họ dù có giận chuyện anh muốn 'một rồng hai phượng' cũng không đến mức đuổi anh ra ngoài... Chẳng lẽ anh muốn 'Ba anh hùng chiến Lữ Bố'?"
Nhậm Tố: "... Ba anh hùng chiến Lữ Bố còn dùng được như thế này à?"
Lâm Tiện Ngư tự mình phủ quyết ý tưởng này: "Nhưng lớp trưởng cũng từng than thở với em ba lần, lần lượt là "Lớp trưởng, Tiểu Tinh, Luna", "Lớp trưởng, Luna, Đông lão sư", "Lớp trưởng, Tiểu Tinh, Đông lão sư"... Chỉ còn thiếu chị Kiều thôi."
"Em không tin là anh chưa ra tay với chị Kiều, nên là nếu mọi người đều thử qua rồi, họ cũng không đến mức giận đến nỗi đuổi anh ra khỏi nhà."
Lâm Tiện Ngư hơi cau mày: "Anh không lẽ là muốn... 'Bốn biển quy nhất' đấy chứ?"
Nhậm Tố không nhịn được xoa xoa thái dương, một lần nữa cảm thấy buồn vì mình có thể thấu hiểu những câu đùa bậy của Lâm Tiện Ngư ngay lập tức.
Nhưng anh lắc đầu, mặt hơi đỏ nói: "Nhà anh... gần đây mới mua một cái giường siêu to."
Lâm Tiện Ngư sững người.
Thông minh như cô, ngay lập tức nhận ra đáp án chính xác.
Cú sốc mạnh mẽ tấn công tuyến yên của cô, đến mức cằm cô gần như rớt xuống, chỉ biết ngây người nhìn Nhậm Tố.
Ba giây sau, Lâm Tiện Ngư cuối cùng cũng hoàn hồn, vỗ tay thật mạnh, dùng giọng điệu tôn sùng nói: "Không hổ danh là anh! Không hổ danh là anh Nhậm mà em biết! Lâm Tiện Ngư em xin được gọi anh là kẻ mạnh thực sự!"
"Thảo nào anh bị đuổi ra ngoài, anh vậy mà muốn một đêm vượt năm ải chém năm tướng sao!?"