Phân thân của Dạ Thương trở về, bản tôn của hắn cũng xuất quan. Bản tôn đã gia tốc tu luyện một thời gian, tu vi và cảnh giới đã ngang bằng, phương thức chiến đấu cùng thực lực chiến đấu cũng theo kịp cảnh giới.
Sau khi bản tôn và phân thân hợp nhất làm một, Dạ Thương đến các đại quân đoàn xem xét tình hình. Tuy chỉ có Cửu Vực Quân Đoàn là thuộc hạ của hắn, nhưng hắn cũng cần nắm rõ tình hình các quân đoàn khác. Hướng đi của giới chiến do cao thủ đỉnh cao quyết định, nhưng năng lực diệt sát và khu trục của quân sĩ quân đoàn cũng rất quan trọng. Nếu chiến đấu lực không đủ, rất dễ bị đánh sạch người, gốc rễ của một thế giới chính là tầng thứ sinh mệnh thuộc về nó.
Nếu cao thủ chết sạch, thì thế giới sao có thể hưng vượng, bản nguyên chi lực cũng sẽ suy giảm.
Sau khi xem xét một vòng, Dạ Thương đến chỗ Thí Thần Tiểu Đội, cùng các huynh đệ uống rượu.
"Hiện tại đại chiến sắp tới, chờ sau khi chiến đấu kết thúc, các người có thể vào không gian bảo vật của ta để tu luyện, thực lực sẽ thăng tiến rất nhanh." Dạ Thương mở lời. Hắn vừa xem qua một chút, cảnh giới của các thành viên Thí Thần Tiểu Đội đều rất vững, tiếp theo có thể tiến hành tu luyện tốc độ cao.
"Thập Tam ca, không gian bảo vật kia của huynh chính là Thiên Đạo Thần Khí phải không?" Tần Trăn mở lời hỏi.
"Đúng vậy, bên trong thiên địa linh khí rất sung túc, còn có thể khiến linh hồn mọi người thanh linh. Người nào lĩnh ngộ được ý chí thì có thể tiếp tục suy diễn, người chưa có thì có thể tiếp tục tăng tu vi, điều các người cần chú ý chính là sự ổn định của tâm cảnh." Dạ Thương nói.
"Thập Tam ca, hôm đó đệ vô ý nghe bọn họ tán gẫu, nói huynh chiến đấu cường hãn, đã là Thiên Quân rồi, Thập Tam ca huynh còn cần bao lâu nữa?" Thiên Vũ mở lời hỏi.
"Bọn họ nói không sai, đã là Thiên Quân rồi, cũng chỉ mới là chuyện mấy ngày trước thôi." Dạ Thương cười gật đầu.
"Vốn tưởng rằng tiến vào Quân Vương cảnh, khoảng cách với Thập Tam ca sẽ rút ngắn lại, nhưng sao lại càng lúc càng xa thế này!" Thiên Vũ xoa xoa trán.
Khoảng thời gian trước khi Dạ Thương bế quan tu luyện, Thiên Vũ và Dạ Mị đã tiến vào Thiên Quân cảnh. Hiện tại hai người họ nghe tin Dạ Thương tiến vào Thiên Quân cảnh, ban đầu là vui mừng, sau đó lại thấy rối rắm, vì tầng thứ chênh lệch quá nhiều, không thể cùng Dạ Thương kề vai chiến đấu.
"Đội trưởng, huynh như vậy cũng không đáng tin, bỏ mặc các huynh đệ, một mình cặm cụi chạy về phía trước." Vân Hoàng lên tiếng.
"Không nỗ lực không được, hiện tại cảm giác nguy cơ quá mạnh, không có thực lực sẽ bị người ta đè đầu cưỡi cổ mà đánh, có thực lực rồi, là chúng ta muốn đánh thế nào thì đánh thế đó." Dạ Thương cười nói.
Trò chuyện với mọi người một lúc, phát thêm cho đám người một ít Thánh Linh Thạch, hắn mới trở về trong lều trại.
"Thiên Quân đại nhân đây là đi tuần thị một vòng trở về rồi." Trên mặt Mạn Đà La đầy ý cười.
"Trở về rồi." Dạ Thương cười cười. Thời gian thành thân với Mạn Đà La cũng không ngắn, nhưng hắn có thể cảm nhận được Mạn Đà La vẫn đang thay đổi, chính là ngày càng tùy hòa khi ở bên cạnh mình, đương nhiên là trước mặt người ngoài vẫn là vị Hắc Ám Chủ Tể khiến người ta sợ hãi đó.
Trò chuyện cùng Mạn Đà La, Dạ Thương nói ra suy nghĩ của mình. Hắn cảm thấy hiện tại đã có thể chiến, trong tình huống Liệt Binh không thể ra tay, chỉ cần đánh bại Tà Binh, vậy là có thể khu trục Ma Huyết giới vực đang tiến vào Huyền Hoàng Đại Thế Giới, có thể định đoạt kết quả chiến cuộc.
"Chàng đã làm quen với cảnh giới mới như thế nào rồi? Nếu đã hoàn toàn làm quen, vậy là có thể chiến. Trong tình huống Liệt Binh không thể xuất chiến mà định đoạt chiến cuộc, ý nghĩ này là đúng." Mạn Đà La khá ủng hộ quyết định của Dạ Thương, bởi vì sau khi Dạ Thương tiến vào Thiên Quân cảnh, ưu thế đối trận với Ma Huyết giới vực đã thành hình, tiếp theo trong thời gian ngắn, sẽ không mở rộng ưu thế gì thêm, còn đối phương thì sao, Liệt Binh không thể xuất chiến, đây chính là cơ hội.
