Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 13685 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2199
Bản nguyên tẩy lễ

❊ ❊ ❊

Dạ Thương đi trước, dẫn theo Thiên Cơ và Vũ Linh Phi không ngừng bay về phía trước, nhưng tốc độ rất chậm, dù có thể chống đỡ, nhưng Dạ Thương cũng không thể làm ngơ trước sự áp chế năng lượng bên trong Thụ chi giới.

Trong lúc di chuyển, Dạ Thương cũng phóng thích linh hồn lực ra để dò xét, Thiên Cơ đã nói là có nguy hiểm, vậy nên hắn bắt buộc phải cẩn thận.

Tiến lên được hai ngàn dặm, một vật cản đường khác xuất hiện, đó là không gian bích lũy, là lớp phòng ngự thứ hai của Thế Giới Chi Thụ đối với bản thân nó, lớp thứ nhất là kết giới của Thụ chi giới, lớp thứ hai chính là không gian chồng chéo.

Dạ Thương thi triển thời không chi lực, xé rách không gian tiếp tục đi tới, tiến lên ba ngàn dặm Dạ Thương đã nhìn thấy không gian bích lũy của không gian này, sau khi xé rách, chưa đợi Dạ Thương tiếp tục đi tới, Vũ Linh Phi đã bảo Dạ Thương nhìn lại phía sau.

Khi nhìn lại, Dạ Thương đã hiểu vì sao Vũ Linh Phi lại ngạc nhiên, bởi vì cách qua một đường sóng lượn, Dạ Thương nhìn thấy dấu chân lúc mình phát lực dưới chân khi xé rách không gian.

"Bay ba ngàn dặm, chỉ là một đường thẳng?" Dạ Thương quay đầu nhìn về phía Thiên Cơ.

"Đúng vậy, đây là Tu Di không gian, chúng ta nhìn thì chỉ là một đường thẳng, nhưng bên trong không phải như vậy, đạo lý cũng giống như nhẫn trữ vật, đây chính là thủ đoạn phòng ngự của Thế Giới Chi Thụ, nếu Thế Giới Chi Thụ đủ thành thục, thì Tu Di không gian này sẽ vô cùng lớn, ba ngàn dặm này là thủ đoạn chưa thành thục." Thiên Cơ lên tiếng nói.

Dạ Thương nhìn vô số đường thẳng trước mặt, lập tức cảm thấy hơi đau đầu, bởi vì đó đều là không gian thế giới, muốn xuyên qua đó, độ khó vẫn rất lớn.

"Bản thân đây đã là một nhiệm vụ gian nan rồi." Thiên Cơ lắc đầu với Dạ Thương, nàng sợ Dạ Thương mất đi lòng tin.

Dẫn theo Thiên Cơ và Vũ Linh Phi, Dạ Thương tiếp tục tiến bước, Dạ Thương bắt đầu không dùng bất kỳ năng lượng nào để hộ thân, hiện tại hắn vận chuyển Công Đức Đạo Thể lên, triệt tiêu sự va chạm của áp lực.

Áp lực đối với Thiên Cơ và Vũ Linh Phi ở phía sau Dạ Thương nhỏ hơn một chút, họ biết Dạ Thương làm vậy là để giảm bớt áp lực cho họ, nếu không phải vì họ đi theo sẽ tăng thêm một chút cơ hội, thì hiện tại họ cũng không có lý do gì để đi theo.

"Dạ Thương, không gian tuyến nhiều như vậy, độ khó rất lớn đó!" Vũ Linh Phi lên tiếng nói.

"Việc này để ta xông vào, có chiến đấu rồi, chúng ta lại cùng nhau chiến." Dạ Thương gật đầu với Vũ Linh Phi.

Dạ Thương không ngừng xông về phía trước, từng đường không gian tuyến bị hắn vượt qua, khoảng cách thực tế mới chỉ tiến lên chưa đầy ngàn dặm.