"Đã làm quen rồi, như vậy ta đi tìm sư tôn và Đường thành chủ bọn họ bàn bạc một chút, xem họ quyết định thế nào." Dạ Thương nói.
Mạn Đà La gật đầu, dặn dò Dạ Tiểu La không được rời khỏi lều trại, phải tĩnh tâm đả tọa tu luyện, sau đó cùng Dạ Thương đi đến đại trướng chỉ huy.
Trong đại trướng chỉ huy, Thanh Đế, Đường Kiếm Phong và Thần Hổ Thiên Quân đều có mặt, ba người là khôi thủ của mỗi đại thế giới, một số điều phối sắp xếp quân đoàn đều do họ quyết định.
"Dạ Thương đến rồi, ngồi đi!" Thần Hổ Thiên Quân lên tiếng chào hỏi.
Gật đầu, Dạ Thương và Mạn Đà La ngồi xuống.
"Chưa ổn định cảnh giới sao? Đến, nếm thử trà vi sư pha xem." Thanh Đế rót cho Dạ Thương một chén trà.
"Đa tạ sư tôn." Dạ Thương vươn tay nhận lấy.
"Tên nhóc ngươi dễ gì mới chịu đến đại trướng chỉ huy của chúng ta, ngươi kiêng dè cái gì chứ? Thực ra ngươi mới là người đáng ngồi ở đây nhất, tất cả quân đoàn ngươi muốn điều động thế nào thì điều động." Thần Hổ Thiên Quân mở lời, hắn là người có tính cách thẳng thắn nhất.
"Có chư vị ở đây, Dạ Thương không cần phải nhọc tâm gì. Lần này tới là muốn hỏi chư vị, chiến cuộc tiếp theo sắp xếp thế nào, hiện tại ta tùy thời có thể chiến, ác ma thống soái, để ta giải quyết." Dạ Thương nói ra mục đích đến đây. "Về mặt đối sánh thực lực quân đoàn, chúng ta không hề lép vế, hiện tại trận pháp hợp kích, các quân đoàn đều tu luyện không tệ, tùy thời có thể xuất chiến." Thanh Đế lên tiếng.
"Được vậy thì tốt, khi nào chiến thì thông báo cho đệ tử, đệ tử sẽ chặn Tà Binh kia, những người khác cứ việc khai sát thôi!" Dạ Thương gật đầu, quân đoàn chiến có thể thực hiện, thì bên phía hắn cũng không có vấn đề gì cả.
Ở lại một lúc, Dạ Thương và Mạn Đà La liền rời đi.
"Thật sự không ngờ tới, nhanh như vậy đã thành tựu Thiên Quân vị. Lúc tu vi Quân Chủ thì chiến đấu lực đã là Tam Giới đệ nhất, bây giờ thành tựu Thiên Quân vị, càng là không ai có thể sánh bằng. Thiên Quân rất khó giết chết Thiên Quân, trên người hắn lại chính là một chuyện cười." Thần Hổ Thiên Quân lên tiếng.
Thiên Quân và Thiên Quân giữa có mạnh có yếu, Thiên Quân đánh bại Thiên Quân là chuyện rất bình thường, nhưng muốn đánh giết thì rất khó, trong những năm tháng đã qua số lần xuất hiện rất ít, cho nên các thế lực đỉnh cấp trong sự biến thiên của tuế nguyệt vẫn luôn đứng vững không đổ. Thế nhưng Dạ Thương bây giờ thì sao? Giết Thiên Quân như lấy đồ trong túi.
"Hắn là Công Đức Thánh Nhân, không làm chuyện trái lương tâm. Hắn mạnh, tương đối mà nói, ba đại thế giới quần của chúng ta sẽ càng ổn định hơn. Cho dù có ma sát, mọi người không muốn nể mặt người khác, cũng sẽ nể mặt hắn." Đường Kiếm Phong nói.
"Sao có thể không nể mặt? Thần Vũ Đại Thế Giới chúng ta nợ hắn nhân tình lớn, Huyền Hoàng Đại Thế Giới các người cũng giống vậy, còn như ở Luân Hồi Đại Thế Giới thì càng khỏi phải nói." Thần Hổ Thiên Quân nói.
Trở về lều trại của mình, Dạ Thương lại cường hóa Bát Long Đỉnh thêm một chút. Cảnh giới hiện tại của hắn cao, trình độ luyện khí và trận pháp cũng nâng cao rất nhiều, kiểm tra một chút liền có thể phát hiện chỗ nào có tì vết.
Luân Hồi Thương và Liệt Không Thương Dạ Thương không đụng tới.
Luân Hồi Thương là bản nguyên thần thương, uy lực thực tế đã vượt qua Quân Chủ khí.
Liệt Không Thương kém hơn một chút, nhưng luyện chế cường hóa cần thời gian, Dạ Thương liền không xử lý. Còn như Cửu Trọng Giáp! Đó là thứ Thanh Đế tốn nhiều tâm huyết luyện chế, cũng không có nhu cầu cường hóa. Dạ Thương giao Cửu Trọng Giáp cho phân thân, bản tôn có Hạo Thiên Thần Tháp hộ thể, hầu như chính là bất phá.
Ngoài ra Tiểu Không nói với Dạ Thương, cậu hiện tại có thể ngưng luyện một phó thể, nhưng không có sức phòng ngự gì, tác dụng là hỗ trợ tu luyện.
Dạ Thương cảm thấy đây là chuyện tốt, chờ chiến tranh kết thúc, hắn có thể đặt phó thể của Hạo Thiên Thần Tháp tại Cửu Trọng Lâu hoặc Không Trung Chi Thành.