"Năng lực kiểm soát bản nguyên thế giới của Thế Giới Chi Thụ quá mạnh mẽ, muốn tới gần độ khó không nhỏ đâu." Dạ Thương vừa bay vừa nói.

Dạ Thương trong lúc bay tuy có áp lực, nhưng cảm thấy trong thân thể rất thông suốt, thứ va chạm vào thân thể hắn là bản nguyên lực thế giới, đối với thân thể hắn mà nói là một lần tẩy lễ, cũng là cơ hội hiếm có, tất nhiên không phải ai cũng làm được, Thiên Cơ và Vũ Linh Phi không dám mặc kệ những năng lượng này va chạm, bản nguyên lực thế giới quá bá đạo, sẽ làm tổn thương thân thể của họ.

Tuy khó khăn, nhưng hứng thú của Dạ Thương rất lớn, Thế Giới Chi Thụ là gì, đại diện cho điều gì hắn đều rõ, đừng nói là mang đi cả cây, chỉ cần lấy đi một sợi rễ, đó cũng là chuyện ghê gớm, có cơ duyên như vậy ở trước mắt, hắn tự nhiên phải dốc toàn lực.

Trong lúc Dạ Thương đang bay tiến về phía trước, Thiên giới bách tộc và Xích Tiêu Giới đã nổ ra chiến tranh.

Thiên giới bách tộc dốc toàn bộ tinh nhuệ, phát động tấn công sấm sét nhắm vào Xích Tiêu Giới, nguyên nhân chủ yếu là dự định kết thúc chiến tranh trước khi Ma Dực tộc nhận được tin tức, như vậy có thể dồn tinh lực quay lại phòng ngự phía Ma Dực tộc, ngoài ra Ma Chiến Thiên của Ma Dực tộc lần trước bị Nha Vũ Vương truy sát, chịu trọng thương, trong thời gian ngắn rất khó hồi phục.

Tinh nhuệ Thiên giới bách tộc, dưới sự dẫn dắt của Trần Hoàng và Nha Vũ Vương, đã không áp dụng bất kỳ chiến lược nào, trực tiếp thô bạo tấn công tới Xích Tiêu Thành.

Trần Hoàng đối chiến cùng Nhạc Khinh, Nha Vũ Vương trực tiếp áp chế tấn công Đường Binh, Thiên Tinh Vương, Huyết Lân Vương, Bạch Hổ Vương trực tiếp tiến hành đồ sát các tinh anh khác của Xích Tiêu Giới.

Sau khi nhìn thấy thực lực của Thiên giới bách tộc, sắc mặt Nhạc Khinh thay đổi: "Vô sỉ, các ngươi có thực lực như vậy, còn đàm phán hòa bình với chúng ta cái gì chứ?"

Trong suy nghĩ của Nhạc Khinh, việc Trần Hoàng đến đàm phán là do thực lực không đủ, Trần Hoàng là một tu luyện giả Cửu Hoàng Kiếp, một cây làm chẳng nên non, nhưng hiện tại căn bản không phải là chuyện như vậy.

"Vốn đã cho các ngươi cơ hội, muốn chung sống hòa bình, nhưng các ngươi không chịu, vậy thì tất cả đi chết đi." Trường kiếm trong tay Trần Hoàng vung lên, bắt đầu tấn công áp chế nhắm vào Nhạc Khinh.

Trần Hoàng là thành chủ Thiên Hoang Thành, là khôi thủ của Thiên giới bách tộc, cũng là người có chiến lực mạnh nhất, Nhạc Khinh trực tiếp bị áp chế.

Đường Binh là tu luyện giả Bát Hoàng Kiếp, thực lực khá mạnh, nhưng trước mặt Nha Vũ Vương thì không đủ xem, ba đạo phân thân Cửu Hoàng Kiếp của Nha Vũ Vương tu luyện ra thần hồn hợp nhất, sao hắn có thể chống lại được, sau khi giao thủ, chỉ trong nháy mắt đã bị Nha Vũ Vương tiêu diệt bản tôn, phân thân của hắn thấy tình hình không ổn, cũng chưa chạy được bao xa đã bị Bạch Hổ Vương kiềm chế.

Bạch Hổ Vương không phải là đối thủ của Đường Binh, nhưng kiềm chế một chút vẫn có thể, khi Đường Binh đánh lui Bạch Hổ Vương thì Nha Vũ Vương cũng đã đuổi kịp, chờ đợi Đường Binh chính là vận mệnh tử vong.

Đường Binh vốn tưởng rằng, phát hiện ra Chí Tôn thế giới là cơ duyên, nhưng không ngờ lại là con đường cụt.

Nha Vũ Vương tiêu diệt Đường Binh xong, phối hợp với Trần Hoàng đã áp chế Nhạc Khinh, bắt đầu tấn công Nhạc Khinh. Đây là chiến tranh, không phải tỷ võ cá nhân, cho nên không tồn tại cái gọi là thể diện và đạo nghĩa.

"Các ngươi rút đi, Xích Tiêu Giới chúng ta sau này sẽ không phạm vào thế giới của các ngươi." Nhạc Khinh biết tình hình không ổn liền lên tiếng hét lớn.

Trần Hoàng và Nha Vũ Vương đều không nói gì, nhưng đòn tấn công trong tay lại vô cùng mạnh mẽ, lúc chưa khai chiến thì có thể hòa, hiện tại đã xé rách mặt mũi rồi, vậy thì giải quyết mối đe dọa mới là quan trọng nhất.

Cho dù là Trần Hoàng hay Nha Vũ Vương, Nhạc Khinh đều không phải là đối thủ, huống chi hiện tại là hai người liên thủ, tình hình của hắn vô cùng nguy cấp, chốc lát sau đã bị Trần Hoàng một kiếm chém đứt cánh tay trái, tiếp đó thần thương của Nha Vũ Vương cũng đâm từ sau lưng xuyên qua. Trực tiếp làm nổ tung một lỗ thủng lớn từ giáp vai đến ngực.

Nhạc Khinh biết không chạy thì chắc chắn phải chết, liền thi triển linh hồn ly thể, mượn nhờ sự tự bạo của thân thể huyết nhục để trốn thoát.

"Phá!"

Linh hồn thể của Nhạc Khinh chạy trốn tốc độ rất nhanh, nhưng Nha Vũ Vương lấy thần ngự thương còn nhanh hơn, trực tiếp phóng thương xuyên thủng linh hồn thể của hắn, một thương liền tiêu diệt hơn một nửa linh hồn lực của hắn.

"Ta với các ngươi không đội trời chung." Hắn gào lên một tiếng, trước khi Trần Hoàng và Nha Vũ Vương đuổi đến, linh hồn thể của Nhạc Khinh lại bay nhanh trốn thoát.

"Trạng thái đỉnh phong chúng ta còn không sợ ngươi, lẽ nào lại sợ một linh hồn thể mất đi thân xác, chỉ còn lại nửa cái mạng như ngươi? Ngươi dám xuất hiện lần nữa, tất giết ngươi!" Giọng nói của Trần Hoàng cuồn cuộn chấn động trong không gian, coi như là một lời cảnh cáo cho Nhạc Khinh.

"Nha Vũ, ngươi dẫn người dọn dẹp nơi này, ta về Thiên Hoang Thành trước, bên đó quá trống trải." Trần Hoàng lên tiếng nói, trong lòng hắn vẫn không buông bỏ được Thiên Hoang Thành, bởi vì đó là cửa ngõ giao chiến với Ma Dực tộc.

"Được, dọn dẹp nơi này xong, ta cũng sẽ lập tức trở về." Nha Vũ Vương gật đầu, trong nhận thức của mọi người, Ma Dực tộc mới là mối họa lớn thực sự.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.